loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1076 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 17-12-2019

Câu hỏi:

Thưa sư ông hai ngày qua con có trải nghiệm cảm giác tự nhiên vô tâm, sáng suốt định tĩnh trong lành, thấy biết tự nhiên. Con thấy lần này con làm khá tốt, con đi kinh hành để tâm rỗng lặng, cảm nhận bước chân, xúc chạm của chân trên đường, cảm nhận gió xúc chạm qua da, tai nghe tiếng chim hót, tất cả đến tự nhiên và con nhận biết tự nhiên. Ngôn ngữ cũng it khi khởi, có khi khởi lên con chỉ chú tâm hơn một chút quan sát nó thì nó tự nhiên hết mà con không có ép buộc đè nén nó. Khi con đi ngoài chỗ có ánh đèn thì sự chú tâm của con bình thường nhưng khi đi vào bóng tối thì sự chú tâm lắng nghe của con tự điều chỉnh thận trọng hơn (vì cảm giác sợ sự nguy hiểm trong bóng tối) khi đi bình thường con cũng chú tâm bình thường, chỉ biết mình đang đi nhưng khi có người đi ngược chiều lại gần thì con cũng tự điều chỉnh sự chú tâm để tránh họ.
Tuy vậy nhưng cũng có ngày con thấy sự thấy biết lại không được như vậy, có khi con lại dễ xao lãng mất tập trung hơn, nhưng con cũng không phiền não mà con hiểu rằng thân tâm mình nó vô thường như vậy đó. Có ngày tâm sẽ dễ dàng trong sáng chánh niệm, có ngày lại không được như thế vì bản chất thân tâm mình là vô thường, vì vô thường thay đổi liên tục nên nhiều khi cũng sinh bức bách khó chịu nhưng nhìn kĩ lại nó không có chủ thể nhất định mà do nhân duyên hội tụ như do thời tiết khí hậu, sức khỏe tâm sinh lý hay do mắt thấy tai nghe điều gì đó mà tác động đến trạng thái thân tâm như vậy, dù trạng thái thân tâm có thay đổi thì cái thấy vẫn thấy đúng cái trạng thái đó, mệt thấy mệt, khỏe thấy khỏe, định tâm thấy định tâm mà tán loạn thấy tán loạn. Cứ thấy đúng vậy thôi.
Nhưng thưa sư ông, nhiều khi mình làm việc hay đi học, nó có hạn về thời gian mà mình phải làm ngay cả lúc mình không muốn làm. Vậy mình nên thương lượng với cái tâm chán nản buồn chán như thế nào khi mình cần phải làm việc cho kịp thời gian ạ? Con cảm ơn sư ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-12-2019

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy,
Con xin muôn vàn cảm ơn những gì Thầy đã và đang chỉ dạy cho chúng con. Con nghe và tư duy những lời Thầy dạy rất nhiều. Buổi sáng hôm nọ, con ra đứng trước sân nhìn áng bình mình và tự động con thấy, con nghe trong tâm, trong không gian, con thấy từ trong áng bình minh đó, con nghe vọng lại từ nơi nào "đừng lỗi hẹn với hiện tại" (tựa tựa như đừng lỗi hẹn với người yêu, đừng lỗi hẹn với cha mẹ, đừng lỗi hẹn với ngày đi thi, đừng lỗi hẹn với từng sát na, v.v... và v.v...). Nước mắt chảy dài. Bừng tỉnh trong con một trong sáng, một đơn giản thực tại hiện tiền. Con xin thành kính tri ân Phật, tri ân thầy với lòng biết ơn sâu xa.
Hạnh phúc thay đức Phật ra đời
Hạnh phúc thay giáo pháp rạng ngời
Hạnh phúc thay Tăng Đoàn hòa hợp
Hạnh phúc thay tứ chúng đồng tu.

Con xin được chia sẻ với bạn đồng tu là cứ kiên nhẫn nghe những gì thầy chỉ dạy, tư duy về những lời dạy của Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-12-2019

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy. Con xin trình pháp Thầy và kinh nghiệm chư huynh đệ đồng đạo.
Trước giờ con cứ nghĩ Đạo là một cái gì đó xa xôi. Cứ cố gắng làm việc, đọc sách rồi nghe giảng Pháp để tỏ tường ra. Nhưng ngày một căng thẳng và nặng nề. Thế rồi một ngày con đi làm. Quan sát anh em làm cùng, nhất là anh em miền Trung trạc tuổi con hoặc hơn con chừng 5,7 tuổi, đang thế hệ trẻ dẻo dai cống hiến, tự hỏi sao họ làm việc tốt và bền bỉ thế? Quan sát nề nếp, tác phong, cách họ làm việc, sắp xếp cơ quan, nơi ở. Hỏi xem anh em có dự định gì cho tương lai không? Các cấp học sau Đại học, chứng chỉ chuyên môn tay nghề? Con nhận được câu trả lời bất ngờ không như con nghĩ: "Không biết. Trước mắt cứ làm đi cái đã" của anh em trẻ. Hình như người ta chả biết có học Đạo gì không mà còn làm tốt hơn mình, sống Đạo còn hơn mình.
Rồi con đọc lại cuốn "7 thói quen của bạn trẻ thành đạt" - Sean Covey - cuốn này không phải là bên Đạo. Có nói đại ý rằng. Hãy chăm sóc tâm hồn mình (có lẽ cũng tựa như Tâm bên Đạo Phật) như một vận động viên Olympic chăm sóc cơ thể anh ta. Hãy chăm sóc vệ sinh nó hàng ngày, cẩn thận còn không hãy tiết chế nó trước những thứ độc hại như rượu, cà phê, thuốc lá cũng như những thông tin không tốt cho nó.
Thế là con nghĩ ra một ý là thôi thì quay lại làm công việc nhà, rồi công việc. Nhà con trước giờ cũng rất sạch sẽ mà con vẫn lau dọn thường xuyên. Nhưng chỉ khác trước là mình dọn như bổn phận bắt ép phải làm, mặc dù là tự giác, làm như giải quyết chướng ngại, rồi cau có ngầm với người nhà như không ý thức. Làm xong cho sạch để nằm đó hưởng. Nay con làm như là một bổn phận đơn giản nhưng ý thức được rằng nó giúp mình vệ sinh dọn dẹp môi trường và bản thân, tốt hơn qua từng công việc, cho cả mọi người (chắc là Từ Bi rồi đó). Mình ngồi ở nhà, xốc vác, thường xuyên, mỗi ngày một ít (chắc là Tinh Tấn rồi đó), quan sát, sâu sát, có đôi chút cẩn thận (chắc là Chánh Niệm rồi đó). Rồi con cũng lên Chùa Viên Không xin quý Thầy cho vác đá xây chùa mà làm như thể đạt mục đích gì đó thì cũng như không.
Rồi dần dần có lẽ con sáng Đạo ra, mà chắc là như vậy. Con cảm nhận như là Đạo chẳng có gì xa xôi chỉ là xốc vác những công việc hàng ngày vậy thôi.

Hơn là trước con làm cho xong việc rồi về ngồi Thiền nghe Pháp gì đó cho nó xa xôi để rồi sáng Đạo, rồi ra ý nghĩa, mục đích cuộc đời, cống hiến xây dựng được gì cho quê hương thì nó quá xa xôi mà "vận công" mãi không ra.

Cứ làm tốt, xốc vác công việc hàng ngày lau chùi, lau dọn, nói vui là chăn trâu cắt cỏ gì đó cho tốt đi. Ngồi Thiền học Pháp gì đó ít ít thôi. Từ đó sáng Đạo ra, rồi mục đích cuộc đời từ đó cũng ra nhờ biết sống xây dựng và thấu hiểu bản chất cuộc sống, ngồi tu Đạo chút ít thôi.
Con rất thích bài kinh 38 Pháp Hạnh Phúc và bài Kinh người sống thế nào là không hoang phí cuộc đời - phó vương Vitasoka vấn đạo ngài Sangharakhitta.
Rồi con cũng hiểu ra dần rằng sao trước Thầy mắng con tập ngồi Thiền mà Cha Mẹ kêu ăn cơm sao không dọn cơm mời Cha Mẹ ăn.
Rồi có lần có Duyên gặp được Thầy. Thầy dạy "Chỉ cần giơ tay lên biết mình giơ tay lên là đủ"
Dạ con xin trình Thầy vậy. Có gì sai sót mong thầy Từ Bi chỉ dạy con thêm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-12-2019

Câu hỏi:

Kính trình thầy,

Đã hằng sa kiếp mê mờ
Phút giây bừng tỉnh ai ngờ ngay đây
Xưa kia tìm kiếm đông tây
Ngày nay tỉnh giấc tan ngay mây mù
Đến đi trong cõi phù du
Hồn nhiên tự tại cho dù nơi đâu.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-12-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy xem câu trả lời của Thầy con vô cùng hoan hỉ đọc đến đâu tỏ rõ đến đó không chút nghi ngờ mà phản chiếu soi sáng. Vâng "đồng hồ sinh học" mấy năm qua con thường nhắc nhở mình mỗi khi thân mệt đau bệnh, thân đau mệt bệnh là cảm giác về thân thôi, tâm không được đau mệt bệnh đâu nha, và con thầm ý ôi thật là dễ chịu và thoải mái có chút xíu à đau gì đâu, mỗi khi nhắc mình như vậy "miệng con cười trước tâm cười sau" Thế là nét mặt con trở nên rạng rỡ, sự thở nhẹ nhàng và trạng thái hỉ lạc khinh an xuất hiện con lại nhắc tiếp đau không dính mắt rồi hỉ lạc khinh an cũng kệ nó nha không phải thêm thắp hay lấy bỏ gì cả. Cứ như vậy ngày qua ngày tháng qua tháng trong tiếp duyên đối cảnh con cũng nhắc nhở mình như vậy. con là người mang thân nhiệt mát nên con không cần bật quạt đi đâu mọi người bật quạt con thường đưa tay lên ngực một cách vui vẻ tự nhiên, mọi người bật quạt bao nhiêu lâu con cũng không bị lạnh và rồi vài lần có bạn tới thăm và ngủ lại, con Thuận Pháp bật quạt cho bạn ngủ khi đang ngủ say trong con tự có thầm ý nhắc nhở "phòng hộ đi" lúc đó con tỉnh liền và thấy tay mình đặt trước ngực rồi, thấy người lạnh, con để tay đó một lúc người liền ấm trở lại. Nhiều lần khi con bệnh đau lúc đang ngủ cũng có những thầm ý tự nhắc hít thở đi, dễ chịu đi và mỗi khi tự thầm nhắc con đều tỉnh ngay và thấy cảm thọ của thân là đau mệt rồi sự thuyên giảm rất nhanh, khi con đang trọn vẹn cùng sự thở lắng nghe dễ chịu, tâm đang Thọ lạc và bình yên thư thới.
Dạ thưa Thầy do một duyên khoảng hơn một năm gần đây con bị một "chấn động" từ sự dính mắc mà sinh phiền não, từ đó khi mắt thấy tai nghe cho tới thân cọ xát con thường chỉ phóng ra nghe nhìn tới đối tượng bao nhiêu phần trăm đó thôi và ngay đó sự phản chiếu vào trong nơi cảm xúc cảm giác cảm thọ vì vậy lời Thầy dạy trong lành, định tĩnh, sáng suốt. Thận trọng, chú tâm, quan sát. Tinh tấn, Chánh niệm, tỉnh giác mỗi ngày như thấm nhuần trong con và an vui nơi thực tại khi pháp đến đi. Lâu lâu có thi rớt bài của Pháp nhưng con liền tha thứ cho mình và sống An Nhiên sai đâu sửa đó, từ sự điều chỉnh nhận thức hành vi những thực nghiệm nơi tự thân con thấy biết một cách trung thực, đâu là khổ, đâu là nguyên nhân gây khổ, đâu là sự đoạn diệt của khổ. Giờ này đây con viết những dòng trình bày pháp hành lên Thầy mà lòng dâng trào cảm xúc niềm tri ân sâu sắc.
Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-12-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, một người khi giác ngộ có phải sẽ buông bỏ bản ngã mong muốn thay đổi mọi thứ cho tốt đẹp theo ý mình mà hoàn toàn chấp nhận mọi pháp đến với mình nhưng vẫn sáng suốt thấy rõ tâm có tham sân si hay không đúng không ạ? Cho nên vì vậy như Thầy nói là dù ở Bĩ hay Thái thì vị này vẫn Thái Cực.
Khi pháp đến với mình một cách tự nhiên dù là hoàn cảnh thuận hay nghịch cũng đều để mình thấy ra bản thân có phản ứng tham sân si trong đó hay không, còn nếu bản thân mình muốn pháp thay đổi theo ý mình mà sự thay đổi này được đúng ý sẽ làm cho mình bị trói buộc hoặc tự mãn trong đó. Nhưng bản chất cuối cùng thấy ra sự thật vô thường khổ vô ngã để không còn nắm bắt điều gì ở đời, con hiểu như vậy có đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-11-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy!
Con xin trình pháp ạ.
Theo cái thấy của con thì Tinh tấn chính là cùng ý nghĩa với “con đường trung đạo”.
Tinh tấn là không phóng dật, không chạy theo cái ta tham, sân....là buông mọi ý đồ tạo tác của bản ngã, chỉ để yên mà thấy.
Để yên mà thấy không có nghĩa là chỉ ngồi không không làm gì, chỉ ngồi nhìn. Bởi vì như thế gọi là làm biếng thì đúng, không phải tinh tấn.
Tinh tấn cũng ngược lại với giải đãi. Ngược lại với giải đãi không phải là nỗ lực cố gắng để chống lại giải đãi. Trong trường hợp này thì phải tuỳ vào từng tình huống cụ thể. Nếu lúc nhận ra đang giải đãi là lúc đang nghỉ ngơi không có gì cần giải quyết thì chỉ cần quan sát lại xem giải đãi nó đang như thế nào, nếu không được thì chỉ cần thấy đang giải đãi là được. Nếu đó là lúc có việc cần giải quyết thì phải tuỳ mức độ cần cố gắng của công việc đó để cải thiện bằng nhiều cách, như con thì con thường đi pha cà phê uống để tăng thêm sự tỉnh táo.
Như vậy Tinh tấn chính là trung đạo, không thiên bên này, cũng không thiên bên kia. Vậy nên sẽ không bị mắc vào bờ này hay bờ kia.
Nếu con có chỗ nào sai xin Thầy chỉ ra giúp con ạ.
Con xin cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-11-2019

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con đã thấy ra được vấn đề của con trong cuộc sống này. Con đã có thể tự mình tu tập mà không cần phải nương nhờ vào ai khác kể cả những bài pháp thoại của thầy. Con đến với Đạo Phật là để học cách ứng xử với những bất toàn trong đời sống mà không bị rơi vào phiền não khổ đau hay sai lầm trong đối nhân xử thế. Đó là mục đích rất cụ thể. Thầy dạy tu là để thấy ra vô thường, khổ, vô ngã. Thầy cũng dạy Đức Phật trở nên hoàn toàn là vì ngài giác ngộ ra sự bất toàn của đời sống. Sự sống nơi mỗi người thì đã hoàn hảo rồi, không có bất toàn gì cả. Trước đây con nghĩ những tai nạn, hiểm nguy, thất bại, nợ nần... là sự bất toàn. Nhưng thực ra nó đến và đi theo đúng nguyên lý vận hành của pháp cho nên nó hoàn hảo. Bất toàn chỉ là những ý niệm tâm lý của con người khi nhận thực về hạnh phúc và khổ đau theo quan niệm chủ quan mà thôi. Người ta cho rằng hạnh phúc là thế này, thế kia và để có hạnh phúc thì phải hành động, phải tập hợp các điều kiện cần và đủ để đạt được mục đích đề ra. Nếu đạt được thì người ta cho đó là hạnh phúc, là ý nghĩa đời sống. Nếu xảy ra trở ngại để không đạt được thì họ gọi đó là bất toàn. Nếu đạt được rồi nhưng lại bị mất hoặc sợ mất thì họ gọi đó là bất toàn. Như vậy bất toàn mà nhiều người thường nghĩ nó xảy đến tất yếu khi họ muốn và hành động để có hạnh phúc về gia đình, con cái, sự nghiệp, địa vị… Đây là chỗ để cái khổ sinh lên nhằm nhắc nhở mọi người rằng: “Thấy ra chưa, không như ý muốn ngươi đâu”. Một tập khí trồi lên đã mang khuynh hướng trở thành rồi, nói chi là thái độ tạo tác trở thành. Phiền não khổ đau là điều tất yếu.
Giác ngộ ra sự bất toàn chính là giác ngộ ra cái ta ảo tưởng. Chính là thấy ra tập đế, khổ đế. Chính xác là Tánh biết phát hiện ra tập đế, khổ đế. Như vậy trong thực tánh pháp không có sự bất toàn, bất toàn chỉ là sản phẩm của cái ta ảo tưởng, bất toàn không có thực. Theo con thấy thì cao nhất của con người là sống tùy duyên thuận pháp. Những khuynh hướng chia sẻ đạo bây giờ phần nhiều là hướng Phật tử đến mục tiêu tìm kiếm sự hoàn hảo trong cuộc đời. Điều này đồng nghĩa với việc họ không thấy lập trình hoàn hảo của pháp là đưa đến giác ngộ nên họ tưởng khổ đau là sai lầm của pháp nên họ cố gắng sửa sai bằng cách chỉ cho Phật tử tìm kiếm an vui trong đời. Cái đó chỉ kéo dài luân hồi sinh tử và thọc gậy bánh xe pháp.
Khổ đau là manh mối đầu tiên để một người có thể giác ngộ ra sự thật. Thông qua khổ đau mà mình mới có thể tìm về nguyên nhân thực sự đưa đến khổ đau là gì và cũng đồng thời thấy ra đâu mới thực sự là giác ngộ giải thoát.
Con thấy ra được nguyên lý của câu nói: “Khi xúc chạm việc đời, tâm không động không sầu”. Đây không phải là rèn luyện để có một nội tâm đặc biệt khác thường để không động không sầu. Mà đó là tâm bậc thánh đã vắng bóng cái ta ảo tưởng. Cảnh giới tâm của bậc thánh thì thấy việc đến đi như thực, không có ta, của ta, tự ngã của ta thì tất nhiên là không tham ưu, dính mắc cho nên không động là đương nhiên chứ không phải gồng lên để tâm chánh niệm tỉnh giác miên mật. Miên mật là cố nắm giữ cái mình cho là tốt đẹp được luôn hiện hữu.
Tóm lại: Một người nếu không muốn khổ sở vì những bất toàn trong đời thì đừng cố sửa sai vận hành của pháp bằng những phương pháp nghe rất thiền như Vipassana, minh sát tuệ… Mà phải trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại để học ra bài học mà pháp đem đến.
Con xin cám ơn thầy đã đọc.
Con xin chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-11-2019

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Khi con trở về sống trọn vẹn tỉnh thức với thân tâm khi tương giao với ngoại cảnh. Con thấy trong cái thấy chỉ thấy mà không kết luận thì tự nó đã hội tụ đủ bát chánh đạo trong đó rồi, phải không thưa thầy? Sau đây, con xin trình bày về thực nghiệm của bản thân và kính mong thầy chỉ dạy thêm cho con!

* Ví như khi có người họ mắng con làm cho con nổi sân nhưng ngay đó con chỉ thấy sân mà không xen bản ngã vào phán xét hoặc cố kìm nén cái sân đó,... thì ngay đó con sẽ không bị cái lời nói đó cuốn vào, không nghĩ đến đối tượng mắng mình làm mình sân và không tìm cách để trả thù, hại họ (Chánh tư duy). Chính vì vậy mà con cũng không dùng những lời nói để đáp trả lại họ (chánh ngữ) rồi con cũng không làm những hành động tạo tác để đem lại đau khổ cho họ như lần sau đợi họ có sai lần gì rồi mắng lại họ hoặc gây mâu thuẫn chia rẽ rồi mượn một người khác để mắng họ (chánh nghiệp). Và cũng nhờ đó mà con không làm tổn hại đến tính mạng họ, con vẫn sống đúng tốt (chánh mạng). Chính vì con thấy được lợi ích trong cái thấy chỉ là cái thấy như vậy nên con tinh tấn phát huy (chánh tinh tấn). Khi trong cái thấy chỉ là cái thấy mà con không xen bản ngã vào để phán xét, định đoạt, lấy bỏ, chấp vào thì đó là (chánh niệm) trở về trọn vẹn với cái thấy đó. Cũng từ đó mà con có (chánh định). Nếu như khi người ta mắng con làm con sân mà con không trở về trọn vẹn với cái sân đó, với người họ đang mắng mình đó thì khi họ mắng mình giữa đám đông thì mình sẽ mất bình tĩnh, thấy bị xúc phạm,... Vậy chánh niệm luôn phải có trong tinh tấn và định phải không thưa thầy? Tinh tấn thuộc về động, định thuộc về tịnh. Cho nên, nếu không có chánh niệm thì con tinh tấn lại thành ra buông lung thất niệm, rồi khi định mà con không có chánh niệm thì thành ra qua mất bên ngoài, ngưng trụ tâm mà không thấy ra được tính chất vô thường, khổ, vô ngã của các pháp.

* Tất cả các "Pháp hữu vi" đều là vô thường, cho nên dù con có thấy trăm lần, nghìn lần đi chăng nữa cũng chỉ là mới thấy. Trong tu tập cũng vậy, dù cho con có đạt được an mà con bám víu vào thì cũng thành ra đau khổ. Vì con biết có những an lạc nó chỉ là do duyên sinh, tưởng sinh hoặc định sinh mà đã có sinh thì ắt phải có diệt (thế giới tập khởi và thế giới đoạn diệt). Đặc tính của tâm chỉ là thấy biết, nếu con bám víu vào tất cả một trạng thái nào đó thì thành ra tâm đã bị trụ vào đó, đúng không thưa thầy? Mà các pháp thì vô thường, vô ngã vậy con lấy gì để mà bám vào đây hay chỉ là cái ta ảo tưởng tầm cầu giải thoát an lạc? Đúng là trong thấy chỉ thấy mà không kết luận.
Con kính dâng thầy bài thơ:
"Không nỗ lực tác thành
Theo vô minh-ái dục
Trở về cái đang là
Ngay đó mà thấy ra."
Con kính tri ân thầy
Con TT

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-11-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con xin được trình bày những trải nghiệm gần đây của mình.
Do tính chất công việc đang làm, con luôn phải đối mặt với việc phải tranh luận, thậm chí đôi khi là tranh cãi quyết liệt. Bình thường con rất ôn hoà nhưng khi gặp phải vấn đề nào đó mà con cho là người khác sai, còn mình là đúng, con thường bị cuốn vào những cuộc tranh cãi không có hồi kết. Tuy nhiên, gần đây sau khi hành theo lời Thầy dạy, con bắt đầu nhìn thấy mình sau những lần tranh cãi. Có lúc tham sau mỗi lần cãi thắng, có lúc sân sau những lần bị phản bác. Mặc dù những lúc đó con không cản được tâm tham hay tâm sân, nhưng có lẽ ít nhất con đã bắt đầu "phát hiện" ra nó, chứ không còn hoàn toàn bị lôi kéo. Rồi sau những lần như vậy con thấy cái bản ngã của mình nó thật ghê gớm, khi gặp đối tượng là nó bắt đầu lao vào phân tích, đánh giá, bình luận, thích, ghét, giữ, bỏ,... nhưng rồi nó cũng theo quy luật sinh diệt.

Bây giờ con coi môi trường công việc đó như bài học của Pháp dành cho mình, tuy trong tục đế con không thể tránh được việc phải tranh luận, nhưng từ đó con rút ra được bài học trong chân đế. Con thành kính tri ân Thầy đã cho con thấy sự vi diệu của Pháp.

Lặn ngụp sóng gió cuộc đời,
Nghe lời Thầy giảng đất trời bình yên.
Thầy dạy thuận Pháp tùy duyên,
Như hoa, như lá chân nguyên vốn là.

Con,
Tâm Chính Trực

Xem Câu Trả Lời »