loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 31-10-2013

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy! Con xin đảnh lễ thầy! <p>
Cảm ơn thầy rất nhiều. Thế mà con lại nghĩ mình đã thấy bản ngã, nhưng không, con vẫn bị nó che mờ một cách tinh xảo mà không hề hay biết. Con phải cần tinh tấn thận trọng chú tâm quan sát coi rõ hơn phải không thầy. <p>
Thưa Thầy, hôm nay con nghe lại bài giảng 7 biến hành tâm sở, con có thêm một cái bệnh rất nặng nữa đó là hay tưởng tượng tương lai trong cái tưởng, ví dụ: đang đi trên đường thấy 1 chiếc xe chạy ngang, qua vài giây đầu nhìn bình thường không khởi tâm - có suy nghĩ nhìn đang nhìn, nghe đang nghe - rồi vừa biết, vừa thoáng bị kiểu dáng màu sắc dẫn đường... rồi trở lại thấy nghe như thực thế, nhưng lại tưởng tượng những câu pháp thoại của thầy, đôi lúc nghĩ ra cả cảnh gặp thầy và hỏi thầy chỉ lại sao... Trong nhiều trường hợp khác cái tưởng con rất là phong phú. Con nên dùng pháp đối trị nào không? Tiếp theo con cần bước như thế nào xin thầy chỉ dẫn cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có được đọc cuốn Thắp lửa tâm linh do Thầy Minh Đức Triều Tâm Ảnh viết. Con thấy trong sách có nói Ngài Hộ Tông thực hành thiền (tọa thiền) một cách miên mật và cũng đắc được trạng thái định. Khi nghe các pháp thoại và câu trả lời của Thầy con thấy lời khuyên là không nên thực hành theo bất kỳ phương pháp có sẵn nào mà chỉ có thấy ra sự vận hành của vạn pháp. <p>
Con có ngồi thiền nên cũng băn khoăn là có nên tiếp tục không hay chỉ cần thấy ra và quan sát hoạt động của thân thọ tâm pháp trong hoạt động đời sống hàng ngày. Con xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy. Con cám ơn.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Xin Thầy vui lòng cho con được biết lịch sinh họat của Thầy tại Adelaide để chúng con có thể tham dự được các buổi giảng của Thầy.

Kính chúc Thầy sức khỏe và cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con xin đảnh lễ Thầy!
1. Thưa Thầy, càng chú tâm quan sát kỹ bản thân sao con thấy đâu cũng toàn là bản ngã sai khiến. Như đơn giản một bước chân trái phải hình như bản ngã đã dẫn trước, khi nhận ra thế con đã buông ra trụ vào hơi thở, nhưng trong tâm vẫn còn vướng một chút gì đó con không buông được, thấy được tại đây rồi chạy đi... <p>
2. Lúc ngồi thiền sao con ngồi được nửa tiếng đầu là có cảm giác thoải mái nhưng qua 5 phút tiếp con bắt đầu bức rức khó chịu, con ghi nhận cái tâm lúc đó rồi con đã trú vào hơi thở nhưng tinh thần lại nản, con cũng ghi nhận trạng thái lúc đó và thế là con xả thiền... Con như thế là thiếu cái gì đó đúng không Thầy? Ngày con ngồi hai thời thôi lúc đi ngủ và sáng thức dậy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Kính Thầy. <p>
Con đã xem phim về cuộc đời Đức Phật, được nghe những lời Ngài dạy, những điều đó thật ý nghĩa. Và khi xem xong, sau 1 thời gian con đã muốn được xuất gia. Nhưng con là con 1 trong gia đình, bố mẹ con không muốn con xuất gia, mỗi khi con ngỏ ý muốn, thì bố mẹ lại bảo "Thôi con, nhà ta có mỗi mình con". Và rồi 1 tháng gần đây con đã được đọc những lời thầy viết trong sách "Thư Thầy Trò", con nhận ra rằng, không phải đi tu là được, mà là tùy duyên thuận pháp sống trong cuộc đời mới là pháp tu, mới là quý. Vậy Thầy có thể cho con biết điều con nhận ra có đúng không thưa Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con nghe trong pháp thoại thì Thầy đang bị ốm. Thường khi người khác ốm, con thấy có cảm giác bất lực, thân thể đi theo đường lối riêng của nó phải không Thầy? Nhưng con hy vọng là Thầy vẫn khoẻ. Thấy Thầy ốm con lại càng quyết tâm tu, vì sợ không biết sau này có ai hướng dẫn nữa không? <p>

Con xin trình pháp với Thầy về những gì con quan sát được trong thời gian qua: <p>

- Tâm luôn luôn diễn dịch, và gọi tên sự vật thấy được, gọi tên hiện tượng sự việc vừa làm. Nhất là tính cách hay lý luận như con thì tâm hay thích đúc kết bằng một câu gì đó. Tâm cũng thích lý luận giáo lý cho người khác nghe, nhưng thật may, con đã thấy ra điểm này. <p>

- Tâm cũng lưu giữ ký ức bằng hình ảnh, lời nói, và cảm xúc. Khi gặp một sự vật cũ, thì tất cả khối kinh nghiệm cũ khởi lên, kèm theo những xúc cảm trong quá khứ. Nhất là khi buộc phải làm việc với những người mình ghét, thì kèm cả thái độ khó chịu, lý lẽ biện minh để tự bảo vệ quan điểm rằng tại sao mình ghét và khó chịu người đó, rằng khi làm việc với nhau thì phải như thế này, như thế kia... <p>

- Thói quen tập trở lại với hiện tại, tập thản nhiên trước tham ái giúp tâm bây giờ vững vàng hơn. Khi các ký ức và cảm xúc cũ ùa về, dù nó mạnh đến đâu, con thấy bên trong quan sát vẫn tĩnh lặng. Khi tâm khởi lung tung kèm theo lời nói trong đầu, và cảm xúc trên thân, tâm thấy vướng víu, tự nhìn rồi tự mất, hình như tâm bây giờ thích cảm giác xả hơn. <p>

- Thỉnh thoảng khi cơ thể mệt, con thấy hình như tâm bị rơi vào si, không tỉnh giác được gì cả. Hoặc đôi lúc cũng tĩnh lặng lắm, nhưng con vẫn cảm giác có cảm xúc gì đó, hình như vẫn buồn, vẫn muốn kết luận gì, vẫn muốn ồn ào trở lại... Như vậy vẫn là si, vẫn chưa là thấy biết trong sáng, vẫn rơi vào tưởng, đúng không Thầy? <p>

- Bây giờ nếu cần việc gì thì con suy nghĩ một chút, xong rồi thì thả ra. Hoặc giả suy nghĩ mạnh quá, đến lúc sực nhớ ra, thì lại quay về thực tại, cảm giác khá thoải mái. Mặc dù tâm vẫn khởi, nhưng con bắt đầu thấy nhiều hơn. Tâm cũng không thích bám vào lời khen chê quá nhiều nữa, bởi vì con đã luôn bảo nó đều là hai mặt của khổ đau, đều làm tâm vướng bận. Thỉnh thoảng được khen tâm vẫn vui, bị chê tâm vẫn khó chịu một chút, nhưng rồi nó cũng qua nhanh. <p>

Kính thưa Thầy, con quan sát vậy đã đi đúng hướng chưa? Thầy thấy cần lưu ý con điều gì nữa không ạ? Con xin cám ơn Thầy và xin đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Khi ngồi thiền, con không tập trung vào 1 đối tượng nào, chỉ quan sát mọi hoạt động đến đi trong thân, tâm. Con thấy tâm mình hoàn toàn tĩnh lặng, nhưng con không còn thấy hơi thở, sự thở của mình đâu nữa. Như thế là đúng hay sai ạ? Kinh xin Thầy chỉ dạy. <p>

Con thành kinh tri ân Thầy,

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy! <p>

Mong thầy giữ gìn sức khoẻ vì thời tiết ở Úc thay đổi thất thường. Con mong sớm được gặp thầy ở Sydney!
Nếu có việc gì con có thể làm được xin thầy cứ chỉ dạy con sẽ cố gắng hết sức mình. <p>

Chúc thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con có một thắc mắc. Chuyện xảy ra cách đây với con cách đây 40 năm rồi. Chuyện là, con đi gánh nước suýt chết đuối. Lúc đó nước sông lên rất đầy, bờ sông lại vắng. Sau khi bị rơi xuống nước, con trồi lên chìm xuống mấy lần, con nhớ mình hoàn toàn trọn vẹn với hiện tại, con biết rõ cảm giác và cảm xúc lúc ấy. Con đã nhắm mắt chấp nhận cái chết một cách rất bình tĩnh và nhẹ nhàng. May sao, lần đó con được cứu thoát. Nhưng cảm giác và cảm xúc lúc đó con vẫn rất rõ ràng cho đến mãi bây giờ Thầy ạ. Câu hỏi của con là, trong cuộc sống có những người không biết gì về thiền (như con lúc đó) nhưng cũng có nhiều lúc sống rất trọn vẹn với hiện tại, như vậy có phải là thiền không thưa Thầy. Con luôn mong Thầy được mạnh khoẻ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy, Thầy đã khỏe hơn chưa ạ? <p>
Thầy cho con hỏi là con định thực hành thiền phồng xẹp, có được không thưa Thầy? <p>
Kính mong Thầy chỉ dạy cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »