loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 116 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thực tại đang là'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 01-01-2011

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con xin hỏi:
Chiêm nghiệm lại "bản vẽ" của mình từ hiện tại trở ngược về những gì đã xảy ra trong quá khứ, để nhìn ra bản ngã được tạo thành ra sao, để thấy rõ mình đã tham sân si ra sao..., từ đây sự hình thành của bản ngã được nhận rõ..., có phải việc làm nầy là chánh tư duy không?
Có cần làm điều nầy mới đánh bật được gốc của bản ngã và vô minh ái dục không? Chúc Thầy sức khỏe tốt.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2010

Câu hỏi:

Thưa Thầy người hành thiền minh sát trông mặt cứ ngơ ngơ là đang hành đúng hay sai?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-12-2010

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông. Con vô cùng tri ân sư ông đã chỉ cho con thấy được giá trị của Pháp ngay nơi thực tại đang là. Nếu không được sư ông chỉ dạy, con sẽ cứ mãi chìm đắm trong lý luận sách vở không biết ngày nào thoát ra. Con có một số thắc mắc, kính xin sư ông chỉ dạy cho con.
Thứ nhất: Sau khi nghe sư ông dạy thiền vipassanà, con có tham khảo thêm Thiền Tông, thì thấy dung thông, không khác. Về "lý", nhờ sư ông chỉ dạy rõ ràng nên con đã khá thông suốt. Con cũng luôn thận trọng quay lại chính mình để ngay nơi pháp thực mà sống với "sự" để sự và lý dung thông.. Nhưng con nhận ra rằng có thể tập khí còn nặng nên con không dễ dàng thấy ra pháp và sống thuận pháp một cách thuần thục, nói cách khác là con hiểu nhưng "buông" không được. Vậy khi "lý" đi trước khá xa so với "sự" thì con cần thận trọng điều gì để không bị đi lạc vào con đường của lý trí ạ?
Thứ hai: Nếu như một người trong kiếp này thấu hiểu về lý, nhưng chưa thực sự vô được cái thực thì sau khi thân hoại mạng chung, việc thông lý đó có thể được duy trì ở kiếp sau không hay sẽ phải làm lại từ đầu? Và khi con đã nhận ra con đường sáng, có cách nào để những kiếp sau con sẽ không bị lạc đường nữa không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-10-2010

Câu hỏi:

Thưa thầy, con biết thiền là một việc cần thiết không những với những người tu hành, mà còn cả với những người theo học những bộ môn khác nữa. Theo con biết thiền cần phải tĩnh tâm và không suy nghĩ những chuyện vướng bận ngoài đời, nhưng con thì không thể không nghĩ gì dù chỉ 1 giây. Con phải làm thế nào để tĩnh tâm đây thưa thầy?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-07-2010

Câu hỏi:

Con thưa thầy. Có phải buông bỏ tất cả để trở về thực tại tức là xả bỏ hết phương tiện, niềm tin, niềm vui, mục đích... như con được đọc trong những cuốn sách của thầy không? Để giáp mặt với thực tại - trọn vẹn như nó đang là, với hai bàn tay trắng, không cần phải đòi hỏi thêm tài năng hay điều kiện gì cả. Ở đó mọi buồn vui được mất của cuộc sống muôn đời mà ta sống hòa trong đó - có những giọt nước mắt và có cả những nụ cười... Và điều quan trọng nhất còn lại sau khi đã bỏ phương tiện, bỏ cứu cánh đó là "tánh biết" thấy rõ những giọt nước mặt và nụ cười đó là 1 điều hiển nhiên của tự nhiên, của sự sống, của nhân quả muôn đời. Để rồi 1 ngày kia "tánh biết" đó đủ dũng lực, sáng suốt sẽ ôm trọn nước mắt và nụ cười trong trạng thái im lặng tuyệt đối, vô ngại đi vào dòng đời, sống có ích cho mình và những người xung quanh, chỉ với thực tại đang là và hai bàn tay trắng. Con thưa thầy đó có phải là mục đích của thiền?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-01-2009

Câu hỏi:

Kính lạy thầy! Con xin hỏi về pháp. Trước con có đọc truyện tích thiền tông. có ngài thiền sư nào đó vì muốn giáo hoá đệ tử đã ra tay chém chết một con mèo... Đọc điển tích này trong lòng con rất bất nhẫn. Con đã đem chuyện này đi hỏi nhiều người được cho là hành giả thiền: công án thoại đầu v.v... Mỗi người giải thích một cách khác nhau, rằng giết một con mèo để có thể cho hai vị thầy kia kiến tánh. đó là một việc làm có lợi vì sẽ có hai vị tổ ra đời như hai vị phật sẽ độ được biết bao nhiêu người và cái chết tức thì của con mèo kia lại là một sự hi sinh cao cả và nói không chừng con mèo có thể thành người, trời vì có công đức vô lượng... Với tâm bình thường của con nghe sao mà không thuận. Nó có tính chất biện luận cưỡng cầu. Đọc lịch sử đức Phật đâu thấy ngài giêt một con gì để mà thành đạo, hoặc giúp cho đệ tử thành đạo đâu. Và trong ngũ giới cấm do ngài chế định, giới sát lại là đứng đầu các giới phải cần giữ. Hơn nữa nếu dùng cái nhân sát sanh để cầu đạo thì đâu khác gì anh chàng Vô Não định chém Phật để cầu thành đạo của anh ta. Trường luận chiến này thường xảy ra giữa con với các anh bạn hành giả trong Tổ sư thiền. Và con thì luôn được họ cho là người không có tâm thiền. Vì tâm thiền là tâm không gì gì đó. Khi có nghi tình thì không biết gì, mà không biết gì thì không nhân không quả không tội không phước, tha hồ sát và phạm giới mà họ gán cho một mỹ từ là "phá chấp"! Trở lại vấn đề "thiền sư sát sanh", dưới gốc độ "mày trần mắt thịt" của con thì con thấy vậy đó không biết trong đó cơ phong như thế nào. Con nay có dịp xin hỏi quý sư là người theo truyền thống nguyên thuỷ, là những người trực tiếp đi theo và trung thành với đường lối của chư Phật về vấn đề này. Mong quý sư hoan hỷ giải đáp thắc mắc trong lòng con. Nhưng nói gì thì nói, nếu sát sanh để cầu đạo thì con thà làm một người bình thường hơn là làm một vị Phật. Vì con đã từng kề cận sự chết nhiều lần nên con rất yêu quý sự sống, không chỉ của mình mà còn của những sinh linh khác. Và theo con, tu hành là để giải thoát chứ không phải để trở thành. Và người càng thành công trên đường tu tập chừng nào thì hãy xem họ đã buông xả được bao nhiêu chứ không phải đắc một cái gì và trở thành một cái gì ngay cả thành Phật cũng vậy. Mạo muội trình bày thắc mắc và tư kiến của mình, kính thỉnh sư phụ chỉ dạy cho con. Mam mô Bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »