loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 731 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 01-06-2019

Câu hỏi:

Con Kính Chào Thầy!
Mong thầy khai thị. Càng ngày con càng không thích tiếp xúc ra ngoài. Công việc kinh doanh ngày càng thành công thì con càng chán con người, ngày càng thích không gian yên tĩnh bình yên. Con bị trầm cảm hay con đang trên con đường trở về với chính mình?
Con cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-05-2019

Câu hỏi:

Bạch thầy cho con hỏi làm thế nào để biết trong tục đế mình cần học tập (để kiếm tiền) như thế nào để không dính vào sở đắc ạ? Con cảm ơn thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-04-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy!
Con gặp vấn đề trong công việc, xin Thầy chỉ bảo giúp.
Con đang làm việc trong tập đoàn lớn, hàng ngày con vẫn ứng dụng các nguyên lý do Thầy chỉ dạy trong công việc. Nhưng hiện con đứng trước cơ hội có thể được đảm nhận vị trí cao hơn, con muốn ứng tuyển vào vị trí đó. Nhưng con băn khoăn, nếu ứng tuyển như vậy là có đúng hay không? Làm như vậy con có tham hay không? Xin Thầy chỉ bảo.
Xin cám ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-04-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, hôm nay con thấy đau khổ quá.

Những tháng qua thật rất nhiều chuyện kinh hoàng. Bố vợ con bị tâm thần, anh vợ thì ở xa chỉ có thể chu cấp tiền chứ không chăm sóc được, vợ con thì trầm cảm. Sau một thời gian chăm sóc, chính con phải trực tiếp lừa bắt ông cụ vào viện tâm thần để ngăn cho ông cụ không hành hung hàng xóm láng giềng. Đó là một trải nghiệm rất đau lòng. Giờ vợ con thì vẫn bệnh, thất nghiệp, suốt ngày đau buồn, còn công việc của con không có tương lai, không đủ sống và hầu như bế tắc. Nhiều dự định cho tương lai mà chúng con đặt ra, vì những lý do cả khách quan lẫn chủ quan, hầu như đổ bể. Ở công ty, con thường xuyên bị chơi xấu, gây khó dễ... mà con biết lý do là vì những mâu thuẫn trong quá khứ. Con muốn nghỉ việc để bắt đầu một hành trình mới, nhưng cũng ít nhiều lo lắng rằng nếu vậy sẽ không kiếm đủ tiền nuôi gia đình. Muốn vào Sài Gòn tìm cơ hội (vì khí hậu miền Bắc không tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần của con) nhưng lại vướng bố vợ, vì nếu bọn con đi thì chưa nghĩ ra cách chăm sóc ông cụ đang trong viện ở ngoài này.

Dù thế chính trong những ngày tháng khó này, con học được nhiều điều. Trải qua những khó khăn dồn dập, con rắn rỏi hơn, ít sợ giao tiếp hơn. Khi bị người ta chơi xấu, xúc phạm, giở trò tiểu nhân... con vẫn có thể bình thản đón nhận mà không cảm thấy giá trị bản thân mình bị lay động. Bên cạnh đó, là một đứa nóng tính nhưng con dần hiểu ra rằng: "cái gì mình có thể nhường được thì nhường" nếu nhỡ không may xảy ra những va chạm trái ý trong đời sống.

Nhưng cũng có lúc, như hôm nay, con cảm thấy khá mông lung. Không biết rằng liệu những bài học ấy có giúp mình ra khỏi tình trạng bế tắc hiện giờ hay không. Con bị mất ngủ. Xong rồi con bỗng nghĩ rằng: dù bây giờ thì chưa - nhưng chắc rằng sẽ đến một lúc nào đó trong tương lai, chúng sẽ giúp mở ra những cánh cửa tốt đẹp.

Những điều này con chẳng thể nói với ai, chỉ dám chia sẻ với Thầy. Con cũng xin được gửi đến Thầy lời tri ân thành kính nhất!

Con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, con có cái đồng hồ cũ, là của một người thân không dùng nữa để lại. Trông bên ngoài nó khá đẹp, nhưng chỉ khi dùng mới biết nó có 4 nút thì hỏng mất 3. Lần đó con đeo nó lên tay, kết hợp với cái áo sơ-mi, được vợ khen là trông "sang hẳn". Con đi làm cả ngày, mọi người cũng cư xử tử tế với con hơn (bình thường con ăn mặc rất tuềnh toàng, nhàu nhĩ, chẳng trang sức gì). Thái độ phục vụ của những người bán hàng mà con tiếp xúc cũng dễ thương hơn chút xíu.

Không biết là con đang bịp người ta hay là họ tự bịp họ, nhưng con thì chẳng thấy mình "sang trọng" hơn tí nào, mà chỉ thấy buồn cười: đó chỉ là cái đồng hồ nát. Nhiều lần tương tự như thế, khi thì với bộ quần áo mới, khi thì với chiếc điện thoại mới, con càng thấm hơn cái thực tế là đầu óc vô minh của phần lớn chúng ta dễ tự lừa gạt mình vì vẻ ngoài như thế nào. Thực tế này không làm con chán ghét đời, mà lại thấy thú vị, hài hước, thấy cuộc đời lắm lúc vừa dở hơi vừa dễ thương.

Mỗi khi con ăn mặc cũ kỹ, xộc xệch hoặc tỏ ra mỏi mệt, cách cư xử mà con nhận được từ những người xung quanh nhìn chung là tệ hẳn. Điều đó có chút ít khiến con bực bội, khó chịu - đây gần như trở thành một phản xạ theo thói quen trong tâm con, và con ý thức được điều đó. Con cứ để nó tồn tại tự nhiên mà không can thiệp - điều ấy giúp con vô tư hơn rất nhiều. Mặc dù vậy, tâm sân vẫn làm con tiêu tốn khá nhiều năng lượng. Song song với đó, một bộ quần áo tươm tất, một sức vóc khỏe khoắn tươi tỉnh hoặc thậm chí chỉ là trò "lừa đảo" (như chiếc đồng hồ nát trên kia)... cũng có thể giúp con bớt được khá nhiều sự phiền hà khi tiếp xúc với người đời.

Con biết, về mặt hành vi, có gì đó hơi khôn lanh và "lừa đảo" ở đây. Nhưng với con đó chỉ là một trò đùa thú vị, và là một cách giúp mình sống khỏe hơn, thoải mái hơn. Và con cũng không thấy mình sang trọng hơn khi chưng diện một chút nào. Lớp vỏ bên ngoài chỉ là rỗng tuếch, phục vụ thị hiếu thế gian mà thôi. Đôi khi được người ta đối xử tốt chỉ vì giao diện, con cười một mình thấy thế giới thật hài hước làm sao.

Con làm như vậy đúng hay sai ạ, xin thầy cho con được biết.
Con cảm ơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-04-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Con đọc được bài "muốn xa lánh bố mẹ" của bạn viết ngày 6/4, con cảm thấy đồng cảm với bạn lắm, con muốn chia sẽ câu chuyển của mình đến bạn ấy!
Nhưng là một câu chuyện của sự đối lập hoàn toàn, mong Thầy hoan hỷ chia sẻ giúp con. Con cảm ơn Thầy!
Bạn ạ! mình cũng đã có những nổi niềm như bạn, nhưng ngược lại hoàn toàn, mình hi vọng qua câu chuyện của mình bạn thấy được tính 2 mặt của cuộc sống, được cái này thì mất cái kia.
Mình cũng 29 ngấp nghé 30 như bạn, cũng là mẹ của một bé con 1.5 tuổi
Nếu như tuổi thơ của bạn là những ngày tháng xa cha mẹ thì mình lại ấm cúng bên gia đình, luôn có ba mẹ ở nhà. Ba mẹ mình hầu như không có nghề nghiệp ổn định nào. Mình ngại những khi bạn bè hỏi đến!
Nếu ba mẹ bạn lo kiếm tiền thì ba mẹ mình chỉ biết lo cho con cái, bản thân đầy đủ như người ta, sống khỏe mạnh né tránh mọi áp lực từ xã hội và việc đi làm.
Nếu tuổi thơ bạn là những mong mỏi có ba có mẹ yêu thương thì mình lại mong sao ba mẹ kiên định với công việc và không phải bấp bênh về chuyện tiền bạc.
Bạn cũng như mình đều gắng học: bạn học để mong ba mẹ bớt làm lụng có thời gian bên gia đình, mình học để mong kiếm nhiều tiền phụ ba mẹ.
Bạn bị lạm dụng lúc bé, mình tuy gần cha mẹ mà cũng không tránh khỏi người xấu đụng chạm nhiều lần, nên cũng đừng nghĩ ngợi nhiều do ba mẹ xa nhà.
Ba mẹ bạn không hài lòng về nhau, ba mẹ mình cũng thế, nhà mình lúc mình học năm cuối nợ hàng trăm triệu, mình tự đi làm trang trải chi tiêu bản thân vì không thể vay mượn thêm, vừa nghe ba mẹ đổ lỗi cho nhau, thậm chí là đòi chết.
Đến bây giờ hoàn cảnh nhà mình cũng đỡ dần, nhưng mà cách sống của mình lại trái với ba mẹ, mình lo chuyện kiếm tiền hơn sự quan tâm tình cảm, nên dù lấp đầy khiếm khuyết kinh tế gia đình nhưng giờ cũng cứ hay gặp mâu thuẫn với ba mẹ.
Mình cũng không biết nữa, cuộc sống nó cứ bất toàn vậy à, cũng không biết nói sao, nhưng mà ba mẹ cũng khổ nhiều rồi...
Nếu bạn đổi hoàn cảnh lại, e cũng sẽ không hoàn hảo...
Nên thôi cố lên bạn nhé!
Thầy chúng mình dạy tự nương tựa chính mình là quý nhất đó.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-04-2019

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Con muốn chia sẽ chút trãi nghiệm với bạn bị áp lực công việc.
Chào bạn, công việc mình cũng rất áp lực và có liên quan đến tiền, mỗi sai lầm nhỏ nhất cũng ảnh hưởng đến tiền của công ty, nhưng nhờ mình áp dụng 4 nguyên tắc phân loại công việc theo tầm quan trọng của nó mà công việc của mình trở nên ít áp lực. Mình chia ra như sau:
1- Việc quan trọng và khẩn cấp: 10%
2- Việc quan trọng nhưng không khẩn cấp: 80%
3- Việc khẩn cấp nhưng không quan trọng: 5%
4- Việc không khẩn cấp và không quan trọng: 5%
Tổng cộng là 100% thời giờ của mình. Công việc vừa quan trọng vừa khẩn cấp, nó gây áp lực lớn, tiêu hao nhiều nặng lượng và sẽ gây ra nhiều phiền não. Bạn đừng để nó chiếm nhiều thời gian của bạn. Đối với mình khoảng 10% là được.
Mình chỉ gợi ý tóm tắt. Bạn có thể lên mạng đọc tìm hiểu thêm chi tiết cho công việc của bạn. Mình cũng học được điều này trên mạng và ứng dụng rất hiệu quả trong công việc. Chúc bạn thành công.
Cảm ơn thầy đã cho con chia sẽ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-04-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con bị áp lực về công việc. Con cảm tưởng con không thể nào làm xong được việc đúng giờ hay làm được như mong muốn của sếp.
Con nên làm thế nào ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-03-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con thấy mình có bản tánh cầu toàn và sợ hãi. Do tư duy đó làm con ít dám thử điều gì. Nên con không biết mình muốn gì trong cuộc sống. Nếu trong cuộc sống đối chiếu với mọi người con thấy mình đi chậm, lãng phí thời gian và bấp bênh. Con đã tự hỏi mình nhiều năm nay nhưng con thật sự không rõ mình thật sự muốn gì, thứ mà ít nhất con người ngoài trần tục có để thúc đẩy họ làm việc và vui sống.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-03-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Kính bạch Thầy Quý Kính,
Con xin phép Thầy cho con được chia sẻ đôi lời với chị đang mang thai 36 tuần và BS phát hiện em bé bị bệnh tim.

Chị thân mến,
Mặc dù chúng ta chưa hề gặp mặt nhau nhưng khi mình đọc thư chị, mình xúc động đến nỗi nước mắt tự tuôn trào, mình cảm nhận được nỗi đau, sự lo lắng và tình thương trong lòng chị dành cho đứa con chưa chào đời.

Mình có một chị bạn lúc đi khám thai, sau khi nghe BS nói cũng đã kinh hoàng, nhưng kết quả xét nghiệm lần đầu lại chưa phải là chính xác hoàn toàn, vậy chị không nên vội xúc động quá mạnh đến như vậy, trước mắt là chẳng những không đem lại một lợi ích nào mà còn chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến tinh thần và sức khỏe của chị thì em bé trong bụng chị không thể an vui được.
Nếu mình là chị thì mình sẽ không vội tìm hiểu về bệnh và các phương pháp phẫu thuật trong lúc này vì chưa cần thiết chị à, nhất là việc tìm hiểu này sẽ làm chị sợ hãi và đương nhiên là sẽ ảnh hưởng không tốt đến thai nhi rồi.

Mình thấy, Má mình luôn khuyên các bà Mẹ đang mang thai Niệm Phật hằng ngày và tất cả các bà Mẹ nào Niệm Phật trong thời gian mang thai, khi được sanh ra các cháu đều thông minh, khỏe mạnh, và ngoan hiền cả.
Má mình nói: “Theo trải nghiệm của Má mình, thì thời kỳ nuôi đứa con trong bụng là quan trọng nhất, nếu bà Mẹ vui vẻ, không có lo lắng gì hết, tâm thường an vui thì khi chào đời đứa trẻ sẽ thông minh, khỏe mạnh, xinh đẹp, tánh tình dễ thương ai thấy cũng thương hết.”

Chị đã rất vui vẻ, bình an thì hãy cứ tiếp tục như vậy đi có phải là quá hay hay không? Tất cả việc chị cần làm bây giờ hàng đầu đều phải là để bảo vệ thai nhi được khỏe mạnh ngay trong giây phút hiện tại.

Giai đọan này chị thấy khó, để trợ lực thêm mình đề nghị chị Niệm Ân Đức Phật, nghĩ đến những điều lạc quan, xem hình các em bé khỏe mạnh, thong thả đi tản bộ vào sáng sớm để đón nắng và hít thở khí trời trong lành, sống vô tư như một đứa trẻ thơ nghĩa là “khi ăn, khi ngủ, khi chơi, khi đùa.” Mình khuyên chị như vậy vì chính bản thân mình nhờ đã sống như vậy mà vừa thoát khỏi một căn bệnh khó trị Tây Y vẫn còn bó tay.

Để trợ lực thêm nữa, chị cũng có thể tạo phước như cúng dường Tam Bảo, Trai Tăng, giúp đỡ các phòng khám trị bệnh miễn phí vv..vv.. để tạo phước cho bản thân và hồi hướng phước lực và tâm lực đến cho thai nhi, thân bằng quyến thuộc cùng tất cả chúng sanh.

Chị hãy vững tin vào sự nhiệm mầu của yếu tố Vô Thường đi nhé.
Mình thân chúc cho chị và cháu trong bụng được mọi thời an lành.
Lúc sanh nở thì “Mẹ tròn con vuông” và cháu sơ sinh thì thông minh, khỏe mạnh.
Mình thân chào chị.

Dạ, con cám ơn Thầy và thành kính đảnh lễ Thầy.
Con Minh Tâm

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »