loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 15-02-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!

Theo như con được biết thì Phật giáo Nam tông không đặt nặng nghi lễ, vì chuộng đời sống chân thật, mộc mạc và đơn giản, nhưng rất quan tâm đến giới luật, vì vậy Nghi thức Phật giáo Nam tông đơn giản nhưng không kém phần trang trọng và tôn nghiêm. Sở dĩ đơn giản là vì nghi thức Nam tông dựa vào truyền thống kinh điển Nguyên Thủy, gần gũi và trung thành với đời sống Ðức Phật lúc Ngài còn tại thế. Thông thường, trong nghi thức tụng kinh Phật giáo Nam tông không có chuông trống, không dùng chuông mõ, lễ nhạc, và không xướng tán ngân nga tán tụng (loại hình tán tụng này thường thấy trong Phật giáo Bắc tông ở Huế và Phật giáo Mật tông Tây Tạng)<p>
Thậm chí bên Phật giáo Nam tông không thờ nhiều vị Phật, Bồ tát khác như bên Bắc tông mà chỉ thờ Đức Phật Thích Ca, không thờ Thượng đế, Phạm thiên, Chúa Trời, đấng Allah, đấng Jahovah v.v… không thờ Thần Tài, Thổ Địa, Táo Quân, Cửu Thiên Huyền Nữ, Mẹ Sanh Mẹ Độ, bà Chúa Xứ v.v…, và nếu muốn thờ thêm thì chỉ thờ các vị A-la-hán, Thập Đại Đệ Tử của Đức Phật như: A-nan, Ca Diếp, Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên, Sivali, và chỉ dùng hương hoa cúng dường Đức Phật để tỏ lòng thành kính chứ không cúng vật thực. Vậy là bên Phật giáo Nam tông không cúng nước và trái cây, hoa quả hả Thầy? Chỉ thắp nhang, đèn và hoa tươi thôi, đúng không thưa Thầy?<p>

- Và Phật Giáo Nguyên Thuỷ dựa theo Trường Bộ Kinh, Đức Phật đã khuyên các thầy Tỳ Kheo, những người đã thọ dụng sự cúng dường của tín thí Phật tử, không nên thực hành những tà hạnh như: “chiêm tinh, chiêm tướng, đoán số mạng, xem địa lý, xem mặt trăng, mặt trời, các sao mọc lặn, sáng mờ, sắp đặt ngày lành để đưa (rước) dâu hay rể về nhà, lựa ngày giờ tốt để hòa giải, lựa ngày giờ tốt để chia rẽ, lựa ngày giờ tốt để đòi nợ, lựa ngày giờ tốt để cho mượn hay tiêu tiền, dùng bùa chú để giúp người được may mắn, dùng bùa chú để khiến người bị rủi ro, dùng bùa chú để phá thai, dùng bùa chú làm cóng lưỡi, dùng bùa chú khiến quai hàm không cử động, dùng bùa chú khiến người phải bỏ tay xuống, dùng bùa chú khiến tai bị điếc, hỏi gương soi, hỏi phù đồng thiếu nữ, hỏi thiên thần để biết họa phước, …”. Do đó, nghi thức Nam tông không có cúng sao hạn, cúng cô hồn, chẩn tế, không bói toán coi ngày tốt xấu. <p>
Vậy con xin hỏi 1 điều, là bên Nam tông thì vào ngày 23 tháng Chạp có cúng đưa ông Táo chầu trời, rồi 25 tháng Chạp cúng đưa Thần, Thánh, Tiên, Phật, Gia tiên trở về cung cõi (cái này gọi là Lễ Chạp, hay còn gọi là cúng Tất Niên), rồi đến trưa 30 tháng Chạp thì lại rước Ông Táo, Gia tiên về. Rồi tối 30 thì lại cúng Giao thừa ngoài trời để thỉnh Quan Đương Niên Hành Khiển (đưa tiễn Quan Đương Niên cai quản năm cũ, đón Quan Đương niên cai quản năm mới), cúng Chư Thiên, rồi cúng Giao Thừa trong nhà – thường là bàn thờ Phật & bàn thờ Gia tiên trong nhà, rồi lại cúng Cơm Canh cho Ông Bà trong 3 ngày Tết, đến chiều mồng 3 Tết thì lại cúng đưa Ông Bà, rồi mồng 9 cúng vía Trời (Ngọc Hoàng), mồng 10 vía Đất (cúng Thần Tài-Thổ Địa). Xin hỏi Thầy mấy cái con vừa kể trên có đúng với Chánh pháp không? 1 người Phật tử theo đúng Chánh pháp có nên làm như vậy không?<p>
Còn vấn đề dưới đây: <p>
Chánh kiến với tục Mở Cửa Mả theo quan niệm dân gian, sau khi an táng ba ngày, tang gia hiếu quyến ra mộ phần làm lễ mở cửa mả. Có nhiều người hiểu sai lạc cho rằng người chết sau khi chôn xuống huyệt thì vong hồn cũng bị chôn theo, nên sau ba ngày phải thỉnh thầy ra mộ tụng kinh cầu cho hồn lên theo về nhà, nếu không hồn sẽ bị kẹt mãi dưới mộ. Trong lễ nầy phải có con gà dắt theo để nó kêu lên khiến hồn người chết nghe tiếng gà thức dậy, đồng thời phải có cái thang cho hồn leo lên, vì bị chôn dưới huyệt phải leo lên thang mới lên được. Hiểu lễ mở cửa mả như thế là hoàn toàn mê tín dị đoan. <p>
Thật ra quan điểm hiếu đạo của Nho gia, cho rằng sau khi an táng ba ngày con cháu phải ra mộ khóc lóc tỏ lòng tiếc thương.
Họ dắt theo con gà kêu chiêm chiếp là tượng trưng con bị mất cha mẹ như con gà con lạc mẹ kêu khóc nhớ thương.
Cây mía lau đem theo tượng trưng cha mẹ nuôi con khổ nhọc mà ốm o gầy mòn như cây lau, cây sậy.
Cây thang năm tắc và ba thốn trúc tượng trưng người chết làm tròn bổn phận Tam cang, Ngũ thường.
Năm cây thẻ vô bùa là để trấn ếm ma quỷ đừng quấy phá mồ mả mới xây.
Rải năm thứ đậu là chỉ cho loài người sống phải nhờ vào ngũ cốc.
Theo đạo Phật, không có lễ mở cửa mả mà chỉ có lễ an vị mộ. Nghĩa là sau khi chôn cất ba ngày, con cháu trở ra mộ thăm viếng đắp sửa phần mộ cho chu đáo, vì trong ngày an táng gia quyến bận rộn nên mọi việc đắp mộ đều giao cho đạo tỳ. Trong khi tang quyến phải rước vong về nhà làm lễ an sàng, sợ rằng đạo tỳ làm không kỹ lưỡng, do đó mới ra thăm mộ kiểm tra sửa sang lại. Đồng thời tang quyến nhân đây làm lễ cúng vái tỏ lòng thương nhớ. Lễ nầy có thể gia chủ tự cúng, không nhất thiết mời thầy. Hơn nữa, hôm an táng xong đã rước vong về nhà làm lễ an sàng thì đâu còn hồn nào dưới mộ mà phải mở cửa mả cho hồn lên. Không cần đem theo gà mía vì đó chỉ là hình thức tượng trưng hiếu đạo của nhà Nho, chỉ cần hoa trái xôi chè để cúng ở mộ là đủ.
Đạo Phật không đặt nặng hình thức chỉ chú trọng vào thực tế, con cháu thật có lòng thương nhớ người chết hay không phải thể hiện bằng việc làm cụ thể chứ không nói suông. Nếu có thương yêu, hiếu thảo thì hãy làm các việc phước thiện như tụng kinh niệm Phật, cúng dường Tam bảo, bố thí, phóng sanh... hồi hướng công đức cho người chết, như thế hương linh mới được lợi lạc. Chúng ta không nên chạy theo bên ngoài khi trong lòng không chút nhớ thương người chết, như vậy rất giả dối và vô ích.<p>
Người đã quá vãng khi sanh tiền dù ít hay nhiều họ đã ban cho chúng ta rất nhiều ân nghĩa, niệm ân là tìm cách báo đáp thâm ân là một trong những đạo lý cao cả mà người sống cần phải thực hiện. Theo đạo Phật, đối với người thân đã mất, thì việc báo đáp ân đức không gì bằng cứu độ thần thức họ thoát khỏi mê đồ, vãng sanh Tịnh độ, điều này Đại sư Liên Trì đã dạy: ’Phụ mẫu thoát luân hồi, mới trọn thành hiếu đạo’. Trong đó, việc cử hành tang lễ đúng với Chánh pháp, làm các việc phước thiện hồi hướng cho vong linh là biểu hiện thiết thực cho sự cứu độ thần thức và báo đền thâm ân người quá vãng.<p>
Trước thực tế đau lòng, có rất nhiều người tuy có lòng hiếu thảo nhưng không hiểu Phật pháp, để rồi trong vô tình không khéo biến tang lễ thành nơi hội hè. Một người nằm xuống kéo theo biết bao sanh mạng phải chết, suốt thời gian tang không không chú trọng việc tụng kinh, niệm Phật mà chỉ thấy tổ chức ăn uống rượu thịt linh đình. Thật là ’Nhất nhân tử vạn nhân túy’ (Một người chết vạn người say), tục Mở Cửa Mả là một điển hình, điều này thật đáng sợ. <p>
Cổ nhân từng nói, người thân thuộc với nhau trong cuộc sống ứng xử phần nhiều từ nơi ái tình mà chuyển thành ác tính. <p>
Đối với người thân qua đời, chúng ta tuy có tâm hiếu đạo nhưng làm các việc không đúng Chánh pháp, tức không khéo chính mình trực tiếp xô đẩy người thân vào cảnh giới ác đạo. Trong Kinh Địa Tạng có nêu ra ví dụ như kẻ mang đá nặng ngàn cân đi trong bùn lầy thế mà có người dã tâm chất đá lên thêm trên vai họ, như người đã rơi xuống giếng sâu tuyệt vọng mà còn vác đá đè lấp miệng giếng.
Thiết nghĩ trong vòng luân hồi bất tận, đối với người thân chúng ta đã mang ân họ quá nhiều, thương yêu không hết báo đáp không cùng thì nỡ nào đẩy họ vào cảnh nước đồng sôi, vạc dầu lửa. Làm sao người quá cố siêu thoát khi mình không làm được gì để hồi hướng phước báo cho họ. Tất yếu họ sẽ đọa lạc, để rồi tái sanh trở lại kết thân bằng quyến thuộc lẫn nhau, gây thành cảnh luân hồi: ’Vô oan trái bất thành phu phụ’.<p>
Cử hành tang lễ đúng Chánh pháp, có lợi ích cho người quá vãng hay không là một trong những sự thể hiện cụ thể, trọn vẹn của tình thương và lòng hiếu kính của người sống đối với người chết.
Thì dường như ngày giỗ bên Phật giáo Nam tông, người Phật tử chỉ cúng hương, đèn, hoa tươi, quả, trái cây trên bàn thờ Phật & bàn thờ Gia tiên, rồi Phóng sanh, Bố thí, nếu có điều kiện thì đến Chùa nhờ chư Tăng tụng kinh, rồi Hồi hướng Phước đến thân quyến đã quá vãng, sẽ được nhiều lợi lạc hơn; còn nếu như tự biết tụng kinh ở nhà thì Phật tử vẫn có thể tụng rồi Hồi hướng Phước đến thân quyến đã quá vãng cũng tốt; chứ không tổ chức nấu nướng, lễ tiệc rình rang, sát hại sanh vật để gây tạo thêm Nghiệp Oán, cũng không nên đốt giấy tiền vàng bạc, để tránh gây lãng phí. Bên Nam tông cúng giỗ có thể cúng chay hay mặn đều được, miễn là theo Tam Tịnh Nhục (không thấy, không nghe, không nghi con vật đó bị giết để đãi mình) đúng không Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con rất thích tìm hiểu về Tôn giáo, những mẫu truyện linh ứng về Phật, Bồ tát, Chúa hay Đức Mẹ.
Nay con tình cờ đọc được 1 ít thông tin sau đây:

Cõi dục trên cõi người có 6 cõi:
1)Trời Tứ Thiên Vương
2)Trời Đao Lợi (Vua là Đế Thích hay Thích Đề Hoàn Nhơn)
3)Trời Dạ Ma
4)Trời Đâu Suất
5)Trời Hóa Lạc
6)Trời Tha Hóa Tự Tại
Trên cõi Dục có cõi Sắc. Cõi Sắc có Tứ Thiền (Sơ Thiền, Nhị Thiền, Tam Thiền, Tứ Thiền), 18 cõi trời. Trong Sơ thiền có 3 cõi:
1)Trời Phạm Chúng
2)Phạm Phụ
3)Thiên Phạm Vương
Phạm Thiên Vương là vua trời Sơ thiền.
Đại Phạm Thiên Vương là vua trời Tứ thiền.


Đạo Gia Tô cho rằng, Trời (thiên) hay Thượng đế của Nho gia Trung Quốc cũng là Thượng Đế của đạo Gia Tô. Thực ra, Thượng đế của Nho gia Trung Quốc là Thượng Đế của triết học phiếm thần, là Thượng Đế được con người yêu, nhưng không thể đòi hỏi Thượng Đế yêu người lại, cũng tức là Thượng Đế của "Bất khả tri luận". Thượng Đế của đạo Gia Tô là thần linh nhân cách hóa; là Chúa sáng thế đứng bên ngoài vũ trụ, là vị Thần vạn năng.
Về thuyết khởi nguyên của vũ trụ, thì dù là tôn giáo ở thời kỳ đầu hay là triết học cũng thường cho rằng đó là do thần biến hóa mà thành. Hi Lạp cho rằng Trụ Tư [Zem] là chúa tể các vị thần. La Mã cho rằng Cầu Tỷ Đặc [Jupeter] là chúa tể các vị thần. Các Thần của Ấn Độ cổ đại rất phức tạp, vị trí của họ thay đổi là Đại Vu Tư (daus) là đồng nhất về ngôn ngữ với Zeus của Hi Lạp và Jupiter của La Mã. Những vị thần có thế lực trong giới thần linh của sách thánh Vê đa là Balâuna (Baruna) là thần Tư pháp. Vị thần của Hư không giới là "Nhân đà la" [Indra] tức là Thần Sét. Vị thần của địa giới là A Kỳ Ni [Agni] là Hỏa thần (thần lửa). Thần địa ngục là vua DẠ MA (Yama), [nhưng ông này trị vì trên một cõi trời]. Vì vậy, Ấn Độ cổ đại sùng bái nhiều thần (đa thần). Sau này, Ấn Độ giáo, có thuyết cho rằng, Thượng Đế, tức Chúa sáng tạo là "Đại Phạm Thiên", hoặc là "Đại tự tại thiên", hoặc là "Na la diên thiên", cuối cùng hình thành quan niệm Tam vị nhất thể, và công nhận Đại Phạm Thiên là chúa sáng tạo, Nala diên thiên là vị thần bảo vệ; Đại tự tại thiên là vị thần hủy diệt. Nhưng thực ra, đó chỉ là một vị thần với ba bộ mặt khác nhau mà thôi. Hiện nay Ấn Độ giáo sùng bái "AMa", "Thấp La" và cả đến đức Phật cũng được họ sùng bái như Thượng đế (danh từ chỉ Thượng đế tính có tới hàng trăm - Xem bài : Ánh sáng chân lý - do Chu Tương Quang dịch; tr. 22, chú 14).
Thượng đế của Đạo giáo Trung Quốc là Ngọc Hoàng, khác với Thượng Đế của Nho gia, cũng khác với Thượng đế của đạo Gia Tô, cũng khác với Thượng đế của Ấn Độ giáo. Nếu đánh giá theo quan điểm và nhận thức của Phật giáo thì Thượng đế của Lão giáo và Hồi giáo tương đương với vị chủ tể cõi Trời Đao Lợi của Phật giáo; Thượng Đế của đạo Gia Tô (từ Ma Tây đến Pao lô và Angustanh v.v… đã thăng lên nhiều cấp) tương đương với Phạm thiên vương của Phật giáo; Thượng đế của Ấn Độ giáo đồng nhất với Đại tự tại thiên vương của Phật giáo; cõi Trời Đao Lợi là cõi Trời thứ 2 của Dục giới, gần gũi nhất với cõi người. Cõi Trời phạm thiên là cõi trời sơ thiền thuộc sắc giới. Đại tự tại thiên là cõi Trời cao nhất không có căn cứ.

Phạm Thiên Vương:
Phạm: còn đọc là PHẠN: Phật, thanh tịnh. Thiên: Trời. Vương: vua.
"Phạm Thiên Vương tức là Đại Phạm Thiên Vương, cũng kêu: Phạm vương, Phạm Thiên, Đại Phạm Thiên.
Phạm Thiên Vương là vua cảnh trời Đại Phạm, Ngài có quyền luôn ở ba cõi: Phạm thân Thiên, Phạm chúng Thiên, Phạm phụ Thiên. Ngài là chúa tể Tam thiên đại thiên thế giới tức cõi Ta bà nầy.
Người ta cũng gọi Ngài là Ngọc Hoàng Thượng Đế, Ngọc Hoàng Đại Đế. Đạo Bà la môn tôn Ngài là vị Thần chúa tể. Đạo Phật cũng công nhận Ngài là chủ Ta bà thế giới. Biểu hiện của Ngài là hoa sen.
Ngài có khuyên Đức Thích Ca xuất gia. Khi Đức Thích Ca thành Phật, Ngài có hiện đến cầu Đức Thích Ca đi truyền đạo cứu đời. Ngài cũng có cầu thỉnh Đức Phật Thích Ca thuyết pháp nhiều lần. Trong những dịp đưa và rước Phật một cách long trọng như lúc Phật từ cảnh Tiên Đạo Lỵ mà trở về cõi người, thì Phạm Thiên Vương và Đế Thích thường theo chầu Phật, Đế Thích cầm bạch phất đuổi ruồi cho Phật, Phạm Thiên Vương cầm bảo cái (lọng báu) che cho Phật. Khi Phật giảng kinh Diệu Pháp Liên Hoa để truyền cái Phật quả cho chư Bồ Tát, Phạm Thiên Vương có hiện đến với một vạn hai ngàn chư Thiên trong Phạm giái mà dự nghe một cách cung kính.
Và đến khi Phật nhập Niết Bàn, Phạm Thiên Vương cũng có hiện lại mà tỏ lời thương tiếc.
Tùng theo Phạm Thiên Vương có những hàng Tiên kêu là Phạm Thiên Nhơn và có những hàng Tiên mới sanh lên, kêu là Phạm Thiên tử."

Đế Thích Thiên
Trong kinh điển của Phật giáo thì Đế Thích Thiên xuất hiện trong kinh Hoa Nghiêm. Thiên Đế Thích vốn là vua cõi trời, cõi trời mà ngài cai quản thần dân sống lâu ngàn vạn năm, người người tiêu diêu hưởng lạc, cảnh sắc tuyệt mỹ có nét giống với khái niệm Thiên Đàng bên Thiên Chúa Giáo.
Cung điện *THIÊN THÁNH chính là cung điện Thiên Chúa Giáo gọi là nước Thiên Chúa tôn thờ ngự tại cung này. Trần gian gọi là đạo Thiên Chúa Giáo.

CHÚA GIÊSU là Vị Trưởng Giáo cung điện Thiên Thánh này, vốn là vua cõi trời, cõi trời mà ngài cai quản thần dân sống lâu ngàn vạn năm, người người tiêu diêu hưởng lạc, cảnh sắc tuyệt mỹ có nét giống với khái niệm Thiên Đàng bên Thiên Chúa Giáo.

Hằng năm, trên hoàn cầu thế giới, phần đông nhơn loại đều làm đại lễ kỷ niệm Đức Chúa Giê-su Ki-tô giáng trần. Các nhà thờ đều làm lễ tưởng niệm công đức của Đấng Chúa Cứu Thế, Đấng đã hy sinh mạng sống, chịu đổ máu để chuộc tội cho thiên hạ và chỉ nẻo về nước Thiên Đàng cho con người được sống với Đức Chúa Trời.

Vị Trưởng Giáo cung Thiên Thánh này là: Đức CHÚA GIÊSU đạt 3600 phép thần thông. Số phép Chúa Giêsu là số phép ngoại lệ ít có trong hàng Thánh.

Người cứu Ấu Chúa = Giêsu Thánh dũng mãnh dám chịu Thập Tự Giá đóng đinh để cứu độ chúng sanh là phải tôn thờ Chúa đạt bằng hàng Bồ Tát, hàng thứ 3 lớn hơn pháp Thiên Tiên, Hồng Quân Lão Tổ.
Chúng sanh nào muốn được về với Chúa thì ráng theo Chúa gia hộ và cứu khổ cho mọi điều tốt lành.

Cung THIÊN THẦN đây là cung thứ 3 từ dưới lên của cõi Trời, cung Thiên Thần có đa số là Thiên Thần đều về ngự, những vị tu ở thế gian đắc quả Thiên Thần đều về ngự tại cung này. Gồm Quan Thần, Dân Thần và các súc vật Thần nuôi.
Vị Giáo chủ cõi này là THIÊN THẦN ĐỨC MẸ MARIA (Mẹ của Chúa Giêsu) bên Thiên Chúa đạt 52 phép thần thông.

Còn ĐỨC THÍCH CA MÂU NI PHẬT ở cảnh giới Niết Bàn đạt 4800 phép

Vậy con kính mong Thầy giải thích về danh hiệu của Chúa Giê-su , Ngài thật sự là Phạm Thiên hay Đế Thích ạ? Ngài ở cõi Trời nào giữa các cõi TRời đó (33 tầng Trời), và cõi trời của Ngài thuộc cõi Dục hay cõi Sắc ? và nếu so sánh về số Thần thông như bên Đạo Cao Đài trình bày thì Đức CHÚA GIÊSU đạt 3600 phép thần thông, Đức PHẬT THÍCH CA MÂU NI đạt 4800 phép. Vậy thì có phải Đức Phật lớn hơn & tối cao hơn Đức Chúa GIÊSU không thưa Thầy?

Có gì sai sót, mong Thầy bỏ qua cho con!
Thành thật cảm ơn Thầy !

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2012

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con có một người bạn thân, do thân thiết từ lâu nên con khá hiểu rõ hoàn cảnh của bạn. Hiện bạn ấy đang sống trong một gia đình không yên ấm, không êm đềm. Tất cả những gánh nặng từ vật chất đến con cái và những việc nhỏ nhặt khác đều một mình bạn ấy gánh vác. Điều này là quá sức đối với bạn. Người chồng hờ hững đi bên cạnh cuộc đời chỉ mang đến cho bạn ấy thêm những khó khăn về nợ nần, những thất vọng do thói vô trách nhiệm và dựa dẫm vào vợ. Bạn ấy như một con cá mắc cạn, càng cố vùng vẫy càng bế tắc. Những hành xử theo thói quen như sự phẫn nộ, sự oán thán chỉ càng chuốc thêm phiền muộn. Bạn ấy cũng biết Phật pháp nhưng trong cuộc sống do nhiều áp lực đè nặng nên không có được phút giây tĩnh lặng để chiêm nghiệm những lời Phật dạy. Nhìn bạn như vậy con thật xót xa. Kính xin thầy bi mẫn cho chúng con những lời chỉ dạy. Chúng con thành kính tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2012

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con cảm ơn thầy đã giúp con nhận ra sự nhầm lẫn trong nhận thức. Con xin hỏi tiếp 2 câu: <p>

1/ Khi con đang học hỏi thầy, đang tu tập, học hỏi để thấy ra sự thật, đó có phải là do bản ngã của con đang tham cầu hay không (tham cầu việc thấy ra sự thật)? Nếu không phải bản ngã thì là cái gì? Con không biết giải thích thế nào bởi vì tánh biết thì nó chỉ có biết, không có chuyện tham cầu gì nữa. <p>

2/ Gần đây con nghe lời thầy thận trọng chú tâm, mỗi khi có cảm giác sân hận nổi dậy con đều nhận thấy rồi sau đó nó lắng xuống ngay lập tức. Như vậy là bản ngã của con làm nó lắng xuống hay cái gì làm nó lắng xuống? <p>

Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2012

Câu hỏi:

Năm nay con 27 tuổi. Người nhà đi xem bói về nói là con có duyên âm theo nên đường tình duyên trắc trở hại đến sức khỏe, mà con cũng thấy người lúc nào cũng đau nhức mệt mỏi, đi khám bệnh viện thì không ra bệnh. Con luôn hướng tâm theo Phật pháp để tâm nhẹ nhàng. Nhưng con vẫn bị ám ảnh bởi những gì người nhà con nói. Con xin thầy lời chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2012

Câu hỏi:

Lời dạy của thầy (cho câu hỏi của cô con gái 33 tuổi) hay quá. Con really enjoy your every single word!!! Thank you very very much!!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Nếu như 1 người sống & thực hành theo đúng những gì được nói lên ở trong Kệ Nhất Dạ Hiền Giả (Quán Chiếu Thực Tại): <p>

"Quá khứ không truy tìm,/
Tương lai không ước vọng,/
Quá khứ đã qua rồi,/
Tương lai lại chưa đến./
Chỉ có pháp hiện tại,/
Tuệ quán chính là đây./
Không động, không rung chuyển,/
Biết vậy nên tu tập/
Hôm nay nhiệt tâm làm,/
Không một ai biết trước/
Cái chết đến lúc nào;/
Tử thần có đợi đâu,/
Làm sao điều đình được,/
Vì thế nên nỗ lực,/
Tinh tấn suốt đêm ngày,/
Tỉnh thức từng phút giây,/
An trụ bằng chánh niệm,/
Trú như vậy nhiệt tâm,/
Đêm ngày không mệt mỏi,/
Xứng gọi Nhất Dạ Hiền/
Bậc An Tịnh trầm lặng./
Người biết sống một mình,/
Người ấy đã tôn vinh/
Đạo nhiệm mầu vô thượng." <p>

Nếu người nào đó mà sống & Quán chiếu đúng với lời của Bài Kệ trên thì người đó có được xem là đã sống 1 cách An Nhiên - Tự Tại không thưa Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2012

Câu hỏi:

Con kính chào thầy. Con có thắc mắc kính mong thầy giải đáp dùm con ạ. <p>

Gia đình con lúc trước có thờ Quan Công, Thần tài, Thổ địa & ông Táo. Nhưng do 1 lần đi Chùa, được vài Phật tử khuyên: Người Phật tử không thờ một thần hay nhiều thần của các tôn giáo và tín ngưỡng khác. Không thờ Thượng đế, Phạm thiên, Chúa Trời, đấng Allah, đấng Jahovah v.v… Không thờ Thần Tài,Thổ Địa, Táo Quân, Cửu Thiên Huyền Nữ, Mẹ Sanh Mẹ Độ, bà Chúa Xứ v.v…, không lý do gì lại theo Trời, Thần, Tiên, Quỷ, Vật, Tự tại thiên ma v.v… Bởi vì Trời, Thần, Tiên, Quỷ, Vật, Tự tại thiên ma v.v…vẫn chưa giác ngộ, còn bị luân hồi như chúng ta. Theo quan điểm của Phật giáo, tại tư gia Phật tử thờ Phật và tổ tiên là đã đầy đủ, vì nơi đâu có ngôi Phật bảo thì nơi ấy có chư Thiên, chư vị Hộ Pháp và các thiện thần theo hộ trì. <p>
Vì vậy, con muốn gởi lại bát nhang và tượng Quan Công, Thần tài - Thổ địa và ông Táo lại Chùa, nhưng mẹ con thì muốn giữ lại để thờ bởi mẹ con thì quan niệm: Trong phong tục thờ phụng của người Việt (nhất là người Việt gốc Hoa ở Tp.HCM) thì ngoài thờ Phật, các Phật tử nên thờ thêm chư vị Quan Công, Thổ Địa, Thần Tài, bởi Quan Công, Thổ Địa và Thần Tài chính là những vị hộ pháp, thiện thần, tài thần. Do vậy, trong tinh thần phương tiện, gia đình bạn có thể thờ Phật và chư vị Quan Công, Thổ Địa, Thần Tài mà không có gì trở ngại cả. Khá nhiều gia đình Phật tử chọn lối thờ tự Phật - Thần này. <p>

Thế là 2 mẹ con của con nảy sinh ra mâu thuẫn, do 1 phút nóng giận con cầm tượng Thổ địa lên đập bể mất! Vài phút sau đó, con cảm thấy ăn năn, cắn rứt nên có thắp nhang, xin Tạ lỗi với Ông địa và sau đó 1-2 ngày thì có đi Chùa Sám hối Hồng danh 88 Đức Phật (ngày 14 ÂL). <p>

Con cũng có kể qua chuyện này cho 1 vị Thầy, thì vị Thầy đó bảo với con rằng chỉ còn cách duy nhất là sám hối thôi nên mỗi khi tụng kinh, niệm Phật thì con cũng đều Hồi hướng cho Chư vị Thần tài & Thổ địa đó. <p>

Xin hỏi Thầy là hành động con đập bể tượng Ông Địa như vậy có mang tội nặng lắm không? Bởi theo con được biết thì Thần tài & Thổ địa đều là hạng Địa Thần. Thần Tài có 26 phép thần thông, Thổ Địa thì 24 phép thần thông. Khi chúng ta có thái độ thiếu tôn trọng với 2 vị Thần này, thì 2 Ông sẽ buồn bực (vì Thần còn sân), ta sẽ bị ảnh hưởng không tốt, như là "ban phước giáng hoạ".<p>
Con xin cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2012

Câu hỏi:

Bạch Sư, mỗi khi thân tâm mệt mỏi do công việc hoặc hoạt động thể thao, con thường làm theo lời dạy của Sư là nằm theo tư thế savasana khoảng từ 15 phút đến 30 phút. Khi con hoàn toàn buông xả thân tâm, con nhận thấy cái "biết" vẫn lặng thấy biết rõ ràng nơi thân, tâm, trong, ngoài một cách tự nhiên. Đôi khi do mệt quá chìm vào giấc ngủ ngắn, đôi khi vẫn "Biết" một cách tự nhiên yên lặng. Nhưng khi cần phải thức dậy để đi làm việc thì thân, tâm rất sảng khoái và vào việc một cách rất hứng khởi. Như vậy thái độ buông thư trong giờ nghỉ của con có trở ngại gì không ạ? (và giấc nghỉ trưa bây giờ hoàn toàn không giống trước đây ạ). Con cảm ơn Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-02-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Con năm nay 33 tuổi, chưa lập gia đình và sống xa cha mẹ. Ba mẹ con rất sốt ruột vì con gái đến tuổi này vẫn còn một mình nên cứ luôn hỏi con về việc này. Mỗi lẫn gọi điện về hỏi thăm gia đình thì mẹ con lại nhắc chuyện lập gia đình làm con rất căng thẳng nên con đã gần như không gọi về cho mẹ mà chỉ gọi điện về hỏi thăm nhà qua chị con. Mỗi lần gọi về, mẹ nhắc đến là con lại căng thẳng và khóc vì bản thân con cũng đã rất đau khổ khi đi vào con đường tình cảm nam nữ. Con nhận biết những nổi đau khổ con đã đi qua là do chính những sai lầm, khờ dại của con tạo ra nên khi mẹ con nhắc thì con lại nhớ lại những sai lầm của mình và tâm con lại bất an.<p>
Tối nay, khi ngủ con đã mơ thấy 1 giấc mơ là con không thể nói chuyện với mẹ con được nữa vì mẹ đã già và qua đời. Bổng nhiên con giật mình sợ hãi và nghĩ hiện tại mình có thể nói chuyện được với mẹ nhưng mình lại không nói, sau này không còn cơ hội nói chuyện với mẹ nữa thì con sẽ rất ân hận nên con nghĩ con cần phải gọi điện về hỏi thăm ba mẹ nhiều hơn.<p>
Kính thưa Thầy, con không biết làm sao để thoát khỏi tình trạng căng thẳng mỗi khi ba mẹ con nhắc đến việc lập gia đình của con. Kính mong Thầy chỉ dạy cho con ạ. Con kính tri ân Thầy

Xem Câu Trả Lời »