loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 60 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Phật tánh, chân tâm, tánh giác, tánh biết chói sáng (Pabhassara Citta)'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-04-2019

Câu hỏi:

Con xin trình thầy
Câu hỏi của con và các bạn còn bi kẹt ở chỗ này là khi mình đã nhận ra Phật tánh (chân đế) của mình rồi và sống được với nó trọn vẹn có nghĩa là.

1) Trong những lúc mình cần suy nghĩ (tục đế) để làm việc thì mình vẫn phải suy nghĩ bình thường. Mình chỉ cần sống với cái định tĩnh hằng biết rõ ràng và nhận ra từng niệm suy nghĩ đang khởi lên hay đang diệt đi chỉ có vậy thôi.
2) Còn lúc không cần suy nghĩ thì cũng sống với cái định tĩnh hằng biết rõ ràng và cũng thấy rõ từng niệm sinh diệt đang đến và đi, chỉ đơn giản có vậy thôi phải không thầy?
Con xin thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-03-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy
Con xin trình thầy và các bạn đồng tu.
Trong khi tu tập dần dần con nhận ra mình phải có bi, trí, dũng mới vượt qua lưới ma được. Dù đã kiến tánh (lý) thì cũng chỉ ở giai đoạn đầu của sự tu tập thôi (sự). Phải dũng cảm đối diện với sự thật, thói hư tật xấu của mình và dũng cảm gánh trách nhiệm cho những gì mình làm thì mình mới chiến thắng tâm ma của mình được. Dù đường đi con đã thấy nhưng dũng cảm thì con cũng chưa có đủ nên chưa buông bỏ được tập khí của mình. Con thành tâm xin sám hối.

Thấy ra Phật tánh vẫn chưa xong
Tập khí dày sâu ẩn trong lòng
Tâm luôn giấu diếm điều gian dối
Luân hồi sinh tử vẫn long đong
Phải thắng chính mình trên tất cả
Lý sự vẹn toàn mới viên thông
Vô minh bản ngã đều dứt sạch
Trở về tự tánh vốn thong dong.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-01-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Tam quy gồm: Quy Y Phật, Quy Y Pháp, Quy Y tăng. Điều này thì Phật tử nào cũng biết. Nhưng cách hiểu của mỗi người thì lại khác nhau.
Hôm nay con chợt tự nhiên chiêm nghiệm về Quy Y Pháp (Con dùng từ “chiêm nghiệm" trong tình huống này không biết đã đúng hay chưa, hay là phải dùng từ THẤY RA ạ?) con xin trình pháp với Thầy:
Quy: Nghĩa là trở về; Y: Nghĩa là theo. Theo tức là thuận theo, là không chống lại.
Vậy Quy y Pháp tức là trở về với Pháp, thuận theo Pháp, không chống lại Pháp nữa. Chính là TÙY DUYÊN THUẬN PHÁP.
Một người khi đã thật sự hiểu đúng và sống tùy duyên thuận pháp thì khi ấy mới thật sự là Quy Y Phật và Quy Y Tăng theo đúng nghĩa. Tức là khi đó mới thật sự trở về để Quy Y không chỉ Đức Phật và Tăng đoàn của Ngài mà còn là Quy Y Phật tánh sáng suốt sẵn có trong mình, tức là TÁNH BIẾT. Và lúc này Quy Y Phật, Quy Y Tăng là quy y sự sáng suốt, định tĩnh, trong lành, thanh tịnh. Còn lúc đầu mà Quy Y Phật, Quy Y Tăng thì chủ yếu dựa trên đức tin nhiều hơn. Mà đức tin do hiểu đúng về Phật, kính Phật thì là Chánh Tín. Nếu không thì là mê tín thôi.
Bởi vậy con thấy trong Tam quy thì hóa ra QUY Y PHÁP mới chính là quan trọng nhất. Vì chỉ cần Quy Y Pháp thì đã đầy đủ cả Tam Quy trong đó rồi.
Một lần nữa, con lại thấy, không có gì không là Pháp, Pháp bao trùm tất cả. Vậy mà con người nhỏ bé dường kia lại cứ cho mình là quan trọng nhất, tưởng mình có cái bản ngã ghê gớm lắm, cố gắng nỗ lực ghê lắm để mọi thứ phải theo ý mình (chứ không phải theo Pháp). Nếu có chút phước báu do được Pháp ban tặng (nhờ cái nhân tốt nào đó mình từng làm) mà thành công, theo được ý mình thì tưởng mình tài giỏi lắm. Nếu không được thì đau khổ, lại càng tạo tác sâu dày thêm. Cho nên cứ luân hồi sinh tử mãi.
Con nguyện Thầy luôn khỏe mạnh, bình an để dìu dắt chúng con từng bước phá mê khai ngộ.
Tâm con xin được lạy Thầy ngàn lạy!
Con – Một đệ tử dù không chính thức nhưng trong tâm con đã tự coi Thầy là bậc Đạo Sư, là người Thầy tôn kính. (Có lúc con nghe pháp mà thấy Thầy gần gũi thân thương như ông nội nữa).

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-11-2018

Câu hỏi:

Con xin đê đầu đảnh lễ Thầy.

Dạ thưa Thầy, con dự định giải thích Phật tánh cho các cháu nhỏ nghe như thế, Thầy thấy có được không ạ?

Theo tự nhiên con người luôn rất hùng hồn, quả quyết để biện minh cho việc làm của mình, ngay cả khi việc đó đi ngược lại với cách nghĩ hay cách làm của nhiều người.

Ngay cả một người hung dữ hay một bậc Hiền Triết (như đức Phật) cũng vậy, họ thấy việc làm của họ là phải và muốn mọi người đều thấy và làm như họ, ai thấy trái thì người đó không phải.

Tuy nhiên các bậc Hiền Triết thì không áp đặt và áp lực để bắt mọi người cùng thấy như mình vì họ biết rằng nếu đã là chân lý thì nó luôn luôn đúng ở mọi không gian và thời gian. Người kia chắc chắn sẽ TỰ giác ngộ được chân lý nhờ vào PHẬT TÁNH sẵn có trong mỗi người họ, chỉ là vấn đề thời gian (trong một kiếp hay hay hơn) mà thôi. PHẬT TÁNH cũng không bị hạn cuộc trong không gian và thời gian.

PHẬT TÁNH là một trí huệ vĩnh hằng, rất bình đẳng và tất cả chúng sanh đều có. Khi chúng ta đang tranh đấu ác liệt để biện hộ cho hành động của chúng ta thì PHẬT TÁNH của chúng ta cũng luôn làm việc để phán xét chúng ta. Nhờ vậy mà đôi khi chúng ta chợt cảm thấy «có điều gì đó không ổn» trong việc làm của chúng ta, có cái gì đó mà chúng ta không thể để cho thiên hạ biết. Đó chính là tiếng nói của PHẬT TÁNH. PHẬT TÁNH sẽ hiện cảnh địa ngục hay thiên đàng ra để giúp cho ta học ra bài học nhân quả cho đến khi nào ta giác ngộ được chân lý đó thì thôi. Điều đó lý giải được câu chuyện tại sao trước mặt Diêm Vương ta luôn cúi đầu nhận tội một cách dễ dàng bởi vì Diêm Vương là hiện thân phẫn nộ của PHẬT TÁNH, là chuyển tải được tiếng nói của PHẬT TÁNH.
Biết được ta có PHẬT TÁNH là tinh thần của Kinh Pháp Hoa. Nhận ra được bí mật này sẽ giúp cho ta điều chỉnh thân tâm cho thật phù hợp với PHẬT TÁNH để cảnh cực thiện luôn hiện hữu trong ta, giúp cho ta dư sức thành Phật. Từ đây, sự tu tập của ta bắt đầu có nền tảng vững chắc.

Thầy thấy con giải thích cho các cháu như vậy có ổn không ạ?

Con xin kính chúc Thầy thân tâm thường lạc, chúng sanh dị độ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2018

Câu hỏi:

Kính Thầy!

Con đến với Phật pháp cũng được 6 năm nay. Rồi từ đó mày mò tự tu tập nhưng từ ngày biết đến Pháp của Thầy gần một năm nay con từ đó theo mà tự tu. Con tự đánh giá mình là đi từ Giáo qua nghĩa rồi vào được lý nhưng cũng vài phần, rồi sau đó lại bị kẹt ở sự. Dạo gần đây con cứ trăn trở là làm sao mình có thể tinh tấn tu tập sống trọn vẹn với thực tại như đang là, không phân biệt, trong sáng, định tĩnh trong lành khi mà có nhiều nỗi lo toan và nhiều sự việc cứ liên tiếp xảy ra, không an được.

