loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 194 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'buông'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 10-10-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Chỉ mới gần đây, con được nghe các bài giảng của Thầy về Giới – Định – Tuệ. Con có hiểu ra một số vấn đề, hiểu được mình đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra với con.
Con hiểu được mình sống vô minh, nhiều sân, đầy bản ngã, chưa thấy pháp.
Con bắt đầu biết không phản ứng với xuân hạ thu đông, bình tĩnh với sinh lão bệnh tử, ngậm nghe cho đến hết kiếp này, nghiệm khổ để sáng ra nhiều thứ.
Thận trọng, chú tâm, quan sát
Sáng suốt, định tĩnh, trong lành
Hôm nay, con xin hỏi Thầy những điều con còn vướng về bản ngã mong muốn.

1. Nghe Thầy giảng, con dễ dàng phát tâm buông bỏ, vì trong con cũng không nhiều ham muốn.
Nhưng vì điều gì hơi khó là bỏ nên con dễ đứng yên, thậm chí là lùi lại phía sau, và tách khỏi mọi người.
Muốn chồng bớt vui tiệc tùng tiếp khách (cho dù là công việc), biết đủ với sắc dục.
Muốn dạy con cẩn trọng, chú tâm, quan sát.
Muốn người khác ngưng làm điều sai trái.
Muốn cha mẹ đừng yêu cầu, đừng làm những điều mà con cháu không chiều được (muốn này rất khó).
Ngay cả cái mong muốn chia sẻ điều tích cực cho những người thân cũng đã là bản ngã khó khăn và mệt mỏi. Buông bản ngã thì sống không tích cực, ôm bản ngã thì mệt, có khi như là ôm phao trên sông, và không thể buông phao tùy tiện.

2. Con người thường sống với bản ngã đầy tham vọng, mong muốn và sự nổ lực cố gắng không ngừng.
Con thì vẫn là người hay đứng ở lưng chừng đồi vì thiếu cố gắng đến cùng, dễ buông bỏ nữa chừng vì thấy mệt và biết đủ.
Nhưng con lại thấy khó khi dạy con cái, động viên học trò đi học phải nổ lực vượt khó để học giỏi hơn và học giỏi nhất. Khi học trò không đứng hạng nhất, con an ủi bạn nhường niềm vui cho gia đình và bạn bè của bạn đang đứng nhất, nhưng trò không nghe.
Nếu con là Thầy Cô giáo, con cũng cần nỗ lực dạy học và mong muốn học trò học giỏi.

3. Người khuyết tật.
Hơn ai hết, họ luôn cố gắng vượt qua số phận.
Đối với họ, thần chú là không có ước mơ nào không thể thực hiện nếu có niềm tin.
Vậy, bản ngã của họ lớn lắm sao? So ra họ sinh ra đã thiệt thòi lại còn còn khổ đồng hành với bản ngã vượt khó.
Thưa Thầy con hiểu sai hay hiểu chưa tới?

4. Đốt nhang niệm Phật cầu mong cho gia đình bình an đã mang màu mong muốn.
Sinh nhật, đám cưới phải nói lới chúc hạnh phúc cho dù biết hạnh phúc nào rồi cũng dẫn đến khổ đau, chẳng lẽ là “chúc khổ đau về sau”.
Tết là dịp chúc nhau ra rả, chúc người già sống lâu trăm tuổi (dù biết sống già sống dai sống dở), chúc người tu hành đắc đạo, Niết-bàn.
Con rất tiết kiệm lời chúc, phần vì lung túng, phần vì thấy sáo rỗng, ảo vọng.
Xin Thầy giảng thêm về lời chúc, cách chúc giữa những người biết Phật Pháp với nhau.

Kính thư.


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-10-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy, hôm nay con ngồi thiền, không điều chỉnh hơi thở, chỉ quan sát nó thôi, thấy cung hít vô thì sâu hơn so với cung thở ra, con không tác ý điều chỉnh. Ngồi thiền xong thấy giống như cơ thể lấy lại thăng bằng, khỏe. Xin hỏi có phải khi ngồi cơ thể tự điều chỉnh và giải quyết những bất ổn của nó hay không? Con có gì sai không? Con nghe hầu hết ai cũng hướng dẫn mới ngồi thiền thì phải có tướng ngồi, phải điều chỉnh hơi thở, nhưng với con quan sát hơi thở ổn hơn, dù rằng hơi thở con chưa chuẩn lắm. Làm như vậy có phải đốt cháy giai đoạn chăng, lâu dài có nên không?
Xin được Thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-10-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, thiền sở đắc trạng thái là gì? Con không muôn sở đắc, con thích thiền giác ngộ hơn. Con nghĩ nếu con không bị trạng thái lắc thì sự quan sát của con rõ ràng hơn. Xin Thầy chỉ dạy để con đạt thành ý nguyện. Kính Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-10-2016

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy.
Hôm trước con thấy được trong mục hỏi đáp là khi có chuyện buồn, thầy hướng dẫn chỉ cần trọn vẹn cảm nhận nỗi buồn là được. Con xin thầy hoan hỉ giải thích rõ hơn làm thế nào là trọn vẹn cảm nhận nỗi buồn để con có thể được học tập theo.
Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-09-2016

Câu hỏi:

"Thấy kỳ kỳ là phải, vì buông và ngay đó thấy thực tại như nó là là đủ rồi còn niệm Phật hay niệm hơi thở thêm là dư."
Con có 2 vấn đề ạ:
1. Con vẫn chưa buông được tốt, lúc nào cũng muốn xía vào sự diễn tiến tự nhiên, kiểu như muốn tâm mình an tĩnh hơn chẳng hạn.
2. Con vẫn chưa đạt cận định hoặc định thì làm sao con thấy được sự thật tuyệt đối ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-09-2016

Câu hỏi:

Bạch thầy, con xin được trình pháp với thầy.
Hồi trước khi con thực hiện "buông xả" theo lời thầy nói, con có trình pháp là ngồi niệm Phật hay niệm hơi thở thấy cứ kỳ kỳ.
Thầy lúc đó có trả lời con là do con chưa quen với tâm xả.
Gần đây con thiện xảo hơn trong việc buông xả, xem mình như là người ngồi sau lưng tài xế hoặc một cái máy ảnh, chỉ ghi nhận và thấy, không xen vào việc niệm Phật.
Nhưng con vẫn thấy kỳ kỳ và nhạt thầy ạ, do đó con chỉ có thể ngồi dễ chịu, thoải mái được tầm 15 - 30 phút thôi, không được tới 1 tiếng như trước.
Xin thầy hướng dẫn cho con cách khắc phục tình trạng này ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2016

Câu hỏi:

Thầy ơi, giờ đây con đang chiến đấu với chính mình. Như Đức Phật đã dạy, đúng là khi đối diện với chính mình mới thấy rõ rằng chiến thắng chính mình mới là chiến thắng vinh hiển và vĩ đại nhất. Con đã phải nhiều lần đấu tranh quyết liệt để chiến thắng cái tham lam của chính mình trong vị trí công việc hiện tại. Và trong những lần phân vân tranh đấu ấy, con lại được sự động viên của Thầy, Thầy nói rằng, “Thầy tán dương con vì con đã không theo số đông, lợi dụng sơ hở mà lấy lợi về cho mình”. Cũng chính lời động viên ấy của Thầy, con đã buông thật nhẹ nhàng, không phân vân nữa. Và Thầy ạ, giờ đây cũng thế, con cũng có những quyết định để chiến thắng chính mình, Thầy hãy động viên con đi ạ.

Thầy biết không, mỗi ngày con đều tự nhủ không phải tranh đấu với ai hay với hoàn cảnh nào, mà chỉ là chiến đấu với bản thân, với sự tham lam, sân giận của chính mình. Nhưng chiến đấu với chính mình mới gian nan làm sao. Thầy đừng cười con nhé, nhưng con hay tự hứa với Đức Phật trong chính con, hôm nay mình sẽ tốt hơn hôm qua một chút, từng ngày một như thế. Vì đó là lời hứa với Đức Phật nên con không thể không giữ lời. Chà, vậy mà đôi khi cái ta trong con vẫn còn tính toán, và con lại quyết định theo cái ta với biết bao lý lẽ biện hộ xung quanh. Đúng là chữ “buông” nói thì dễ nhưng làm thì khó vô cùng. Chắc vì bản ngã con còn to lớn quá, tập khí vô minh dày đặc... Thầy dạy con quan sát để thấy ra thôi, thấy ra mình trong mọi lúc, nhưng khi đã quan sát kỹ thì đến giai đoạn điều chỉnh hành vi của chính mình, đây là lúc đấu tranh quyết liệt nhất để đưa ra quyết định phải làm như thế nào. Và trong mỗi trường hợp cụ thể thì chỉ có mình mới biết rõ nhất là nên làm thế nào hợp lý nhất thôi, chắng có một công thức nào để áp dụng chung được cả ạ.
Thầy ơi, con đang buông bớt, không thể buông hết một lần được nhưng con sẽ buông từng ít một, mỗi ngày.
Những lúc đối diện với chính mình trong những lúc lặng lẽ như thế này thì con lại viết cho Thầy vài dòng, để vững niềm tin.
Con xin thành kính đãnh lễ Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Trong quá trình con sống và trải nghiệm, con thấy đầu tiên là con đi theo cái bản ngã, nhưng tới một lúc con lại học chữ buông. Buông ở đây là buông cái thái độ của tâm thôi chứ không phải buông cái gì cả. Thầy cho con hỏi, nếu không đi qua giai đoạn cái bản ngã mà buông sớm quá có tốt không ạ? Con hỏi điều này cho em con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2016

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy.
Trong sự chuyển động dữ dội của một trận cuồng phong cũng hiện hữu một santi tịch tịnh và trong tận cùng của mọi khổ đau và vô vàn điều bất toại cũng tìm thấy một paramam sukham phải không Thầy? Trên nguyên lý điều này hoàn toàn mang tính khả thi nhưng vì mọi người không hành santi nên cứ mãi triền miên trong đau khổ. Cá nhân con tuyệt đối tin tưởng vào nguyên lý trên và hành santi mọi lúc mọi nơi, "Santi paramam sukham" như một câu thần chú, mỗi khi có điều bất toại hay có ai đó chửi con, con liền "santi paramam sukham", lập tức tình hình căng thẳng được cải thiện ngay lập tức và rồi thì chuyện gì cũng có thể giải quyết một cách thỏa đáng.
Vấn đề của con muốn hỏi Thầy là con có bị rơi vào thiền chỉ mà đối tượng là "santi paramam sukham không hả Thầy, vì mỗi sáng sớm, trước khi thức giậy, điều con nghĩ đấu tiên là santi paramam sukham" sau đó thì con thấy tâm con thật yên tĩnh rồi gần như đi vào trạng thái của định, con đã nghe pháp thoại của Thầy 3 năm nay nên con rất quan ngại vướng kẹt vào thiền an chỉ định, kính mong Thầy từ bi khai thị.
Nhân tiện con cũng xin thay mặt một số Phật tử tại Canada gồm Montreal và các vùng phụ cận, kính thỉnh Thầy qua Canada với chúng con một chuyến vì nghe đâu năm 2017 Thầy có dự định qua Mỹ hoằng pháp, chúng con thiết tha được gặp mặt và đảnh lễ Thầy. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, trước khi con vô tình nghe được pháp của thầy giảng, con tu hành rất là khổ sở. Mặc dù công phu rất là quyết liệt, có khi con tọa thiền một hơi 3,5,6 tiếng, có khi con ngồi suốt đêm không ngủ, nhưng kỳ thật thì con càng cố gắng công phu thì càng đau khổ, có thể nói là bế tắt.
Nhưng thật may phước cho con đã nghe được giáo pháp từ thầy, con đã tự mình khám phá ra rất là nhiều điều thú vị từ ngay chính cái tâm đang hiện hành nơi con. Hiện tại con rất là vui, muốn tâm sự hết tất cả những biến cố xẩy ra trong suốt 17 năm gọi là công phu nhưng thời lượng không cho phép. Con chỉ xin thầy giải đáp cho con một thắc mắc, như vậy tất cả mọi sự cố gắng công phu đều là vô ích hay sao? Và nếu con không nếm đươc mùi vị cay đắng trong công phu thì làm sao mà con có thể cảm nhận được pháp thầy khai thị một cách hứng thú đến như vậy? Kính xin thầy từ bi chỉ cho con thêm vững niềm tin. Kính chúc thầy thật nhiều sức khỏe và an lạc.

Xem Câu Trả Lời »