loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con có một thắc mắc. Chuyện xảy ra cách đây với con cách đây 40 năm rồi. Chuyện là, con đi gánh nước suýt chết đuối. Lúc đó nước sông lên rất đầy, bờ sông lại vắng. Sau khi bị rơi xuống nước, con trồi lên chìm xuống mấy lần, con nhớ mình hoàn toàn trọn vẹn với hiện tại, con biết rõ cảm giác và cảm xúc lúc ấy. Con đã nhắm mắt chấp nhận cái chết một cách rất bình tĩnh và nhẹ nhàng. May sao, lần đó con được cứu thoát. Nhưng cảm giác và cảm xúc lúc đó con vẫn rất rõ ràng cho đến mãi bây giờ Thầy ạ. Câu hỏi của con là, trong cuộc sống có những người không biết gì về thiền (như con lúc đó) nhưng cũng có nhiều lúc sống rất trọn vẹn với hiện tại, như vậy có phải là thiền không thưa Thầy. Con luôn mong Thầy được mạnh khoẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy, Thầy đã khỏe hơn chưa ạ? <p>
Thầy cho con hỏi là con định thực hành thiền phồng xẹp, có được không thưa Thầy? <p>
Kính mong Thầy chỉ dạy cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Con xin lời dạy của Thầy. <p>
Năm nay con 26t, ở tuổi của con, các bạn đã lấy chồng và có con hết, nên đó cũng là áp lực cho con trong chuyện lập gia đình, nhất là từ bố mẹ, vì bố mẹ thường hay sốt ruột cho con cái. Nhưng con nghĩ, lấy chồng là do duyên phận, và con vẫn bình thản với hai từ "Tùy Duyên"... Mẹ con bảo, "ở tuổi mày, tao đã chồng con, lăn lộn rồi, chứ không ở nhà như mày. "Sao con nghe mà khổ tâm quá, sao bố mẹ cũng là người trách cứ con như vậy, con biết bám víu vào đâu!"<p>

Con cũng chưa yêu ai. Thời gian rảnh, con chỉ muốn ở nhà cất dọn phòng và đọc sách. Con cũng không gặp gỡ nhiều người. Ngoài đi làm ra xong về nhà, thỉnh thoảng gặp các bạn... Con hiểu tham ái là đau khổ. Các bạn con lấy chồng, hầu như đều gặp những chuyện không vui, nên con rất sợ lấy chồng, con hoang mang về cuộc sống gia đình. <p>

Con là một đứa khá nóng tính, bố mẹ con cũng là người nóng tính, nên có thể những chuyện nhỏ, mà do sân hận đã dẫn đến chuyện to. Nhà con có 3 chị em, chị gái con đã lấy chồng, em con đi học, và con làm gần nhà nên ở nhà với bố mẹ. Thành ra, lại càng áp lực. Con rất sợ bố mẹ to tiếng với nhau vì hầu như toàn chuyện bé nhỏ, nhưng xong rồi lại thôi. <p>

Hôm nay, lại vì một chuyện nhỏ mà bố mẹ con to tiếng, con đã nói trống không một câu. Bố con tức lên và đã quát mắng con. Rồi có lần con không kìm chế được bản thân khi bị mẹ mắng, lúc đó con đang cầm hộp sữa con đã đập nó... Con biết như vậy là bất hiếu, trong lúc nóng giận con đã hành động vô lễ, nhưng con không thể kìm nén được khi con sống trong gia đình (nơi mà tất cả đều gọi là tổ ấm, nơi bình yên) mà con lại cảm thấy không thoải mái chút nào. Có thể con đang biện minh cho hành động của mình... <p>

Con biết đến Phật giáo là lúc con học đại học năm thứ 2, con đã có chí nguyện xuất gia, nhưng bố mẹ con càng không thể chấp nhận được điều đó, nên con càng không dám. Nhưng ý nguyện đó vẫn le lói trong con, càng những lúc thế này con lại càng muốn ra đi, nhưng con lại không bước đi được. Nhiều lúc con sợ mình sẽ hối hận. <p>

Con đã nghe CD Sống trong thực tại của Thầy, nó rất hay, giúp con nhận ra hiện tại, dù ở đâu thì biết được hiện tại là ta cũng đã có hạnh phúc. Nhưng con thấy mình như chiếc lá trôi giữa dòng. Con buồn lắm Thầy ạ. <p>

Sống ở nhà, mà lúc nào con cũng chỉ nghĩ lên chùa, nhiều khi con hỗn láo (gắt gỏng với bố mẹ), và bố con bảo con thay đổi, ngày xưa con không thế, từ đợt hay đi Chùa! Thầy ơi! Chắc là con đã tu tập sai, con đã không tinh tấn. Con có đọc sách, nghe pháp và suy nghĩ về bản thân, nhưng khi sự việc xảy ra, con lại hành động thiếu suy nghĩ.
Ra ngoài, bất chấp thế nào, con vẫn cố gắng nhẫn nhịn, nhưng ở nhà, con cảm giác như mình kìm nén nhiều quá, vì tư tưởng của con, lại do không khí gia đình nên con đã phạm lỗi. Dù thế nào, con cũng là kẻ sai trái và mắc tội với bố mẹ. Con lên chùa sám hối! Nhưng con lại không dám nói lời xin lỗi với bố mẹ. <p>

Câu văn của con lủng củng, mong thầy hỉ xả cho con. <p>
Con cầu xin Thầy khai thị cho con những vướng mắc trên: <p>
- Chuyện hôn nhân gia đình <p>
- Chí nguyện đi tu <p>
- Và với bố mẹ. <p>
Con xin cảm ơn Thầy ạ!
Nguyện cầu cho Thầy sức khỏe, an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. <p>
Con có nghe bài pháp thoại của Thầy nói về đề tài hạnh phúc. Con rất tâm đắc quan điểm "Hạnh phúc là ở thái độ sống chứ không phải là điều kiện sống" và đoạn cuối bài pháp thoại của Thầy, "Đừng tin Bồ tát cứu độ chúng ta...". Nhưng trước đó, có một đoạn Thầy có dạy rằng, "càng ngồi thiền càng luân hồi sanh tử". Con cảm thấy phân vân quá. Con nhớ có đoạn kinh Đức Phật nói rằng, đại ý: Hãy tu thiền tịnh, hãy thành tựu hạnh đi đến căn nhà trống, chớ để ân hận về sau... <p>
Kính mong Thầy vui lòng chỉ dạy. <p>
Kính nguyện cho Thầy sức khỏe, an lạc.
Con xin cảm ơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2013

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, hàng ngày con luôn sống trong cái biết thường hằng lặng lẽ như vậy, có nhiều khi con tách nó ra khỏi thân ngũ uẩn này và con thấy rất rõ cái thân này nó đang làm gì, như vậy có gì sai không thưa Thầy? Và con hằng sống với cái biết này, cái biết này chính là con và cũng là cái thấy biết Phật (Tri kiến Phật) của con. Con tu tập như vậy thầy ạ. Kính mong Thầy chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2013

Câu hỏi:

Chúng con, LK, MT thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
Thầy quý kính, <p>
Chúng con kính lời thăm Thầy. Thầy đã hết ho rồi hay chưa? Chúng con mong là Thầy luôn có đầy đủ sức khỏe trong suốt chuyến du hóa tại Úc. <p>
Được biết ngày Thầy lên máy bay Thầy vẫn còn ho, chúng con lo quá, vì bên Canada chúng con, trời đã bắt đầu lạnh nhiều, các vị lớn tuổi đang bị ho rất nhiều, mà bệnh ho bên đây khó trị vô cùng.
Mặc dù chúng con đã được cô LT viết thư trấn an, nhưng Liễu Khai vẫn còn lo, vì trong mùa đông, LK thường hay bị ho, nhờ làm như sau nên bệnh ho đã hết cấp kỳ. Con xin phép Thầy cho con được ghi lại dưới đây: <p>
- Dùng nước ấm pha muối biển mẳn mẳn, xúc miệng và khò cổ họng ngày 2 lần, sáng và tối <p>
- Cọ xát phía bên trong của hai cổ tay vào nhau nhiều lần cho đến khi nghe ấm lên <p>
- Dùng hai ngón tay trỏ chà xát dọc hai bên xường mũi cho ấm lên. <p>
Riêng con, trong mùa đông, con luôn giữ cho người được ấm, khi ra đường con mặc nhiều lớp áo, mang bao tay, quàng khăn quàng cổ, mang giầy dành cho mùa đông. <p>
Hằng ngày con uống thật nhiều nước ấm, khi nghe lạnh thì con uống chút trà gừng, trước khi đi ngủ con thoa dầu nóng vào hai lòng bàn chân, dùng hai lòng bàn chân cọ xát vào nhau cho đến khi nóng lên, xong mang vớ vào, nên con không còn bị ho hay cảm trong suốt mùa đông. <p>
LK nhờ con thưa với Thầy là LK kính thương Thầy như bố mẹ của LK và những lần có dịp đảnh lễ Thầy, trong tâm LK phát khởi lòng tôn kính và đức tin trong sạch nơi Tam Bảo đến nỗi LK muốn quỳ xuống mà hôn những chỗ đất mà bước chân Thầy đã dẫm lên. <p>
Chúng con kính chúc Thầy pháp thể khinh an. <p>
Chúng con thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
LK+MT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2013

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con xin đảnh lễ thầy! <p>
Hôm nay vô tình con nghe một đoạn pháp nhưng con không biết lắm xin thầy chỉ dạy cho con: <p>
1. Về tâm : Một người trong kiếp sống này có niềm tin và tinh tấn tu học nhưng tâm nhảy lên ý tưởng thành đạo quả lại bị đọa vì có tính kiêu mạn. Chư Ngài lúc xưa đã lập lời nguyện và đi theo lời nguyện... <p>
2. Thờ Phật nơi thấp sau này mình sẽ mang nghiệp về thân như người lùn... Nhưng con nghĩ thờ phụng mang tính chất nghi lễ còn chủ yếu là mình có cái tâm như thế nào với Phật và tinh tấn theo giáo pháp Đức Bổn Sư đã chỉ ra.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2013

Câu hỏi:

Hà Nội cũng lạnh rồi Thầy ạ. Bên đó lạnh vậy Thầy có sao không ạ? Sau Melbourne Thầy có đi đâu nữa không? <p>
Trước con học 3 năm ở Canberra, lạnh và nóng đều "hơn người", nhưng thật vắng vẻ và yên bình, như Đà Lạt nhà mình. Chẳng mấy ai thích nhưng con lại thấy hợp với mình. <p>
Hôm nào Thầy về tới Bửu Long ạ?
Con chúc Thầy luôn được bình an!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2013

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, <p>
Con xin cảm tạ thầy đã chỉ dẫn cho anh họ con về trường hợp anh ấy hay thề độc nhằm vào bản thân hay người khác.
Anh ấy đã khá hơn trước và rất biết ơn thầy. Tuy nhiên anh ấy vẫn hay thề độc lúc ra tiếng, lúc thề thầm với chư vị vô hình khi thấy khói nhang hay nơi thờ phụng, cả khi đứng trong khuôn viên chùa, đại khái như nếu tôi làm việc này thì anh X anh Y sẽ bị nạn nọ... Xin thầy chỉ dạy cho lời thề như vậy có gây họa không. Xin đa tạ ân đức thầy. <p>
Kính chúc thầy luôn mạnh và tạo được nhiều công đức. Xin thầy tha lỗi nếu có gì sơ sót.
Kính.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-10-2013

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! <p>
Con mừng là Thầy vẫn khoẻ và đi được đó đây để chỉ dẫn, dạy bảo cho anh chị em chúng con. <p>
Ngày nào con cũng đọc, học và... chuyện trò với Thầy qua trang web này. Con rất nhớ lời Thầy về việc thế nào là cách tri ân tốt nhất đối với Đức Phật và Thầy của mình, nhưng thực sự đôi khi con vẫn hơi băn khoăn về việc chỉ chú tâm lo tu tập mà không lo tìm cách thu xếp đến thăm Thầy! Không biết lâu không thấy con đâu Thầy có quở trách con không!? (Cũng như ở nhà hay khi đi học, cái gì con đã tự lo và làm được, con lẳng lặng tự lo, tránh "phiền hà" bố mẹ và thầy cô, để bố mẹ và thầy cô rảnh tâm, lo cho người khác...)<p>
Con rất yêu thích tiếng cười của Thầy, nhất là nụ cười khi Thầy hỏi "nào có ai hỏi gì không...", cả âm điệu lẫn hình ảnh thật đẹp Thầy ạ! Con cứ thầm hỏi sao lại có nụ cười như vậy. Và khi thử "bắt chước" thì thấy khó quá. Con luôn thấy và... nghe nụ cười đó của Thầy, cả khi thức và đôi khi trong giấc ngủ. <p>
Con sẽ luôn nhớ và làm theo những chỉ bảo của Thầy để con được tiến bộ và để tri ơn Thầy! <p>
Con chúc Thầy luôn luôn và mãi mãi khoẻ, vui!

Xem Câu Trả Lời »