Con tự ví Phật tánh của mình như một quả cầu pha lê trong suốt mà muốn thấy thì phải quay vào trong mới thấy nhưng quả cầu ấy đã bị những huân tập của những thói quen của tham, sân, si từ kiếp này qua kiếp khác và ngay cả trong kiếp này qua bao nhiêu năm như một bóng mây đen che lấp. Con tự ví hàng ngày tu tập như mình đang chùi quả cầu nhưng thời gian tu thì ít mà tham sân si trong ngày lại sinh khởi làm cho bóng mây càng ngày càng dày thêm thì sao mà chùi, biết bao giờ mà thấy được quả cầu đây. Ở đây con thật sự không mong cầu mình sẽ chùi để quả cầu sáng lại, mà con thấy bất lực là mình tinh tấn chưa đủ do bị tác động của môi trường trần tục thì làm sao mà chùi cho thấu.

Nhưng hôm qua khi con lên một cơn sân, con quan sát từ khi nó sanh và diệt thì con chợt nghĩ đâu phải mình không có thời gian để chùi quả cầu mà từng phút từng giây mình thật sự có thể trong chánh niệm thân tâm, nhất như thì đó cũng là đang thiền thì cũng có ngày màn mây đen kia cũng sẽ bớt thôi. Đâu cần phải tối sáng ngồi thiền mới là tu. Như ngay bây giờ đang ngồi viết hỏi pháp Thầy con cũng nghĩ con đang thiền vì chỉ 1, 2 lần con có nghĩ đến chuyện khác ngoài chuyện viết thư hỏi Pháp Thầy. Có lần con hỏi thầy tu trong đời thường thì Thầy nói như tập bơi, tập cố gắng rồi cũng bơi được thôi, không nên quá lý tưởng so với thực tế.
Xin Thầy chỉ giùm con.
Con
Thích Nguyên Châu

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-09-2018

Câu hỏi:

Truoc tien cho con cui dau danh le thay, kinh bach thay, con rat ham tu hoc phat, bat cu phap mon nao co tren doi nay con deu nghien cuu va thuc hanh, tuy nhien qua mot thoi gian con deu cam thay no khong hop voi can tanh cua con, cho den mot hom con tinh co vao trang youtube tren smartphone, con thay co rat nhieu phap thoai cua nhieu vi tang truong, nhung con van thay no sao sao ay, khong phu hop voi con va con tiep tuc tim kiem, cho den khi con nghe duoc phap thoai cua thay, con thay nhu minh tim duoc cai cua minh da mat tu lau, tung loi giang cua thay con nghe toi dau no di vao trong con nhu the da tung nghe nhu hoi nao vay do. Kinh bach thay, ban than con rat ngu muoi, nghe nhieu ma hieu thi rat it, tham chi co luc nghe thi cu nghe nhung hieu thi khong hieu, cho den mot hom, con nghe phap thoai cua thay ve minh hay vo minh, con loang thoang thay duoc cai gi do trong loi giang cua thay, con ben thuc hanh nhu sau: con dat trong long con mot ben la minh va mot ben la vo minh, con tu hoi chinh con chon minh hay la vo minh? con suot ngay quanh quan chi mot cau hoi do thoi khong gi khac, la la khi do trong con chi co mot cau do thoi, khong co bat cu thu gi khac o trong tam con, con chi cam nhan mot su vang lang va sang suot luon hien dien chi voi cau hoi do, qua mot thoi gian, con luon chu tam den su vang lang va sang suot do va quen di cau hoi truoc do va chi hoi viec gi xay ra va day la gi? cho den gio con van chua tra loi duoc su vang lang va sang suot do la gi. No co dieu ma con thac mac ma con muon hoi thay la trong bat cu luc nao con lam hay khong lam bat cu viec gi, con noi san hay co bat ky uoc muon gi, no dieu co mat mot cach trong sang va lang le, nhu the no dang xem coi con dang lam cai gi ma no khong xen vo can thiep. Con kinh hoi thay vay cai thay con vua trinh bay o tren do la cai gi dang xay ra o trong con? rat mong thay chi day cho con, con vo cung biet on thay.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2018

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy.
Con có 1 trải nghiệm khi nằm tỉnh giác, nhắm mắt, để cho thân tâm buông thư hoàn toàn tự nhiên. Tâm con không còn lăng xăng. Các pháp đến đi con đều nhận biết rất rõ ràng. Một lúc, con thấy tâm mình mở rộng ra mênh mông như cả vũ trụ dường như con hoà vào đó. Con thấy ánh sáng mờ rồi sáng lên như ban ngày, tiếp theo là một ánh sáng vàng rực chói loá làm con giật mình dù đang là ban đêm và con nhắm mắt. Y như là mình mở toang cánh cửa phòng chứa đầy ánh sáng diệu kỳ. Con giật mình thì ánh sáng đó biến mất. Khi đó tâm con vẫn tỉnh giác và một cảm thật an lạc và khinh an xuất hiện. Chưa bao giờ con có cảm giác thăng hoa như thế. Khi đó con chưa có duyên nghe pháp của thầy, chưa biết thế nào là thiền minh sát, cũng chưa giác ngộ được gì. Cũng vì cuộc sống quá nhiều phiền não khổ đau nên con tìm đến Phật pháp như một chỗ dựa tinh thần. Nhưng giờ đây, nhờ duyên lành con được thầy chỉ dẫn tâm con đã thông suốt hơn và thường quay về nương tựa chính mình để thấy ra vô thường, khổ, vô ngã. Con xin thành kính tri ân Thầy, Người thầy mà con chưa có duyên gặp mặt. Và con xin hỏi thầy là ánh sáng mà con trải nghiệm đó có phải là tánh biết chói sáng khi tâm đã hoàn toàn vô vi vô ngã không thưa thầy? Con cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-09-2018

Câu hỏi:

Kính bach Thầy,
Con có xem tren facebook tren trang phatphap Buddha trong Bài Tứ Diệu Dế.
Có một đoạn như bên dưới. Con thấy dòng nước là trí tuệ bát nhã, còn sóng là tư tưởng. Con xin Thầy hoan hỉ khai thị cho con câu “đây cũng là cái bẫy của thường kiến” là như thế nào ạ, con không hiểu lắm.
Con chào Thầy.
8) Có người đưa ví dụ nước và sóng. Nước là bản thể, sóng là hiện tượng. Phật tánh là bản thể (nước) nên thường vắng lặng, thanh tịnh; chúng sanh là hiện tướng (sóng) nên nhấp nhô; chìm nổi. Trở về với Phật tánh là trở về với bản thể thường thanh tịnh ấy! Đây cũng là cái bẫy của thường kiến!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-08-2018

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy và mọi người ạ! Con xin được chia sẻ về cách niệm Phật của chính mình ạ.
Con chỉ niệm Phật thầm trong đầu chứ không ra tiếng cũng không mấp môi gì cả. Để dễ chú tâm con cũng chỉ niệm niệm mà thôi. Khi niệm bản thân tĩnh lặng nghe lại chính mình.
Bản thân con là người đa nghi nên con thử nghe giảng xem có thuyết phục được mình không, thời gian con nghe như vậy cũng một năm rưỡi, trong thời gian này con cũng niệm Phật thầm trong mình tự niệm tự nghe trong khi đi, khi lái xe, khi rảnh, khi trong đầu chưa có suy nghĩ gì cả. Thật sự giai đoạn (một năm rưỡi) này, con chỉ thực tập như vậy thôi chứ cũng chưa có tín tâm, nhưng con vẫn thực tập vì thấy trong người có sự thay đổi (tâm thư thái, nhìn mọi người mọi sự khoan dung hơn, nhẫn và hòa, an lạc) và cũng muốn thử với cách niệm Phật đơn giản này.
Con vượt qua cột mốc đầu tiên là hoài nghi, vì con đã quay lại xem xét tại sao mình lại hoài nghi và con phát hiện ra trong chữ tín con thiếu đi điều đầu tiên và quan trọng nhất là tin vào chính mình. Sau khi nhìn ra như vậy con quyết định niệm Phật chú tâm với niềm vui hoan hỷ trong lòng và một phần cũng là đặt lại niềm tin trong chính mình. Giai đoạn này tiến bộ rất mau vì trong người sẽ có một động lực thúc đẩy mình quay về tìm hiểu lời Phật dạy. Trong người luôn có sự tự tại, an nhiên, bình tĩnh đối diện, cho phép và chấp nhận với mọi sự xảy đến dù tốt, dù xấu. Trong người có một sự hiếu học, tìm kiếm, muốn đọc kinh, nghe giảng, đi chùa, lạy Phật. Cái cuối cùng khi vượt qua cột mốc này là hoàn toàn tin và nghe được tiếng nói bên trong mình (những suy nghĩ nổi lên), biết nhịp điệu thân tâm mình, đâu là giới hạn của sức chịu đựng về nội tâm.
Cột mốc thứ hai khiến con không thể niệm được nữa vì trong tâm đã lặng trong, rỗng rang không còn muốn niệm để phá đi sự tĩnh lặng ấy. Bởi vì, con là người tự đặt ra một vài nguyên tắc cho chính mình trong đó có: Không đặt bất kì áp lực gì lên thân tâm mình; khi làm việc gì con cũng tự hỏi: Đó có phải là điều mình thật sự muốn làm? Và khi câu trả lời là: Có; thì con sẽ đi làm tuyệt đối không vì một lý do thứ hai nào. Do vậy, trong mỗi hành động con đều trọn vẹn chú tâm vào và cũng dễ dàng chấp nhận dù kết quả có thế nào. Bản thân con cũng ít khi hối tiếc vì việc gì đó vì dù gì thì nó cũng có cái hay của nó. Đến cột mốc này thì con được gặp Thầy, con đã được nghe Thầy thuyết giảng và chỉ dẫn.
Do vậy, "trên con đường học đạo quan trọng nhất là hai chữ nhẫn (có nghĩa là cho phép và chấp nhận) và hòa (hài hòa, hiền hòa, nhu hòa, hòa ái)", trong chữ nhẫn con nhận ra quan trọng nhất là nhẫn với chính mình (bản thân mình còn không nhẫn với mình được thì ai có thể nhẫn với mình). "Nếu có cầu gì thì chỉ có thể cầu ở chính mình; Phật, Bồ tát chỉ có thể gặp mà không thể cầu." là những điều con thấy tâm đắc khi nghe giảng.
Đối với con Thầy như vị Phật, khai thị cho con, cứu con thoát ra vòng luân hồi, từng bước thang của Pháp thật từ từ, uyển chuyễn, từ bi, trí tuệ, hoàn hảo đến kì lạ.
Con xin được thành kính, tri ân đến Thầy và đại chúng! Con xin cảm ơn vì đã đọc đôi dòng bộc bạch từ con. Chúc mọi người thân tâm thường an lạc và nhiều người sớm đến bến bờ giác ngộ. Con kính chúc Thầy sức khỏe, vui vẻ và bình an!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Sư,
Trong quá trình tìm hiểu Pháp Phật có mấy điều mong được sư từ bi chỉ bày giúp con.
1. Con có đọc các bài giảng của sư, Sư hay nói đến Tánh biết của tâm thường hằng trong sáng. Tánh biết của tâm biết thực tánh của vạn pháp. Chiếu theo các sự thật chân đế, tánh biết mà sư hay nói là gì ạ? Theo nơi con hiểu, để có thể tuệ tri được thực tướng cần các tâm sở tác ý khéo, chánh niệm và trí tuệ. Đối với bậc phàm phu thì các tâm sở đó lúc có lúc không, còn các bậc thánh thì thường có. Ngoài ra khái niệm Tánh thấy không sinh không diệt nên được hiểu ra sao ạ. Nó có gần với khái niệm bản thể thường hằng không ạ? nói theo chân đế thì chỉ có Niết Bàn mới có tính chất ấy chỗ này con thực sự chưa hiểu thưa sư.

2. Con thấy về mặt tiếp cận vấn đề giữa Nguyên Thủy Phật Giáo và Phát triển phật giáo có 1 điểm rất quan trọng là Nguyên Thủy nói về thực tướng vô ngã, trong khi Phật giáo phát triển lại nói về cái Phật tánh thường hằng trong sáng (rất nhiều người hiểu là cái tôi chân thật). Con thì thấy Nguyên thủy Phật giáo nói đúng, còn Phật tánh thì con hiểu là khả năng thấy ra thực tánh Pháp luôn sẵn có nơi chúng sanh. Thầy đã từng nghiên cứu sâu cả 2 hệ phái, mong thầy dậy giúp con. Thực tình con thấy 2 hệ thống rất trùng hợp nhau về mặt cốt lõi, duy có điểm này con chưa hiểu rõ cách hiểu của con đã được đầy đủ chưa. Kính mong thầy chỉ bày cho con.
Con cảm ơn thầy.
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »