loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 234 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tánh biết & tướng biết'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 23-03-2017

Câu hỏi:

Thưa thầy, trước tiên con muốn nói rằng con rất hạnh phúc và tỉnh ngộ sau khi đọc sách của thầy và thường xuyên nghe pháp thoại của thầy. Trước đây con như người cầm đèn pin cứ soi tìm pháp trong đêm tối, con đọc nhiều phương pháp hành thiền khác nhau của các vị thiền sư, Con vẫn hiểu các bước và ý nghĩa của phương pháp nhưng con chưa hiểu được bản chất của phương pháp đó, vì vậy khi hành thiền con vẫn dùng ý để điều chỉnh, do đó cái ta trong con vẫn thường xuất hiện như để nhắc nhở mình vậy. Bây giờ con đã bước đầu hiểu bản chất phương pháp hành thiền của thầy là buông xả mọi sự xen vào của cái ta để tánh biết tự thấy các pháp, vì vậy mà khi hành con thấy mình thư giãn hơn, thấy tâm của mình rõ ràng hơn. Nhưng thầy ơi, hình như tâm con nó vẫn chưa chịu ngoan ngoãn hành theo pháp vô vi của thầy, nó cảm thấy lạc lõng, trống trải và không có nơi nương tựa vậy! Con xin thầy cho con lời dạy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-03-2017

Câu hỏi:

Thầy ơi, hôm nay con đọc được một bài viết nói về "hóa sanh" từ các cõi khác có thể làm ảnh hưởng tới những "hiểu biết" mà mình tự nhiên tin tưởng không nghi ngờ, hay những cảm nhận, viễn cảnh mình cho là "kiếp trước", ký ức của mình, hay làm xuất hiện những sở tri sở đắc mà mình cho là "của mình", thực chất toàn bộ cái mình cho là "mình" đều có thể bị ảnh hưởng. Rốt cuộc vốn không có gì là "mình" hết, chỉ có cái "không có gì cả" mới là mình phải không Thầy? Còn những cái khác đều do bản ngã và các "hóa sanh" thi nhau xây thành phải không Thầy? Không biết con có nên tin như vậy không ạ? Biết "hóa sanh" có thể làm như vậy, con cảm thấy "mình" không có cái gì là thật hết.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-03-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp và chia sẽ với đạo hữu những điều con đã trải nghiệm.
Trước đây trong lúc tâm con đang cuốn theo một dòng suy nghĩ nhưng tay con vẫn làm được việc con đang làm. Con nhận ra có một cái thấy biết ngoài cái tâm đang suy nghĩ về một đối tượng. Nhờ cái thấy biết này mà con vẫn làm việc được hay chạy xe được. Trong quá trình tu tập con bị trở ngại bởi cái muốn biết vì trong nhận thức con luôn muốn biết những gì mình đã trải nghiệm vì mục đích muốn hoàn thiện điều mình biết và hy vọng sau này có thể chia sẻ lại với người khác. Cái muốn biết này chính là cái ta lý trí muốn kết luận điều đã trải nghiệm thành một khái niệm, kinh nghiệm cục bộ nào đó. Mỗi một tâm sinh lên muốn biết đều là đang che lấp đi cái biết tự nhiên vốn sẵn có nơi tánh biết. Thầy thường nhắc nhở con chỉ có thấy thôi, còn thấy gì không quan trong. Nhờ vậy mà con luôn buông ra những ý đồ lăng xăng tạo tác của các phản ứng nội tâm sinh lên muốn biết mà trung tâm của nó là cái ta ảo tưởng. Cái ta ảo tưởng nhận cái biết tự nhiên của tánh biết là mình biết thực kiện ấy, rồi không ngừng tiếp tục sinh lên các thái độ tâm khác nhau để kết luận cái biết tự nhiên thành khái niệm, kinh nghiệm cục bộ. Nếu chỉ thuần túy biết thôi, còn biết gì không quan trọng thì đó chính là khi tâm an thì biết tâm an mà không có nhận xét tâm mình đang an, khi sân thì thấy sân đang sinh diệt mà không có nhận xét đây là tâm sân đang sinh diệt… Cứ thường biết mình thì đó là cái biết liên tục tự nhiên của pháp (tánh biết) mà không cần cái ta nỗ lực duy trì, thời gian sẽ biến mất, thái độ đối kháng sẽ biến mất, chỉ còn lại thân tâm cảnh như nó đang là. Cái tâm thái độ của cái ta sinh lại thì thấy sinh diệt mà không đối kháng, thêm bớt. Cái tâm thái độ của cái ta không sinh khởi thì chỉ còn lại thực tại bình lặng. Vì vậy mà thầy dạy: Pháp đang tự tu chứ không có cái ta tu.
Con thành kính tri ân thầy đã mở đường cho con. Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-03-2017

Câu hỏi:

Khi vọng niệm đã hòa vào đầu không lóe lên như tia sáng nữa và quán sát có khi phải nói thầm "đang bực bội" thì mới hết thì có phải là không "tiến bộ" trong tu tập phải không thầy? Con cám ơn thầy.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-02-2017

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy!

Thưa Thầy! Đã lâu con không trình pháp trên mục hỏi đáp này, nay con xin được trình pháp ạ.
Đó là, khi tâm bất an sinh khởi trong con tự thấy rõ và cảm nhận trọn vẹn như nó đang là thì ngay tại thời điểm đó trong con thấy ra nhân quả của dòng tâm. Tuy nhiên sau đó khi thấy ra điều gì thì cái ta chen vào khái niệm điều thực thấy đó và chính điều này che mờ đi cái thấy sáng trong nơi chính mình về thực tại.
Và có thời điểm nơi con diễn ra trạng thái là tâm sinh khởi ra sao đều thấy biết nhưng cái thấy này cứ mờ mờ, con cảm thấy cứ bức bí, như bị đóng khung lại vậy, tâm không còn sự khoáng đạt. Và khi con thực buông, bức bí thì thấy bức bí, đóng khung thì thấy đóng khung, rồi con khám phá ra có một cái ta đã chen vào đồng hoá với cái thấy nơi chính mình, cái ta đồng hoá này bao trùm tất cả, thấy ra điều này con tiếp tục bắt gặp lại sự khoáng đạt, sáng trong và con cảm nhận tâm như đang mở thêm ra.

Thưa Thầy!
Giờ đây khi đối tượng bên ngoài phản ứng với con, khi con quan sát họ với sự vắng mặt cái ta thì con thấy tâm đang sân không phải thấy đối tượng đang sân, tâm đang ngã mạn chứ không phải đối tượng đang ngã mạn..., con thấy Pháp đang vận hành và đang giáo dục đối tượng đó, con như bắt gặp lại hình ảnh mình trước đây vậy, bên trong con tự khắc cảm thông với họ và con cũng tin rằng ai cũng sẽ thấy đạo bởi Pháp luôn luôn bên cạnh để giúp họ học ra bài học chính mình.
Nhân đây con xin được gửi lời cảm ơn tới chồng con, người đã trợ duyên và chia sẻ Pháp cùng con trên con đường sống đạo.
Kính chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe. Gia đình con kính tri ân Thầy rất nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-02-2017

Câu hỏi:

Thưa Bạch thầy, con xin được hỏi khi nào mình biết được mình thấy giác tánh. Con xin cảm ơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-02-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con có một thắc mắc mong Thầy giải đáp. Sáng nay con ngồi thiền con thấy tâm Biết lặng lẽ quan sát những "câu chuyện" diễn ra trên bề mặt tâm như đang xem phim. Tự dưng có một câu hỏi diễn ra trong tâm: 121 tâm, 52 tâm sở, 28 sắc chỉ là những "câu chuyện", là tướng dụng của Tánh Biết trong sáng, định tĩnh; như vậy Tánh Biết đang quan sát phải chăng chính là Niết Bàn trong bảng chi Vi Diệu Pháp? Vì vậy mà Thầy dạy là Niết Bàn đã có sẵn, chỉ cần quay lại là thấy? Nhận thức này khiến con có thêm nhiều tự tin hơn trong pháp hành. Suy luận này có đúng không Thầy? Xin Thầy giải nghi cho con.
Con mong Thầy mau khỏi bệnh. Con cảm ơn Thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-01-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy qua trải nghiệm mấy ngày nay trên thân này con xin trình Thầy không biết con thấy có đúng không. Con thấy như sau: tánh biết và thần kinh hoàn toàn khác nhau, vì bệnh cũ tái phát là cái đầu con nó bị căng rất nhiều do thần kinh gây ra. Con nhắm mắt lại và buông xả, con thấy từ sâu thẳm trong nội tâm tánh biết thấy biết rất rõ ràng sự sanh trụ diệt của thần kinh mà tâm vẫn an, nhưng rất lạ khi trọn vẹn với căng thẳng thì con thấy thần kinh dịu dịu xuống từ từ. Trừ khi nội tâm bất an + thần kinh căng thẳng mới dẫn tới điên hay bấn loạn tinh thần. Vì thế nội tâm rất quan trọng.
Con xin trình trải nghiệm này với Thầy. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2017

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy,

Con xin trình pháp. Thưa Thầy đúng là khi bản ngã chìm xuống thì tánh biết nhận ra mọi hoạt động của thân và tâm trong đời sống hằng ngày là hoạt động tự nhiên. Tánh biết nhận ra tướng biết cũng đồng thời là nhận ra cái ta chỉ là ảo tưởng. Chính cái ta ảo tưởng cướp công pháp, ăn trộm pháp và cản trở pháp nên không thấy thân tâm đang vận hành mà cứ nhận là ta đang ăn, ta đang suy nghĩ, ta đang làm việc … Sự giác ngộ chính là hoạt động tự nhiên của tánh biết vì tánh biết biết pháp và hòa đồng với pháp nên cái ta ảo tưởng không đánh lừa được. Bản chất của cái ta ảo tưởng là ảo nên không qua mặt được tánh biết vì vậy mà nó phải rút lui. Vì bản chất của tánh biết biết pháp và hòa đồng với pháp nên tánh biết sẽ giúp tướng biết tự điều chỉnh lại trong sự tương giao với đời sống.
Con nhớ đến bài kệ của Thầy có đoạn: "buông hết một phen đừng luyến tiếc". Thì ra đó là cánh mở cửa để đi vào đạo.
Con thành kính tri ân những lời dạy bảo của Thầy. Con xin chào Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-01-2017

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con có câu hỏi này, mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con ạ. Thưa Thầy có phải thực hiện tròn đủ 10 pháp Ba-la-mật thì mới có thể phát huy đến tận cùng của tánh biết được, phải không ạ?
Con cảm ơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »