loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1076 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 21-03-2020

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông sáng nay con có một trải nghiệm giúp con hiểu ra 2 điều Sư Ông nói. Bình thường khi ngủ dậy con sẽ lờ đờ và đứng lên rồi làm mọi thứ theo quán tính, vì đầu óc không đủ tỉnh táo để ứng ra thận trọng chú tâm quan sát. Nhưng đặc biệt sáng nay khi con tỉnh dậy đầu óc con rỗng rang và tự động con thấy mọi hành động con làm thường ngày đều được tỉnh thức mà không có nỗ lực nào cố gắng quay lại chính mình cả, sự tỉnh thức lại chính mình này một cách rất tự nhiên, nhưng tầm khoảng gần 10 phút thì mất đi vì lúc này ý thức cứ chen vào liên tục đặc biệt với người có những vấn đề tâm lý nặng như con. Nhưng ít ra trải nghiệm này cho con có niềm tin vì sự chứng thực từ mình.
Khi tư duy lại con hiểu ra được 2 điều mà Sư Ông nói là: cứ thận trọng chú tâm quan sát thì đến một lúc muốn không thận trọng chú tâm cũng không được và cách gieo duyên tốt nhất với Phật Pháp qua kiếp sau đó là thường sáng suốt biết mình. Vì nếu đến một lúc con quay được trở về trọn vẹn mọi lúc với chính mình thì qua kiếp sau chỉ cần một duyên xúc tác con sẽ thấy ra điều này dù lúc đó có gặp hay không gặp Phật Pháp Tăng chế định bởi lẽ con đã quay về Phật Pháp Tăng tự tánh của chính mình.
Con thành kính tri ân Sư Ông và chúc Sư Ông mạnh khoẻ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-03-2020

Câu hỏi:

Bạch thầy! Con thấy mỗi lần con vào đám đông là bản ngã nó bảo con phải nhìn con gái. Trước đây con tu niệm phật để đè nén nó thì tạm hết, nhưng gặp duyên lại cứ như cũ, len lén nhìn. Thời gian sau tham thoại đầu, cứ hỏi hoài k có câu trả lời vẫn hỏi thì tạm ổn thôi. Tới khi tình cờ nghe pháp thầy giảng. Nhìn thấy con gái đẹp thấy tâm khởi lên rõ ràng. Ngay đó k thiện k ác, k đè, k chống chỉ thấy ràng. Các pháp đã học qua cũng dứt. Xuân hạ thu đông chẳng vin đâu. Con cám ơn sư phụ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-03-2020

Câu hỏi:

Thầy ơi!
Từ khi con được nghe Thầy giảng, mỗi lúc con thấy tâm mình sáng hơn một chút.
Tu không phải là điều gì cao siêu, huyền bí, cũng không phải tu để thành gì, hoặc đạt được điều mong ước tốt đẹp gì hoặc cố gắng mua vật phóng sanh thật nhiều, đọc kinh thật nhiều để tích phước như những gì con được nghe và cứ cố gắng trước đây. Và tu cũng không phải là sự ủy mị của 1 trái tim yếu đuối sợ bị đọa lạc nên mới tu tập.
Giờ đây con thấy ra rằng, tu đơn giản là quay về thành thật với chính mình, trọn vẹn với từng trạng thái khởi lên nơi tâm mình, nơi thân mình. Thành thật và chấp nhận tham, sân, si có mặt nơi chính mình. Chẳng chống đối các trạng thái trong tâm cũng chẳng chống đối ngoại cảnh, chẳng trách mình mà cũng không trách ngoại cảnh.
Khi con quay về thành thật với chính mình, thì con không còn để ý đến hay suy luận thái độ của người khác hoặc là đánh giá nhận xét người khác nữa. Từ đó con cũng không bị thái độ, hành động hay lời nói của người khác ảnh hưởng đến trạng thái tâm mình nhiều.
Cũng nhờ đó, mà khi có vấn đề gì cần quyết định, con không cần phải đặt lên bàn cân của lý trí để tính toán. Cũng không phải lấn cấn giữa cái gọi là chọn con tim hay lí trí.
Con cũng không còn suy nghĩ là mình phải đặt ra lý tưởng sống sao cho ý nghĩa hay gì nữa cả. Con chỉ nhận thấy rằng khi mình quay về quan sát, thành thật với chính mình thì tự động có 1 nguồn năng lượng gì đó làm cho mọi người quanh mình đến gần mình họ thấy không bất an. Vậy là con thấy hoan hỉ rồi! Mọi việc tiếp theo pháp sẽ lo.
Chỉ có điều là con không thể diễn tả hết được bằng lời những gì con cảm nhận được với Thầy và mọi người.
Mỗi lần con nghe lại pháp thoại, thì con lại cứ muốn thốt lên " À, đúng rồi, con thấy ra rồi! Vậy đó Thầy!
Con thật vô cùng biết ơn Thầy đã khai thị và chỉ dạy cho chúng con. Con biết ơn Thầy thật nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-03-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, con thấy sự sinh diệt của các pháp bên trong thân cũng như bên ngoài là cùng bản chất. Trong cái không có cái có và trong cái có có cái không. Sự vật sự việc đến đi vô ngã, sở dĩ còn đau khổ là do tâm bám chấp vào đó cho là thật có, chứ bản chất sự vật sự việc không dính dáng gì đến ta, dù có ta hay không có ta thì mọi việc vẫn như vậy. Tánh không hay cái thấy trùm khắp và không bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều gì, chỉ cần sống với lẽ thật đó, bỏ tất cả cái còn lại và làm các hạnh lành từ cái không đó, và cho dù có chịu nghiệp quả thì cũng có hạnh nhẫn nhịn từ cái không, hay còn gọi là sống vô ngã vị tha và tùy duyên thuận pháp.
Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-02-2020

Câu hỏi:

Dạ con xin thưa Sư Ông ạ.
Con xin phép được thưa chuyện với Sư Ông như sau ạ. Nhờ những nhân duyên và may mắn mà con được biết đến Phật Pháp, trước tiên là bên Sư Phụ con là bên truyền thống Bắc Truyền ạ, rồi sau đó nhân duyên lại đưa đẩy con được biết đến bên truyền thống Nguyên Thủy qua các Quý Thầy, Quý Cô bên Tổ Đình Bửu Quang ạ. Với con thì Phật Pháp không có sự phân chia, không có cần nhất thiết theo bên nào, bỏ bên nào hay là bên nào hay bên nào dở. Với tinh thần và niềm tin đó, con tìm hiểu và học hỏi hàng ngày. Cho đến khi con được biết thêm đến Tổ Đình Bửu Long và may mắn gặp trực tiếp Sư Ông để hỏi về quyển sách "Thực tại hiện tiền". Sau đó, con cũng gặp thêm nhiều vướng mắc và chấp trước cả trong cuộc sống và trong quá trình học hỏi, tu tập. Nhân duyên và may mắn lại mỉm cười với con, khi con được thỉnh giáo với các Quý Thầy, Quý Cô và cả Sư Ông (qua mục hỏi đáp ở đây). Tuy rằng với câu trả lời con nhận được có thể nói là rất chung chung và có thể xem như không gỡ được chút gút mắc nào mà lại như thêm gút mắc. Thì hôm nay khi con nhận được thêm câu trả lời từ Sư Ông, con như chợt hiểu ra bản thân vẫn quá chấp trước, và tìm đến Phật Pháp chỉ để thỏa trí tò mò, thỏa sự hiểu biết, tìm tòi của mình để tạo thêm nhiều gút mắc hơn là đến để được giải thoát.
Nay con nhận thức sâu thêm 1 xíu về việc sống thoải mái và hãy để các Pháp tự tu, còn mình thì chỉ cần quan sát và nhận biết tất cả 1 cách rõ ràng, không gò bó, không cưỡng chế và không cố tạo ra hay mong đợi bất cứ cái gì. con cảm thấy như trên vai mình nhẹ hẳn đi và dần hiểu ra được đường trung đạo mà Bậc Đạo Sư thường dạy.
Qua đây, con xin cảm ơn Sư Ông và các Quý Thầy, Quý Cô và nhờ có Bậc Đạo Sư đó đã dựng lại con đường trung đạo và những lời dạy tuy rằng giản đơn nhưng lại rất thâm thúy, sâu sắc. Con sẽ luôn ghi nhớ những lời dạy và sẽ buông bỏ dần từ bây giờ để cuộc sống có thể đơn giản hơn, để các Pháp tự vận hành, tự Tu ạ.
Con, Đức Minh Ngạn xin phép chào Sư Ông ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2020

Câu hỏi:

Con kính chào thầy
Con xin trình pháp và mong được sự chỉ dạy của Thầy. Con thường ngày ngồi thiền quán sát hơi thở, nhìn Tâm ý của mình. Nhưng hôm nay khi con ngồi được 40 phút, con thấy toàn thân con nhẹ nhõm hoà quyện cùng với hư không, con cảm thấy sự bao la của vũ trụ, con cũng không có khởi niệm sợ hãi hay vui mừng và cố truy đuổi cái cảnh đó. Một lúc sau thì tự hết nhưng con thấy trong người con rất hỷ lạc. Con xin hỏi Thầy. Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2020

Câu hỏi:

Dạ con xin phép thưa Sư Ông ạ.

Từ trước tới giờ, trong đời sống bình thường, đa phần các vấn đề mà con được tiếp thu, con đều hay diễn giải ra theo nhiều nghĩa, nhiều hiện tượng. Ví dụ khi con được học về sự vô thường và ngay cả Chánh Niệm cũng vô thường, cũng thay đổi, cũng trồi sụt. Thì con nghe chuyện đó xong, con lại suy diễn, liên tưởng đến như sau: à, vậy thì giống như là đồ thị parabol, sẽ lên xuống, sẽ kéo dài ở đỉnh điểm hoặc là ....vân vân, rồi thì lại liên tưởng và suy diễn đến các sự việc khác vậy thì có phải nó cũng là như vầy, như vầy hoặc là như vậy, như vậy cũng là vô thường hay không. Hoặc hay là khi con được dạy về hành Thiền, thì con lại nghĩ tới, ồ nếu vậy thì cứ quán Tứ Niệm Xứ, cứ Quán trên Thân, Thọ, Tâm, Pháp thôi, và khi nào mình còn quán được như thế thì có nghĩa mình đang hành Thiền, và mình là 1 Thiền sinh cũng như là Thiền Sư và trên chính các Niệm Xứ đó là 1 Thiền Đường rồi. Mình chỉ đến Thiền Đường khi cần trình Pháp và để được nghe cắt nghĩa, cũng như nếu thêm lí do để đến Thiền đường là để đổi cảnh, tiếp thu năng lượng tích cực thôi ạ?
Thì với những tâm tư đó, có Cô bảo con là: sao tâm của con phức tạp và suy diễn nhiều quá, sao không thể trong sáng, sao không thể hiểu nó đơn giản như là cái được nghe chỉ, nghe dạy và cứ thế làm thôi. Nhưng với con, nếu chỉ được nghe, được dạy mà không hiểu hoặc là chưa từng trải nghiệm sâu trong đó thì con xin lỗi là bảo con chỉ cứ thế làm theo thôi thì con làm không được.
Thì ở đây con xin phép được hỏi Sư Ông 2 câu hỏi ạ:
1. Khi con được tiếp thu, lắng nghe điều gì xong sau đó con lại suy diễn, liên tưởng và so sánh như vậy thì điều đó có ảnh hưởng tốt hay xấu đến quá trình tu tập lâu dài, cũng như có để lại gút mắc gì không ạ?

2. Con có phát nguyện sẽ hướng tới sự giải thoát 1 cách thật rốt ráo và qua đó sẽ giúp đỡ, trợ duyên cho những ai hữu Duyên và cần tới con để họ cũng có được sự giải thoát như con. Thì con cảm thấy đây mới là sự không ích kỷ, không chỉ có tốt cho riêng mình mà không tốt cho người hay là chỉ tốt cho người mà không lo cho mình, và đây mới là Đạo ứng dụng vào Đời và trong Đời luôn luôn có Đạo. Không biết con suy nghĩ vậy, có hợp với tinh thần một người Phật tử nên có và có chỗ nào cần nhận thức thêm không ạ?
Mong Sư Ông dành chút thời gian trả lời giúp con ạ.
Con xin cảm ơn Sư Ông ạ.
Con, Đức Minh Ngạn

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-02-2020

Câu hỏi:

Kính trình thầy,
Tâm vọng của mình thì có khổ, có vui, có sanh, có diệt. Tâm vọng tưởng đó mình còn gọi nó là Mara. Nó tùy duyên mà khởi. Còn tâm Phật của mình thì rỗng lặng và luôn nhận biết được cái tâm sanh, diệt đó. Tuy là hai tâm, nhưng cũng là một. Có thể gọi nó là tâm bất nhị (không hai, không một). Đây là cái thấy của con xin thầy chỉ dạy thêm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-02-2020

Câu hỏi:

Con kính chào thày. Con biết câu: "Thà chấp có như núi Tu di còn hơn chấp không như hạt cải". Sáng nay, con chợt hiểu: tất cả những sự đối đãi nhị nguyên chỉ là khái niệm, quan niệm của thế gian, của ngã chấp. Khi bản ngã rơi rụng, tất cả mọi nhị nguyên đều rơi rụng theo, chỉ còn lại tánh biết sáng ngời thấy rõ sự thật đang diễn ra nơi thân - tâm - cảnh. Xin thày chỉ dạy thêm cho con. Con thành kính cảm ơn thày .

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-02-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Con xin trình bày sự nhận biết của con.
Do duyên nghiệp, do căn cơ trải nghiệm, chiêm nghiệm với nhiều gian nan, khổ đau nhưng quan trọng bậc nhất là gặp được pháp của Phật và được Thầy khai thị, khi có nhân duyên cực lớn đã trực nhận được tánh biết, dù là trong khoảnh khắc ngắn ngủi thì từ đây đã biết được đường về. Tức là lúc này bản ngã tham, sân, si đã mỏng nhạt đi rất rất nhiều nên không còn đủ năng lượng lôi kéo mãnh liệt khi căn, trần, thức hoạt động để tạo ra ngũ uẩn như trước đây nữa. Tức là đã quay trở về được với thế giới đoạn diệt, xa mờ dần thế gian tập khởi. Tức là đã trở về được với nguyên lý tự hoạt động sẵn có trong ta: Căn trần thức tự hoạt động, tự nhận biết, tánh biết và tướng biết hòa vào nhau như là nguồn sáng tự động, tự ứng soi chiếu, nhận biết một cách linh hoạt thân tâm cảnh trong mọi oai nghi, giúp đời sống, hoạt động, suy nghĩ, làm việc chính xác, linh hoạt và thoát ra được mọi trói buộc, khổ đau về tâm lý.

Khi đã về được với nguồn sáng rồi thì năng lượng của nó sẽ từ từ làm tiêu hao đi những tập khí của bản ngã ngủ ngầm đang còn dư sót lại. Lúc này sống bình thường, tu mà như không tu. Càng sống như vậy thì càng ngộ ra nhiều điều mới mẻ mà trước đây không thể biết được, càng ngày càng biết chính xác đúng, sai, không chấp vào cái đúng nhưng loại trừ dần được cái sai và càng ngày lại càng có xu hướng trở về với lối sống giản dị đến cùng cực, cũng là lúc thực sự sống tùy duyên thuận pháp như Thầy đã chỉ bày. Người khác có thể không biết và coi sống như vậy là không có trí nên có thể dễ bị dao động.

Khi đã trở về sống được với nguồn sáng rồi thì sao lại còn hướng trở lại sở tri, sở đắc như trước đây nữa để "Hủy phần sáng của mình, tự chẻ đầu chính nó" mà Đức Phật đã khai thị. Con đã thấy và biết vậy nên con hoàn toàn tin và đi theo con đường mà Đức Phật và Thầy đã khai sáng. Một con đường thiện lành, ít người đi, không hại mình, hại người, hoàn toàn độc lập, có tầm nhìn, từ, bi, hỷ, xả, không chú trọng đến chủ động nhưng lại rất linh hoạt, hoàn toàn không bị động, tưởng như không làm gì nhưng thực chất lại làm được nhiều việc mà không gây tổn hại đến ai.
Con xin tri ân Thầy và kính mong Thầy góp ý thêm cho con ạ.
Con.

Xem Câu Trả Lời »