loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 17-11-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy, khi con nhận ra lỗi sai của mình, con luôn cố gắng nhớ và hành theo một chữ nhẫn, dù nhiều lúc con rất đau khổ, nhưng con không hỏi hay nói gì, chỉ nhớ và thực hành không phạm lỗi sai của mình nữa. Nhưng thưa Thầy, những lúc một mình, nước mắt con đã tuôn trào dù con không muốn, như vậy có phải là con yếu đuối quá không Thầy? Khi mình nhớ và thực hành, mình có thể khóc để thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn không Thầy? Xin Thầy hướng dẫn giúp con, con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2013

Câu hỏi:

Chúng con, những đứa con đồng quỳ dưới chân Thầy, thành kính đảnh lễ Thầy với tất cả tấm lòng kính thương của chúng con. <p>
Thầy vô vàn quý kính của chúng con, <p>
Con xin phép được đại diện cho những đứa con ở xa, thưa lên Thầy mối quan tâm trong lòng chúng con vì chúng con ai cũng muốn biết hiện giờ sức khỏe của thầy như thế nào. <p>
Thầy đã bớt ho chưa? Thầy uống thuốc có bị dị ứng không? Thầy dùng bữa có ngon miệng không? Đang còn ho, Thầy thuyết giảng có bị mệt hay bị đau cổ không? Chúng con kính lời thăm Thầy luôn được dồi dào sức khỏe. <p>
Thầy ơi, Cây sala thích nghe chuyện của tất cả các loại hoa khác trong vườn để mà an ủi, chia sẻ, thì tất cả các loại hoa khác trong vườn cũng đều muốn lắng nghe cây sala kể chuyện của mình. <p>
Thầy ơi, cả cuộc đời con cho đến phút giây này, gần như không còn thích cái gì nữa hết, nhưng nếu ngày nào vì một lý do nào đó, không thể vào trang web Trung Tâm Hộ Tông để đọc mục Hỏi Đáp và không nghe Pháp Thoại của Thầy thì con thấy như ngày đó con không được uống nước vậy đó. <p>
Con có một cái máy intellegent nhỏ xíu, dùng pin recharge, trong đó, con đã chép lại gần hết các bài Pháp Thoại của Thầy vào thẻ nhớ, từ đó thì dù đang ở bất cứ nơi đâu con đều được "uống nước" đầy đủ. Và cũng nhờ có người bạn bé nhỏ thân yêu đó luôn ở gần bên, con luôn cảm thấy thật là gần gũi, thật là thân thương, khi con nghe giọng nói cũng như tiếng cười thoải mái, dòn tan của Thầy trong chuyến du hóa tại Úc lần trước. <p>
Nhưng mà Thầy ơi... mỗi khi con nghe “Bài Giảng Về Hạnh Phúc” và các bài Pháp ở Seattle, Washington, Mỹ, thì trái tim con tự nhiên nó thót lại, vì con nghe giọng Thầy yếu, Thầy thường tằng hắng, con cảm thấy Thầy phải gắng sức rất nhiều, con lo cho cái phổi của Thầy quá! Con không biết, nếu con có tâm trạng lo lắng như vậy thì đó có phải là tâm từ hay chỉ là tâm sân? <p>
Từ điều lo lắng đó, mỗi đêm đang ngủ, chợt thức giấc, con liền nghĩ đến Thầy, con nhớ tới lịch trình Hoằng Pháp của Thầy, và con ao ước cho Thầy con, có được sức khỏe của “Chú bé tí hon thần lực”. Nên con ra trước bàn Phật, quỳ dưới chân Ngài, kể cho Ngài nghe chuyện của Thầy con và nỗi lo lắng của tất cả chúng con, con cầu xin Tam Bảo gia hộ cho Thầy chúng con có đầy đủ sức khỏe và sẽ sống hơn 100 tuổi vì tụi con còn khờ dại quá, mà Thầy như cây cổ thụ tàng lá sum xuê để chúng con núp bóng. Thầy ơi, con cầu nguyện như vậy có phải là thể hiện của tâm tham hay không?
Con còn nhiều chuyện muốn kể cho Thầy nghe lắm, nhưng con sợ Thầy ngồi máy computer lâu quá, các làn sóng điện tử ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, trí nhớ của Thầy, lúc đó con có ân hận cũng vô ích.<p>
Thầy ơi, Thầy cho chúng con được chia sẻ bớt gánh nặng trên vai của Thầy có được không? Con biết Thầy vì thương tất cả chúng con nên mọi việc Thầy đều gánh hết. Thầy cho chúng con được tỏ lòng hiếu thảo với Thầy có được không? Có chuyện gì chúng con phụ được thì xin Thầy cứ sai bảo chúng con làm với, chúng con sẽ cố gắng làm hết sức mình. Con nghĩ phát triển và giữ gìn tài sản vô giá của Đấng Từ Phụ để lại là bổn phận và trách nhiệm của tất cả hàng tứ chúng, nên chúng con cũng phải gánh một phần trách nhiệm. Thưa Thầy, con nghĩ như vậy có phải là tâm kiêu mạn hay không? <p>

Chúng con, đồng quỳ dưới chân Thầy, thành kính lắng nghe huấn từ của Thầy và đảnh lễ Thầy với tất cả tấm lòng kính thương của chúng con.





Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2013

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! <p>
Con đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần câu trả lời của thầy về trường hợp của con. Con đã hiểu lời dạy của thầy ngay từ lần đọc đầu tiên. Nhưng mỗi lần đọc lại con vẫn thấy vô cùng xúc động thầy ạ. Thầy ơi, qua câu trả lời của thầy con biết vậy là mình đã cư xử đúng, đã phần nào biết sống "tùy duyên, thuận pháp". Con cảm ơn thầy nhiều lắm khi thầy đã khai ngộ cho con. <p>

Hôm vừa rồi con cũng đã đọc được những chia sẻ thật ý nghĩa của các bạn đạo về trường hợp của con. Qua những dòng tâm sự quý báu đó, con càng như được tiếp thêm sức mạnh trong hành trình đi tìm bài học cho mình, để tìm lại ý nghĩa đích thực của cuộc sống này. Thầy cho con gửi lời cảm ơn sâu sắc tới các bạn đạo hữu đó thầy nhé. <p>

Thầy ơi, từ lâu con luôn có tâm nguyện được gặp thầy và được thầy truyền quy giới. Nhưng vì con ở ngoài Bắc lại đang công tác nên không có điều kiện để thực hiện tâm nguyện đó. Vậy khi nào thầy ra chùa Linh Thông giảng thầy cho con biết lịch với thầy nhé. Con mong rằng mình sẽ có đủ phước duyên để thực hiện tâm nguyện đó. <p>
Một lần nữa con xin cúi đầu tạ ơn thầy và chúc thầy thật nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2013

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy, <p>

Kính thưa Thầy, sao càng tu tốt, mỗi khi được bạn đạo khen về việc thực hành Pháp của mình, con càng thấy rõ ngã mạn càng lớn khởi lên trong con, thưa Thầy. Con phải tiếp tục kiên trì quan sát để thấy rõ mặt mũi thật, tác hại của nó phải không thưa Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-11-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, sao những bài pháp ngắn của thầy ở Melbourne và Sydney con download không được? Phải làm sao hả thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2013

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con đã được đọc câu trả lời chỉ dạy của Thầy. Con hoan hỷ lắm ạ. Con sẽ luôn cố gắng học và hành theo. Con kính chúc Thầy luôn được Pháp thể khinh an, chuyến hoằng Pháp của Thầy được sự viên mãn. Dạ cho con hỏi khóa Thiền ở chùa Bửu Long khi nào Thầy dạy trở lại ạ? <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. <p>
Trong bài giảng gần đây Thầy có lấy ví dụ Tâm như 1 vườn cây thuốc, đủ hết các loại cây độc (tham, sân, si…), không độc, cây thuốc tốt (vị tha, giải thoát, niết bàn)…Và Tánh Biết giống như 1 vị thầy thuốc, không bỏ loại cây nào cả, mà biết rõ công dụng của từng loại cây để sử dụng hợp lý tùy trường hợp. Con xin lấy ví dụ như tâm Sân cũng giống như 1 loại cây thuốc độc, khi ta thấy rõ tướng sinh diệt, công dụng, tác hại của nó rồi thì ta không còn bị nó chi phối nữa, giống như vườn cây thuốc Sân vẫn cứ lớn mà nó không ảnh hưởng tới ta nữa. <p>
Đến đây con nảy lên 1 thắc mắc. Nếu là cây thuốc Sân thì nó vẫn cứ lớn bình thường và không chi phối được ta nữa, mà ta biết cách sử dụng nó phù hợp, còn đối với Tâm của 1 vị A La Hán thì sao ạ? <p>
- Vị ấy không còn tâm sân <p>
- Vị ấy còn tâm sân nhưng tâm sân không nổi lên <p>
- Vị ấy còn tâm sân, có lúc tâm sân nổi lên, vị ấy biết rõ tâm sân nổi lên và không bị tâm sân chi phối. (thoát khỏi trói buộc của tâm Sân) <p>
Trong Kinh Phật có nói Niết Bàn là Vô tham, vô sân, vô si… vậy vô tham, sân, si ở đây nên hiểu như thế nào ạ? Không còn hạt giống tham sân si nữa, hay là dù có tâm tham sân si khởi lên thì tánh biết rỗng lặng trong sáng chỉ thấy nó khởi thôi ạ. <p>
Xin thầy từ bi chỉ dạy cho con ạ.<p>
Con xin đảnh lễ Thầy ạ. Con mong thầy được khỏe mạnh trong chuyến đi hoằng pháp bên Úc này ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2013

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
Con xin phép được hỏi Thầy về "bất nhị, nhất nguyên và nhị nguyên" như trong câu trả lời của thầy cho câu hỏi dưới đây, vì con chưa được phước duyên tìm hiểu trong một cuốn sách nào cả thưa Thầy. Kính xin Thầy hướng dẫn và chỉ dạy cho con ạ. <p>
"Ngày gửi: 07-09-2013 <p>
Câu hỏi: Kính bạch Thầy, <p>
Gần đây, qua sự thực hành cũng như va chạm những nỗi đau, nhất là bệnh tật, những nghịch cảnh trong cuộc sống, con cảm nhận thật sâu sắc những điều Thầy đã dạy. <p>
Con thấy rằng: nếu chỉ đơn thuần nghe giảng mà không có sự trải nghiệm thực tế trong đời thường, và nếu có sự trải nghiệm mà không học ra điều gì thì khó có thể lãnh hội được sự thật chân đế về khổ, bất toại nguyện và vô ngã, được minh chứng cụ thể trong lời dạy của Thầy. <p>
Con xin trình với Thầy về suy nghĩ của con, và con rất mong được Thầy dạy thêm cho con: <p>
Với sự sáng suốt, định tĩnh, trong lành, thận trọng, chú tâm, quan sát, con nhìn thấy rất rõ bản chất thật sự của tâm con. Có lúc nó rất xấu, có lúc nó khô khan chai đá, có lúc con cảm thấy bất lực trước những nỗi đau về thể xác do bệnh tật v.v... còn rất nhiều những cung bậc lên xuống của Tâm tùy theo hoàn cảnh. <p>
Nhưng Thầy ơi, hôm nay con đã hiểu và cảm nhận sâu sắc lời Thầy dạy: Khi con nhận thức tâm con khô khan, chai đá, thì cũng từ nơi đó đã có sự dịu dàng, êm ái. Khi con nhận thức được tham-sân-si nơi con là con đã tháo mở một khe hở để cho ánh sáng rọi vào. Sự thấy biết của con càng rõ ràng hơn khi con từ những khổ đau, nghịch cảnh mà hiểu rằng: người ta không thể cảm nhận được điều gì nếu không có cái “đối nghịch” với nó, không có bóng tối thì người ta đâu biết đến ánh sáng, khi con thấy con “khô khan, chai đá” thì con mới ý thức rõ rệt được sự “dịu dàng, thương yêu”, khi con bị “giới hạn” về mọi mặt thì con mới cảm nhận được cái “vô biên” của đất trời, của vạn vật. Bản thân con sẽ không thể biết được chính con, mà chỉ có cái gì “khác với con” mới giúp con ý thức được chính mình. Như, khi đau khổ vì bệnh tật, thì con mới thấy được giá trị của một cơ thể khỏe mạnh, khi sống không có ý nghĩa trong một ngày, thì con mới thấy được sự quý giá của từng phút giây hiện tại. <p>
Kính bạch Thầy, phải chăng con đã thấy được một phần nào đó như là vị ngọt, sự cay đắng... trong lời Thầy đã dạy con? Bên trong những nỗi đau, những điều bất như ý lại ẩn giấu một sự thật mà chỉ có bản thân tự trải nghiệm, có học ra bài học thực tế thì mới thấy được. Con mong Thầy chỉ dạy để con được khai tâm mở trí. <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
Xem Câu Trả Lời » <p>
Trả lời: <p>
Tốt lắm, con bắt đầu biết nhìn thấy hai mặt của đời sống. Người ta thường hiểu lầm tâm vô phân biệt là không cần biết đúng sai thiện ác gì cả, nghĩa là cho rằng đúng sai thiện ác đều như nhau. Nhưng đó là tà kiến. Chánh kiến hay trí tuệ là thấy rõ đúng sai thiện ác nhưng tâm không chấp trước, tâm vẫn an nhiên trong sáng không bị ảnh hưởng bởi những đúng sai thiện ác đó. Người chấp vào một bên trong hai mặt của đời sống gọi là phân biệt nhị nguyên, còn người thấy cả hai mặt mà không chấp thủ mặt nào không xem mặt nào là ta, của ta hay tự ngã của ta thì mới có cái nhìn bất nhị. Bất nhị chứ không phải nhất nguyên, bởi vì nhất nguyên hay nhị nguyên đều là chấp thủ."

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!<p>
Con vừa phát hiện một chuyện thật buồn cười là cuộc sống của con từ trước cho đến bây giờ như một giấc mộng hay nói đúng hơn đó chỉ là trò chơi đuổi bắt của bản ngã và pháp. Khi có một pháp xuất hiện thì cái ta ảo tưởng liền được khởi lên chạy theo nắm bắt nhìn nhận rồi đánh giá phản ứng. Pháp liền biến hóa muôn hình vạn trạng. Để cố đuổi bắt pháp, bản ngã cũng cố biến đổi để chạy theo. Quá trình diễn ra liên tục đan xen chồng chất làm cho bản ngã không ngừng giải quyết nhưng đến khi nó quá mệt mỏi với trò chơi đuổi bắt. Cứ để mặc cho pháp tự do vận hành thì pháp lại trở nên hiền lành và trở về bản chất thật của nó.
Con xin cảm ơn và chúc thầy nhiều sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-11-2013

Câu hỏi:

Bạch thầy, con đã đọc lời chia sẻ của một chị có người chồng không chung thuỷ. Con thấy chị thật là tuyệt vời biết bao, nhờ chị mà con nhận ra bản thân mình luôn trốn tránh những gì không đẹp làm con phật ý và con luôn tìm cách giải quyết nó, rồi sau đó con lại đau khổ, con không được vững vàng, quen sống dựa vào sự chăm lo của người khác. Khi không vui lại tìm cách trả thù những người đó. Nhờ chị mà con đã biết rằng con sai rất nhiều và nỗi đau là do con đã can thiệp vào sự vận hành của vạn pháp và gây ra đau khổ cho nhiều người. Xin thầy cho con gởi lời cảm ơn chân thành đến chị và chúc chị luôn được vui vẻ, sống vô ngã vị tha, hưởng hương vị giác ngộ giải thoát. Con sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để biết mình và nhớ những lời khuyên hữu ích thầy đã dạy. Con rất dở trong việc ăn nói, có sai sót mong thầy mở lượng từ bi chỉ dạy. Kính chúc thầy an lạc.

Xem Câu Trả Lời »