loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 69 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tự biết mình'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-03-2019

Câu hỏi:

Thầy kính!
Mấy ngày hôm nay con thấy Pháp liên tục đến với con và dạy cho con rất nhiều bài học ạ. Và con nhận ra là dù Pháp nào, bài học nào đến thì cũng đều với mục đích để giúp con thấy ra một điều là: Con đã nghĩ sai rồi, cái mà con tưởng là, cho là, muốn là đều sai hết, đều là không đúng với sự thật.
Con hiểu sâu sắc hơn và thấy ra qua những lời dạy của Thầy. Đó là trạng thái đang như thế nào không quan trọng, tình trạng đang như thế nào không quan trọng, hoàn cảnh đang như thế nào không quan trọng. Chỉ cần ngay tại trạng thái đó, ngay tại tình trạng đó, ngay tại hoàn cảnh đó mà biết quay về cảm nhận trọn vẹn ngay trên chính trạng thái đó, như nó đang là thì ngay lập tức được giải thoát. Mức độ trọn vẹn sâu đến đâu thì mức độ giải thoát cũng tỉ lệ thuận theo đến đó. Và cái gọi là “giải thoát” chính là như thế chứ không phải là đi đến cõi trời hay cõi cực lạc xa xôi nào đó để thoát.
Con đã hiểu 10 phương pháp giới không phải là vị trí địa lý mà là nằm ngay trong chính cái thân tâm này. Khi tâm đầy tham sân si đau khổ thì đó là địa ngục, súc sinh, a tu la. Khi tâm vui ít khổ nhiều thì là cõi người, khi tâm an vui thảnh thơi thì đó là cõi trời, là cực lạc, khi tâm rỗng lặng trong sáng hoàn toàn thì là niết bàn.
Con đã hiểu muốn tu hành đúng Pháp thì đừng có tìm cầu đi đến đâu, đừng tìm cách trở nên tốt hơn hay trở thành cái gì. Vì bí mật của Đạo, bí mật của Pháp là nằm ngay tại đây, ngay tại thời điểm này. Chỉ cần trọn vẹn trong sáng với thực tại. Và thực tại không nằm ở phút trước, cũng không nằm ở phút sau, mà nằm ngay tại sát na hiện tại.
Con đã hiểu, cốt lõi của việc tu hành là chỉ có THẤY, THẤY, THẤY ….VÀ THẤY. Tham thì thấy tham, sân thì thấy sân, si thì thấy si, đúng thì thấy đúng, sai thì thấy sai. Tốt, xấu gì cũng đều chỉ cần thấy. Trước đây mỗi khi làm gì chưa đúng tốt con thường tự day dứt oán trách bản thân. Nhưng giờ con đã hiểu, mình đang là trái mít non thì cứ tự biết mình đang là mít non, trọn vẹn với cái sự non của mình rồi tự khắc cũng sẽ đến lúc già và chín thôi. Việc của con là thấy, khám phá và phát hiện cái sự thấy của mình. Tất cả các việc còn lại Pháp tự khắc sẽ lo giùm con.
Và con còn khám pha ra Pháp kỳ diệu vô cùng Thầy ạ. Con còn vướng mắc điều gì trong tâm là Pháp sẽ đền để giúp con thấy ra, trả lời giúp con cái mà con đang thắc mắc.
Con cũng thấy rằng bài học nào mà con chưa thấy ra thì Pháp bắt buộc con phải tự mình trải nghiệm, chiêm nghiệm bằng chính sự trải nghiệm của con. Con không thể nào chỉ quan sát qua bài học của người khác mà thấy ra cho chính mình được, cho dù bài học đó đúng hay sai (của tục đế) .
Và con cũng thấy, tất cả cái gọi là đúng sai, tốt xấu của tục đế thì đều là những điều đúng trong chân đế, đều là pháp thanh tịnh của chân đế. Ví dụ như một người trộm cướp giết người thì trong tục đế là xấu ác, nhưng trong chân đế thì lại là đúng, là thanh tịnh. Bởi vì duyên nghiệp nhân quả giữa 2 bên bắt buộc phải thế, và phải qua cái giết người, trả giá và đau khổ tột cùng ấy thì người đó mới thấy ra và đi đến giác ngộ.
Thưa Thầy! Càng thấy ra bao nhiêu con lại càng tôn kính và biết ơn Thầy bấy nhiêu. Nếu chỉ dựa vào những cuốn kinh mà thực chất phần nhiều trong đó không phải là lời dạy gốc của Phật thì chẳng bao giờ chúng con thấy ra được sự thật cả. Phần sự thật còn lại thì chúng con có đọc cũng chẳng hiểu gì. Chỉ có Thầy mới chỉ ra SỰ THẬT cho chúng con.

Phật, Pháp phải là sự thật chứ không phải là định nghĩa về sự thật!

Ngày mai là sinh nhật Thầy rồi, con không có đủ phước duyên vào chùa Bửu Long đảnh lễ và chúc mừng Thầy. Con ở nơi xa xin được kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe, xin Chư Thiên gia hộ cho Thầy luôn khỏe mạnh bình an để tiếp tục chỉ ra cho chúng con về SỰ THẬT!
Con xin được quỳ lạy Thầy bằng tất cả tấm lòng thành kính và tri ân của con!
Con: Tâm Đức Hạnh.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-12-2018

Câu hỏi:

Con thưa thầy. Năm nay con 26 tuổi. Nhưng trong cuộc sống hằng ngày, những lúc phải đưa ra những quyết định liên quan đến các vấn đề cuộc sống như: Công việc, tình bạn, tình cảm cá nhân... thì bản thân con thấy mình rất lúng túng, không biết lựa chọn hay quyết định như thế nào. Cứ ngập ngà ngập ngừng ạ. Để rồi các quyết định về sau đa phần đã làm con phải hối hận vì những chuyện đã xảy ra. Cũng như vừa rồi trong chuyện tình cảm của cá nhân con, có thể do không có khả năng quyết định, quyết đoán mà giờ con phải thật sự hối hận nhưng không thể cứu vãn vì quá trễ. Thời gian này con có chút tìm hiểu về Phật pháp và con thỉnh "Kinh bản nguyện của Bồ Tát Địa Tạng" về con đọc hằng ngày. Thì bản thân con cảm nhận, liệu rằng do nghiệp của con, nên giờ con phải gánh không ạ.
- Theo Phật pháp thì giờ con phải làm như thế nào, để liệu rằng sau này con sẽ có những quyết định tạm là đúng với bản thân cá nhân mình, để sau rồi không phải hối hận ạ. Không phải suy nghĩ nhiều.
- Kính mong thầy bớt chút thời gian, giải đáp chút thắc mắc giúp con và cho con chút lời khuyên. Con chân thành cảm ơn ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-09-2018

Câu hỏi:

Dạ con xin cảm ơn cảm thầy vì câu trả lời hôm qua ạ!
Thật sự con thấy cuộc đời này ảo lâu lắm rồi. Toàn là những vai diễn để thỏa mãn cái tôi của mình.
Nhiều lúc con thấy mình không hợp với cuộc sống này. Tuy cũng có lúc con thấy nó giúp cho con nhận ra chính mình rất nhiều.
Mối quan hệ ràng buộc và làm con khổ nhất là gia đình con. Con và ba mẹ con không truyền thông được với nhau vì cái thấy và nhận thức rất khác nhau và hay bất đồng quan điểm. Hồi nhỏ con rất ghét ba con tại sao lại như vậy. Nhưng đến khi còn vào đại học con đã biết tình thương ba con lớn đến nhường nào nhưng tại thể hiện ra không đúng cách làm con bị áp lực mà thôi. Con đã nhận ra được nên chỉ âm thầm thay đổi nhận thức hành vi của con đối với ba mẹ con mà thôi chứ con không nói gì cả.
Ba mẹ con tin lời người ngoài hơn tin con. Con đi học ở xa nên ba rất lo lắng. Ba hay đi coi thầy đồng để coi con hiện giờ như thế nào. Rồi lại sinh ra lo lắng mất ngủ. Ba điện vào và dặn dò con rất nhiều thứ. Bây giờ thầy đồng nói con có người nào đó theo nên ba má con gọi vô nói cẩn thận này nọ miết.
Ba lo lắng hay bực mình gì về con cũng xả hết cho má con. Mà má con lại không hiểu được nữa lại khổ rất nhiều. Con lại không muốn ba má con suy nghĩ nhiều nên lại nén lại tất cả áp lực lại. Và con biết bây giờ là lúc con phải buông mọi thứ ra mới thực sự trọn vẹn với mình được.
Từ nhỏ giờ con luôn mong muốn ai đó giải thích cho con bản chất của cuộc đời là gì? Nhưng con hỏi ai cũng la con cả. Con không hiểu sao mọi người lại suy nghĩ thiển cận như vậy? có hành động như vậy? Con đã tự đi tìm chính mình và đã vấp ngã rất nhiều. Và con đã được cuộc đời dạy cho bài học khá lớn, may thay đến tận cùng nổi bế tắc đó con đã thức tỉnh và thông suốt được. Nhưng vẫn còn phần nào đó e dè với cuộc sống vì suy nghĩ con khác với mọi người nhiều quá.
Ba con thì nói mày làm gì thì làm chứ tao chết sớm đó nha. Vì 2 đứa con mà em con thì không nên sự nghiệp rồi. Bao nhiêu hi vọng gia đình nội ngoại đổ dồn vào con. Có lúc con đã rất áp lực muốn từ bỏ tất cả rồi. Con đã từng hành hạ bản thân mình đến cùng cực. Nhưng rồi mọi thứ là bài học quý giá đối với bản thân con.
Mỗi thứ đến đi con đã chấp nhận được. Nhưng ba mẹ hay em con buồn là lòng con như thắt lại vậy Thầy. Ba con lo lắng là đi tìm thầy đồng về nói tốt thì không sao, chứ mà có chuyện gì là về ổng lo với nói miết à.
Con áp lực cũng vì gia đình vì cái tôi ba con quá lớn nên thành ra con cũng bị ảnh hưởng không ít.
Con phải như thế nào để ba tin tưởng con mà không tin vào bên ngoài hả Thầy?


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-08-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Duyên lành đã đưa con đến với chuỗi bài thơ Cứ để mây bay và sau đó là con tìm được tới các bài pháp của thầy giảng! Ngày con đọc được các dòng thơ của thầy con đã khóc rất nhiều, khóc vì mừng khi thấy chân lý, vì thương mình khờ dại. Thấm thoát đã gần 2 năm từ khi thấy pháp, con tự biết mình còn thất niệm buông lung phóng dật nhiều. Thật lạ là gần đây con nhận ra mình sân nhiều hơn ngày trước, trước đây khi có gì không vừa lòng con thường bỏ qua dễ dàng khi tự phân tích sự việc. Bây giờ thì khác khi cái sân trong lòng nổi lên con có tự biết mình đang sân con cũng chỉ quan sát nó chứ không phân tích dùng lý trí để thay đổi quan điểm như trước. Nhưng vài đôi ba hôm cái sân ấy nó vẫn khởi lại, con cũng mặc kệ nó sinh khởi tuy có khởi lên thêm cảm giác tự trách móc mình. Trước đây con cứ tưởng mình tốt, bây giờ thường thấy cái tâm sinh khởi con mới nhận ra là mình không tốt như mình đã tưởng. Thì ra phán xét người khác thì dễ mà thấy ra mình thì lại không thấy cho chân thật. Khi không khổ thì tham sân si không mấy mà khởi, khi khổ liền thấy các ảnh xuất hiện ngay! Thầy dạy chúng con phải biết ơn cái khổ sao mà đúng quá thầy ạ. Nhìn thấy tâm mình con thật hổ thẹn!
Con xin trình pháp với thầy, xin cảm ơn thầy đã từ bi dẫn dắt chúng con, cảm ơn kênh Youtube Quán Nguyên đã giúp cho nhiều người như con được tiếp cận các bài giảng của thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-05-2018

Câu hỏi:

Con chào sư ông ạ.
Thưa sư ông, có điều con muốn hỏi về vấn đề giao tiếp ạ. Khi con gặp một ai đó con nghĩ trong đầu là sẽ nói như thế này như thế kia nhưng có gì cản lại nên con bị đơ. Khi đó con có nên nói ra điều con nghĩ không ạ hay chánh niệm về tâm mình ạ hay vừa quán tâm vừa nói luôn ạ. (Vì bạn con nói là mình phải cố nói điều mình nghĩ ạ.)
Với lại, ngày Phật Đản năm nay có tổ chức lễ gì không và con có thể đến được không ạ?
Con cảm ơn sư ông đã đọc và mong sư ông hoan hỉ trả lời ạ.
Con Chân Thuận Hướng.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2017

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Con là một bác sĩ, trong quá trình điều trị của mình, có những bệnh nhân không tôn trọng con (có thái độ và lời nói khiếm nhã, nghi ngờ việc điều trị). Con đã từ chối điều trị những bệnh nhân đó! Vì con nghĩ, nếu không có sự tin tưởng giữa bác sĩ và bệnh nhân, thì bs cũng không thoải mái để hết lòng điều trị và kết quả điều trị cũng không tốt do chính bản thân ng bệnh không tin tưởng! (Còn trường hợp năng lực của con yếu kém, con thấy mình không đủ khả năng, thì con từ chối và giới thiệu bs khác ngay từ đầu.) Nhưng khi hành xử như vậy, con lại phân vân, vì Phật dạy là vô ngã, là thông cảm với ng khác, nhất là trong vai trò bác sĩ và ng bệnh đang trong cơn bệnh. Con lại tự hỏi, liệu mình hành xử như vậy có trái lời Phật dạy không? Có phải vì cái ngã của mình quá lớn?
Kính mong Thầy cho con lời khuyên ạ?
Con thành tâm đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-09-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Thầy cho con hỏi 1 việc ạ.
Con quen 1 người bạn qua face book (là người quen của đồng nghiệp con). Cho dù chưa gặp mặt nhau bao giờ, chỉ chat với nhau nhưng con có cảm giác gần gũi với người bạn này.
Khi người bạn này gặp nạn lớn trong cuộc sống, trong khi bạn ấy không kể những rắc rối và nguy hiểm bạn ấy gặp phải cho người thân của mình mà bạn ấy lại tìm đến gặp con. Khi đó trong con trào lên tình thương và lo lắng cho bạn ấy rất khác thường so với những người không cùng dòng máu. Lĩnh vực công tác của bạn ấy và con khác xa nhau, ấy vậy mà con gần như tập trung toàn bộ tâm trí để giúp bạn ấy bình tâm và cùng bạn ấy gỡ rối. Con lo cho bạn ấy như lo cho con của con, còn bạn ấy răm rắp làm theo những gì con hướng dẫn như 1 đứa trẻ ngoan. Và rồi mọi sự suôn sẻ!
Bạch thầy, điều đó thực sự là lạ cả với con và bạn ấy vì chúng con ở rất cách xa nhau. Một thời gian dài con luôn thắc mắc, bạn ấy thực sự là ai? Tại sao lại tìm con vì con đâu làm trong lĩnh vực đó và con lại là phụ nữ, thậm chí con lành tính, ít giao du, con là phụ nữ của gia đình con không biết gì về lĩnh vực của bạn ấy. Tại sao bạn ấy không nhờ người thân và những người gần mình giúp đỡ mà tìm đến con xa lắc xa lơ?
Con là ai? Bạn ấy là ai? Tại sao lại có mối nhân duyên kỳ lạ đến thế!
Con xin Thầy câu trả lời. Con cảm ơn Thầy ạ!
Con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe!
Con chào Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-07-2017

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy. Cho con xin gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến thầy, chúc thầy sức khỏe.
Con rất may mắn vì con nghe pháp Thầy giảng gần nửa năm, mới đây thôi nhưng con xin cảm ơn thầy. Nhờ những lời pháp thoại của thầy mà con có cái nhìn đúng đắn hơn, con không có suy nghĩ chuyện quá khứ hay là mong chờ mình được cái gì đó trong tương lai nữa, con cảm thấy cái thái độ hiện tại là nó chân thật nhất, chỉ có cái hiện tại ở đó đem lại cho con sự bình an hạnh phúc nhưng nó không là vĩnh hằng, sẽ đổi thay nên con không bám giữ gì cả, việc gì đến thì con ứng xử cho thuận lòng người xung quanh và thuận pháp. Còn việc chúng ta nghĩ về quá khứ hay tương thì những điều đó chỉ khiến cho chúng ta phiền não, vui thì chẳng bao nhiêu mà cái khổ thì lại nhiều.
Con thì rất it́ ngồi thiền, nhưng mà thái độ con nhìn sự việc, sự vật thì nó khác hơn trước rất nhiều. Con cảm thấy mình không có bực mình, khó chịu hay là tranh luận chuyện hơn thua nữa, bỏ qua lời nói kì thị của người khác và lấy đó làm nhiên liệu cho cuộc sống hiện tại, biết rõ hơn pháp thế gian. Tại vì lúc trước con nhìn thấy lỗi người rất nhiều và con không chịu nhìn tâm mình nó thế nào. Con cũng không có muốn nói nhiều điều mà con cảm nhận được, con thấy con nhện và con học được đều tốt lành từ con nhện...
Con là một người nam, là LGBT. Tính tình của con thì con it́ nói, cũng rất hiền, rất ít tiếp xúc với mọi người, rất ít đi ra ngoài hầu như là con chỉ ở nhà, có việc gì con mới ra ngoài. Lúc trước khi còn chưa biết Phật Pháp con rất là phiền não, con suy nghĩ rất nhiều còn nhớ về quá khứ, tưởng về tương lai và than trách số phận hiện tại của con, nhưng cũng nhờ thầy, nhờ pháp Phật mà con cũng có cái thái độ đúng hơn, tốt cho con hơn và không phiền mọi người xung quanh.
Thân con thì cũng không có được như người ta, về tính tình gái không ra gái trai không ra trai, về cái thân xác thì hay bệnh, đang bệnh. Nhưng mà cái Tâm của con thì có thể chắc chắn rằng con tốt, hơi tốt thôi vì tham, sân, si còn nặng. Con biết đối với một người LGBT sống trong cái xã hội này thì người ta kì thị lắm, mà người ta nói như con muốn đi tu cũng khó, không ai cho tu đâu... nhưng mà con bỏ qua tất cả những lời đó, những thái độ đó. Con quyết định sẽ đi tu khi con cảm thấy con có thể thực hiện giới định tuệ. Và một lời khuyên. Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-12-2016

Câu hỏi:

Hướng ngoại tìm an bình
Khác chi tìm hoa đốm
Không trở lại chính mình
Về đâu tìm an lạc?

Th­ưa Thầy con ổn hơn rồi. Sau 5 năm tu học con tự biết mình đã tiến bộ rất tốt (tự nhận biết chứ không ngã mạn). Tốc độ nhận biết tâm rất nhanh. Và những tâm xấu giảm bớt uy lực chi phối con rất nhiều. Sống đúng tốt và biết cố gắng nên mọi người yêu quý. Không còn phúc lành gì lớn hơn. Khi tâm con hết cấu uế, và định tuệ đủ mạnh con sẽ tự mình thấy chân lý.
Con thấy thú vị vì dần thấy những gì Phật nói là đúng.
Dù kiếp trước con có hạnh phúc thế nào, cũng không nên quay trở lại nữa (mặc dù con vẫn nhớ mọi người theo một cách khó hiểu, có lẽ ở đó có người hiểu con, thương con). Nếu không cố gắng thì hết phước sẽ quay trở lại những kiếp sống đau khổ thì càng tồi tệ hơn.

Con biết là viết cho Thầy thì tâm con sẽ an. Con cám ơn Thầy nhiều lắm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, làm sao để nhận ra được người đó là một người giác ngộ trong cuộc sống hiện tại. Con cũng xin mạo muội hỏi Thầy một câu, Thầy thấy mình đã giác ngộ chưa ạ? Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »