loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 702 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'cuộc sống'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 27-05-2013

Câu hỏi:

Kính thưa sư! <p>
Gia đình con hiện nay ở với người hàng xóm khó tính, có mâu thuẫn với gia đình chúng con về đất đai (do con mua đất của một người khác giáp ranh với người hàng xóm này, nhưng trước đây người bán đất đã có hành vi lừa dối về đất đai với người hàng xóm đó, nên họ giận lây sang chủ đất mới là gia đình con)con cảm thấy thật là oan ức dù biết mọi chuyện điều có nguyên nhân của nó, họ thường xuyên kiếm chuyện với gia đình con. Con đã nhẫn nhịn để học ra bài học của Pháp, nhưng vợ con lại không như vậy, thường xuyên đau khổ, tức giận, tìm cách đối kháng. Con đã cố gắng thuyết phục cô ấy và cố giữ hòa khí với người hàng xóm, nhưng hình như duyên nghiệp giữa hai người quá nặng nên tình trạng này ngày càng căng thẳng hơn, đối với con thì không sao, nhưng đối với các con của con có ảnh hưởng rất lớn. Con không biết phải làm sao? Cứ để cho hai người giải quyết hết duyên nghiệp với nhau hay tiếp tục thuyết phục vợ và giữ hòa khi với người hàng xóm. Mong Thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-03-2013

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, con hiện đang ở Úc. Hồi tháng 12 vừa rồi về VN con có ghé chùa thăm thầy cùng chồng con. Con đã kể thầy nghe chuyện con đường đạo "thập cẩm" của con với gia đình gốc Công giáo, gia đình chồng tu Tịnh Độ và con lại có duyên với Kim Cương Thừa. Sau đó thầy giảng giải cho tụi con nghe về sự chia chẻ, tín ngưỡng ở thời đại này rồi cho con mấy quyển sách của thầy. Thật là tốt lành cho con quá, được gặp thầy và nghe pháp. Chồng con gặp thầy xong thì bảo, thầy nói gì cũng phải cả, chỉ có điều trình độ cỡ mình không tu như thầy chỉ nổi, còn yếu kém lắm. Thế là hai vợ chồng vẫn đường ai nấy đi. Từ khi sang Úc lại, con gặp nhiều chuyện bất toại nguyện hơn, nhưng cố gắng giữ tâm trong sáng mà học bài học của mình mỗi ngày. Con vừa có điều này băn khoăn, lấn cấn. Kính xin thầy từ bi chỉ dạy cho con. Là chuyện đời hay đạo, con thật không rõ nữa. Nhưng đạo đâu tách lìa những xử thế hằng ngày, phải không thầy? Đã xác quyết dùng mọi việc hằng ngày để học bài học của pháp, con luôn cố gắng xem những việc xảy ra, dù nhỏ nhất, là cơ hội để thấy ra sự thật. Có nhiều chuyện nhỏ nhặt nhưng lại khiến con nghĩ ngợi, không biết nên thế nào để tuỳ duyên thuận pháp...<p>

Con xin phép được thưa với thầy, nhờ thầy giúp con giải toả khúc mắc. Chuyện là hai vợ chồng con có hoạt động chung mỗi cuối tuần là xem phim cùng nhau. Con không có nhiều hiểu biết về phim ảnh, trái với chồng con, anh rất rành phim và luôn muốn được giới thiệu, chia sẻ cho con đa dạng các thể loại. Đã hai năm ở cùng nhau, nay con cũng mở rộng kha khá hiểu biết và trình độ cảm thụ. Tuy nhiên, con vẫn không thích được phim khoa học viễn tưởng. Mà cái tật của con là hễ không hiểu được thì không muốn tìm hiểu nữa, không thấy hay thì không ép mình. Nói chung là con không "hiếu học" cho lắm, và điều đó thực sự làm chồng con thấy phiền lòng. Anh bảo, tu là phải mở rộng tâm trí chứ, để chấp nhận được sự khác biệt, nhiều trường phái khác nhau mà trân trọng tất thảy một cách không thành kiến, không ghét bỏ. Xem phim cũng là học đạo. Tu làm gì nếu tâm hồn không rộng mở được, không chấp nhận cái không hợp với mình được. Anh nói, không yêu cầu con phải cố gắng thích cái mình không thích, chỉ cần bỏ qua được sự không thích là đã tốt lắm rồi. Tu thì nên cởi bỏ các giới hạn, để tâm phóng khoáng, tự do hơn. <p>
Chồng con bảo không phiền chuyện con không có khái niệm khoa học, không hiểu những gì diễn ra trên phim vì anh sẵn sàng giải thích tường tận cho con nghe nhưng thái độ "đóng cửa tâm trí", không tiếp nhận cái khác mình, không có thiện ý học hỏi thêm là một cản trở rất lớn cho con đường tu tập. Xem phim, nhân đó mà rèn luyện mình vậy.<p>

Con nghe thấy cũng có hợp lý, nhưng vẫn không đủ thuyết phục để con rộng lòng cởi mở hơn với "cái mới", cái không nằm trong sự hiểu biết của mình (mà cụ thể trong trường hợp này là phim khoa học viễn tưởng). Thói quen của con là cái gì không hiểu được, hoặc chưa hiểu tới thì lẳng lặng cho qua. Khi nào đến lúc ắt sẽ có thắc mắc và có duyên học tới. Con nghĩ đơn giản vậy nên ít ép mình, gồng gánh tiếp nhận tri thức, ngay cả đọc kinh sách cũng vậy. Nhưng mà... quả thật con có xao lòng với những lập luận sắc bén của chồng con. Kiểu như, thấy không phù hợp nhưng không thấy bất hợp lý để không nghe theo. Vì vậy con viết thư xin thầy chỉ dạy cho con. Có thật là con sẽ có rất nhiều giới hạn nếu cứ như thế không? Và nên phản ứng thế nào cho phải với những nhận định của chồng?<p>

Con xin thành kính tri ân thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-02-2013

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy,<p>
Hôm nay con mới đọc được câu trả lời của thầy về chuyện gia đình con. Con rất cảm ơn thầy. <p>
Hôm nay con xin hỏi thầy, con rất yêu thích ngành kinh tế đối ngoại, con có ước mơ theo học nhưng con nghe các anh chị nói rằng sẽ khó kiếm được việc làm. Con rất sợ công lao 12 năm học và công sức tiền của của ba mẹ bị hoang phí. Lỡ sau này con không thành tài, không lo cho ba mẹ được thì thật đáng xấu hổ. Con không muốn bị người khác xem thường. Vậy bây giờ con nên tiếp tục ước mơ hay có một hướng đi khác? Vì quyết định của con không chỉ ảnh hưởng đến riêng con mà cả ba mẹ và người thân con nữa, con không muốn làm họ phiền lòng.<p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2013

Câu hỏi:

Gia đình con không hạnh phúc lắm. Ba mẹ con li dị và ba con tiến tới hôn nhân một lần nữa. Mẹ kế thì lúc nào cũng im lặng không nói chuyện. Nhiều lần con cũng muốn bắt chuyện để xóa đi cái khoảng cách vô hình đó, nhưng mẹ kế cứ lờ đi và không trả lời. Con không muốn giữa con và mẹ kế có bất đồng cãi vả vì như vậy người khó xử nhất là ba con mà thôi. Xin cho con hỏi, giờ con phải làm gì, vì gia đình luôn làm cho con cảm thấy buồn và chán nản.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-01-2013

Câu hỏi:

Con xin chào thầy ạ!<p>
Được phước duyên lành con được biết chùa Bửu Long, được gặp thầy, được nghe thầy giảng đạo, con vui và sung sướng lắm. Hôm nay, không biết tại sao lòng con buồn lắm thầy ạ. Con càng lắng đọng, càng để mọi chuyện xảy ra theo Pháp đang là thì lòng con lại càng đau đớn bấy nhiêu. Trong biển người rộng lớn này, hai người gặp nhau, có tình cảm với nhau đó đã là duyên rồi phải không thầy? Nhưng sao Pháp không cho họ đến với nhau, sao họ có duyên mà không có phận hả thầy? Trong những ngày cuối năm như thế này, mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc bên nhau thì con lại cô đơn, trống trải vì lời chia tay với lý do không hợp nhau. <p>
Thầy ơi, con không muốn tùy duyên thuận pháp nữa, có lẽ con yêu quá nhiều dẫn đến ngu muội, vì vậy mà con muốn đấu tranh, muốn chống lại Pháp đang là được không thầy? Giờ trong đầu con cứ nghĩ ngợi, những kỉ niệm cứ gợi về, nó ảnh hưởng tới công việc và học hành của con nhiều lắm. Con mong thầy đừng khuyên con sáng suốt, định tĩnh, trong lành, chắc con làm không được đâu thầy ơi! Con biết con sai, cãi lời thầy. Nhưng giờ con không biết phải làm sao để con có thể quên thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2012

Câu hỏi:

Thưa sư thầy, con xin hỏi. Con có một người bạn tên HTH, 62 tuổi. Trong năm nay, chồng cô bị tai nạn xe gãy chân, cô ấy thì bị mổ mắt 2 lần và vừa qua lại 2 lần đi cấp cứu... Cô lại bị mất một số tiền rất lớn và cứ ray rứt hoài nên bị bệnh nặng. <p>
Vừa qua, cô đã lập đàn Dược Sư Phật để cầu hết bệnh, cúng dường đến chùa, tụng kinh, niệm Phật và đi phóng sanh nhưng cũng không hết bệnh và vẫn bất an. <p>
Con có nói với cô, trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế này, có rất nhiều đại gia giàu có cũng đã mất rất nhiều tài sản, họ cũng rất đau khổ, cũng bị bệnh, có khi đi tù vì phá sản và nợ nần. <p>
Xin sư thầy cho người bạn con một lời khuyên để có thể bình tâm trở lại.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-09-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy, <p>
Con năm nay 28 tuổi, từ ngày con hiểu chút ít về Phật Pháp, con dường như sống yên lặng hơn, cuộc sống của con không còn nhiều ham muốn với đời và đấu tranh nhiều nữa. Con không xem Tivi, đi chơi cafe bạn bè, thay vào đó con rảnh thì thường nghe pháp thoại và đọc sách. Chuyện kiếm tiền và phấn đấu được chức vụ, công nhận xã hội con không quan tâm nữa (mặc dù con đủ khả năng để đạt được nó), con chỉ biết tiết kiệm và sống đủ và ý nghĩa hơn là được rồi.<p>

Hiện nay, con đang là nhân viên văn phòng với mức lương cũng khá tốt. Nhưng con lại có khuynh hướng chuyển sang nghề sư phạm (vì con đang sắp tốt nghiệp thêm 1 bằng đại học ngành sư phạm tiếng Anh) để có thể sống ý nghĩa hơn và giúp cho học sinh của mình nhận thức ra nhiều điều quan trọng trong cuộc sống. Ban ngày con đi làm, ban đêm con dạy học thêm ở nhà vài ca. Con thấy cũng vui lắm vì học trò con học không giỏi nhưng sau khi con dạy học con cảm thấy học trò ngoan hơn, lễ phép hơn và sống tốt hơn không quậy phá như trước nữa. Con muốn cuộc sống con sau này có một phần sống dành cho tâm linh và sống thảnh thơi hơn chứ không phải nhào đầu vào kiếm tiền, đua theo lợi danh vật chất.<p>

Thưa Thầy, con chuyển qua ngành sư phạm thì con làm lại từ đầu nhưng con cảm thấy sống có ý nghĩa hơn mặc dù lương của con trong ngành này thấp và không bằng công việc hiện nay con đang làm. Thầy ơi, sao trong lòng con có nhiều phân tâm quá, con không biết sự lựa chọn của con có đúng và sáng suốt không? Cách sống của con khép lại với những ham muốn vật chất, không ham thích gì hình thức bên ngoài nữa như vậy con có bị thụ động không Thầy? Đôi khi con cảm thấy con như không phải là con lúc xưa nữa, một chàng trai năng động và ham cầu tiến. Con không biết sự thay đổi của con có gì chưa ổn không Thầy, con rất mong Thầy chỉ dạy.<p>

Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy,<p>
Thời gian vừa qua con tập trung vào việc học ngoại ngữ cho một kỳ thi để tạo điều kiện đi du học và con có một khoảng thời gian rất thú vị. Con bị căng thẳng, áp lực khủng khiếp, ngủ không ngon và lúc nào cũng chỉ mơ thấy tiếng Anh và kỳ thi. Khi con cảm thấy nặng nề nhất thì là lúc con nghe pháp thoại của thầy và con nhận ra là: "À, hóa ra là vậy" .<p>
Ban đầu "Con cho là con thi được".<p>
Tiếp theo con nghĩ là: "Con phải thi được".<p>
Tiếp theo con lại tiếp tục nghĩ rằng: "Con sẽ phải thi được".<p>
Con cứ đắm chìm như vậy cho đến lúc nghe pháp thoại thì con nhận ra rằng, vì con tập trung quá nhiều vào tương lai và mong cầu nên con đã đánh mất hiện tại. Phiền não ở chỗ, ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến. Chỉ có hiện tại mà con cũng đang đánh mất cho những suy nghĩ lang thang, phóng dật. Giờ con đã ngộ ra rồi thầy ạ. Con sẽ cố gắng từng ngày, còn kết quả ra sao thì mặc nó. Vì tương lai là kết quả của hiện tại mà.<p>

Tuy đã cởi bỏ được vướng mắc của một quãng thời gian dài áp lực, song giờ đây con lại mắc vào một vướng mắc khác. Con nhẹ nhõm hơn với việc cởi bỏ áp lực, nhưng hình như là con đang cởi bỏ nhiều quá thầy ạ. Con không lo lắng gì đến kết quả nữa nhưng lại không chăm chỉ như trước đây. Ở một góc sâu xa nào đấy, con thấy con đang kỳ vọng vào bản thân mình, vừa nới lỏng vừa chặt chẽ, không hoàn toàn một điều gì cả và con thấy rất mâu thuẫn.<p>

Con mong được nghe thầy chỉ dạy!<p>
Con tạ ơn thầy ạ!<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2012

Câu hỏi:

Dạ thưa sư. Con muốn hỏi sư là làm thế nào để học cách lấy lại thăng bằng trong cuộc sống hiện tại.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-06-2012

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, xin thầy đừng rầy con khi con hỏi thầy điều này. Suốt 5 năm nay, sau khi lập gia đình, con gặp phải nhiều chuyện buồn, đau lòng trong tình cảm vợ chồng. Nhưng rồi mọi chuyện dần được giải quyết êm thấm, cho đến bây giờ thì gần như tốt đẹp khoảng 80%. Nhưng không hiểu sao, con vẫn cảm thấy còn đau lòng, chán nản, hối tiếc, mệt mỏi và đôi lúc ý nghĩ tự tử cứ quay đi quay lại trong tâm trí con. Học thầy, con nhận biết rồi cho ý nghĩ đó đi qua. Nhưng nhiều lúc con cảm thấy nặng nề quá, dường như suy nghĩ đó cứ ám ảnh con. Bây giờ, nhìn vào gia đình con, ai cũng cho là đầy đủ, hạnh phúc với 2 đứa con nhỏ thông minh, xinh xắn, ngoan ngoãn. Với mọi người, kể cả với chồng con, con luôn tỏ ra vui vẻ, bằng lòng với mọi cái. Nhưng những khi một mình, con lại có cảm giác chán chường và không muốn sống tiếp, cảm thấy chết tốt hơn... Thưa thầy, con muốn xin thầy lời khuyên để vượt qua tình trạng này.

Xem Câu Trả Lời »