loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 32 câu hỏi có nội dung liên quan đến ' tự nhiên & vô tâm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-12-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông, hôm nay lúc con ngồi thiền quan sát hơi thở, con thấy đau lưng và ghi nhận trạng thái đau lưng đó, con ghi nhận được tác ý muốn duỗi thẳng lưng lên cho đỡ mỏi, khi duỗi lưng con ghi nhận được cảm giác chuyển động ở lưng đồng thời ghi nhận được cảm thọ lạc dần dần sinh khởi. Khi duỗi thẳng lưng rồi thì con lại thấy hơi thở ra vào không được bình thường và lại thấy khó chịu, khi khó chịu con lại có tác ý muốn hơi cúi lưng xuống, cúi lưng xuống một chút con ghi nhận được cảm thọ dễ chịu, sau đó con lại có tác ý muốn quay về quan sát sự phồng xẹt ở bụng, rồi con ghi nhận được tác ý muốn hít vào, biết không khí đi vào, biết bụng mình đang phồng căng dần lên đến khi không phồng lên được nữa thì dừng lại một chút và tác ý muốn thở ra, thở ra con ghi nhận được sự chuyển động của bụng xẹp xuống đến khi hết không khí thì nó dừng lại, sau đó con lại tác ý muốn hít vào... (vì thiền sư muốn con ghi nhận toàn bộ tiến trình thở từ lúc đầu, giữa và cuối nên con đã tác ý làm chậm lại để quan sát kĩ)
Con nhận thấy rằng mỗi một hành động đó đều có sự tác ý (Ý dẫn đầu các pháp, ý chủ ý tạo tác).

Sau đó hết giờ thiền có tiếng chuông báo hết giờ, khi nghe thấy tiếng chuông tai con ghi nhận âm thanh đó và liền xuất hiện cảm thọ vui (vì ngồi lâu con muốn xả thiền), con tác ý mở mắt ra khi mở mắt ánh sáng chiếu vào mắt con ghi nhận cảm thọ khó chịu nên con lại muốn nhắm mắt lại, con thả lỏng người gục mặt xuống thì cũng ghi nhận được cảm thọ dễ chịu thoải mái và muốn nằm như này chút nữa... Lúc này con thấy trong mỗi hành động dù nhỏ nhất cũng đều có ý muốn (dục ái) đưa đến hành động để rồi thọ khổ, lạc và trong đó sẽ sinh tâm dính mắc (hữu ái) và tâm muốn loại bỏ (phi hữu ái). Vậy thì cái dục ái này có mặt liên tục sai sử mình làm chuyện này làm chuyện kia nên chính nó đưa mình đi luân hồi sinh tử. Nếu một ý muốn thiện thì khiến mình làm thiện để nhận quả an vui, với ý muốn bất thiện sẽ khiến mình làm điều bất thiện để nhận quả khổ. Thật đúng như lời sư ông nói trong kinh Phật là trong cái thân một trượng này là thế giới tập khởi dẫn đến cái kia diệt. Và mình là người tu hành thì cần phải thận trọng chú tâm quan sát thân thọ tâm pháp ngay trên mắt tai mũi lưỡi thân ý, để điều chỉnh nhận thức và hành vi ngay từ khi nó vừa sinh khởi (chết từ thủa lọt lòng).

Và mỗi hành động nếu chú tâm thấy thì thân thọ tâm pháp không tách rời nhau mà theo nhau cùng sinh khởi và cùng diệt phải không thưa sư ông?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-07-2019

Câu hỏi:

Kính thầy, con đã hiểu về "chuồn chuồn bay" là như thế nào rồi. Con ăn cơm, đầu như cái hộp nhạc hát mấy bài hát quen thuộc, chợt bên trên là cái thấy. Con thấy sự phân tách rõ ràng không lẫn vào nhau giữa chúng. Và con thấy rõ mình đang nhai gì nếm gì. Dù kéo dài không lâu nhưng con đã thấy rõ ràng.
Khi ăn trái bắp con cảm nhận rõ từng hạt, không vội vàng, vẫn theo sát tâm mà vẫn thấy mình đang ăn gì, xong khi nào, ăn tới cái gì. Con đã thả lỏng hơn chút xíu trong việc nhận biết và con thấy sự tự nhiên không căng thẳng như lúc trước.
Đã lâu con mới ngồi thiền lại, không mong cầu, tự nhiên vô tâm, tuy không có gì đặc sắc nhưng con thấy mọi chuyện thật nhẹ nhàng. Vậy là xong.
Giờ con không nao núng việc giác ngộ hay chưa như trước giờ nữa. Việc gì tới cứ tới, mình vẫn âm thầm quan sát thân tâm. Con chợt nhớ lời thầy dạy "Học đạo quý vô tâm".
Giờ đây con mới thấm thía. Con cảm ơn thầy rất nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-06-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con đang tu tập theo lời thầy, hàng ngày trong mọi công việc con luôn cố gắng thận trọng, chú tâm quan sát nhưng hiện nay con rất hay bị thất niệm (nghĩa là rất hay bị quên chú tâm, một lúc sau mới nhớ và quay lại), mặt khác vì những việc con làm cũng không có gì đặc biệt quan trọng nên nhiều lúc con chỉ chú tâm ở mức nhận ra mình đang làm gì chứ chưa thấy rõ những động tác mình đang làm. Con xin hỏi con cứ tiếp tục như vậy có được không?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-04-2019

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy!
Con xin được chia sẻ vấn đề mà con đang gặp phải như sau ạ :
Con là người rất dễ nổi sân, mỗi khi gặp chuyện trái ý dù là những chuyện rất nhỏ nhặt hàng ngày, con rất dễ bị cáu, dễ nổi giận, dễ chạnh lòng, tủi thân. Từ lúc con bắt đầu nghe pháp nhiều, con nhận ra rằng, hầu như mỗi lần con sân, con biết con đang sân, con nhận diện được cơn sân đó, con biết con đang khó chịu với đối tượng nào đó. Nhưng Thầy ơi, con chỉ có thể dừng lại ở sự biết đó thôi, con không trở về được với chính mình. Con vẫn tiếp tục để cơn sân diễn ra như vậy, vẫn khó chịu, bứt rứt, vẫn thốt ra những lời nói, làm những hành động dễ gây tổn thương cho người khác. Phải chăng là cái biết của con chưa đủ sâu sắc, con chỉ mới biết thôi nhưng vẫn chưa lắng nghe và thấu hiểu được nguyên nhân gốc rễ của cái sân đó. Tâm con thì dễ bị phân tán, khó tập trung và thường xuyên có những lời nói lải nhải trong đầu. Con nên tinh tấn tu tập nhiều hơn nữa phải không Thầy? Con kính mong Thầy từ bi cho con một vài lời khuyên ạ !
Con biết thời gian này Thầy đang hoằng pháp ở bên Mỹ, Thầy nhớ giữ gìn sức khỏe, thầy nhé. Con nguyện mong Thầy luôn an lành !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, con thấy chuyện này tuy bình thường nhưng hy hữu:
- Khi viết báo cáo tập trung cao độ thì sai ngay, khi viết chỉ thấy viết thôi thì lại viết đúng.
- Khi vớt con bồ hong ra khỏi ca nước mà lại tập trung cao thì nó lại càng chạy xa mình, khi mình buông xả ra không chú ý cao độ và chỉ vớt ra thôi thì lại trúng.
Thận trọng nhưng cũng thật tự nhiên và rỗng lặng mới đúng pháp. Hình như bây giờ con mới hiểu ra chút chút về tự nhiên vô tâm rồi thầy ạ.
Con cám ơn thầy rất nhiều.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-11-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,

Khi chánh niệm thì tâm như thế nào mình thấy như vậy. Còn lúc thầy giảng trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe, là mức độ nhìn thấy diển biến cụ thể tinh tế trong từng thời điểm của tâm. Như vậy thì vẫn tự nhiên buông thả như không hề cố gắng, mà vẫn thấy đầy đủ tự nhiên có phải vậy không thưa thầy.

Con cám ơn thầy

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-09-2018

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Vô tâm và tâm tự tại vô ngã giữa các pháp thế gian khác nhau như thế nào ạ?
Con quan sát thấy, có những người không biết đạo, nhưng họ vẫn rất vô tư trước những biến cố nghịch cảnh xảy ra trong cuộc đời. Vậy có được xem là tâm tự tại vô ngã không ạ?
Mong Thầy chỉ dạy! Con cảm ơn Thầy! Con chúc Thầy sức khỏe ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-06-2018

Câu hỏi:

Con kính bạch THẦY,
Câu "làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó" có đồng nghĩa với "tự nhiên, vô tâm", "tùy duyên, thuận pháp" không ạ?
Con chân thành tri ân!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-03-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Khi con quay lại thân tâm mình, lúc nào tim con cũng đập nhanh hơn và làm con rất tỉnh táo. Việc này rất ảnh hưởng đến giấc ngủ.
Kính xin Thầy từ bi chỉ dạy. Tri ân Thầy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-02-2018

Câu hỏi:

Con xin tri ân Thầy vô lượng!

Thời gian qua con cứ thiền với tâm tham muốn. Nhưng khi đọc phần trao đổi, hỏi đáp con ngồi thiền với cái tâm buông xả. Quan sát tự nhiên con thấy thân tâm nhẹ nhàng nhiều, tuy có phóng tâm, lăng xăng nhiều nhưng lại rất nhẹ nhàng chứ không gò bó. Trong khi làm việc, sinh hoạt con cũng ứng dụng như khi ngồi thì nó rất tốt thầy ạ cảm giác cũng nhẹ nhàng và không còn nói năng, suy nghĩ để tổn thương mình và mọi người nhiều như trước nữa. Nhưng hiện tại con cũng có chỗ này đang bị kẹt. Kính thầy giúp con với.

1. Con mất ngủ 6 năm liền, khi con biết tới Phật pháp tình trạng tốt lên và nó là không vấn đề lớn với con trong suy nghĩ. Nhưng khi ban ngày con chú tâm quan sát thì khi nằm ngủ con rất khó vô giấc ngủ. Con thử buông xả, buông lỏng toàn bộ nhưng cứ đến gần vô giấc lại cứ có gì đó thức mình rồi suy nghĩ sáng lên. Đợi lâu như vậy vài lần lâu mới vô giấc khi nào. Con không biết phải làm sao để vô giấc dễ dàng để khi nào cần ngủ mà ngủ ạ.

2. Trước đây con suy nghĩ là tách thiền định và thiền tuệ ra riêng. Nhưng khi con thực hành thiền định thì rơi vào ham muốn quá nhiều và khi ngồi với tâm xả hoàn toàn không cần dòm ngó vô cái gì cụ thể tự nhiên lại định và an lạc nhiều hơn mà ngăn chặn được ham muốn. Vậy con nghĩ thiền định với thiền tuệ nên là một bổ trợ cho nhau là tốt với con và con nên làm như vậy mà con không nên ngồi thiền định với cái tâm tập trung vào đối tượng cụ thể thì nên phải không thầy? Nhưng con nghe nói để thấy ra vấn đề, cần một mặt phát triển tuệ giác, một mặt đi sâu vào thiền định để khám phá ra các tầng thiền gì đó. Liệu con không cần có tầng thiền nào mà con cũng có thể thấy ra được vấn đề không ạ?

Kính Thầy củng cố giúp con để con thực hành cho đúng với căn cơ con hiện tại ạ.
Con xin đảnh lễ Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »