loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 731 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 16-03-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy,
Hôm trước con có hỏi thầy về công việc, nhận được câu trả lời của thầy con có hụt hẫng xíu. Nhưng thật lòng thì con cũng hiểu câu trả lời của thầy là phù hợp nhất.
Mấy ngày nay con cứ nghĩ hoài, con không yên tâm tí nào, con không hiểu mình là đứa như thế nào mà đụng việc gì cũng dễ thoái chí, con loay hoay như cái vụ. Tính con không phải không chịu cực chịu khó, mà con làm cái gì con cũng thấy vô nghĩa, dư thừa, tạo nghiệp. Con chán cuộc sống này lắm, nếu mà con chả phải lo cho ai thì chắc con sẽ thử đi ở một mình trồng rau trồng khoai tự sống, muốn là vậy, nhưng con biết khó khả thi với cái cõi người này! Con thì không sợ cô đơn, không thích xả giao với ai, con giỏi ở một mình lắm.
Khi mà cái chuyện tiền bạc nó gần như đuổi theo con mỗi tháng, cũng có thể gọi là ăn bữa nay lo bữa mai. Dù con đi làm không đến nổi lắm, nhưng cả nhà con (gồm cả ba mẹ em trai) tiêu nhiều, con mà bỏ việc 1 tháng thì nhà con nợ thêm 1 khoản bằng tiền lương của con, vì đâu có đồng nào dành dụm (đó là con đã trả bớt nợ nữa), con bỏ việc cũng không được, mà đi làm thì con cứ sống cái cảnh vô nghĩa. Con chán lắm lắm rồi thầy ơi. Con thử tranh thử làm song song một thứ khác để bỏ công việc hiện tại, mà không bao lâu con cũng thấy vô nghĩa, chán nản mặc dù vẫn có thể kiếm tiền.
Ba chị em con nhỏ lớn ăn học đầy đủ, nhà con thì cứ phải chọn những thứ nào cho là sức khỏe, an toàn, đẹp tốt mà xài, mà từ lúc ba mẹ con lấy nhau không có nghề nghiệp ổn định, mẹ lại dành rất nhiều thời gian lo cho gia đình cho "tới nơi tới chốn". Ba thì cứ "lo cho sức khỏe". Tiền thì cứ mượn mấy cậu, hoặc lâu lâu có một số tiền do buôn bán đất.
Từ nhỏ đến lớn con chưa bao giờ thật sự thấy vui, nhỏ thì buồn cảnh nhà, ngán nhất khi mấy đứa bạn nó tò mò hỏi con ba mẹ làm nghề gì? sao không thấy làm gì mà có tiền sống! Con chỉ biết tự kỷ và cắm cái đầu vào học. Lúc con còn nhỏ đó, nhiều lúc khi không có chuyện gì mà con tự khóc được luôn, như có năng khiếu khóc.
Mà oái ăm thay lúc học xong ra trường làm không lâu con lại thấy mà chán cảnh đời, hoàn cảnh gia đình cứ kéo con phải trụ lại cái dòng đời này! Con là con thứ nhưng chị con không gánh được gia đình, em con đang học đại học, con không cho nó học thêm tiếng Tây Ban Nha mà nó cũng đòi học, 1 tháng 1 triệu, con nói nó quá thì mẹ con giận con, bảo khổ tâm vì dựa vào con này kia nọ, mẹ con giận thì im im, ngồi 1 xó, bỏ ăn, lấy dao mài xèng xẹt (mẹ con tội lắm, thương con cái, hi sinh con cái, mẹ con không đi làm nhưng cũng không rảnh rỗi, lúc nào mẹ giận mẹ mới vậy). Mà cũng không phải con keo kiệt không cho nó học, con đã từng cho nó học Anh văn 1 triệu/tháng lúc còn cấp 3 để nó thi ielts, nó cũng muốn du học này kia mà chả cố gắng tẹo nào, đi học về không học bài, không tìm hiểu thêm. Chị con hồi nhỏ cũng có học mà cũng ham chơi, tính vô tư lại được bao bọc và không lanh lắm nên ra trường đi làm chỉ đủ sống.
Con nhìn nhà con thôi là con đã hiểu không phải tự nhiên mà nghèo, tự nhiên mà khổ...
Dần dần con cũng bỏ bớt tính "xót xa" "cảm thương" với các cảnh cực khổ ở đời.
Con phải kiếm tiền là điều chắc chắn, ba mẹ khi bước qua tuổi già mà con không dư đồng nào trong lưng thì tiền ở đâu và ai sẽ chăm ba mẹ con những lúc đau ốm bênh tật, con lại đang sống xa nhà, ba mẹ ngoài Huế không muốn vào đây. Em con căn cơ còn sơ, con không tin tưởng em con lắm. Nên con cứ lo trước cho chắc.
Con đang đầy mâu thuẫn thầy ơi!
Nhờ hoàn cảnh, con học được nhiều nhiều lắm, con chỉ muốn cảm ơn pháp, nhưng bây giờ con lại rơi vào tình trạng không còn thấy ý nghĩa gì trong bất cứ hoạt động hiện nay.
Làm sao con duy trì cuộc sống bây giờ, con mà buông ra một tí thôi thì nhà con sẽ tan nát ngay thôi, mà con quá hiểu tính ba mẹ rồi, ba mẹ không có khả năng làm ra tiền, mấy chục năm đi mượn thì giờ cũng làm gì hơn. Với ba mẹ cũng bắt đầu giảm sức khỏe, ba mẹ một đời vì con, con không muốn ba mẹ phải lo chuyện mưu sinh lúc này.
Có một lần con nói với ba con (hồi còn sinh viên) ba ơi, bạn con làm bảo vệ lương cũng 4.5tr, ba con tự ái nói ngay: ba mà đi làm bảo vệ à?
Bản thân con thấy hàng ngày mình vẫn nổi tham sân si ra sao, nhưng con ý thức được, trong sâu thẳm con biết con sai. Nên con nghĩ đời sống này vẫn còn nhiều ý nghĩa với con vì qua đó con hiểu ra được mình.
Con nên làm gì bây giờ?
...

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-03-2019

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!

Con đã nghe đâu đó có câu này, “Phật dạy rằng, kiếp trước phải ngoái đầu nhìn nhau thì kiếp này mới có cơ may hội ngộ”, có phải vợ chồng là do duyên nợ từ nhiều kiếp đúng không Thầy? Nhưng nếu bị đứt đoạn giữa đường thì sao Thầy nhỉ, con vẫn cứ nghĩ duyên là 1 phần do người tạo chứ không phải là do tất cả vì một ý nghĩ cao siêu nào đó. Con là đứa may mắn được gặp Thầy, con đã học được nhiều thứ.
Gia đình con có vấn đề Thầy ạ, con kết hôn năm 22 tuổi và hiện đã có con gái gần được 4 tuổi. Một cái tuổi quá sớm khi con chưa chín chắn mọi thứ, rồi khi mọi chuyện xảy ra đúng 10 tháng trước, gia đình con bắt đầu vào một cuộc náo loạn. Vấn đề này con sẽ k nói rõ ở đây, bởi dù gì chuyện cũng đã qua rồi, con không muốn phải phân bua lỗi lầm xuất phát từ ai.

Rồi con gặp Thầy cũng được 7 tháng rồi, con đã cố gắng tích cực hơn để sống tốt hơn, con đã học chấp nhận để có thể xây dựng một gia đình đầm ấm và hạnh phúc. Nhưng giờ con lại buông tay, con không biết lý do tại sao lần này xảy ra chuyện con lại không muốn chấp nhận nữa, không muốn cố gắng nữa. Có phải con đang bị bản ngã đè lên suy nghĩ không Thầy, có phải vì con cho rằng “mặc kệ, không cần gì chỉ cần con gái thôi”. Con thật sự trống rỗng lúc này, con không sợ phải đối mặt với những gì sắp xảy ra, chỉ muốn trải lòng cho nhẹ nhàng, bởi, dù có như thế nào thì cũng là do con lựa chọn. Và đều con được học là “luôn nuôi dưỡng tâm hồn” của chính mình. Con vẫn nghĩ rằng đời này chuyện đúng sai sẽ không ai nói được, điều quan trọng là thấu hiểu cho suy nghĩ của nhau như thế nào? Chuyện gì đến cũng sẽ đến đúng không ạ? Con cảm ơn Thầy đã lắng nghe con chia sẻ! Cảm ơn Thầy đã tặng cho con pháp danh “Chân Tịnh Hảo” – mà giờ con vẫn không hiểu nó là nghĩa như thế nào?
Con kính chúc Thầy bình an, con sẽ sắp xếp đến thăm Thầy ngày nào đó gần đây!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Gần đây gia đình con xảy ra nhiều chuyện. Một người thân của con bị tâm thần, gia đình cũng rối ren và kinh tế khó khăn. Trong một lúc rầu lòng con đã hút thuốc trở lại. Hút thuốc là thói xấu mà con đã bỏ được gần một năm rồi, nhưng nay lại tái nghiện. Con thấy xấu hổ và mệt mỏi, băn khoăn cho sức khỏe của mình. Vì thể chất con yếu, nên khói thuốc dễ làm thân thể con rã rời, cảm xúc thì rối loạn. Vợ con cũng lo buồn nhiều vì điều này. Thật là con đã tạo thêm gánh nặng cho bản thân và gia đình, vào thời điểm mà lẽ ra con phải sống sạch sẽ và mạnh mẽ hơn. Con có nghe bài giảng của thầy về "Quyết định ba-la-mật" có liên quan tới việc bỏ rượu - con nghĩ cũng có tác dụng với người nghiện thuốc như mình, nhưng đầu óc mụ mị nên con thấy chưa thông suốt.
Phiền Thầy cho con lời chỉ bảo.
Con cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-02-2019

Câu hỏi:

Nhân dịp đầu Xuân Kỷ Hợi, con kính chúc Thầy năm mới Sức Khoẻ - Hạnh Phúc và An Vui ạ !
Con xin được kể với Thầy một câu chuyện như sau và cũng mong Thầy chỉ giúp con xem con làm như vậy đã đúng chưa ạ.
Con có một người bạn cũng là phật tử. Bạn ấy biết đến Đạo Phật cũng đã mấy năm rồi. Nhưng cách đây khoảng 1 tháng, tình cờ con biết được đời tư bạn ấy qua lời kể của người thân bạn ấy. Rằng đã 14 năm nay bạn ấy sống với một người đàn ông đã có vợ và bạn ấy có một cậu con trai chung với người đàn ông đó. Người đàn ông kia và vợ sống chung cùng gia đình, tuy nhiên cuộc sống vợ chồng không hạnh phúc, song họ không ly hôn và bố mẹ cũng không chấp nhận cô bạn con. Cô ấy cứ sống trong bóng tối như vậy suốt 14 năm. Khi biết chuyện con ngạc nhiên lắm, vì con nghĩ nếu một người chưa biết đến Đạo Phật thì không nói làm gì, nhưng đây bạn con biết Đạo từ mấy năm nay, lại năng đi làm thiện pháp, năng lễ bái, cúng dường, hộ độ Chư Tăng, nghe pháp, thỉnh sách về đọc,...Vậy mà bạn ấy vẫn sống như vậy thì quả thực con nghĩ bạn ấy chưa học ra được bài học đau khổ từ chuyện tình cảm luyến ái Thầy ạ. Con có khuyên bạn ấy, nhưng con tác ý nói để bạn ấy hiểu về cách sống của bạn ấy qua góc nhìn của người đứng ngoài, còn có hiểu ra được không hoàn toàn là do bạn ấy, chứ con không làm với tâm mong cầu. Nhưng rồi mọi chuyện của bạn ấy vẫn vậy mặc dù con biết chính bạn ấy cũng đau khổ lắm. Vậy theo Thầy có phải chăng là do chưa học ra được bài học đau khổ đó nên bạn ấy sẽ phải học tiếp đến khi nào học ra được thì thôi. Các thiện pháp mà bạn ấy đi làm liệu có giúp đc gì cho bạn ấy không ạ ? Hay chỉ là an trong giây phút hiện tại, chứ nhân đã gieo thì quả sẽ trổ khi đủ duyên đúng không ạ ? Thương bạn ấy mà con cũng chả biết làm thế nào nữa Thầy ạ. Con mong Thầy từ bi trả lời giúp con ạ. Con tri ân Thầy nhiều ạ !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-12-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Nhà con bán tạp hoá. Nhưng có bán những món như rượu và thuốc lá. Thuộc những món không nên bán. Con rất muốn ko bán những thứ đó. Nhưng mẹ con bảo rằng cuộc sống mua bán có những cạnh tranh, muốn sống được bằng nghề này thì buộc phải bán theo nhu cầu của người ta. Nên con và mẹ hay bất đồng quan điểm. Con cảm thấy rất ray rứt. Xin Thầy chỉ dạy cho con.
Con cảm ơn Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2018

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Sư Ông. Mấy ngày hôm nay Huế bắt đầu vào mùa mưa, trời se lạnh rồi Sư Ông ạ. Và cũng lâu lắm rồi con mới có thời gian để chia sẻ một vài điều đến Sư Ông. Mấy lần Sư Ông ra Huế mà con ngại, sợ Sư Ông bận nên không dám xin gặp. Chiều nay, con mới có thời gian rảnh lên thăm và uống trà cùng mấy sư ở chùa Huyền Không Sơn Thượng. Nghe mấy Sư kể về Sư Ông mà con lại thấy thẹn lòng. Con cứ mải quay cuồng trong những mộng tưởng sau khi tốt nghiệp. Rồi không ngừng lo lắng, đôi khi là thất vọng về năng lực của bản thân. Mải mê với cuộc sống bộn bề mà ngày con lại càng ích kỉ, nhỏ nhen và khó tính. Đôi khi con còn hay so sánh mình và các bạn cùng tuổi. Thật là đáng xấu hổ làm sao. Nhiều khi con thấy mình như đang vùng vẫy trong hố bùn, càng vẫy vùng càng lún sâu, ngày càng nhiều những mộng tưởng. Suốt mấy năm trời con vẫn là một đứa lười, cả thèm chóng chán, mãi không chịu trưởng thành. Xin Sư Ông cho con xin được sám hối và cũng xin chỉ dạy cho con bền bỉ hơn trong mọi việc.
Con cảm ơn Sư Ông ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, tình trạng của con bây giờ là khi con ngồi thiền buổi tối hoặc khuya tâm con ít suy nghĩ, con hay có cảm giác không có biên giới giữa thân tâm và bên ngoài. Nhưng con thấy mình chưa đủ sức để trải nghiệm điều này nên con ngừng lại, không ngồi nữa. Còn lúc "xúc chạm việc đời" con rất nhiệt tình làm việc nhưng nếu được giao trách nhiệm nào đó thì con hay lo lắng quá mức cho đến khi nào hoàn thành mới thôi. Vì vậy con rất hay đau đầu. Con xin Sư cho con lời khuyên, con cám ơn Sư ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-11-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Con làm dự án, trong nhóm của con có một bạn nhân viên ý thức không được tốt, bạn ấy thường mang việc riêng tới công ty làm, cách nói chuyện thì hơi không tôn trọng ngươi khác, việc khó con giao cho làm thì thường phải nhờ bạn khác làm hộ, trong khi họp thì hay không tập trung và làm việc riêng. Với con thì làm việc riêng trong công ty là không tốt, nó là đạo Đức nghề nghiệp. Bạn này trước khi vào dự án của con thì đã làm nhiều dự án khác và mọi người đều nhận xét không tốt, nhưng con vẫn nhận vào làm dự án của con để cho bạn ấy có cơ hội thay đổi. Nhưng sự thực là con không làm bạn ấy sửa được. Tâm còn thì không muốn bạn ấy làm dự án con và muốn cấp trên cho bạn ấy cơ hội một dự án khác để xem liệu có gặp được người giúp bạn ấy thấy sai được không?
Mong Thầy hướng dẫn để con hiểu hơn về vấn để này trong quá trình học Pháp của Thầy ạ.
Con Kính Chúc Thầy Sức Khỏe.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-11-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Từ khoảng 6 tháng nay, con có duyên lớn được nghe và đọc các bài giảng của Thầy. Con thấy tâm của mình có sự chuyển biến rõ rệt và con thấy yên tâm hơn bước đi trên con đường ngay ở dưới chân. Con giảm hẳn mong cầu tương lai và truy tìm quá khứ. Bây giờ, nhiều lần trong ngày con có thể buông xả nhanh chóng và cảm nhận được sự hỉ lạc đến trong tâm. Trong công việc, con đã thận trọng chú tâm quan sát, do vậy đã nhận diện được nguyên nhân của căng thẳng là đến từ sự ảo tưởng về trí tuệ của cái ta quá lớn. Trong gia đình, con thực hành sám hối và rải tâm từ đều đặn. Có thể nhờ vậy mà tâm con nhẹ nhàng hơn. Con cố gắng sống chậm lại để tuỳ duyên thuận pháp, vô ngã, vị tha.

Hiện nay, con đang được đặt trước một hoàn cảnh vô cùng ngang trái. Vợ chồng con có 2 bé gái rất ngoan. Chồng con là con trưởng, nên rất muốn có thêm 1 con trai. Bố mẹ chồng cũng mong đợi việc này. Con đã làm thụ tinh ống nghiệm một lần cách đây 1 năm và thất bại vì con bị suy buồng trứng. Giờ chồng con muốn con làm thụ tinh ống nghiệm lần 2. Con rất yêu chồng và nghĩ rằng việc có thêm 1 con trai là tốt vì gia đình chúng con đủ điều kiện kinh tế và chắc chắn chúng con sẽ nuôi dạy con trở thành người có đức, có ích cho xã hội. Tuy nhiên, việc này có thể gây rủi ro cho sức khỏe của con. Con phân vân không biết có phải pháp đang thông qua chồng con để thử thách con thuận theo việc này để học thêm bài học mới? Hay đó chỉ là cái ta ảo tưởng của lối sống đậm Nho giáo đang lừa gạt và con nên dũng cảm từ bỏ việc này? Con băn khoăn không biết việc phát nguyện cầu con có hiệu quả trong trường hợp này không? Con quỳ dưới chân Thầy đảnh lễ xin Thầy từ bi khai thị cho con. Con xin cung kính tri ân Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con mạn phép hỏi Thầy về vấn đề gia đình con. Hiện tại con cảm thấy bế tắc lắm. Con có Ba Mẹ không hòa thuận, Ba Mẹ hay dùng những lời cay nghiệt để nói với nhau và nói với con cái. Con cũng hiểu những vấn đề mà Ba hay Mẹ đang chịu. Con cũng đang phải trả món nợ lớn cho đứa em trai con. Nó khá vô tư và vô tâm. Về tình cảm cá nhân, con và anh thương nhau khá lâu. Anh phải chịu trách nhiệm gia đình riêng của anh sau khi li hôn nên gánh nặng về mặt tinh thần và tài chính áp lực quá lớn. Con có nghe những bài giảng của Thầy và cố gắng nhìn mọi thứ như hiện tại đang có. Sống vì Ba Mẹ đã già yếu phải thường xuyên chăm sóc, lại còn phải kiếm tiền để lo cho em trai. Nên con muốn dừng chuyện tình cảm cá nhân lại. Xem như cuộc đời con đến đây đã đủ rồi. Con không muốn làm gánh nặng về mặt tinh thần cho anh nữa. Và Ba Mẹ sẽ càng suy nghĩ thêm nếu biết chuyện này. Chuyện về sau để thời gian trả lời nhưng con chưa làm được. Anh nói cuộc sống không cần phải ở bên nhau vì đôi bên đã hiểu đau khổ là thế nào, chỉ cần là một người bạn chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống là đủ.
Những ức chế trong lòng cứ dâng trào mỗi khi gặp vấn đề dù con không phản ứng ra ngoài, con khóc suốt và cảm thấy bế tắc. Mỗi khi nghe Ba Mẹ cãi nhau là con chỉ muốn chết đi vì những điều chồng chất lại trong lòng mà không gỡ ra được. Con chỉ biết vùi đầu vào công việc, con sợ nếu không trả nợ được hoặc em con tiếp tục chơi bời thì cuộc sống và tinh thần Ba Mẹ có thể xấu hơn. Có thể do lòng tham con còn quá nhiều hoặc con đã chọn lựa sai ở giai đoạn nào đó hoặc nhiều lý do vốn dĩ phải như thế.
Con hiểu con còn quá may mắn khi biết đến Phật pháp, biết được cuộc sống này như thế nào, còn sức khỏe để học tập và làm việc, còn đầy đủ Ba Mẹ để đền đáp công ơn sinh thành và một mái nhà để làm nơi nương náu.
Con mong Thầy có vài lời giúp con trong tinh thần hiện tại.
Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »