loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 192 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thiền Minh Sát - Vipassanā'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 22-06-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy.
Khi ta chánh niệm thì phát hiện ra trong đầu có nhiều vọng tưởng là những ý nghĩ bất thiện thì có được coi là đã tạo ý nghiệp không ạ?
- Một người tác ý mới tạo nghiệp, như vậy nếu vô tình phạm phải điều xấu thì không phải chịu quả báo đúng không ạ?
- Khi ngửi một mùi thơm ta muốn lại gần hoặc mùi hôi ta muốn lánh xa như vậy là đã thành uẩn (thơm muốn níu lại, hôi muốn lìa bỏ) nên không gọi là quán hay tuệ tri như nó đang là vì nó đã gây ra chướng ngại thân tâm phải không ạ? Cũng giống như khi đi trên đường dưới cái nắng gay gắt ta chỉ cảm nhận cái nóng như nó đang là, nếu muốn đi thật nhanh để cho khỏi nóng như vậy cũng gây chướng ngại (vì nóng muốn loại bỏ) thì cũng thành uẩn phải không ạ?
Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2016

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy!
Con cảm ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con. Thưa Thầy con tu Thiền như sau: Khi đi đứng nằm ngồi con luôn quan sát tâm mình và nhận ra cái tham sân si… trong từng niệm để buông xả. Khi nói chuyện với ai đó thì con quan sát xem lời nói của mình có xen cái tôi vào không. Khi ngồi thiền thì con quan sát thân thọ tâm pháp tự nhiên, chỉ khi nào tâm loạn quá thì con mới trụ tâm vào hơi thở bằng cách theo dõi hơi thở vô ra. Thỉnh thoảng con có tự nhắc nhở là “buông bỏ vạn duyên". Trong cuộc sống thì bớt nghe, bớt nói, bớt thấy bằng cách tránh tất cả các giao tiếp không cần thiết. Các ngày lễ tết con vào phòng riêng tắt điện thoại đóng cửa tịnh tâm.
Nhờ tu tập như vậy mà con vượt qua bệnh hiểm nghèo khởi phát từ năm 1998. Nay con không bị xỉu vì những cơn tụt máu não nữa, thành mạch máu của con bền trở lại không còn bị vỡ mạch máu như trước. Sự nguy hiểm của bệnh qua rồi, chỉ còn lại cái đau thể xác (thỉnh thoảng làm việc quá sức, bị lên cơn thì con nhận biết trước khoảng 4 – 5 phút nên xử lí kịp thời tránh được nguy hiểm).
Khi dạy học mệt (con là giáo viên cấp 2) con tranh thủ mấy phút thả lỏng toàn bộ cơ thể, từng cơ bắp từng khớp xương và giữ cho đầu óc thanh thản, yên tĩnh, không khởi niệm thô là bớt mệt liền. Khoảng 1 năm nay thì thời gian đó chính là lúc con thấy cái đau bên trong.
Con hiểu bệnh là do nghiệp nên lo tu tập và sám hối chuyên cần. Nhưng nghiệp của con quá nặng nên con vẫn còn nhiều vất vả về bệnh tật.
Kính xin Thầy hoan hỷ chỉ dẫn cho con. Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2016

Câu hỏi:

Con chào Thầy.
Thưa Thầy, càng ngày con càng nhận ra là việc thực hành Thiền Định trong quá khứ ảnh hưởng đến việc Thiền Minh Sát bây giờ, con thận trọng, chú tâm, quan sát, chỉ được một lúc lại không nhìn thấy mình quan sát nữa, như bị cuốn bị dừng lại, rồi lại giật mình nhận ra mình làm sai.
Con cứ tiếp tục để như thế này rồi mình từ từ nhận ra, từ từ điều chỉnh hay có pháp nào đối trị với vấn đề này không ạ?
Xin Thầy chỉ dẫn cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2016

Câu hỏi:

Dạo gần đây, thời tiết oi bức, ai cũng than nóng, riêng con, khi ngồi con thấy cái nóng đó ngoài thân chỉ là cái nóng nên không cảm thấy khó chịu trong người. Con quán như thế đã đúng chưa ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Sáng nay con tự nhiên nhắm mắt buông xả khoảng 10 phút con đã thật sự thấy được cái "đang là" mà Thầy đã dạy cho chúng con, mà chỉ khi tâm rỗng lặng thì mới thấy được. Vì lúc đó không có 1 khái niệm gì cả, pháp như thế nào thì chỉ thấy như thế không có sự phân tích hay đánh giá gì nữa. Sáng nay con ăn sáng xong con hơi khó chịu bao tử con nhắm mắt lại con thấy rõ pháp đang vận hành, có 1 lượng hơi nóng từ bao tử đi lên lồng ngực làm cho lồng ngực nóng lên con thấy rõ sự sanh trụ diệt của pháp khoảng 1 chút rồi nó diệt. Trong lúc đó con thấy tâm mình hoàn toàn không động chỉ thấy pháp như nó đang là mà thôi. Càng trải nghiệm thì càng hiểu rõ về nguyên lý mà Thầy đã chỉ dạy cho chúng con.
Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Xin Thầy giảng giải cho con hiểu rõ khi gặp chuyện khó chịu thì nhìn tâm là nhìn như thế nào?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy cho con hỏi 2 câu sau:
1. Nếu hành giả minh sát thấy được sandiṭṭhiko, akāliko (thực tại hiện tiền luôn trôi chảy, đang duyên khởi không bị hạn chế bởi thời gian) thì có tương đương với Trí tuệ thiền tuệ thứ 4: Thấy được sự sinh diệt của danh pháp, sắc pháp ngay hiện tại không ạ?
2. Liên hệ giữa bài kinh Bàhiya và tiến trình ngũ uẩn để "Trong cái thấy, sẽ chỉ là cái thấy. Trong cái nghe, sẽ chỉ là cái nghe. Trong cái thọ tưởng, sẽ chỉ là cái thọ tưởng. Trong cái thức tri, sẽ chỉ là các thức tri".

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2016

Câu hỏi:

Bạch Thầy.
Hiện tại con sống thận trọng chú tâm quan sát để thấy rõ thân thọ tâm pháp trong cuộc sống hàng ngày. Con thấy cái gì khởi lên như kiểu là nó thế nào thì là thế chứ cũng không cố gắng định nghĩa nó là cái gì. Vì con cảm thấy lúc con cố định nghĩa thì lại khởi tâm chủ quan rồi. Giờ con cũng không biết con đang thiền gì, chỉ làm sao canh canh cái tâm để thấy nó. Không biết con tu như vậy đã đúng hướng chưa Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2016

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy.
Thầy cho con hỏi khi con hành thiền, con trọn vẹn với từng chuyển động khi thở vào và ra, con thấy một cảm giác bình an, nhẹ nhàng, nhưng vẫn còn những chuyện đến đi, thì con vô tình tập trung ánh mắt về giữa chân mày, cảm giác toàn thân thay đổi, cảm giác khác hoàn toàn khi con không tập trung mắt về giữa chân mày. Lúc đó con cảm thấy tâm con định và đi rất sâu. Con thấy động thái thở tự nhiên không có sự điều khiển của thân và hơi thở như là đang ở xa mà con chỉ nhìn thấy rất nhẹ nhàng.
Xin Thầy góp ý cho con, hôm nay con mới nhớ và mở lại pháp thoại của Thầy về Hơi thở và Sự thở mà lúc trước con có nghe. Con cảm ơn Thầy, kính chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Cho con xin trình pháp mà con đã trải nghiệm trong hôm nay như sau:
Đó là căn bệnh đầy hơi chướng bụng của con, bệnh này đã theo con 1 năm nay mặc dù con đã dày công điều trị nhưng không hết. Con vẫn đang uống thuốc nhưng bệnh không thuyên giảm, con nghĩ mình sẽ sống chung với nó nên thôi mặc kệ nó. Nhưng tự nhiên trong ngày hôm nay tâm con lại khởi sanh lên bất an và lo sợ (lo sợ cảm giác khó thở). Mặc dù con quan sát thì con thấy sự thở tương đối bình thường, nó chỉ hơi khó thở 1 chút vì bụng căng cứng quá. Từ sáng tới chiều con tiếp tục quan sát sự bất an ấy, tự nhiên tới tối nay trong đầu con tự nói "quyết không sợ hãi nữa" tự nhiên tâm con trở nên nhẹ nhàng thanh thoát 1 cách lạ thường, cơ thể con nó rần rần như có 1 luồng điện đang chạy từ đầu xuống ngực và 2 cánh tay. Con vẫn theo dõi những diễn biến đang khởi sanh trên thân tâm con và mọi lo âu sợ hãi chúng biến đi đâu mất tiêu luôn, con thấy rất ngộ nghĩnh. Đôi khi con muốn tìm hiểu đó là gì nhưng con nhớ Thầy dạy không cần tìm hiểu nó mà chỉ "Thấy" là được nên con tiếp tục quay về để thấy chúng. Nhiều khi con nghĩ bệnh cũng giúp mình quay về nhìn kỹ chính mình hơn để thấy được Pháp nhiều hơn.
Con xin trình sự thấy của con ngày hôm nay. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »