loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 234 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'bản ngã & đại ngã'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 01-02-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con có duyên được nghe pháp thoại thầy giảng, đọc sách thầy viết, và điều may mắn là được trực tiếp uống trà đạo nghe thầy giảng pháp, cũng được tiếp xúc trao đổi một số bạn đạo hữu gần xa, trau dồi đời sống tâm linh và bài học giác ngộ giải thoát. Con hiểu và thấy sự vận hành của pháp một cách chân thật nhất như nó đang là... mặc dù con không thuộc nhiều kinh điển và kinh tụng Pàli. Con chỉ trải nghiệm và nhìn thấy sự thật vận hành của pháp như lời thầy dạy một cách chân thật. Con thích câu Thầy dạy, mà đó cũng là nguyên lý của pháp, "luôn trở về trọn vẹn trong sáng, thận trọng chú tâm quan sát mọi hoạt động của thân và tâm thì con sẽ thấy thường trực an lạc ngay trong đời sống này chứ không phải đâu khác". Con thành kính tri ân và cảm ơn thầy đã chỉ dạy và cho con thấy được điều đó. <p>
Nhưng không hiểu sao con vẫn còn sự mâu thuẫn trong bản thân con, còn vướng mắc, nằm trong vòng luẩn quẩn chưa thoát ra được của bản ngã tham, sân, si, được, mất, công danh, địa vị tiền tài... và các mối quan hệ xã hội trong biển người bao la! Phải ứng xử hài hòa các mối quan hệ lúc vui, lúc buồn làm con nhiều lúc đuối, tinh thần căng thẳng và muốn buông xuôi. Đó có phải là nghiệp trong quá khứ cũng như hiện tại nay đã trổ quả để ta đón nhận tất cả những điều đó không thầy? <p>
Con xin trình pháp cùng thấy. Kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy. Con thành kính tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-01-2016

Câu hỏi:

Con xin thành tâm đảnh lễ thầy. Thưa thầy, con tên Phạm Hoàng Thái, nghề nghiệp là giáo viên dạy Toán. Con sống ở Đồng Tháp. Thưa thầy, con có đọc trong quyển sách Tạng Thư Sống Chết có cụm từ "ánh sáng căn bản". Xin thầy giúp cho con biết con đường để con nhận ra nó. Con ngồi thiền 2 lần/ngày, hàng ngày con nghe Pháp thoại của thầy. Hiện tại con rối lắm, con không biết phải tu tập như thế nào? Kính mong thầy cho con lời khuyên.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-01-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy, cho con hỏi bản ngã là gì?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-01-2016

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Con kính bạch thầy! <p>
Lời đầu con chân thành tri ân thầy đã dạy và chỉ thẳng cho chúng con thấy rõ con đường tu tập. Con nghe pháp của thầy giảng, trải qua thời gian chiêm nghiệm và cũng vài lần trình pháp về nhận thức và sự ứng dụng vào đời sống thực tế của chính mình. <p>
Con cảm nhận được hạnh phúc thật sự khi có tỉnh giác mỗi lần nghịch cảnh đến với con. Như lần trước trình pháp với thầy, sau khi nghe pháp của thầy con đã hiểu được và ứng dụng thực hành. Vì có rất nhiều người trình pháp nên có thể thầy không nhớ hết nổi nên con xin phép được nhắc lại để được rõ ràng và logic hơn. <p>

Khi xúc chạm trong sinh hoạt cuộc sống hàng ngày, mỗi lúc có những nghịch cảnh đến làm con sân, lúc đó con quan sát được thân tâm mình đang diễn ra như thế nào. Nhưng khi tâm đang phân tích, bản ngã chỉ trích thì con bị chúng lôi đi và không thấy được như chúng đang là. Thông thường sau khi sự việc xảy ra xong thì con mới có sự nhìn lại tâm mình. <p>

Sau khi thầy chỉ dạy cứ thực hành như vậy và không cần vội để hoàn hảo ngay, thì con không ép buộc mình phải làm được hay đặt ra cho mình một quy định gì để đạt được hay không đạt được. Trải qua một thời gian, con chỉ nhận biết thân tâm mình đang diễn ra như thế nào khi ngoại cảnh tác động vào và cứ như vậy hôm qua có một việc xảy đến với con. Nếu là trước đây có lẽ con sẽ sân lắm và có thể bộc lộ ra thành hành động thì lúc này, khi tai con nghe những lời nói ấy, con tự quay về quan sát thân tâm mình đang như thế nào. Ngay lúc đó, con thấy tâm mình không có sự sân đang diễn ra, thân không có những cảm giác như nghe luồng khí nóng đang chảy, tim đập mạnh như trước đây nữa và lạ kỳ là lúc đó con không thấy ghét người đang nói đó mà con lại suy nghĩ làm sao để giúp người đó đây, mình cần làm gì lúc này và có sự trả lời trong con là "hãy im lặng". <p>

Thưa thầy, con nhận thấy lúc đó trong con hoàn toàn tỉnh giác và tâm từ thật sự, hoàn toàn không có bản ngã hiện diện. Và một sự việc xảy ra giữa con và người đồng nghiệp nhưng người này có chức vụ cao hơn. Khi con thấy cách làm của anh ta còn thiếu sót gây ảnh hưởng đến công việc thì con nhắc nhở tế nhị (vì là người cao hơn mình tuy không phải là sếp), nhưng người đó trả lời có vẻ không hài lòng với lời góp ý của con. Lúc đó con cũng quan sát thân tâm mình đang như thế nào và con đã thận trọng đề xuất là, nếu anh làm không hết việc thì anh có thể nhờ tôi giúp. Nhưng người đó trả lời rất cáu gắt là không dám nhờ vì thấy con thế này thế kia. Lúc đó, con thấy trong tâm con đang diễn ra cơn sân, con quan sát tâm mình, chỉ im lặng và cứ để cho người đó nói. Sau đó, họ lại mở lời nhờ con giúp nhưng con thấy anh ta chưa nhận ra giá trị của sự chân thành, vẫn còn đố kỵ nên lúc đó con trả lời là, bây giờ tôi không muốn giúp anh nữa, anh hãy tự làm lấy. Nhưng sau này anh ta nhận ra điều sai của mình và nhờ con giúp đỡ trong khả năng của con thì con sẵn sàng giúp anh ta. <p>
Con kính trình lên thầy như vậy, mong thầy chỉ dạy cho con thêm ạ. Con kính chào thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2016

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. <p>
Con chân thành cám ơn những lời giảng dạy của Thầy. Con thấy vui vui khi Thầy nhắc đến "những vị khách không mời mà đến". Từ khi nhận ra cái "Bản Ngã" này con cũng khám phá ra nhiều vị khách trá hình mà từ lâu rất được ngưỡng mộ. Con xin trình đến Thầy để được Thầy chỉ dạy thêm. Như "tha thứ", xưa kia con cũng thấy có gì không ổn với vị khách này. Nếu thấy "mình" tha thứ cho người nào đó đã làm hại mình thì xem như là cao thượng. Nhưng bây giờ con thấy rõ nơi đây vẫn núp bóng của cái ngã "ta hay hơn". Thật ra đâu có gì để gọi là tha thứ cho người khác vì khi tâm không hận không sân thì chỉ còn lại sự an nhiên trong sáng hoặc lòng từ thôi, đâu có thấy ai xâm phạm mình, chẳng qua là nhân duyên quả trổ thôi. Khám phá ra điều này thật là nhẹ nhàng, rơi rụng biết bao nhiêu ngã mạn "ta là". Với những Pháp khác cũng vậy phải không Thầy? <p>
Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.
Con .TN

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy, con nghe lời thầy dạy nên đã hiểu thêm nhiều việc, nhưng con vẫn còn thắc mắc về điều này. Khi trên đường đến trạng thái tịch tĩnh, con không cảm nhận an lạc hay thoải mái gì nữa. So sánh với trước kia, khi con để tình yêu thương cho vạn vật lan toả trong lòng, cảm giác hoà nhập với vạn vật... thì nảy sinh ý muốn cống hiến và xả thân cho niềm vui và an lạc của người khác. Nhưng khi trên đường đến tịch tĩnh thì không còn có ham muốn gần như là chấp niệm ấy nữa. <p>

Con xin mạn phép hỏi, khi người đã đạt được tịch tĩnh, tâm trong sáng trống rỗng thì do đâu phát khởi tâm thương người, muốn giúp người? Trước kia có khoảng thời gian con đi đến con đường tịch tĩnh mà không biết là tịch tĩnh, nhưng khi ấy con không có tâm thương người hay vì người. Có phải đó là tu chưa đúng, chưa tới, hay là từ tịch tĩnh rồi mới phát khởi tâm giúp người nhưng trong ý niệm trong sáng an lành, không lấy đó làm mục tiêu để chấp? Tu không để đạt được cái gì cả, nhưng vì lẽ ấy mới có thể đạt thành và có khả năng giúp đỡ người khác, người cần giúp đỡ thì giúp chứ bình thường không sinh tâm gì, nói như vậy là đúng hay sai, thưa thầy? Con hy vọng có thể truyền đạt được thắc mắc của mình, con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2016

Câu hỏi:

Thay oi, con da thay cai ban nga khong phai la con. Cam on thay.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-01-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thành tâm cám ơn sự chia sẻ của Thầy dành cho con về âm thanh phát ra từ trong con. Con đã thực hành, tuy vẫn còn nghe nhưng con đã ngủ được. Nhưng có một chuyện con thật buồn cười và tự cười thầm trong tâm, đó là vợ con nghi con bị điên và nói với má của con. Con chỉ nói với má con rằng làm sao con điên được khi con đã thật sự trở về trọn vẹn với chính mình trong từng giây phút và con đã thấy được pháp đến và đi như thế nào, con đã thấy được sự vô thường khổ và vô ngã của thân này, tuy không được toàn diện nhưng ít nhất con đã hiểu được sự khổ của thân này và con đã thấy thế nào là ảo mộng, thế nào là sự thật. <p>

Con luôn luôn trở về với chính mình để khám phá ra những bài học nơi mình, con luôn luôn sửa sai nơi chính mình. Con không chạy theo những cái ảo mộng bên ngoài, những thứ mà người ta luôn cho là tồn tại vĩnh hằng, luôn đem lại biết bao nhiêu là sự đau khổ nhưng họ không thấy, như vậy ai là người điên? Người điên là người hoàn toàn không biết mình, không thấy được chính mình mà chỉ thấy toàn là bên ngoài cho là, phải là..., rồi tạo ra 1 bản ngã của riêng mình, rồi đấu tranh để thỏa mãn cái bản ngã đó. Họ không biết mình, không thấy được sự khổ nơi chính mình, không thấy được tham sân si khổ như thế nào. <p>

Còn con giờ đây, tuy không hoàn toàn giác ngộ được nhiều nhưng ít nhất con đã thấy ra được những bài học mà pháp đã ban tặng cho con. Con đã thấy được chính mình, đã trở về được ngôi nhà của con mà bấy lâu nay con đã bỏ rơi nó. Còn tất cả bệnh tật tự nó sanh lên, con không thể nào ngăn cản được vì thân tứ đại này nó luôn luôn sanh diệt theo thời gian. Nếu vợ con nói con điên thì con cũng muốn điên một lần cho biết vì con muốn được trải nghiệm. Trong kiếp này không thấy được pháp, con nguyện kiếp sau sẽ tiếp tục trải nghiệm không còn gì để sợ nữa, vì con đã sợ quá nhiều rồi. <p>

Thưa Thầy con muốn tâm sự với Thầy một chút, mong Thầy thông cảm cho con. Con biết tất cả các pháp sanh lên là giúp con học ra bài học từ pháp, con không e ngại gì cả, con không sợ ai nói con điên. Con chỉ cần sống đúng pháp như những lời Thầy đã dạy, căng thẳng thì con biết mình căng thẳng, bất an thì con biết mình bất an, sân thì biết mình sân... tất cả pháp sanh lên như thế nào trong con, con đều thấy và biết như thế. Mọi thị phi trong đời này con không để tâm. Con nói thật, giờ đây con không con lo âu và sợ hãi nhiều với nhiều căn bệnh của con nữa. Nó tới thì con vui vẻ tiếp đón, nó hết thì thôi. Âm thanh phát ra trong con cũng là pháp đang khởi sanh nhưng con chưa khám phá ra thôi, con nghĩ con sẽ khám phá ra, con không sợ không ngại gì nó cả. <p>
Con xin cám ơn Thầy đã lắng nghe tâm sự của con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2015

Câu hỏi:

Adida Phat. Con la mot tieu samon tu Bac tong. Xua Phat co noi cau: 'Niet ban la vo nga' ma nhung phap thien dinh, niem Phat cua con dang tu deu phai co cach tu thich hop, dung tam tinh tan, luon nho nghi phap hanh... Lieu rang do co phai ban nga khong? Mong thay hoan hi chi day cho con khoi lam duong lac loi giua rung Phat phap vo bien.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-12-2015

Câu hỏi:

Con kính chào Sư. Kính bạch sư cho con hỏi có ai trong cuộc sống này thật sự có hạnh phúc trong không? Hay hạnh phúc chỉ là trọn vẹn chấp nhận những gì nó xảy ra với tâm sáng suốt định tĩnh trong lành? Con xin tri ân những bài pháp Sư đã giảng mà con có duyên may đã được nghe. Con Tâm Hạnh Từ

Xem Câu Trả Lời »