loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1090 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-11-2019

Câu hỏi:

Thầy kính!
Trong những trải nghiệm đến với con, tuy con không có con mắt nhìn được nhân quả nhưng con cảm nhận được Thầy ạ. Mỗi khổ đau, uất ức đến với mình thật sự là để mình thấy ra nó khổ như thế nào. Từ đó mới biết thông cảm, thương cảm những người có cùng hoàn cảnh như mình. Vì nếu mình không rơi vào tình thế đó, hoàn cảnh đó thì mình sẽ không thể nào có lòng từ bi để mà thương người khác được, thậm chí còn phán xét, lên án. Đó chính là từ bi chân đế, là cái đức của đạo.

Bởi vậy mà khi nhìn những cảnh đời bi đát bên ngoài, mặc dù con vẫn thương, thậm chí thương đến nhói lòng. Nhưng con đã thấy có lẽ điều đó là cần thiết. Nếu không rơi vào tình thế đó, họ không bao giờ biết người rơi vào tình thế đó khổ thế nào, cần được yêu thương và thông cảm thế nào. (Và con cảm thấy những người đó kiếp trước đã từng lên án, phán xét và lạnh lùng trước những hoàn cảnh bi đát như chính họ đang chịu bây giờ).

Về trải nghiệm của chính con, ngay khi con nhìn thấy nỗi khổ, nỗi ấm ức trong tâm con thì cũng là lúc nỗi khổ và ấm ức đó tự buông ra. Con thấy rằng nỗi khổ và ấm ức này đến là để giúp con nhận ra nỗi khổ và ấm ức của người khác, giúp con vị tha một cách tự nhiên mà không cần dùng đến bất kỳ một khuôn phép đạo đức hay ý chí, bản lĩnh gì cả.

Và con thấy, đó chính là hỷ, xả của đạo. (Không phải của con, cũng không phải thứ đạo đức đã được đưa vào khuôn khổ mà xã hội luôn ca tụng).
Thực thà mà nói, con chẳng thích trải nghiệm khổ đau, uất ức chút nào. Nhưng sự thật là khổ đau, uất ức giúp con người ta thấy ra chân lý.
Từ, bi, hỷ, xả thật sự không bao giờ có nếu không có trải nghiệm đau khổ.
Con xin cảm ơn Thầy vô lượng!
Dạ thưa Thầy. Những điều con cảm nhận có đúng không ạ?
Con xin đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-11-2019

Câu hỏi:

Kính thầy, con xin chia sẻ câu nói mà con rất tâm đắc khi học được và thực hành theo (dù con diễn đạt một cách khác thì ý nghĩa thực chất vẫn vậy):
Giây phút thực tại đang có mặt dù đó là đang bệnh tật đau đớn, đang mê mờ, đang khó chịu, đang vui vẻ,... thì đó là giây phút tốt đẹp nhất, đáng sống nhất.
Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2019

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Thưa Thầy!
Con biết Thầy đang bận rộn hoằng pháp ở Úc, con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ và mọi việc tiến triển thuận lợi, mong Thầy đừng bận tâm trả lời thư con vì con chỉ muốn chia sẻ để những bạn đồng đạo cùng tham khảo.
Thưa Thầy!
Con luôn tự hỏi bản thân mình, sao là phụ nữ mà lại quá ương ngạnh, cố chấp? Gần đến ngày ba má chồng con ở Huế vô mà con nghĩ mình chắc mãi mãi không thể vui vẻ với ông bà và chắc chắn còn cảm thấy căng thẳng, đầy áp lực như những lần trước.
Nhưng thật lạ Thầy ạ! Khi con làm mọi việc với tâm rỗng lặng trong sáng không mong cầu gì ở đối tượng và xác định sự tương giao, không tạo mối quan hệ thì con tránh được phiền não Thầy ạ! Tuy đêm nằm xuống con nghe đau nhức ở trong xương nhưng lại thấy an lạc trong cái đau khổ của con người.
Nếu như trước đây khoảng cách thấy ra phút giây hiện tại của con khá xa thì bây giờ ngày càng gần lại. Đi bộ con cũng thấy, lái xe con cũng thấy, lặt rau con cũng thấy, vo gạo con cũng thấy, rửa chén, quét nhà, bán hàng, viết hoá đơn v.v... con đều thấy! Thật tuyệt Thầy ơi! Một cách tự nhiên, con không cố gắng trở thành gì cả, và cho dù ba má chồng con có đánh giá tốt, xấu hay ngon dở con không quan tâm, con chỉ biết thận trọng chú tâm quan sát trong từng việc mình làm. Dọn cơm đúng giờ ngày ba bữa cho gia đình, có mệt mỏi thì thả lỏng, cảm nhận lắng nghe cái đau nhức trong cơ thể mà không một lời thán oán hoặc nổi sân như trước đây ngày nào chồng con cũng căng thẳng la hét con làm cho con luôn phiền não. Nhà con trở nên yên bình không tưởng tượng nổi!
Con luôn tự trách mình sao tham sân si trong con quá lớn, nếu có cố gắng cỡ nào cũng không thay đổi được. Nhưng nhờ những bài pháp thoại của Thầy đã dẫn dắt con “buông thì rỗng lặng, thấy ra thì trong sáng” con trải nghiệm bản thân và tự điều chỉnh mình sống cho thuận với sự vận hành của pháp thì rõ ràng con tránh được nhiều phiền não. Con thấy cuộc đời thật tươi đẹp và biết quý từng giây phút sống, không còn muốn huỷ hoại thân mình.
Thưa Thầy! Làm người đã khó, đã đau khổ, ôm chi cái bản ngã chỉ làm cho mình càng phiền não, càng khổ đau. Tuy chưa một lần được thưa chuyện với Thầy nhưng Thầy đã trở thành quá quen thuộc với con, mỗi lần nhìn thấy Thầy trong video, mỗi lần nghe tiếng Thầy trong pháp thoại là con xúc động ứa nước mắt. Con đã có đủ niềm tin sẵn sàng đương đầu với cuộc sống mà không còn lo lắng, sợ hãi bất cứ điều gì. Con xúc động thấy pháp đến rồi đi, sinh rồi diệt thật nhanh, thật hoàn hảo khi không có bản ngã can thiệp vào.
Con vô cùng biết ơn Thầy!
Cho con đảnh lễ Thầy ba lần!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy hôm nay con không có câu hỏi gì. Con chỉ kính chúc Thầy mạnh khỏe và thành kính tri ân Thầy đã chỉ cho con thấy được nhiều điều bằng bài thơ ngắn sau đây:

Cố gắng dụng công con cố tìm,
Sở tri, sở đắc gắng thu gom,
Ngờ đâu đặt xuống tâm buông xả
Tánh biết tự nhiên thấy như là.

Namo Buddhāya!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2019

Câu hỏi:

Kính Thầy!
Không biết thầy còn nhớ con không? Con là chú tiểu hôm đến chùa thầy, xin thầy vào trong đó tu tập đây ạ. Hôm ra về, con có lên chào thầy và nói: "Con về chùa ngoài Bắc thu xếp đồ đạc rồi vào." Nhưng đến giờ con vẫn chưa vào được thầy ạ. Con bị vướng mắc 1 số chuyện, bị thầy trụ trì, gia đình và mọi người cản trở. Cũng chỉ vì gia đình và mọi người kì thị, không hiểu rõ về Phật giáo Nam tông và lo lắng cho con khi vào đó. Con đã giải thích mà mọi người vẫn chưa thông suốt. Có lẽ, con phải cần thêm chút thời gian.

Thưa Thầy! Lần đầu tiên con đến Bửu Long thấy cảnh vật ở đây thanh bình và rất dễ chịu, môi trường ở đây cũng rất hợp với con, mọi người trong đó rất tốt, cởi mở, dễ gần, không như chỗ con, người ta tranh đấu, vẽ vời nhiều thứ trong tu tập. Cảm giác lần đầu tiên con gặp thầy, con thấy có 1 sự an lạc, trong sáng, tĩnh lặng ở nơi thầy. Cảm nhận được hơi ấm của tình thương, trí tuệ khi nghe thầy giảng pháp hôm đó. Khi gặp thầy con đã bắt gặp một niềm an lạc thật sự ngay nơi nội tâm mình, một cảm xúc nghẹn ngào, rưng rưng mà con không thể diễn tả bằng lời được. Lúc đó, con mới hiểu thế nào là trở về với nội tâm thanh tịnh, trong sáng vốn có của mình. Cũng giống như cô Diệu An ngày hôm đó, khi trình pháp với thầy xong, cô nói: "Thầy ơi! Con mong thầy mạnh khoẻ, thầy sống thật lâu". Và với con, từ khi biết đến thầy và nghe những bài giảng của thầy con cũng có 1 niềm mong ước như cô vậy. Ngày hôm sau, khi con bay ra ngoài Bắc, con đã hiểu vì sao trước đây khi Đức Phật nói với ngài A-nan rằng 3 tháng sau ngài sẽ nhập Niết-bàn, từ đó ngài A-nan cứ khóc suốt!

Mặc dù, tuổi con còn nhỏ và cũng chỉ mới biết thầy được gần 2 năm nhưng con hiểu những gì thầy giảng và nhiều điều con thực hành có kết quả giống như thầy nói. Vì thế, tận đáy lòng con thành kính tri ân, biết ơn thầy một cách sâu sắc và tôn kính thầy bằng chính trí tuệ của mình.

Con thấy, chân lí luôn ở khắp mọi nơi, cũng chẳng của riêng ai cả, dù Đức Phật có ra đời hay không thì nó vẫn vậy. Con nghĩ, dù con có gia nhập bất cứ một tổ chức tôn giáo hay một tông phái nào đi chăng nữa nhưng điều quan trọng là con có được trí tuệ và tình thương yêu để cảm thông với nỗi khổ của người khác hay không. Cũng không phải con chọn cho mình một chỗ đứng hay một hoàn cảnh con cho là thuận lợi với mình, mà là con có thể đứng vững được trong mọi hoàn cảnh hay không và con có thể trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với những cảm xúc, cảm giác, với những gì đang diễn ra hay không, phải không thưa thầy?

Những dòng tâm sự con viết cho thầy không quá dài nhưng con đã phải lau nước mắt vài lần mới có thể viết xong. Con viết những dòng này, cũng chỉ mục đích nói lời tri ân thầy và mong thầy cho con lời khuyên trong sự tu tập. Vì tuổi con còn trẻ, những suy nghĩ còn chưa sâu sắc, nhiều khi hơi bồng bột vội vàng.
Kính thầy!
Con TT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-10-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin chia sẽ điều con đã thấy để mọi người cùng tham khảo.
Con xin chia sẻ về vấn đề: Ta, của ta, tự ngã của ta.
Nghe thầy giảng con cũng hiểu đại khái nhưng rất mơ hồ, phải tự mình thấy ra thì mới rõ ràng vấn đề.
- Cái Ta là một chủ thể ảo tưởng không có thật. Không có thật vì tự nó không thể thể hiện ra bên ngoài là một pháp thực. Nó không thể chứng minh nó như thế nào. Cái bàn, cái ghế, cái tay, cái chân thì có thật nhưng cái ta như thế nào thì không thể mô tả được, vì nó không có thực.
- Mặc dù cái ta không có thực nhưng nó lại ảo tưởng là nó có thực cho nên nó phải kết hợp với đối tượng bên ngoài có thực hoặc không có thực để tự nó khẳng định chính nó. Ví dụ như kết hợp với thân thì nó cho là thân ta. Kết hợp với khái niệm không có thực (danh dự) thì nó cho là danh dự của ta. Khi một người thấy mình khổ quá thì trong thực kiện này có 02 vấn đề: Một là cái gì đó của ta bị tổn hại, hai là ta đang chịu cái hậu quả đó. Cả hai cái này đều là ảo cho nên cái khổ phát sinh từ tư tưởng này cũng ảo luôn. Nên gọi là khổ ảo.
- Tự ngã của ta là khi tư tưởng về ta lý luận mình là chính mình, là tánh biết không sinh diệt… Nó đặt tên tánh biết có sẵn trong trời đất này ứng hiện trên thân tâm này là ta. Tức là nó cho Tánh biết (pháp thực) là chính nó.
Tóm lại: Lúc đầu nó không biết nó là gì, nó chấp cái này cái kia là của nó, là của nó. Cuối cùng nó nhận tánh biết là chính nó. Nhưng thực sự nó không hề có, nó chỉ là ảo tưởng tầm gửi. Một người đang trong tập đế, khổ đế thì về hiện tướng là các ảo tưởng đang sinh sinh, diệt diệt. Còn về cái chất là cái ảo tưởng cho rằng mình đang thế này, thế kia. Cái chất ảo tưởng về ta này luôn đi với cái sinh sinh diệt diệt cho nên nó như là không sinh diệt. Lúc động cũng có nó, nó cho là nó đang động. Lúc tịnh cũng có nó, nó cho là nó đang tịnh.
Khi không còn bị cái ta ảo tưởng che lấp thì đó chính là trả pháp lại cho pháp. Bát chánh đạo chính là thái độ nhận thức và hành vi (thái độ sống, sự sống) của một người khi chấm dứt cái ta ảo tưởng nơi thân tâm người ấy. Con xin cám ơn thầy đã đọc
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-10-2019

Câu hỏi:

Bạch Thầy!
Suốt ngày tâm con cứ hành hạ Thiền!
Bỗng một ngày con đọc được lời Thầy:
"Ta không biết đâu suối nguồn An Lạc,
Sáng sớm ra vườn bón đậu trồng dưa.
Ta không biết đâu bến bờ Diệu Giác,
Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa".

Ôi! Trong sáng, trọn vẹn trong từng hành động giản dị.
Thì ra:
"Chỉ là mưa vẫn cứ rơi
Chỉ là lá rụng tơi bời trước hiên
Chỉ là chẳng ngộ, chẳng Thiền
Chỉ là tâm chẳng đảo điên kiếm tìm".

Thật nhẹ nhàng làm sao!
Ồ! "Mưa ơi, cứ mưa đi..."
Cho con được cúng kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-10-2019

Câu hỏi:

Con kính lễ thầy,
Dạ thưa thầy, con cám ơn thầy rất nhiều vì đã nhắc con rằng con cũng là viên ngọc quý, đọc được lời thầy con như có thêm sức mạnh. Vừa qua ở lễ dâng y tại chùa Tam Bảo Đà Nẵng, khi nghe thầy truyền Tam quy ngũ giới con cảm nhận trong giọng nói của thầy có tâm từ rất lớn làm con rất xúc động, cộng thêm lòng tín tâm của mọi người thực sự làm con rất hoan hỉ. Cầu mong thầy luôn được bình an mạnh khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con trình pháp,

Những ngày gần đây con có những cái lóe rõ hơn của tuệ giác: Thường ngày con quán thân thọ tâm pháp qua một màn mờ tư tưởng bao bọc, hỗn loạn đủ thứ chuyện. Nhưng những ngày gần đây có những khoảnh khắc tâm bỗng nhiên rỗng lặng, xuyên thủng qua, thoát ra được tấm màn đó, và thực sự hoà đồng với "tâm vũ trụ", với cảnh vật xung quanh.

Con không biết phải dùng ngôn từ để diễn tả thế nào, nhưng cái biết như thoắt một cái buông hết những tư tưởng này, đồng nhất chính mình với cảnh vật bên ngoài, và cảm nhận mọi thứ xung quanh rất đỗi yên bình, những khái niệm trong khoảnh khắc đó không còn nữa, nó không còn kìm kẹp cái biết nữa, có lẽ lúc đó kéo dài hơn cái chớp mắt, lâu hơn bình thường một chút xíu.

Con chợt nhận ra sự buồn chán của con người là do tâm tạo ra mà thôi: Khi mà sự kích thích bên ngoài giảm bớt cường độ so với những kích thích mà bản thân đã trải nghiệm (bớt vui), tâm sẽ tạo nên trạng thái u mê buồn bã bao bọc lấy bản thân, hay gọi là chán nản. Đây là lý do tại sao người ta phải duy trì những kích thích mới mẻ một cách thường xuyên để duy trì sự chú ý, lôi cuốn và niềm vui để kích thích tâm, tránh cho nó khỏi rơi vào trạng thái buồn chán, và cảm giác buồn đó thì đa số mọi người thường không chịu được (như tạo ra các mặt hàng mới, hay các trò giải trí, ca hát mới...). Còn thực chất các pháp xung quanh vẫn chỉ như vậy, tất cả chỉ là quan niệm của con người mà thôi.

Mặc dầu vẫn còn việc phải làm, nhưng hôm nay con thấy rất xúc động khi cái thấy đó bỗng chợt lặp lại những ngày trước. Hành trình khám phá vẫn còn nhiều điều thú vị đang chờ đợi đúng không thưa Thầy.

Con cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-10-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy vợ con hỏi thái độ sống với thực tại là như thế nào. Con xin chia sẻ đạo trên nguyên lý mà con đã thấy.
Sống với thực tại là sống với cái thực. Sống với cái thực có 2 phần: Phần nhận biết và đối tượng của sự nhận biết. Phần nhận biết chính là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Đối tượng của sự nhận biết là tất cả, kể cả tâm. Như vậy trong khi đi mà trọn vẹn tỉnh thức với cái đi tức là trọn vẹn tỉnh thức với những cái thực đang có, đang diễn ra. Đó là vận động của thân, cảm thọ của thân, mắt thấy sắc, tai nghe âm thanh… Đó là những cái có thực, đang diễn ra. Như con thấy khi nội tâm thanh tịnh không có những tạp niệm, vọng niệm thì chỉ còn tánh biết cùng với cái đang diễn ra là một trong một sự vận hành. Cho nên cũng không có ai đang chánh niệm tỉnh giác. Mà sự chánh niệm tỉnh giác bây giờ có thể tạm nói là thay thế cho buông lung, thất niệm, bất giác.

Tuy nhiên luôn có một sự ngăn che trở ngại cho thái độ chánh niệm tỉnh giác xuất hiện đó chính là sự sinh khởi của bản ngã. Cái hay mà pháp đã sắp đặt đó là bản ngã thì không bao giờ có thể trọn vẹn được với thực tại. Nó muốn hiện hữu thì nó phải khởi lên (Thiền định cũng là một hình thức khởi lên rồi tự đóng băng). Mà khi nó khởi lên thì nó sẽ xuất hiện dưới dạng pháp ảo (hình ảnh, ý niệm về một sự việc, con người gì đó chẳng hạn) những cái này biểu hiện rõ nhất là tập khí. Hoặc nó chớp nhoáng phản ứng trên những thông tin mà mắt thấy, tai nghe thu nhận được. Tóm lại toàn bộ những cái mà được nhận biết thông qua hoạt động của bản ngã là cái bóng chủ quan của pháp chứ không phải là pháp thực. Tánh biết thì trọn vẹn với cái thực đang là còn bản ngã thì ngược lại khởi lên, nhận biết, đánh giá, ghi nhận rồi diệt đi, cái này nối tiếp cái kia sinh sinh, diệt diệt.
Tóm lại: Lấy một ví dụ là dễ hiểu nhất. Khi không có việc gì làm, buông xả, thư giản thì tánh biết sẽ tự động trọn vẹn trên cái cảm nhận về thân đang là, những cảm thọ đang là, hoặc có tâm khởi lên nhưng tâm cũng chỉ là một pháp sinh diệt giống như những cảm thọ vậy thôi cho nên tâm cũng đang là. Khi tâm không còn khởi lên sinh diệt, che lấp nữa thì tánh biết sẽ tự động trọn vẹn với pháp thực đang là.
Lưu ý: Khi có một cảm thọ đau khởi lên và nhận biết đó là đau chân hoặc là một cái đau đang khởi thì đó cũng là nhận thức qua khái niệm của lý trí rồi. Cứ để yên cho tánh biết thuần túy quan sát sẽ thấy ra là có một cái ta đang nhận biết về một cảm thọ đang xảy ra. Còn nếu là tánh biết thuần túy biết thì nó đang như thế nào thì nó như vậy không cần phải khởi lên, đặt tên, nhận biết gì cả. Mở rộng ra trên thân thọ tâm pháp thì là sống với thực tại. Về nguyên lý con cũng chỉ thấy tới đây thôi. Con xin cám ơn thầy đã đọc.
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »