loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 116 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thực tại đang là'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 22-05-2015

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, hôm nay con xin trình pháp và xin thầy chỉ bày cho con: <p>
Thực và ảo: Cái gì không phải thực tức là ảo. Cái gì do tham, sân, si tô vẽ đều là ảo. Bản ngã vô minh ái dục là tác giả tạo nên những quan điểm, tín ngưỡng, đạo đức, chuẩn mực, mục tiêu, ý nghĩa cuộc sống… kể cả sự đúng sai, tốt, xấu. Những điều con học được từ thầy thì rất nhiều nhưng những điểm then chốt con xin được trình bày theo cái biết của con: <p>
- Đau khổ là người thầy: vì đau khổ đã dạy cho con biết phải sống như thế nào, con cũng biết rõ tự con phải thắp đuốc lên mà đi. Chính đau khổ là người thầy giúp con nhận ra những gì con đã học và đã hành. Nếu nghĩ rộng hơn thì đau khổ là sự hoàn hảo của cuộc sống, nếu không có đau khổ con người vĩnh viễn không bao giờ giác ngộ. <p>
- Nghiệp mệnh: Nghiệp mệnh của mỗi người là môi trường hoàn hảo để mỗi người học ra bài học giác ngộ. Càng nhiều vấn đề đến với con thì con càng có nhiều cơ hội để thấy ra tâm mình ứng tiếp với hoàn cảnh thế nào. <p>
- Thực và ảo: Cái ảo mà như con thấy chỉ có một đó là tâm sinh ảo tưởng, ví dụ như nhà đang mở cửa trời bỗng dưng mưa lớn, gió mạnh con liền vội vàng đóng cửa lại, nhìn bên ngoài chỉ thấy con đang vội vàng đóng cửa nhưng bên trong tâm con đang hành động theo sự tưởng tượng về những hậu quả của trời mưa to, gió lớn. Mưa có to, gió có lớn nhưng nó chỉ vậy thôi còn tâm ảo tưởng thì tạo ra hình ảnh, hậu quả… khác đi quá nhiều so với thực tế. Ý con muốn nói là nếu không sống trong thực tại thì dù mình nghĩ gì, nói gì hay làm gì thì đều là ảo. Khi tâm con tĩnh lặng và sáng suốt thì không ảo nhưng từ trong vô thức tâm sinh khởi hay ứng tiếp với hoàn cảnh mà không tĩnh lặng sáng suốt thì cái ảo liền khởi sinh che lấp. Còn cái thực thì không thể giải bày khi tâm muốn giải bày cái thực thì cái thực liền biến mất, cái ảo liền xuất hiện. <p>
- Theo kinh nghiệm của con thì một người sống trong cái thực thì mọi chuyện trong đời vẫn vậy, không có gì thay đổi. Nếu tìm kiếm một nơi nào đó yên tĩnh để tu tập là một sai lầm vì làm như vậy là trái với tự nhiên. Theo con cứ tiếp tục sống để thấy ra những bài học mà pháp đem đến cho mình. <p>
- Tâm tham, sân, si không thể loại trừ: Tâm tham, sân, si là tâm ảo, thấy ra cái thực và sống trong cái thực, tâm thường vắng lặng, sáng suốt thì thấy ra tâm ảo khi nó khởi sinh và mất đi chứ nó không phải là đối tượng để nỗ lực loại trừ. <p>
- Trước đây con có học Yoga theo kinh nghiệm của con thì thiền định gần giống như chạy trốn thực tại. Thiền định có thể tạo ra trạng thái nhưng nó sẽ làm tê liệt khả năng của tánh biết. Thiền với con bây giờ là sự tĩnh lắng và soi chiếu: con thường buông xuống sự nỗ lực mà tĩnh lặng bóc ra từng lớp vi tế của bản ngã vô minh ái dục để thấy ra cái thực. Với kinh nghiệm của con thiền đúng là lúc mình không thiền nữa thì mình vẫn vậy nếu thiền xong mà thấy tâm an vui hay tâm định thì con tự thấy có vấn đề. <p>
Con xin tóm lại nội dung: Cuộc sống là môi trường tu tập. Đau khổ là người thầy nhắc nhở khi con sai lầm, thiếu sót. Lời dạy của thầy là sự chỉ bày để con biết phải đi như thế nào cho đúng. Còn bản thân con phải tự mình thắp đuốc lên là đi. Ứng dụng lời dạy của thầy con từng bước bóc ra từng lớp vi tế của bản ngã vô minh ái dục để được gần hơn thực tại đang là. <p>
Con cám ơn thầy đã đọc thư con. Con xin chúc thầy mạnh khoẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con chào thầy. Thưa thầy con mạn phép xin hỏi thầy 1 câu ạ. Thiền Nguyên Thủy tìm về thực tại sinh động tươi mới nơi các pháp đang vận hành. Chúng ta không tiếp xúc với thực tại sao? Vì sao vậy? Cốt lõi của Thiền Nguyên Thủy là gì? <p>
Cám ơn quý Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-05-2015

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ sư Thầy. Thầy cho con hỏi làm sao có thể gieo duyên Phật Pháp để kiếp sau nếu có làm người thì tiếp tục được gặp duyên Phật Pháp để tu hành ạ. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-05-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Sư, xin Sư giải thích cho con giùm ở hiện tượng khi con ngồi thiền khoảng 30 phút, thì con vẫn biết mọi việc chung quanh xảy ra, nhưng most of the time, gần đây khoảng 2,3 tuần nay, con thấy xung quanh con toàn là thức ăn mà là những món con thích, như là bánh bò,... mặc dù con không nghĩ đến nó at all, làm cho con phải nuốt nước miếng, thèm ăn. Khi con trở về quán niệm hơi thở thì nó tự động tan đi. Con chỉ mới tập hành thiền vipassana khoảng 4,5 tháng. Kính mong Sư giúp. Mô Phật. Con cảm ơn Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-04-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi con trở về với thực tại, ngay lúc đó thường có suy nghĩ vẩn vơ kéo thóat khỏi thực tại, thường kéo con về quá khứ, tương lai hoặc những ảo tưởng do bản ngã vẽ vời ra. Con liền kéo tâm trí về thực tại nhưng việc làm này có vẻ cưỡng ép và khiến con mệt mỏi. Con xin hỏi thầy con đã làm sai chỗ nào phải không? Xin thầy cho con lời khuyên. Con xin cảm ơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Con kính lễ Thầy. Con đã đọc câu trả lời của Thầy rồi ạ. Con trình đến Thầy cảm nhận của con khi con đọc ở đoạn cuối Thầy viết: "Hạnh phúc thay ai biết sống tùy duyên thuận pháp. Trọn vẹn tỉnh thức trong thực tại đang là. Chỉ người ấy mới thấu hiểu thế nào là chánh pháp. Chúc mừng con". Thêm một lần nữa niềm vui pháp hỷ lại tràn dâng nơi con không tả được Thầy ạ.<p>

Cứ như là con ngầm nhận pháp danh rồi đấy thưa Thầy. Con tri ân Thầy. Con xin đảnh lễ Thầy. Trong thư trước con có bạch: "Nếu thuận duyên Thầy cho con một pháp danh. Con xin cảm ơn Thầy." Đọc qua con cảm nhận Thầy nhấn mạnh chữ chánh... Vậy là con nhận tên Chánh phải thế không Thầy? Nếu cần, có thể thêm vào Diệu Chánh hoặc Chánh Trí cho phù hợp. Vì con hiểu rằng pháp danh hoặc tục danh chỉ là cái bên ngoài mà thôi! Dùng để sử dụng xưng hô cho nó thuận tiện khi cần thiết. Chứ cái gốc của tùy duyên thuận pháp là ở trong con. "Thấy biết chánh pháp. Thấu hiểu chánh pháp. Thực hành chánh pháp. Sống trong chánh pháp" cái ấy mới thật sự là cần thiết. <p>
Thưa Thầy, sự hiểu của con còn giới hạn, chỉ hiểu thế thôi. Cúi xin Thầy từ bi hướng dẫn chỉ bảo thêm và kiểm tra xem con có hiểu lệch ý Thầy dạy không ạ. Con kính chào Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, liên tiếp hai ngày nay con quá an nhiên rỗng lặng, không có một sự gắng sức nào mà vẫn sáng suốt vui nhè nhẹ với thực tại đang là. Duyên nào đến con cũng ứng xử hài hòa thoải mái, chẳng có chuyện thích hay không thích, chỉ có niềm vui vui trải nghiệm cùng hiện tại. Nằm ngủ thì chỉ còn lại sự thảnh thơi, khi hôn trầm kéo tới từ từ con biết rồi... đi luôn! Nếu tỉnh giấc, vẫn hồn nhiên quan sát thân thọ tâm pháp, hôn trầm từ từ kéo tới con vẫn hay, sau đó làm thêm một giấc tới sáng. Con đã trãi nghiệm được thế nào là không có người đang quan sát, không có đối tượng để quan sát. Thưa, sau nhiều lần thân tâm sừng sững, con thấy tâm với thân không hai. Bây giờ là thân tâm nhẹ nhàng, tâm không bị thân hạn chế. Thầy chỉ dạy cho con. Con đảnh lễ Thầy. Kính.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-03-2015

Câu hỏi:

Con kính thầy!
Đầu con hay nói nhẫm, hay độc thoại lắm thầy ạ. Con toàn độc thoại những vấn đề tốt xấu để con xem cái nào xấu cái nào tốt con làm và tránh. Nhiều khi cứ độc thoại những suy nghỉ của lời Phật dạy trong kinh và nhiều cái nữa. Có khi độc thoại làm con tốt lên, hướng đến cái lành. Có khi độc thoại làm con xấu đi, không thể ngủ được, cứ văng vẳng trong đầu con. <p>
Vậy con nên làm như thế nào? Mong sư chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-02-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. <p>
Từ ngày được Thầy khai thị, con từ bỏ phương pháp niệm phồng xẹp, hằng ngày thận trọng chú tâm quan sát khi hành động trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại đang là. Con cảm giác trong tâm an lạc, mọi sự vật hiện tượng xung quanh diễn ra với con không giống như trước đây nữa, thật khó mà diễn tả được bằng lời. Con thấy mình ít sân và ít bị tác động bởi nghịch cảnh hơn mặc dù không phải lúc nào cũng giữ được như vậy nhất là những phiền não mạnh nhưng con cảm nhận được phản ứng ở nơi thân mình rất rõ. Những lúc thất niệm có lúc tâm con chỉ trích mình, có lúc thì bào chữa cho mình, có lúc thì nhắc lại những lời thầy trong các bài pháp thoại mà con thường nghe đi lại nhiều lần. Con chỉ down vài bài pháp của thầy về nghe nhưng hầu như thầy đã nói hết những gì mà con cần biết, nhất là "Thực tại hiện tiền", mỗi lần đọc lại con lại hiểu thêm 1 chút về cách sống đúng theo tinh thần Phật giáo. Con quả thật có duyên lành ở kiếp sống này được làm người, được gặp Chánh pháp và được sự hướng dẫn của thầy (mặc dù con chưa có cơ hội gặp mặt thầy). Không biết nói sao để cảm ơn ân đức của thầy, cầu mong thầy luôn khỏe mạnh, an vui. Con kính tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-02-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Con cố gắng thận trọng, chú tâm, quan sát trong vài tuần nay thì con thấy mình chỉ làm được điều đó với 'quy mô' nhỏ lắm, mỗi lần chừng năm mười phút là con hoặc là bắt đầu lăng xăng, hoặc là bắt đầu chán nản, bức bối, thiếu điều muốn nghiến răng nghiến lợi. Mãi lâu sau mới quay trở lại quan sát tiếp, mà cũng chỉ được một tí ti thôi, rồi thì ngựa quen đường cũ. Nhưng như vậy cũng cho con thấy mình thường ngày sống trong 'vô thức' nhiều như thế nào. <p>

Trong lúc bắc ghế ra cái sân 'tâm' để xem tuồng ở trỏng thì con thấy vừa bớt khổ mà cũng vừa khổ Thầy ạ. <p>

- Bớt khổ ở chỗ, con bận lấy 'tâm' sắm vai khán giả thành ra cũng chẳng còn ai để mà diễn tuồng. Con nhìn tới nhìn lui, chẳng thấy sự việc gì mấy, vắng lặng. Đôi ba phút trôi qua mà tưởng như dài lắm. Trong mấy phút đó con chẳng khổ tí nào (mặc dù trước đó con vẫn đang trong chế độ u sầu khổ sở, khóc lóc, oán than,...). Thành ra giờ con thấy đúng là 'mọi sự do tâm mình mà ra', y như hình ảnh mà mình thấy trên tivi vậy, mình có thể 'chuyển kênh', muốn khổ thì cứ đế yên kênh 'mặc định' vậy mà khổ, muốn xả hơi thì bấm kênh 'thận trọng chú tâm quan sát' thì được xả hơi. Nhưng nhiều khi con muốn 'chuyển kênh' mà chuyển không được vì trên sân khấu đủ màn hát múa, bi ai, thương nhớ, lo âu, um sùm bát nháo, tuy nó làm mình khổ mà nó cũng hấp dẫn quá Thầy ơi! <p>

Còn như kênh 'thận trọng chú tâm quan sát' thì bớt khổ nhiều lắm nhưng mà sao nó im lặng, vắng ngắt, và nhiều lúc con thấy chán quá. Nhiều khi cái sự im lặng và vắng ngắt đó cũng làm con hơi lo sợ vì con không quen với nó (nên con thường chuyển qua kênh 'mặc định' và tiếp tục buông tuồng trong cảm xúc khổ sở quen thuộc). Thầy cho con xin lời khuyên làm sao để con tập làm quen với kênh mới được không ạ? Hay là con đang làm gì sai? <p>

- Trong lúc thận trọng, chú tâm, quan sát, con nhận thấy là khi mà sự việc nó diễn ra theo lộ trình của nó mà không bị mình gán ghép nó vào những cái cũ mình đã có hay những cái mới mình mong cầu thì việc nào nó cũng như việc nào và có ra sao thì cũng chẳng có sao cả. Thí dụ, hiện giờ con thấy việc con đi học trễ, làm bài chậm, thiếu nợ học phí mấy tháng, ... nó cũng bình thường. Nhưng trước đây con buồn nhiều lắm, vì con nghĩ là nó bất thường, vì 'trước đây mình học cũng được mà, sao giờ ra nông nỗi này', rồi thì 'như vậy biết tới chừng nào mình mới làm xong việc cần làm', rồi lại 'ôi thôi tội nghiệp ba mẹ mình, thầy cô mình chắc cũng khổ vì mình lắm, bạn bè chắc cười chê mình,'... Tại con nhập nhằng, đem chuyện hiện tại ở đây ra so đo với chuyện cũ chuyện mới ở đông ở tây, nên con thất vọng và lo âu hết sức, đến nỗi còn âm mưu tự sát hết mấy phen. Còn khi con chốt lại, thử chỉ xem xét trong cái khuôn 'bây giờ và ở đây' và bỏ bớt mấy cái mong muốn mãnh liệt 'phải thế này, nên thế kia' thì mọi thứ trông đơn giản và chẳng gây đau đớn gì. Thì nó là như vậy thôi. Chuyện tình cảm cũng vậy. Nếu như con kể lể dông dài thì sẽ có nhiều tuyến nhân vật nọ kia, có kẻ xấu, có người bị hại, có lừa đảo, có vết thương. Còn như con chỉ quan tâm tới ngay lúc này thôi thì ai cũng như ai, tất thảy chỉ là một ít con người và một ít sự việc mà ý nghĩa cũng chẳng lấy gì làm to tát lắm. <p>

- Nhưng mà con thấy cũng hơi 'khổ' khi xét mình trong hoàn cảnh hiện tại vì con bị mất phương hướng Thầy ơi! Vì trước đây con có một 'hệ tọa độ' chuẩn (do con tự ép dầu ép mỡ mà đưa ra cho mình), dựa vào đó con sẽ thấy mình cần phải làm gì, làm thế nào, tiến độ và tốc độ ra sao. Bây giờ thì con chẳng nhất thiết muốn gì, hệ tọa độ đó trông lại có vẻ vớ vẩn. Bài vở thì con vẫn làm, con đường con chọn thì con vẫn đi, nhưng không 'sống mái' với nó, thành ra cũng có người hỏi con tại sao. Nước lên cao rồi mà sao con chưa nhảy? Bộ con bất đắc chí sao? Bộ con chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao? Bộ con tính cho mọi người một phen ê chề, thất vọng hay sao? Bộ con đợi cái trát đòi hoàn trả toàn bộ học bổng bao năm nay lại để mình phá sản một cuộc thật hoành tráng, báo cha, hại mẹ, thì mới sáng mắt ra hay sao? Bộ con tính đóng vai em bé vô ưu vô lo ở cái lứa tuổi trưởng thành này hay sao? v.v... và v.v... <p>

Trước đây chẳng ai nhắc thì con đã sợ phát khiếp lên, còn bây giờ thì con chẳng thấy vấn đề gì cả. Trong cái khuôn 'bây giờ và ở đây' thì con thấy mình vẫn an ổn như thường, con có vấn đề của mình nhưng con không thấy chuyện lên gân 'sống mái một phen' là cần thiết. Con cứ 'đủng đỉnh đi'. Nhưng con không biết thái độ và hành vi của mình như vậy có sai và có ích kỷ không thưa Thầy? Nhiều khi con muốn 'trở lại lối xưa', uống thật nhiều cafe và viết thật nhiều chữ nghĩa, trả hết nợ đèn sách, gật đầu lấy chồng thật mau, xong hết nghĩa vụ phận sự với các bên, rồi thì lúc đó mình sẽ 'có quyền' mà thong dong, tự tại, không ai tới hỏi thăm, đôn đốc - còn bây giờ theo lý thì con không có cái quyền đó mà phải cật lực lên. Nhưng có một cái gi đó cản con lại, mà con nghĩ là chính con - đang ghìm mình lại. Con hiện mất phương hướng - một mặt con muốn bơi ngược dòng, tìm lại phương hướng theo cách cũ mà con vẫn biết, mặt khác con muốn buông trôi, trôi đi đâu cũng được. <p>

Con xin lỗi Thầy con viết dông dài quá, chuyện nọ xọ chuyện kia. Nếu Thầy có lời khuyên nào cho con, con thật trân quý lắm vì tự con thì con hết biết phải trái đúng sai gì rồi. Con chẳng biết phải làm thế nào nữa. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »