loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 121 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tùy duyên thuận pháp'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 07-03-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, <p>
Con cảm ơn Thầy đã gieo duyên lành cho con được hưởng trọn 2 ngày an vui trong thiện pháp tại Lễ Đầu Đà Rằm tháng Giêng vừa qua ở chùa Bửu Long. <p>

Hôm qua, con định về nhà sáng sớm, nhưng sau đó con thấy hoan hỷ quá nên con muốn ở lại thêm để thực hành “Lời Thầy Dạy”, nhờ vậy con học được nhiều bài học thú vị. <p>
Lúc 12h trưa, con ra Cây Bồ Đề để tưởng nhớ công ơn Đức Phật, và đọc kinh “Tứ Niệm Xứ”. Trong lúc con đang ở đó có một chị cầm 3 cây nhang đốt nhưng đốt hoài không cháy, sau đó chị ấy lại gần con bắt chuyện và kể lể khóc lóc về hoàn cảnh khổ của mình để xin tiền con 50K mua vé xe về quê. Lúc đó, con đang ngắm cây Bồ Đề và cảnh vật xung quanh, nhưng con vẫn nghe rõ tất cả lời chị ấy nói, và tâm con không có phản ứng, phán xét gì cả, con lấy ra cho chị ấy 50K, chị ấy lại xin thêm cho đủ 100K. Con không bực tức, mà chỉ thấy chị ấy có vấn đề, nên con bỏ 50K lại vào túi, con nói chị ấy là: "Lúc đầu chị xin 50k sao bây giờ lại 100K? Em đâu biết chị là ai? Và nhà nước đã ra quy định cấm ăn xin" <p>

Con định đi khỏi cây Bồ Đề, nhưng tâm con thấy thương chị ấy nên con kiên nhẫn quan sát thấy chị cố gắng đốt nhang thêm 15 phút nữa mà vẫn không cháy, con đốt giúp thì cháy liền. Đốt nhang xong, chị ấy bình tâm hơn và xin lỗi con, nói con đừng nghĩ xấu cho chị. Con hỏi chị ấy về Phật Pháp, chị ấy nói được vài điều, nên con vui vẻ chia sẻ thêm cho chị ấy ngắn gọn lời Phật dạy. <p>

Chị ấy hỏi sao thấy con vô tư, thoải mái, an lạc và vui vẻ quá mặc dù nghe chị ấy than khóc. Con nói: "Vì con đang sống trong hiện tại, đang ngồi đây thì trọn vẹn chiêm ngưỡng cây Bồ Đề với tâm trong sáng bình an, khi về nhà rồi đâu có Cây Bồ Đề mà ngắm". Con thấy mặt chị ấy rạng rỡ, tươi cười và nói dù con không cho tiền chị ấy cũng thấy vui rồi, ước gì chị ấy ở gần con để nghe con nói chuyện Phật Pháp, vì các Thầy trong Chùa gần nhà chị nói cao siêu khó hiểu quá. Lúc đó, con nói chị là: bây giờ chị biết làm sao để có niềm vui rồi chứ gì? Chị ấy lại cười, nên con lấy ra cho chị ấy lại 50K, chị ấy cười và nói là Rằm tháng 2 tới chị ấy sẽ lên Chùa trả lại tiền cho con. Con nói nếu chị lên Chùa thì nên đặt bát cúng dường, chứ em không nhận lại đâu. <p>

Thầy có thể cho con biết là con thực hành “Tùy Duyên Thuận Pháp” như thế đã đúng chưa? Cảm ơn Thầy và các bạn đã chịu khó đọc .


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-03-2015

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con xin có câu hỏi mong thầy chỉ dạy thêm. <p>
Hôm nay có 1 bạn đạo rủ con ngày mai đi Chùa, con rất hoan hỉ, nhưng do sắp tới con phải thi, nên con nghĩ rằng: "Đây là dịp tốt để mình gieo duyên lành với Tam Bảo, mình sẽ cố gắng tập trung học bài cho xong trong hôm nay, để ngày mai có thể đi được vì không còn thời gian nữa". Sau đó con học bài nhưng do bài nhiều nên con có đôi chút phiền não "sợ học không kịp". Sau đó, con ngồi tĩnh lặng nhớ lời thầy dạy: "Phát hiện bản ngã có 3 điều là Hữu ý, Hữu tất và Hữu cố... và vì xuất hiện những điều này nên đau khổ sẽ sinh khởi". Và thầy dạy rằng thiền là phát hiện ra trong nhận thức và hành vi bị dẫn dắt bởi bản ngã, hay là sáng suốt vô ngã thuận pháp. Do vậy con nghĩ rằng, trong dự định của mình lúc nãy, mặc dù tốt nhưng có vẻ có sự xuất hiện của cả 3 yếu tố của bản ngã nên mới dẫn tới nôn nóng và lo lắng. Con thấy trong dự định đó, hình như chưa thuận pháp lắm. <p>
Thưa thầy, con nhận thức như vậy có đúng không ạ? Và trong trường hợp như vậy, phải điều chỉnh nhận thức và hành vi như thế nào? Có phải là mình nên trọn vẹn chú tâm học bài, còn việc đi được hay không là tùy vào nhân duyên phải không thầy? Việc lập ra 1 kế hoạch theo con rất dễ rơi vào "tư tưởng, thời gian và đau khổ" nếu không thuận pháp thưa thầy. Mong thầy khai thị thêm cho con. Con thành tâm cảm ơn và kính đảnh lễ thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-03-2015

Câu hỏi:

Dạ kính thưa Thầy. Ý con là tánh biết luôn luôn biết khi tâm phóng dật hay tạo tác 1 điều gì đó theo ý đồ của bản ngã thì tánh biết luôn luôn nhận thức được điều đó 1 cách tự nhiên con không hề chế ngự gì hết con vẫn để tánh biết trong sáng để nhìn thấy các pháp sanh lên và diệt. Khi nào tâm không con phóng dật hay lăng xăng tạo tác nữa thì con lại trở về với thân hành. Con nghĩ cũng nhờ quan sát tâm như vậy thì con mới thấy được sự tham ái và tất cả những phiền não phát sanh, nhờ tất cả tham ái và những phiền não phát sanh thì mới phát huy dần dần tánh biết bén nhạy hơn và trong sáng hơn. Khi thân bệnh thì con nhận thấy tâm con cũng dần dần đỡ lo sợ hơn lúc trước rất nhiều. Khi tiếp xúc với những âm thanh không vừa ý thì con cũng bớt sân nhiều hơn. Mọi thứ, con vẫn để tất cả các pháp sanh và diệt tự nhiên con chỉ nhìn các pháp đang vận hành mà thôi con không can thiệp gì hết.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-02-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Hôm qua con nghe Bài Giảng "Sự Tương Giao và Mối Quan Hệ" của Thầy, con mới ngộ ra vì sao trước kia con hay bị dính mắc, mệt mỏi và có Bản Ngã với người thân, bà con và bạn bè. Khi con nghe em trai con nặng lời với con, con rất tức giận. Nhưng cách đây 2 ngày, con nhẹ nhàng nói chuyện với nó thì con biết là tâm nó không cố ý làm con buồn, nó quen nói chuyện với bạn bè như vậy thôi! Và con nghĩ lại, con thấy có lúc con cũng mất chánh niệm, tỉnh giác và vô tình nói lời làm người khác buồn (dù con lớn và có học Phật). <p>
Thầy ạ, con càng tu thì con càng thấy ra sai lầm của con, nên con dễ thông cảm, bao dung với lỗi lầm của người khác và giúp họ tốt hơn (nếu có duyên). Con kể Thầy nghe: trong cái khổ thì con tìm thấy niềm vui và dứt bỏ được dính mắc lớn nhất (em trai con). Bây giờ nó không còn cần con lo cho nó nữa và ít tháng nữa nó về ở với ba mẹ để đi học (nhưng con vẫn âm thầm giúp nó khi cần thiết và con không mong đợi nó sẽ thương con hay tốt với con sau này). Đặc biệt con học ra bài học là: trước kia em trai con không thích vào trường nội trú mà con ép nó vào (vì sợ nó ở ngoài chơi game), nhưng từ lúc nó vào trường nội trú nó học theo tật xấu của nhiều người trong trường và trở nên bướng bỉnh và chơi game nhiều vào cuối tuần. Con ngẫm nghĩ lại biết là con sai vì con dùng Bản Ngã để giải quyết khó khăn, trốn cái khổ này thì gặp cái khổ khác! Cảm ơn Thầy đã khai thị cho con và giúp con tìm thấy trí tuệ sẵn có nơi con dần dần! Sadhu sadhu.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-01-2015

Câu hỏi:

Con chào thầy, xin thầy cho con hỏi: <p>
Con đọc một vài dòng của Osho nói về việc giúp đỡ mọi người rằng: "việc giúp đỡ con người là giúp họ trở thành chính họ, cho họ động lực và niềm tin để họ có thể sống đúng như bản thân mình, không ép buộc, không đường hướng nhất định nào... rồi bông hoa của họ sẽ nở". <p>
Còn con nghĩ: "nhưng lối đi nào đó cũng có giá trị riêng của nó, điều gì cũng mang tính tương đối...", nói đến đây con cảm thấy có điều gì đó không đúng...
Hay là những suy nghĩ này của con là không cần thiết ạ? Con cứ thế mà sống, việc gì đến thì làm? <p>

Thầy cho con hỏi thêm về tùy duyên và ý muốn. Tùy duyên theo con hiểu thì là việc gì đến thì mình làm, nhưng không phải là tùy tiện, làm theo một trí tuệ và tình thương sáng suốt thì là đúng Pháp. Còn ham muốn thì sao ạ? Về lý luận thì ham muốn làm một điều gì đó cũng là tốt, về bản chất mong muốn không là xấu... <p>

Con vẫn có một niềm tin là cho dù con làm thế nào, vùng vẫy thế nào cũng không thể nào ra khỏi bản tâm chân thật. <p>
Con kính đảnh lễ thầy. <p>

Mình tưởng là mình ghê gớm lắm <p>
Ai ngờ đâu là chỉ vô minh <p>
Vẫy vẫy vùng vùng trong ngang dọc <p>
Cũng không bằng tát cá dưới ao.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, <p>
Con xin được hỏi Thầy về lòng thương cảm. Con thường hay phát sinh lòng thương xót người (hoặc vật) có hoàn cảnh hoạn nạn, khó khăn hay khổ đau vì tối tăm trong nhận thức. Do vậy con có hướng tâm để tùy duyên mà chia sẻ vật chất hay tinh thần đến họ. Một thân hữu của con thì phát biểu "Có gì đâu mà phải thương xót đa đoan, duyên nghiệp của ai thì người đó phải chịu, gieo nhân nào thời gặt quả ấy. Họ chỉ đang học ra bài học dành riêng cho chính họ thôi. Giúp ai thì giúp cho ai thì cho nhưng không cần phải thương xót". Vâng, trong sâu thẳm của nhận thức con vẫn biết là như vậy. Từ khi quay về tập sống trọn vẹn với chính mình, con vẫn nhận ra sự vận hành của pháp vốn hoàn hảo vẹn toàn và chung quy tất cả những nỗi khổ của con người chỉ là ảo tưởng. Nhưng sao trên bề mặt cảm xúc, tự nhiên con vẫn không ngăn được lòng thương cảm đối với họ dù được biểu hiện ra bên ngoài hay không. Tuy vậy, con vẫn không quên thận trọng quan sát xem tình cảm đó có rơi vào bi lụy hay dính mắc gì không. Bạch Thầy con có cần phải điều chỉnh nhận thức và hành vi gì thêm ở điểm này không, xin Thầy hướng dẫn cho con. <p>
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2015

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con xin phép được trình bày những trải nghiệm khi học thầy từ những pháp hành. <p>
Thưa thầy, con thật là may mắn được nghe được học và được hỏi thầy khi vướng mắc cũng như lúc được cho là hiểu. Năm nay thầy đã lớn tuổi rồi, mọi sự vô thường, một ngày nào đó không còn thầy để hỏi nữa nên con không dám lơ là. <p>
Thưa thầy, con là người mang nhiều bệnh. Trong cuộc sống vợ chồng, con bị bệnh lâu ngày quá như vậy nên tình cảm vợ chồng cũng mòn theo năm tháng. Trong 6 năm nay, con nhớ không nhầm là những lúc con đau yếu kể cho chồng nghe, con không được 1 lời hỏi han chia sẻ, không được tới 5 tiếng "ừ". Anh ấy là người thật thà tốt bụng, vì cuộc sống từ nhỏ anh ấy đã phải trải qua những cảnh nghèo khó cơ cực nên cuộc sống đã huân tập anh ấy thành 1 người chắt chiu, bủn xỉn, lúc nào cũng sợ hết tiền và sợ đói khổ. Lúc trước con khỏe gia đình rất hạnh phúc, từ khi con ốm yếu thì không còn được như vậy nữa. Giờ đây anh ấy hay cáu gắt, chỉ cần 1 sơ hở nhỏ của con là bị chỉ trích đay nghiến, nói những lời khó nghe. Nhớ lời thầy dạy những gì đã qua cho qua luôn, những gì của phút trước hay ngày giờ trước cũng đã thuộc về quá khứ, các pháp vận hành không bao giờ ngừng nghỉ, không nên kéo nó lại để mà khổ, buông hết cái ta bản ngã ra thì ngay đó là giải thoát, cứ như vậy mà con thấy các pháp luôn mới mẻ. Những gì chia sẻ được thì con uyển chuyển tham gia bằng không pháp nó như vậy là như vậy, khởi đầu lúc nào hay kết thúc lúc nào con tùy ý, không thêm, không phê phán, không bỏ bớt, luôn nhớ lời thầy dạy, cái ta với khó chịu hay bất mãn, thấy mình nhục với phải nhẫn, không có nhục khỏi phải nhẫn, cứ trở về với thái độ bình thản, tĩnh lặng trong sáng, trong nghe không thấy ta nghe, trong biết không thấy ta biết, trọn vẹn pháp như nó đang là, tức khắc thoát ra khỏi áp lực, không gian và thời gian. Vẫn tình thương ấy, giờ đây con thương anh ấy nhiều hơn, tình thương không đòi hỏi sự đền đáp và từ đây con yêu thương tất cả mọi người cho tới muôn loài, mà không thấy ta yêu thương ai cả. <p>
Thưa thầy, có lần con trai con nói với con: "Mẹ ơi, sao ba cứ nói những lời khó nghe và thích nói những lời làm cho người khác khổ vậy mẹ nhỉ, khi người ta đau khổ thì ba lại hối hận", con mỉm cười và hỏi ba làm ai khổ, con trai của con trả lời ba làm mẹ khổ đấy, lúc đó con ôn tồn nói: "Mẹ đâu có khổ, mỗi người đều có viên ngọc quý, ba đang bào gọt giúp mẹ đấy chứ." Mỗi lần như vậy con lại khuyên các con của mình không được có thái độ không đúng với ba, công ơn dưỡng dục sinh thành không bao giờ các con trả hết đâu, nếu các con thấy đó là sai thì đừng học cái đó là được, ai gieo nhân nào ắt sẽ gặt quả đấy, nhưng đừng thấy thế mà coi thường ba con, rồi pháp sẽ nhắc ba con, mỗi người phải tự học ra bài học của chính mình. Về phần mẹ nhìn ba con mồ hôi đầm đìa mệt nhọc, mẹ cũng thương và biết ơn ba con không hết nên không buồn giận ba, các con nói rất khâm phục mẹ. <p>
Thưa thầy, trong cuộc sống hằng ngày con luôn lấy mình làm gương để dạy chúng, sống sao cho hiếu nghĩa thuận hòa và chỉ cho chúng thực nghĩa của sự tu hành mà thầy đang giảng nói. Thưa thầy, rồi cứ như vậy mà ngày qua ngày con an vui trong sự tĩnh lặng vi diệu ấy, có những lúc con thốt nhẹ lên rằng: "Thầy ơi, đây chính là ý tứ mà thầy đang truyền trao cho mọi người, con sung sướng và thầm tri ân thầy". Con cũng cám ơn chồng con rất nhiều, anh ấy đã giúp con 1 phần học ra bài học giác ngộ. Giờ này con không còn đau khổ nữa, ai thương cũng được, không thương cũng không sao, con bằng lòng với tất cả những gì đang hiện hữu với mình, không oán trách, không giận hờn, tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha. Từng giây phút trải nghiệm đúng là không thể nghĩ bàn, trọn vẹn với đang là để đền đáp công ơn của thầy. <p>
Tận đáy lòng sâu thẳm, con thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-01-2015

Câu hỏi:

Con thành kính tạ ơn Thầy đã chỉ dạy, giúp con nhận ra con chưa lắng nghe pháp thuyết. Nhờ Thầy con mới biết rõ con chưa thật sự hết lòng với pháp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-01-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Con thành kính tri ân công đức của Thầy từ bi và chỉ dạy cho con và các bạn kiến thức, chân lý trong cuộc sống, tu tập và học tập nữa.<p>

Con đang thực hành lời Thầy dạy, con thấy rất hiệu quả và tự tin hơn trên con đường Đạo và Đời. Đặc biệt là con đã Thấy ra Bản Ngã trong công việc của con: vì trước kia con cứ cho là khó, phải là thành công, sẽ là.... nên con bị Ách Tắt và mất hứng thú trong công việc của con và Tâm phóng dật nữa. Nghiệm lại lời Thầy dạy con thấy đúng là "Khoa học hay sự phát triển về giáo dục, kinh tế... cũng chỉ để thoả mãn cái Bản Ngã thôi, còn Mục đích của Đạo Phật là để giải thoát khỏi sinh tử luân hồi!" Nên bây giờ con vận dụng Vô Ngã trong công việc và xem đó là đối tượng để con tu tập, nên con thấy nhẹ nhàng và có hứng thú hơn trong công việc Thầy ạ. <p>

Con chia sẻ thêm là: trước đây con có "hữu" nhiều quá đối với gia đình nên con rất đau khổ, nhưng cũng nhờ cái khổ mà khi học Phật, con đã giác ngộ kịp thời là "Con cái là duyên nợ, dính mắc và nguyên nhân gây ra đau khổ lâu dài nhất" nên con quyết định không sinh con để có thời gian làm những điều cần làm, tu tập và làm phước. Xin lỗi, có thể nhiều bạn sẽ có suy nghĩ khác tôi và phản đối, nhưng tôi chỉ nói thật những gì tôi thấy thôi, chứ không phê phán việc có con cái của người khác. Mỗi người có Duyên Nghiệp khác nhau, nên có đời sống khác nhau, vì vậy chúng ta sống Tuỳ Duyên Thuận Pháp để không dính mắc là tốt nhất. <p>
Con tranh thủ chia sẻ với Thầy và các bạn những bài học của con! Con nghĩ có sai mới có đúng, và khi con chia sẻ thì cũng là cách giúp con điều chỉnh nhận thức và Thầy mới thấy cái sai mà chỉ ra giúp con, nên các bạn đừng sợ mình nói sai mà không dám hỏi hay chia sẻ với thầy hay mọi người nhé! <p>
Thân chúc Thầy và các bạn an vui trong thiện pháp!





Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-03-2014

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ Thầy. Bây giờ con mới hiểu rằng các pháp vốn tự nhiên, tướng như vậy, tánh như vậy, vốn bình đẳng, độc lập, tự do, do duyên tương tác mà sanh, diệt. Bởi vì tham muốn của bản ngã xen vào cho nên mới rối ren phiền não phải không thầy? Cứ để cho pháp vận hành tùy theo duyên nghiệp của nó, chỉ nhận biết rõ ràng thế thôi, thì mọi việc sẽ ổn, cho nên thầy hay nói "đừng nên thọc gậy bánh xe pháp" là có ý đó phải không, xin thầy khai thị cho.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »