loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 121 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Giác Ngộ'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 05-05-2015

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,<p>

Người hiểu đạo rồi thì sống thế nào? Cứ để thân, ý, thức tự vận hành theo nhân duyên và tâm quan sát? Hay là sao ạ?<p>

Long Thọ nói: Niết-bàn là luân hồi, luân hồi là Niết-bàn. Xin thầy giảng nghĩa thêm cho con. Liệu đó có phải nhằm phá chấp theo cứu cánh của Bắc tông không?<p>

Đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2015

Câu hỏi:

Kính thầy, <p>
Con cám ơn trả lời nhanh và rõ ràng của thầy. Như vậy thực hiện theo cách thầy dạy đã bao gồm giới định tuệ tự nhiên, không phải các lý luận thiền qua giới định tuệ chế đinh khác, xin ghi nhận từ đây. <p>
Con còn 1 câu hỏi nữa: Kể cả khi đã giác ngộ, giải thoát, không còn phiền não, khổ đau nữa,... thì tiếp theo sẽ là gì? <p>
Trân trọng cám ơn thầy.
Con Minh Trí

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-02-2015

Câu hỏi:

Con kính sư, <p>
Phật Gotama (Thích Ca) là Phật Chánh Đẳng Giác (Sammasam-buddha). Quả thứ 2 là Phật Độc Giác (Pacceka-buddha). Quả thứ 3 là Phật Thanh Văn đệ tử (Arahant-buddha)
con chưa hiểu 3 quả vị Phật này là như thế nào. Mong sư chỉ dạy ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-02-2015

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy, Kính thưa thầy, con biết mọi sự mọi vật đều do duyên hợp hay tan mà tạo nên. Nếu vậy, cái chủ thể biết suy nghĩ của con, đang luân hồi không biết bao nhiêu đời kiếp, cũng đã từng do duyên mà hợp lại và nếu hết duyên sẽ tan ra. Như vậy, vì sao Đức Phật lại có lòng từ bi rộng lớn đến mọi chúng sinh như vậy? Phật đã dạy nếu nhìn mọi chuyện bằng con mắt vô thường vô ngã thì ta sẽ thấy mọi chuyện rất tự nhiên như nó đang là, vậy tại sao Đức Phật vẫn thương xót đến những chúng sinh hữu tình ạ? Con kính xin Thầy chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-02-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy. Thành Phật hay Niết-bàn là thái độ tâm của mình đã đoạn tận tham, sân, si hay khi xúc chạm việc đời mà tâm không động, không sầu,tự tại, vô nhiễm. Theo con hiểu là vậy có đúng không? Kinh mong thầy chi giúp cho con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2015

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Con cám ơn Thầy đã dạy con qua các câu hỏi Thầy trả lời rất sáng tỏ là tự con phải xét về nội tâm con. <p>

Câu 1 con xét lại thì thấy con cần ngủ (vì mỗi đêm con ngủ khoảng chừng 4 hoặc 5 tiếng, nếu ngủ đủ phải 6 hoặc 7 tiếng) như vậy là không phải con lười biếng chán nản. <p>

Câu 2 con cũng cảm thấy con không bận tâm can thiệp hay tìm một giải pháp theo ý mình vì con nghe lời Thầy dạy là phải sống tùy duyên thuận pháp. <p>

Câu 3 con cũng không xét nổi là hữu ngã hay vô ngã vì con không bị cô lập trong mối quan hệ thế giới bên ngoài từ người thân (trong gia đình rất thương yêu con, cha mẹ con mất hết chỉ còn lại anh chị và các cháu ai cũng thương con cả), còn đối với đạo tràng thì con cũng được thương mến (từ quý Tăng Ni, Phật tử). Chỉ tại con tự cô lập con, khi con tiếp xúc với bất cứ ai con cũng đều tôn trọng quý kính xã giao, nhưng trong thâm tâm con, con có sự lựa chọn người nào nên thân cận để chia sẻ những gì trong cuộc sống tu tập. Con nhớ trong kinh Pháp Cú có dạy "TÌM KHÔNG ĐƯỢC BẠN ĐƯỜNG/HƠN MÌNH HAY BẰNG MÌNH/THÀ QUYẾT SỐNG MỘT MÌNH/KHÔNG BÈ BẠN KẺ NGU", con lấy phương châm này để sống, cho nên ngay từ nhỏ con đã ít có bạn thân nhiều vì con không muốn mất thời giờ tiếp xúc. <p>

Con tương giao với thế giới bên ngoài rất hạn chế nhưng đối với người có phước hơn con thì con sinh tâm kính trọng thương mến, đối với người kém phước hơn con thì con sinh tâm thương xót muốn chia sẻ tất cả những gì con có từ vật chất đến tinh thần trong khả năng con, chớ con không dám xem thường vì con biết tất cả chúng sanh ai cũng có PHẬT TÁNH cả. Thuở nhỏ con chỉ chuyên lo học tập, khi rảnh con vào tịnh xá học đạo vừa học kiến thức đời, vừa học tri thức đạo. Con có tập khí nặng là con không thích lao động chân tay như quét dọn lau chùi bếp núc chính vì thế mà con không dám xuất gia. Con nghĩ thôi thì con xuất gia tâm trước (xuất thế tục gia, xuất phiền não gia, xuất tam giới gia), con chỉ làm chuyên những việc nào đúng với năng khiếu của con thôi, như vậy có phải con đang sống với ý đồ bản ngã không Thầy? <p>

Nhiều lúc con muốn chỉnh lại việc làm, muốn xin Thầy lên chùa để sống hòa nhập chúng xem thử có được tự tại vô ngại không, nhưng con chưa dám vì con sợ con làm không nổi rồi đổ bệnh thì sẽ làm gánh nặng cho mọi người. Con cảm thấy hiện giờ con sống rất độc lập, không lệ thuộc bất cứ một ai trong bốn điều mà ai trong cuộc sống này cũng cần phải có là: về ăn, mặc, chỗ ở, bệnh hoạn, con cảm thấy rất thoải mái. <p>

Trong thâm tâm con còn một điều mà con ước mơ là con sẽ tìm được một vị Thầy để hướng dẫn tâm linh con trên bước đường từ bờ mê sang bến giác, hiện giờ con rất hạnh phúc là đã tìm được Thầy mà con ước muốn từ bấy lâu nay. Con rất xúc động khi con gặp được Thầy, MỘT VỊ THẦY HOÀN HẢO trong tâm con. Con có làm một bài phát nguyện con xin trình lên Thầy như sau: <p>

"Trên bước đường Phật đạo/ Con nguyện đi đồng hành/ Với các bậc giác ngộ/ Hiện đời và mãi mãi/ Con tiến bước không dừng/ Theo con đường LỤC ĐỘ/ Xả tất cả phiền não/ Không dính nhiễm các pháp/ Chẳng xâm phạm muôn loài/ Nơi tướng hằng lìa tướng/ Vô trụ một nơi nào/ Không hí luận các pháp/ Nguyện xả thân nghiệp báo/ Được thấy Phật nghe Pháp/ Tỏ ngộ pháp vô sanh/ Thị hiện cõi Ta Bà/ Hóa độ các chúng sanh/ Nguyện được làm con Phật/ Như Ngài La Hầu La/ Trên thượng cầu Bồ Đề/ Dưới cứu khổ chúng sanh/ Bổn nguyện con như thế/ Xin chư Phật mười phương/ Chứng minh và gia hộ/ Cho con sớm viên thành."<p>

Con xin Thầy chỉ dạy con thêm, trong tâm con ước muốn như thế có gì sai không? Con xin thành tâm kính lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-01-2015

Câu hỏi:

Kính thưa sư, con có những điều chưa hiểu sau kính xin sư giải đáp cho con: <p>
- Thỉnh thoảng con ngồi nghĩ lại ngoại cảnh thay đổi không ngừng, thân tâm cũng vậy. Nhiều lúc ngồi phân tích nổi buồn, niềm vui... thực sự không là gì, không có bản chất, như bóng, có rồi qua đi không thể nắm bắt được. Cả vạn vật đều biến mất trong khoảng không gian vô bờ. Xin thầy cho biết con người phải làm gì đây trong dòng chảy không ngưng dứt này?<p>

- Thân bệnh là một trở ngại lớn cho bất cứ công việc gì, dù là đi làm để kiếm tiền, tìm danh, hay tu hành. Mà nền y khoa hiện đại dù tiến bộ nhưng vẫn không giải quyết tất cả bệnh tật. Kính thưa thầy, xin thầy mở ra một góc để tất cả bạn đạo, tất cả quý thầy có kinh nghiệm về trị bệnh hiệu quả dù bằng những bài thuốc dân gian... Con nghĩ thân khoẻ mạnh sẽ thuận lợi hơn kể cả trong việc tu học. <p>
- Dù sống theo kiểu nào, dù suy nghĩ ra sao thì ai cũng mấy mươi năm sống mà thôi. Sao con không thấy tôn giáo, khoa học cho biết sau khi chết có còn đời sống nào nữa không? Nếu không có thì quá vô nghĩa. <p>
- Thầy thuốc bác sĩ khi làm công việc của mình còn đăng bảng cho biết mình là bác sĩ, lương y, chuyên khoa gì, chữa được bệnh nào. Nhưng trong đạo tại sao không tu sĩ nào cho biết mình đã đắc đạo chưa, kiến tánh chưa... Con nhớ ngày xưa đức Phật Thích Ca khi đắc đạo còn cho biết mình đã giải thoát khỏi những trói buộc và chiến thắng phiền não tử sanh. Không lẽ đời nay không người nào giải thoát?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-01-2015

Câu hỏi:

Con kính chào thầy, <p>
Thưa thầy cho con hỏi là loài vật không có cái tôi tức là nó đã có tính vô ngã phải không thầy? Chúng chỉ có đói ăn khát uống, không suy nghĩ về quá khứ tương lai, chúng chỉ biết có thực tại thôi phải không thầy? Và tính giác có phải là giác ngộ không? <p>
Con kính ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Quả thật đời là bể khổ. Con thấy rất khổ thưa thầy! Con đã vẫy vùng trong bể khổ đó, con mong muốn thoát ra và càng vùng vẫy con càng bế tắc. Con chính là người vợ có chồng không chung thủy mà dạo trước con đã xin thầy chỉ dạy. Từ dạo đó đến nay cũng đã hơn một năm con biết chồng phản bội mà vẫn không nói gì cho chồng biết. Con vẫn âm thầm sống trong đau khổ, tìm Đạo để mong thoát khỏi nghiệp trần. Đúng là con không làm gì để chồng biết rằng con đã biết chuyện nhưng chính việc con chịu đựng một mình cộng thêm cái việc con muốn học Đạo để giác ngộ để thoát khổ lại càng khiến con đau khổ hơn. Con muốn sống tùy duyên thuận pháp xem mọi sự đến đi vô ngại nhưng khó quá thưa thầy! <p>
Cho đến hôm nay chồng con còn có con riêng với người khác thì đến lúc này sự kiên nhẫn nơi con hình như hết chịu nổi rồi. Giờ con thực sự thấy mình rất khổ tâm và bế tắc. Đến giờ phút này chồng con vẫn không biết rằng con đã biết mọi chuyện. Mấy ngày nay con cố gắng quan sát thân tâm nhưng thật khó. Đầu óc con lúc nào cũng vang lên một câu hỏi: Phải làm gì đây trong lúc này cho hợp tình hợp lí nhất? Con nghĩ nếu con sống cho riêng mình thì con rất muốn bỏ con người bội bạc ấy. Thực ra giờ đây trong con không còn tôn trọng anh ấy nữa mặc dù bên ngoài con vẫn cư xử bình thường. Không phải con sống giả tạo nhưng nếu không như vậy gia đình bất hòa lúc đó người thiệt thòi nhất chính là những đứa con của con. Con đã tự nói với mình hãy coi như mình đã chết, hi sinh cuộc sống này vì những đứa con của con. Nhưng thực sự con rất đau khổ thầy ạ. Con biết khổ đau là liều thuốc đắng kì diệu giúp con giác ngộ nhưng hình như nghiệp của con nặng quá, con thấy mình thật kiệt sức lúc này. Con phải làm gì lúc này để đi đúng con đường chánh pháp thưa thầy? Con cúi đầu xin thầy từ bi cho con một lờì khuyên để con có thêm nghị lực vượt qua kiếp nạn này. <p.

Con cảm ơn thầy nhiều lắm và cầu mong thầy thân tâm thường an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2014

Câu hỏi:

Kính Thầy, hôm nay con lại thấy bất an và suy nghĩ nhiều. Con nhớ hồi mới đọc Phật, con đã rất sốc khi đọc câu chuyện về người hay đi diễn hề, và tưởng mình rồi sẽ được sanh vào hý tiếu thiên, nhưng Đức Phật đã trả lời sau 3 lần từ chối, rằng người đó sẽ sinh địa ngục, bởi làm phát sanh tham, sân và mê đắm cho người khác. Trong công việc bây giờ, chỉ một chính sách đưa ra cũng làm mọi người ganh đua nhau, mặc dù trong ý tưởng ban đầu chỉ là tạo thêm động lực giúp mọi người phát huy tốt hơn cái đã có để hoàn tất nhiệm vụ được giao. <p>

Con không hiểu sao mọi người lại ăn thua đến như vậy? Con rất lúng túng. Khi muốn nói điều gì để động viên và tạo động lực cho người khác, con cũng sợ mình đang làm phát sinh tham sân si, mặc dù làm như vậy vào lúc đó là đúng, và mặc dù con biết nếu làm mà tâm không dính mắc thì không sao, nhưng con vẫn e dè. Hơn nữa khi mọi người vô tình nhận ra con hơi già dặn, mọi người cũng bắt đầu suy nghĩ. Cuộc sống này khó quá phải không Thầy, nhưng tính cách con cũng không hành xử giống như mọi người được. Con phải ứng xử thế nào thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »