loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 261 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tánh biết & tướng biết'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-09-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Trước khi đọc câu trả lời của Thầy con nghĩ rằng Tâm (Tánh Biết) là vốn có, vốn có sẵn nơi mỗi người. Nó luôn sáng soi, không bao giờ tắt, (thường tồn tại như vậy, bất biến) và không bị diệt đi. Sở dĩ không thấy nó chỉ là vì bị vô minh, ái dục, cái ta ảo tưởng che lấp; chỉ việc quay đầu lại là thấy. (Không thấy không có nghĩa là nó đã bị diệt đi).
Sau khi đọc đi đọc lại về câu trả lời của Thầy, con lại nghĩ rằng Tánh Biết (Tâm) nó không thể cứng nhắc như quan điểm ở trên. Song nó lại không phải là tâm sở, không phải giới hạn trong ý thức. Con chưa rõ ràng về nó. Kính mong Thầy chỉ dạy! Kính tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-09-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con hỏi ạ. Con có cần phải làm chủ sự chú tâm và xả tâm không ạ khi cần hướng tâm vào đối tượng nào thì biết rõ đối tượng đó, không cần thì buông thư không hướng tâm vào đâu cả? <p>
Có hai trường hợp xảy ra với con khi buông thư không hướng tâm vào đâu cả, có thể lúc đó thân tâm nhẹ nhàng thanh thản, có thể tâm tự biết đang suy nghĩ hay tự biết hơi thở... Lúc đó con tác ý buông thư rồi tâm muốn biết gì thì con kệ nó, nó muốn biết hơi thở bao lâu thì biết rồi nó không ở trên hơi thở nữa tự nó chuyển sang đề mục khác thì con cũng kệ nó con chỉ biết thôi, như thị. Con hành như vậy có đúng không bạch thầy?<p>
Trong thời khoá, con ngồi buông thư thanh thản, lúc nào thấy tâm lắng dịu xuống thì con tác ý theo dõi hơi thỡ, lấy hơi thở làm đề mục chính, nếu có ý nghĩ hay cảm thọ nào xen vào thì con nhân biết rồi biết lại hơi thở, con chỉ ngồi thiền theo dõi hơi thở 15 phút thôi, khi xả thiền thì con tác ý buông hơi thở ra, trở về trạng thái bình thường, thanh thản an lạc. Khi đi kinh hành thì lúc đầu con cũng thư giãn đi không tác ý hướng tâm vào đâu cả, tâm thế nào cứ để nó thế, khi thấy tâm thanh thản thì con tác ý tỉnh thức trên từng bước chân, khi hết giờ kinh hành 15 phút thì con cũng tác ý buông bước chân ra trở về trạng thái bình thường. Con tu như vậy có đúng không ạ?<p>
Vì sự vi tế của việc tu tập tâm linh, sai một ly đi một dạm, con đã gặp nhiều hiểu lầm ứng dụng sai, nay cẩn thận con xin trình bày với thầy xin Thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn Thầy nhiều. Con xin đảnh lễ Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-08-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy Viên Minh, con thắc mắc là mọi hiện hữu đều từ Đất-Nước-Gió-Lửa-Hư Không-Tánh Biết, như vậy thì tâm con là gì trong 6 thứ ấy, hay là cả 6 thứ vậy Thầy? Khi con tự hỏi: "Ủa, tâm mình ở đâu?". Con không tìm thấy tâm con nơi thân con, không thấy tâm con nơi một vật cụ thể nào, sao con thấy tự do quá chừng! Nhưng thực là con vẫn chưa biết tìm tâm con nơi đâu cả?! Xin Thầy giải đáp giúp con. Con cám ơn Thầy nhiều nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-08-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, trong đời sống thường ngày muốn có chánh niệm tỉnh giác viên mãn, không gì khác phải có tinh tấn và nhẫn nhục Ba-la-mật. Và muốn có việc này thì phải giữ giới. Như vậy Phật tử chúng con hiện nay phải làm gì để sự thường biết rõ ràng luôn ở mãi trong tâm? Con kính lễ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2011

Câu hỏi:

Kính bạch sư! Tánh biết thấy tâm tưởng hoạt động và vì tánh biết hiện hữu nên tưởng chỉ là sự lừa phỉnh của tâm, con thấy có cái thật và cái giả. Con xin thành tâm tri ân sư đã khai ngộ cho chúng con tỉnh giấc mộng dài, quay về là thấy tánh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-06-2011

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hôm trước ở chùa Hòe Nhai con cùng người bạn ngồi bên hè nghe Thầy giảng, con thấy người bạn con như muốn thưa hỏi Thầy rằng: Thế nào là Sáng suốt Định tĩnh Trong lành? Vài phút trước trong lúc đọc cuốn Cửa thiền hé mở, con chợt nhận ra câu trả lời với hình ảnh thầy nâng cốc nước lên. Thầy ơi, câu trả lời cho câu hỏi trên là: khi không có bóng dáng của cái ta xen vào thì ngay đó là Sáng suốt Định tĩnh Trong lành, phải không Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-05-2011

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, vừa rồi con có may mắn được tham dự khóa thiền mà thầy dạy cho chúng con tại chùa Tam Bảo, Đà Nẵng. Con rất biết ơn thầy đã khai sáng, chỉ bày cho chúng con một cách thiết thực, đơn giản, những ai hành sẽ thấy kết quả rất mầu nhiệm. Nhưng trong lúc hành thiền con không thể dùng tánh biết quan sát sự chuyển động của tâm được vì nếu con hoàn toàn với cái biết là mình đang ngồi và hít thở thì tạp niệm không có, được một lúc tạp niệm khởi lên thì tánh biết lại biến mất. Vì sao con không thể biết là mình đang vọng động mà vọng động rồi con mới biết vậy thầy? Trong lúc thiền thì 6 căn không tiếp xúc với 6 trần, vậy làm sao con có sự phòng hộ được? Có hôm cả buổi thiền con chỉ thấy toàn là tạp niệm lăng xăng chứ tâm không an ổn vắng lặng được, như vậy là buổi thiền đó không có kết quả phải không thầy? Kính xin thầy chỉ dạy cho con. Con xin cám ơn thầy và chúc thầy luôn khỏe để làm Phật sự và dìu dắt chúng con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-02-2011

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, trên con đường tu tập nếu mình còn thấy "ta làm cái này, ta làm cái kia, cái này thiện, cái này ác..." thì vẫn còn trong vô minh trói buộc. Nếu biết được đó là do pháp vận hành thì sẽ ra khỏi vô minh phiền não, phải vậy không? Kính mong thầy từ bi chỉ dẫn cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-01-2011

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con đã từng bị điện giật cách đây nhiều năm, từ đó, não bộ của con thường bị căng thẳng và đôi khi không có khả năng tập trung cao. Những lúc như thế, con chỉ biết "đầu hàng" vô điều kiện, buông xuôi hoàn toàn. Khi tu tập pháp của Thầy, con chỉ thả lỏng để lục căn tiếp xúc với lục trần tự nhiên như nó là, từ đó con phát hiện ra lúc nào mình đang sáng suốt định tĩnh trong lành, lúc nào có bản ngã xen vào. Nhưng những lúc não bị căng thẳng do bệnh, con không thể thấy được, không thể quan sát được điều gì. Xin Thầy cho con được hỏi, vấn đề bệnh lý khiến não bộ mất sự minh mẫn có thể được xem là một pháp bình đẳng như các pháp và ta hoàn toàn có thể giác ngộ trên chính pháp đó hay không, hay nó là một trở ngại cho sự quan sát học hỏi các pháp thưa Thầy? Con thành kính tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2010

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. 1. Theo con nhận thức được, pháp Thầy chỉ dạy luôn nhấn mạnh vào Tánh Thấy vốn đã sẵn có, đầy đủ nơi mỗi người. Cốt lõi của việc tu tập là buông bỏ cái bản ngã ảo tưởng che lấp để Tánh Thấy soi chiếu trọn vẹn dòng chảy của pháp. Tướng dụng cũng do tùy thời, tùy duyên mà tùy ứng từ tánh thấy, trực tiếp ngay trên mỗi pháp. Con có một điều thắc mắc: Chỗ Tánh Thấy này, nếu hiểu chệch đi một chút sẽ trở thành cái Đại Ngã của Bàlamôn giáo, dễ rơi vào Thường Kiến mà Đức Phật đã phê phán. Con chỉ cảm nhận được mà không biết diễn đạt ra sao ạ. Kính xin thầy giải nghi cho con.
2. Trong cuộc sống của con, khi con ứng dụng sáng suốt định tĩnh trong lành để sống trực tiếp trên pháp, con nhận thấy cuộc sống của mình là một vai diễn trong một vở kịch lớn, và nhiều lúc con thấy ngột ngạt khi phải đóng một vai diễn quá sức. Con nghĩ ý muốn thoát ra khỏi vai diễn đó cũng là bản ngã, mà cuộc sống là vậy không thể nào thoát ra khỏi nó nên con làm theo lời Thầy dạy, nhẫn nại với vai diễn của mình để học ra bài học giác ngộ. Nhưng con vẫn có cảm giác rằng, nếu mình được đóng một vai diễn hợp với mình, hợp với khả năng, hợp với tính cách của mình thì mình sẽ dễ dàng học ra hơn, ít bì gò bó ức chế hơn. Có phải như vậy không thầy? Khi nhận thức ra điều đó, nếu con chủ động đi tìm một vai diễn khác (dù chưa biết cái đó có hợp với mình không), và dám chấp nhận sự thành bại của một vai diễn mới để tiếp tục bài học giác ngộ thì có phải là hành động của vô minh ái dục không thưa Thầy? Con kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »