loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 221 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bệnh tật'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 12-01-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào thầy!
Thưa thầy, đầu tiên con xin cám ơn thầy rất nhiều. Con bị bệnh trầm cảm gần như dẫn đến tâm thần, suốt một năm trước con cứ loay hoay tìm kiếm cách để chữa cho mình. Từ cách thiền này, đến cách thiền khác. Ở đâu mà nghe nói có phương pháp thiền hoặc đang trong mùa an cư hay khóa tu con đều xin đến để mong tìm kiếm một phương pháp cứu mình. Nhưng quanh đi quẩn lại chẳng tìm kiếm được gì cho đến khi con về nhà vô tình nghe được pháp thoại của thầy. Thì ra chẳng cần tìm kiếm gì cả, mọi thứ đã có sẵn hết rồi, không mong cầu trở thành, không hướng đến sở đắc. Giờ đây, khi những tiêu cực bên trong xuất hiện con đã lặng lẽ quan sát nó mà không làm gì, tuy đơn giản vậy mà từ từ đầu óc con dần tỉnh táo hơn xưa rất nhiều. Con xin chân thành cảm ơn thầy một lần nữa.

Chúc thầy luôn mạnh khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2019

Câu hỏi:

Thầy kính mến! Con xin chia sẻ với bạn bị trầm cảm nhờ thầy tư vấn ngày 7/01/2019.

Bạn thân mến! Tôi cũng bị trầm cảm như bạn từ tháng 3/2017 đến nay. Bệnh trầm cảm là do thiếu chất dẫn truyền thần kinh, bạn nên đến bác sỹ chuyên khoa thần kinh để khám và cho thuốc uống (thuốc tây y) uống thuốc đều đặn theo chỉ định của bác sỹ, không được tự ý giảm liều.

Về phương diện cá nhân tôi thường xuyên đi bộ sáng 40 phút, chiều 80 phút. Sau 06 tháng sức khoẻ tôi trở lại bình thường ăn ngủ tốt. Hiện nay buổi tối trước khi đi ngủ tôi nghe pháp thoại của thầy khoảng 60 phút sau đó mới ngủ, có hôm không cần. Bạn thân mến! Với tôi bệnh trầm cảm là một cơ hội tốt để tu tập bởi vì mỗi lần bị Tham sân si chi phối là bị mệt mỏi hơn bình thường, nên tôi cứ buông không tham gia vào công việc nữa (tôi may mắn có đủ tiền sống không phải làm việc). Bạn phải buông hết không được nương tựa bất kỳ điều gì ở đời như kinh Phật đã dạy. Hiện nay tôi chánh niệm tốt hơn trước khi bị bệnh, giáo lý nắm vững hơn vì bệnh trầm cảm chỉ rõ đâu là khổ, đâu là nguyên nhân của khổ (dục ái, hữu ái, phi hữu ái). Bạn không phải lo âu vì bệnh trầm cảm là do thiếu chất dẫn truyền thần kinh mình đã có thuốc của bác sỹ. Còn về phương diện cá nhân thì phải tập thể dục đều đặn, thực hiện chánh niệm theo lời đức Phật dạy.
Nếu bạn cần trao đổi thêm nhờ thầy chuyển email của mình để tiện cho việc thông tin. Chúc bạn mau bình phục!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-01-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy con cũng hay nghe pháp thoại của thầy, nay có bị bệnh trầm cảm do lo lắng quá mức về công việc, con cũng uống thuốc của vài bác sĩ mà không đỡ,nay con cầu xin thầy hoan hỉ hướng dẩn giúp con cách nào để con vượt qua được bệnh trầm cảm, con bị khoảng 4 tháng nay rồi, phải uông thuốc ngủ nới ngủ được, lo lắng và bi quan rất nhiều, cầu xin thầy giúo đỡ con, con Duy!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-11-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, mong Thầy giúp con:
Con có người thân bị ung thư túi mật, đã cắt túi mật, nay bị di căn sang gan và phần bụng. Đã dùng xạ trị, nhưng sức khỏe ngày càng yếu và đau càng nặng hơn. Xin Thầy có phương pháp nào chia sẻ giúp người thân của con chịu được cơn đau và giảm bớt đau đớn. Con xin chân thành cảm ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-11-2018

Câu hỏi:

Dạ, Bạch thầy, con bị một căn bệnh đau nhức ở cột sống rất kỳ lạ bảy tám năm nay, con đã chữa trị rất nhiều nơi từ đông y tới tây y nhưng đều không biết nguyên nhân đau là do đâu... Mỗi lần khám là nó lòi ra bệnh khác chứ không phải bệnh thật của mình, rồi mổ xẻ lung tung hết nhưng đều không bớt. Nay con mong thầy thương tình mà giúp đỡ chỉ bảo cho con...

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-09-2018

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con đã nghe bài giảng tuỳ duyên thuận pháp của thầy, là cảm nhận trọn vẹn cái đang là và không trốn chạy khỏi thực tại. Nhưng con có một thắc mắc xin được hỏi thầy, nếu như con đang bị bệnh mà không chịu đựng được sự khó chịu của bệnh tật và tìm cách để chữa trị cho mau lành bệnh, như vậy có bị xem là trốn chạy thực tại và không tuỳ duyên thuận pháp không ạ? Con kính mong thầy chỉ dạy giúp con sống thế nào cho đúng pháp. Con xin cám ơn thầy và kính chúc thầy mạnh khoẻ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-09-2018

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy,
Con có đọc thấy có đạo hữu gặp căn bệnh trầm cảm. Trước đây con cũng bị trầm cảm đâu cũng mấy năm và giờ gọi là tạm ổn. Con xin chia sẻ kinh nghiệm của bản thân biết đâu hữu ích.
Đầu tiên khi bị trầm cảm điều quan trọng là chấp nhận với bản thân mình là tôi bị bệnh. Khi đó bản ngã đầu hàng, không còn sự đối kháng là tôi không bị bệnh hay tôi phải hết bệnh, điều này với con là khó nhất. Con đã từng nói với những người thân là con bị bệnh, con chấp nhận nó và vơi đi nhiều nhưng lạ thay đây là bước đầu quan trọng.
Người bị trầm cảm thường rất nặng tâm si, là rất khó tự mình thoát ra được. Với con trước đây khi bị trầm cảm, con nằm dài ở nhà không làm gì chỉ bia rượu cốt là say để ngủ, thậm chí không ăn uống gì hoặc ăn rất ít. Tỉnh lại uống và trở thành vòng luẩn quẩn là sức khỏe rất yếu. Sau con mới ngộ ra, sức khỏe mà yếu thì tâm cũng yếu theo. Nên những người bị trầm cảm cần phải vực dậy sức khỏe trước cái đã.

Nói thì dễ nhưng với người bị trầm cảm thường là không tự làm được và cần sự giúp đỡ của người khác. Và với người bị trầm cảm tâm rất yếu nên rất khó chánh niệm tỉnh giác. Nên đối trị là cần thiết. Đầu tiên con nhờ sự giúp đỡ của người nhà để kéo con ra ngoài chứ không nằm lỳ ở nhà nữa, nhưng trường hợp của con thì không hiệu quả vì em con nó không thể ép con ra ngoài được. Điều quan trọng nữa của người bị trầm cảm là phải tìm ra được một người đủ sự tin tưởng, uy tín để kéo mình ra khỏi tình trạng trầm cảm trong giai đoạn đầu. Trong điều trị tâm lý có phương pháp điều trị hành vi rất hay với người bị trầm cảm. Là chưa cần điều trị tận gốc, hãy tìm mọi cách làm những điều mới để bản thân thoát ra khỏi vùng an toàn hàng ngày, để bản thân cảm nhận những điều mới. Và cần thật sự nhẫn nại với bản thân mình.

Một điều nữa là nếu đã nhận biết được tâm mình, nếu thấy tâm khởi tiêu cực là phải tìm cách thoát ra ngay, kể cả đối trị cũng được. Điều này rất quan trọng để không trầm trọng hơn.
Khi đã qua được bước đầu đó. Có sức khỏe. Tâm tương đối không bị quá yếu nữa, bắt đầu tương đối ổn định, không còn bị tâm si cụ thể là không bị những suy nghĩ tiêu cực chi phối quá nhiều nữa. Khi đó nếu vào được đạo thì tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác hàng ngày là giải quyết tương đối triệt để.
Với con thì trầm cảm là một món quà và nó cũng là một phần không nhỏ giúp con vào được đạo.
Hy vọng những chia sẻ của con hữu ích.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-08-2018

Câu hỏi:

Dạ con chào Thầy ạ!
Thầy ơi, mình có thể dùng tâm để trị thân bệnh không ạ? Con bị bệnh viêm xoang, nghẹt mũi nên hay đau đầu suốt ảnh hưởng đến việc học của con rất nhiều. Khi con bình thường không đau thì quyết tâm dữ lắm, mà khi cơn đau đến nó hành hạ con dữ lắm rồi con lại buông xuôi việc học, cứ như thế con lặp đi lặp lại 4 năm rồi kiến thức con không vững. Đâm ra giờ con thêm tâm lý sợ hãi và mặc cảm tự ti. Áp lực từ gia đình, bạn bè nữa. Cộng thêm con có cái tường thành bản ngã rất lớn mà con chưa có vượt quua được. Con sợ đủ thứ tiếp xúc với con. Nhiều lúc con nghĩ do mình không kiên trì, nhưng mà con kiên trì sao nổi khi đầu con quá đau, và tâm lý con không tập trung được nữa. Cộng thêm nỗi sợ do tâm lý từ nhỏ, con nói năng chẳng rõ ràng minh bạch. Con có ý định tự tử nhiều lần do quá căng thẳng. Nhưng 2 năm trở lại đây con biết đến chánh pháp và tu tập nên chuyển hóa cũng được phần nào rồi thầy. Nhưng giờ con học năm cuối kiến thức rất nhiều và nặng nữa đòi hỏi tư duy nhiều nhưng con lại đau suốt thế này, con không biết phải làm sao thưa thầy? (con có quán sát cơn đau của mình, nhưng nó đau dai dẳng lắm làm trôi qua những bài giảng trên lớp của thầy cô và ở nhà nó lại chiếm nhiều thời gian khi con ngồi học. )
Con xin cảm ơn thầy, và mong thầy mạnh khỏe ạ !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-08-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy, con xin chia sẻ về bệnh trầm cảm, trường hợp của con bác sĩ nói sẽ uống thuốc suốt đời. Con đã uống thuốc bác sĩ đó gần 5 năm. Thuốc rất buồn ngủ và khó khăn trong sinh hoạt, lại phải đi làm nên chống chọi lại nó rất khó khăn và khổ sở, con từng bỏ thuốc gần 1 năm và rồi có lúc tái lại con đối với thử thách của cuộc sống, chán nản và tự tử 1 lần không thành.
Con về bệnh viện đa khoa tỉnh và may mắn gặp đúng bác sĩ cho liều nhẹ lại và công việc phụ giúp gia đình có phần phù hợp hơn dù cũng còn buồn ngủ.
Nhưng mấu chốt ở đây con nghĩ là mình chịu tu tập và tin tưởng nơi Tam Bảo. Trước khi biết đến thầy và khởi sắc con đã trì chú, sám hối, đọc nhiều kinh sách (kinh Dược sư),... rồi con đã học những điều thầy dạy và thực hành. Cứ như thế không quên mục tiêu chính của mình là tu tập. Bên cạnh đó thái độ của người thân rất tích cực, vẫn tôn trọng và tạo điều kiện cho con làm việc.
Bây giờ con đã tự tin rất nhiều, uống thuốc thì vẫn uống thuốc (vẫn suốt đời), buồn ngủ ít nhiều cũng có. Nhưng con đã biết đâu là con đường của mình và tâm trạng tiêu cực dần dần vắng bóng và thay vào đó là niềm vui đón nhận cuộc đời đầy trắc trở này. Con đã dần dần gở bớt các gút mắc mà dẫn đến tình trạng bệnh của mình và tin tưởng vào Chánh pháp dẫn dắt. Con không muốn gì thêm.
Con cám ơn thầy đã đọc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-08-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin phép chia sẻ về bệnh của em gái con.
Năm nay em con đã 42 tuổi nhưng nó bị trầm cảm từ năm nó 22 tuổi, bệnh tự nhiên đến làm cho em con và cả nhà như phát điên. Cả ngày nó cứ ngồi, nằm thẫn thờ, không muốn làm một việc gì, lúc thì ăn nhiều lúc thì không ăn, chán nản. Em nó nói với con, cứ có tiếng gì đó trong đầu nó làm cho nó cảm thấy lo lắng, lo sợ. Bố mẹ con cho đi khám và uống thuốc khắp nơi mà không khỏi, hiện giờ nó phải điều trị bằng thuốc an thần, nhưng dấu hiệu trầm cảm, như chu kỳ, nó không dứt hẳn. Con thương nó, nhưng không biết phải làm như thế nào, con mong thầy giúp con với, con cám ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »