loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 67 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Phật tánh, chân tâm, tánh giác, tánh biết chói sáng (Pabhassara Citta)'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy.
Trước tiên con xin thành kính đảnh lễ Thầy và tiếp theo con xin phép hỏi Thầy một câu thôi: "Có phải con đã thấy ra lẽ thật?"

Năm 2014 Mẹ con bịnh rất nặng và con đã cầu nguyện như sau: Mỗi ngày con trì niệm 21 biến Chú Đại Bi và 108 biến Chú Dược Sư và 12 giờ trưa con đốt ba nén nhang ra đứng giữa trời cầu nguyện cho Mẹ con vượt qua cơn bịnh nầy. Sau hơn nữa năm, con chợt nhận thấy "tâm mình đang niệm chú rồi lại nghĩ chuyện khác, vậy cái gì nhận biết điều nầy?"

Một năm sau, Mẹ con khỏe lại sau ca mổ ruột nhưng con lại bị stress nặng đưa đến trầm cảm, Bác sĩ khuyên con hoặc uống thuốc trầm cảm hoặc ngồi Thiền và tâp Yoga. Khi đó con quyết định tập Yoga online nhưng không dám ngồi Thiền vì "sợ tẩu hỏa nhập ma" khi không có thầy hướng dẫn.

Hai năm sau, con hết trầm cảm và khi đó do chị ruột của con có đi tham dự khóa Thiền mười ngày ở trung tâm Thiền cùa Ngài Goenka và chị có cho con trang web dạy Thiền của Ngài ấy, con tập theo khoảng 4 tháng, mỗi ngày con tọa thiền 1 tiếng. Con có đọc thêm sách dạy Thiền của Ngài Silananda do Sư Khánh Hỷ soạn dịch và có nghe thêm Pháp của Thầy Phước Tịnh. Con tập theo pháp "Niệm Thân Hành" của Thầy Phước Tịnh.

Con bắt đầu chuyển qua tu tập theo Phật Giáo Nguyên Thủy vào đầu năm 2018 sau khi con có dịp trình pháp với Sư Khánh Hỷ và Sư dạy con khi Thiền chú tâm vào hơi thở đừng tìm kiếm cảm thọ của thân. Ba tháng sau con có thấy ánh sáng phát ra từ đầu bên trái, chỉ vài ngày rồi mất và sau đó nhận thấy hơi thở vào ra từ mũi trái, di chuyển dần xuống đan điền và rồi từ dưới đan điền di chuyển dần lên ra mũi phải và luôn có khoảng dừng giữa hơi thở vào và hơi thở ra. Vài tháng sau, trong một lần ngồi Thiền con thấy rõ ràng mọi sự diễn ra ở thân tâm con: thân đang đau hay đang thoải mái và tâm đang chú tâm vào hơi thở hay đang nghĩ nhớ chuyện khác và có cái tâm khác nhận biết tất cả mọi sự đang diễn ra. Thốt nhiên nước mắt chảy ra ở khóe mắt phải và con rất vui mừng. Trong tâm con nghĩ "chắc đây là Chơn tâm Phật tánh mà Thầy Phước Tịnh từng nói hay là Bản Lai Diện Mục gì đó", khi đó con không biết đến danh từ "Tánh Biết" mà Thầy hay nói đến.

Sau đó, con cứ hàng ngày làm việc và niệm thân hành và ngồi Thiền một tiếng mỗi ngày, dần dần con luôn thấy rõ thân tâm con và thấy tâm bất thiện còn nhiều: tham, sân, ganh tỵ,... khi tiếp xúc với mọi người mọi vật chung quanh.

Đến tháng 12 năm 2018, vì để biết vì sao anh rể con đang ngồi Thiền ngày 3 tiếng lại bỏ Thiền sau khi nghe Pháp thoại của Thầy, con bắt đầu tìm trên mạng và con chỉ nghe vài bài thôi nhưng con đã lĩnh hội được rất nhiều và con biết anh rể của con đã ngộ nhận, hiểu lầm ý của Thầy.

Con nghĩ, ý của Thầy là đừng chỉ ngồi Thiền một vài tiếng trong ngày mà phải Thiền suốt cả ngày, trong mọi lúc mọi nơi giống như Thầy Phước Tịnh khuyên luôn niệm thân hành... Và con đã lần lượt nghe hết tất cả các bài Pháp của Thầy kể cả các bài đọc "Thư Thầy Trò".

Đến tháng Tư năm 2019, trong lúc con ngồi Thiền chợt nhận thấy sự tĩnh lặng kì lạ mà con chưa từng trải qua và chỉ kéo dài mười hay mười lăm phút gì đó. Vài tiếng sau trong lúc đang đi con chợt nhận thấy tất cả hoạt động của thân là do tâm ra lệnh, con bèn thử kểm tra lại bằng cách: "chân con đang dở lên, con ra lệnh không bước tiếp nữa, thế là chân con cứ dở lên như thế, không hạ xuống được" và con đã thử đi, thử lại nhiều lần với những mệnh lệnh khác nhau. Tiếp theo là con thấy ra "à, không có tôi, ta gì cả, chỉ có thân và tâm mà thôi". Bỗng dưng con lại nhớ đến câu đố của anh rể con "ai đang hát và ai đang nghe hát" và "tôi là ai". Lúc trước con nghĩ anh ấy đố tầm xàm thì ca sĩ hay mình đang hát và khán thính giả đang nghe. Nhưng bây giờ thì con đã biết câu trả lời "miệng đang hát và tai đang nghe và không có tôi ta nào cả".

Khi đó con đã hiểu ra lời dạy của Đức Phật "TÂM LÀM CHỦ, TÂM DẪN ĐẦU, TÂM TẠO TÁC". Chỉ có tâm đang luôn sai sử thân hoạt động ngày đêm và nếu mình không trọn vẹn tỉnh thức với tâm để thấy ra nên hay không nên nói gì làm gì nghĩ gì thì sẽ dễ dàng tạo nghiệp bất thiện.

Cứ thế con cứ ngày ngày làm việc luôn thận trọng chú tâm quan sát như Thầy đã dạy, tạp niệm bớt rất nhiều và khi có phóng tâm con biết ngay và chú tâm lại. Đến nay khi tâm sân hay tham vừa khởi là con thấy ngay và con quan sát tâm đó không lâu là tâm đó biến mất, cũng có lúc tâm sân hay tham đó quay lại nhưng không mạnh như lúc ban đầu, sau đó con nhớ lại phản ứng của con trong những tình huống đó để chiêm nghiệm hay có khi cười nhạo mình.

Kính bạch Thầy, một tháng trước trong khi ngồi Thiền con chợt nhận ra, mọi pháp hãy sinh ra là diệt ngay và theo cách thức riêng của pháp đó, và bất cứ một pháp nào trong tiến trình sinh diệt của nó đều có sự đau khổ trong đó cả và luôn đi đến không và không một pháp nào khác hay mình có thể can thiệp hay bắt pháp đó vận hành khác đi theo ý mình. Và làm như thế là tự mình làm mình đau khổ, tự mình hủy diệt đi những cái đang tốt đẹp. Và con thấy ra "Tu không có gì khó cả, chỉ tập Thấy, Nghe, Xúc chạm các pháp như nó đang là: NHƯ THỊ trong mọi lúc mọi nơi, KHÔNG CAN THIỆP, KHÔNG THÊM BỚT Ý CỦA MÌNH VÀO.

Con luôn ghi nhớ lời Phật dạy:
Khi xúc chạm việc đời
TÂM KHÔNG ĐỘNG KHÔNG SẦU
TỰ TẠI VÀ VÔ NHIỄM
LÀ PHÁP LÀNH CAO THƯỢNG

Con cũng luôn nhớ lời Thầy dạy
- "Thấy vọng tưởng hay tạp niệm như chuồn chuồn bay, đừng bận tâm, hãy luôn thận trọng chú tâm, quan sát việc mình đang làm"
- "TÂM KHÔNG làm muôn việc
Công đức trả về KHÔNG
Sống nhờ ơn không tạng,
Chết từ thuở lọt lòng"
- "Sống tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha"

Con nghĩ có lẽ nhờ tu tập theo lời dạy của Đức Phật và của Thầy, nên con đã thấy ra như vậy.
Con luôn tri ân Đức Phật đã dạy bảo cho chúng sanh biết có con đường để thoát khổ và tri ân Thầy đã phát quang con đường nầy (sau gần 2600 năm đã có quá nhiều rừng rậm không dễ dàng tìm thấy lối vào), để Phật tử chúng con có thể vào được con đường thoát khổ nầy.
Con rất mong lời khai thị của Thầy.
Một lần nữa con xin thành kính đảnh lễ Thầy với lòng tri ân sâu sắc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Tâm luôn bắt một cảnh, vậy khi Tâm đang trong trạng thái rỗng lặng định tĩnh trong sáng thì Tâm đang bắt cảnh gì? Kính mong sư khai thị.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Tánh biết tự trong Chân đế vốn vô sanh vô diệt, nhưng khi còn đang tu tập trong Tục đế thì lúc khởi lúc không. Vậy thì Nhơn gì và Duyên gì là chính để Tánh biết sinh khởi. Kính mong sư khai thị

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2019

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Thầy!
Thầy cho con xin hỏi pháp ạ.
Khi làm việc nhà lúc đó con không có ý chánh niệm hay thận trọng chú tâm gì cả mà làm với tâm trong sáng, lúc đó con bắt gặp cái biết, cái biết này hoàn toàn vắng lặng và tự động ứng. Thầy cho con hỏi đó có phải là đặc tính của tâm, là 1 trong những yếu tố của Thất Giác Chi phải không ạ?
Con cảm ơn Thầy!
Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy con có những vướng mắc, kính xin Thầy dạy cho con tỏ tường ạ.
Những ngày qua con ngủ trưa ở võng con thấy rất lạ trong 11 ngày con nằm võng ngủ trưa ở phòng khách con ngủ từ 13h đến 14h giờ hoặc hơn 1 chút. Trong 11 ngày thì có 8 buổi trưa cứ xấp xỉ trên dưới 1 giờ thì con thấy qua sự cảm nhận có ai đó cầm vào võng phía trên đầu con lắc giật nhẹ như có thầm ý gọi dậy vì ngay lúc đó con tỉnh liền tất cả 8 lần đó con đều tỉnh ngay dù lúc đó con đang ngủ thật, lần đầu khi con thấy lắc như vậy vì tưởng có người nên con quay ngửa đầu lên nhìn không thấy ai cả, lần thứ hai con cũng tỉnh ngay nhưng không nhìn lên nữa mà nhìn võng xem võng có bị đung đưa không nhưng con không thấy có dấu hiệu gì khác lạ của võng và tim con vẫn đập cùng sự thở bình thường, 6 lần sau con cũng thấy y như vậy nhưng con trọn vẹn với mình hơn. Nói chung cả 8 lần đó con thấy cảm giác toàn thân vẫn dễ chịu khinh an, trong nội tâm vẫn bình yên an lạc không có sự sợ hãi hay giật mình. Khi ba lần đầu con định trình Thầy nhưng con lại khuyên mình cứ trọn vẹn tiếp để rõ ràng hơn và rồi hôm nay sự trọn vẹn con vẫn chỉ thấy như vậy vì vậy con trình hỏi Thầy.
Thưa Thầy từ nhỏ tới lúc con 39 tuổi con là người tin ma và sợ ma do cái tính có sẵn nên con bị ảnh hưởng từ vị thầy đầu tiên tà kiến vẽ đủ điều... rồi một duyên làm con sanh tâm nghi ngờ vì thầy ấy không có đức tính thành thật, sau đó 8 năm tiếp theo đổ về đây con không tin có ma nữa và không hình thành thế giới siêu huyền. Con thầm nghĩ có hay không có không phải việc của con, không liên quan gì đến con và con đã ứng dụng pháp hành từ Thầy: Thiền trong mọi oai nghi nơi cuộc sống ngay hiện tại, điều chỉnh nhận thức hành vi và nay con không dám nói nghĩ những điều mình chưa thực nghiệm. Dạ thưa Thầy cũng thời gian gần đây con thấy vài lần sự nhiệm mầu rất trùng hợp dường như không phải tự nhiên nhưng rất tự nhiên và con lại khuyên mình "chuyện của pháp không phải chuyện của mình, thêm thắt làm gì cho chướng ngại" thế là con buông lăng xăng ra. Thưa Thầy con nôm na kể kính mong Thầy giảng dạy thêm cho con .
Con thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-11-2019

Câu hỏi:

Thầy kính,

Con đã đọc nhiều lần 2 cuốn sách Thầy viết “Sống Trong Thực Tại” và “Thực Tại Hiện Tiền”, con thấy trân quý và biết ơn Thầy vô cùng. Con mới bước vào tu học mấy năm nay nên sự hiểu biết và trải nghiệm còn rất hạn chế. Con mong Thầy giải thích thêm cho con về chức năng và sự vận hành của Chánh Niệm và của Ý thức.
Trước nay con vẫn hiểu Chánh niệm là Ý thức, nay con đọc lại đoạn dưới đây Thầy dạy Chánh Niệm và Tỉnh Giác luôn đi cùng nhau và Tỉnh giác không chỉ giới hạn trong phạm vi Ý thức. Như vậy con hiểu trạng thái Chánh Niệm và Tỉnh Giác là tâm buông xả, không còn phân biệt chủ thể và đối tượng nhận thức, không cần tập chú (trụ) vào cụ thể một đối tượng nào có đúng không ạ? Còn khi ý thức một đối tượng nào thì tâm ta vẫn còn phân biệt có đúng không ạ? Phân biệt với trạng thái vô thức thì thế nào ạ?
Con kính mong Thầy chỉ dạy và dẫn ra ví dụ trải nghiệm nào đó để con được hiểu rõ hơn và có thể tự quan sát thực chứng được. Con cảm ơn Thầy nhiều ạ
Con, Hoàng Lan

“Bạn cần lưu ý là hai yếu tố chánh niệm và tỉnh giác không thể tách rời nhau trong thiền Vipassanā, nên nhiều người cho rằng hai yếu tố này không có gì khác biệt. Thực ra, tuy chúng hỗ trợ cho nhau và có chung một đối tượng thực tánh, nhưng có đặc tính và chức năng hoàn toàn riêng biệt. Chánh niệm là tâm trọn vẹn với đối tượng thực tại (không còn năng sở), trong khi tỉnh giác thấy biết đối tượng ấy một cách trung thực và trong sáng (không còn tư niệm). Như một tấm gương, hướng vào đối tượng đủ vững vàng và trọn vẹn, thì lập tức phản ánh rõ ràng trung thực đối tượng ấy. Tấm gương quay qua hướng khác ví như thất niệm, tấm gương bị rung động ví như tạp niệm, và mặt gương không bằng phẳng ví như vọng niệm, thì không thể soi thấy vật gì rõ ràng trung thực được. Cũng vậy, tâm thiếu chánh niệm sẽ không có tỉnh giác để soi chiếu đối tượng đúng với thực tánh của nó.”
“Nhiều người nhầm lẫn thái độ tỉnh giác với trạng thái ý thức, vì vậy đã đề cao vai trò của ý thức trong việc hành thiền! Thậm chí còn cố gắng giữ ý thức liên tục mà họ cho như vậy là miên mật! Ý thức chỉ là một tâm sinh diệt theo đối tượng của nó, nghĩa là khi có đối tượng thì nó sinh, khi không có đối tượng thì nó diệt. Vì lệ thuộc vào đối tượng như vậy nên đưa đến quan niệm sai lầm thứ hai là quá xem trọng đối tượng đến nỗi nếu không có thì phải dựng lên đối tượng để nuôi dưỡng sự liên tục của ý thức, nhưng thực ra sự miên mật đó chỉ là nỗ lực kéo dài sự tồn tại của cái ta ảo tưởng mà thôi.
Tỉnh giác là phẩm chất của tánh biết rỗng lặng trong sáng, nó có khả năng thấy được hoạt động của ý thức – thấy được sự sinh diệt của tâm ý thức đó. Chính vì thế mà Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là có thể tỉnh giác trên thực tại thân, thọ, tâm và pháp mà không nương tựa, không dính mắc vào pháp nào. Vi tế hơn nữa là thấy được trạng thái tâm ngay khi nó khởi lên trên một đối tượng nào đó. Ví dụ, khi thấy một đóa hoa, tâm ưa thích khởi lên, nhưng ý thức của bạn bị thu hút vào màu sắc, hình dáng, hương thơm của đóa hoa, nên không ý thức được chính mình, nhưng tỉnh giác lại thấy được toàn bộ diễn biến khi tâm ưa thích của bạn đã khởi lên rồi diệt đi lúc nào và như thế nào, nếu không làm sao thấy được tính chất vô thường, vô ngã của tâm. Cũng vậy, đối với những trạng thái tâm khác như từ ái hay hận thù, ổn định hay tán loạn, trói buộc hay thanh thoát, vướng mắc hay tự tại v.v... tỉnh giác đều thấy biết như một tấm gương phản ánh trung thực, không xen vào đó bất cứ phản ứng tâm lý chủ quan nào. Ý thức có thể bị bản ngã xen vào chấp là ta và của ta, còn tỉnh giác thì cái ta không thể chấp thủ được, đơn giản chỉ vì tỉnh giác thấy được các pháp là vô ngã. Nói cách khác, khi vắng bóng cái ta ảo tưởng thì mới thật sự có tỉnh giác.
Tóm lại, tỉnh giác không bị giới hạn trong phạm vi ý thức, ngược lại chính nhờ tỉnh giác mà nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức mới thấy như thực, nghe như thực, giác như thực, tri như thực. Kiến văn giác tri hoàn toàn trung thực được gọi là tri kiến thanh tịnh.”

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-11-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin trình cái hiểu. Một người đã thấy ra tánh biết rồi thì cứ để cho tánh biết tự vận hành, tự thấy pháp để học ra pháp. Dần dần nhờ học ra, nên người ấy sống tùy duyên thuận pháp và ung dung tự tại hơn. Hiểu như vậy đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2019

Câu hỏi:

Còn chào Thầy ạ!
Gần đây cơ duyên con được gặp pháp của Thầy. Khi đi ngủ con mở các bài pháp thoại của Thầy nghe suốt đêm. Khi chìm vào giấc ngủ lúc đó chỉ còn tiếng pháp thoại, có lúc con thấy mình trong tình trạng không bám víu vào đâu, lúc đó không có không gian và thời gian. Còn xin Thầy một lời khuyên. Còn cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-11-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con có thắc mắc là Tánh Biết là Tâm hay là Tâm Sở ạ?
Con xin tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-10-2019

Câu hỏi:

Kính thầy,
Con tự thấy có một thứ không riêng của một ai, không có hình tướng, thông qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thấy tất cả các pháp như thật, chỉ được cảm nhận thông qua lục căn đó là tự tánh?
Con thường Thấy, Nghe, Xúc, Biết tất cả các pháp cùng một lượt là cái thấy của tự tánh?
Ví dụ, khi nhìn khoảng không gian trước mắt thì thấy khoảng không gian đó và tất cả các vật trong khoảng không gian đó một lượt, cái thấy đó không định danh bất kỳ vật nào cả, cái thấy đó có phải là cái thấy thật tánh của các pháp không?
Khi thực tập lắng nghe âm thanh của sự tĩnh lặng, đến lúc tất cả các âm thanh của các pháp xuất hiện đều được nghe cùng một lúc gọi là cái nghe rộng khắp?
Kính thầy khai thị.

Xem Câu Trả Lời »