Trung Tâm Hộ Tông - Tổ Đình Bửu Long
loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 01-08-2018

Câu hỏi:

Dạ con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.
Như vậy là nếu như dù con cố gắng giữ chánh niệm trong hiện tại nhưng do căn cơ thấp kém con vẫn luôn bị vọng tưởng chi phối làm mất chánh niệm thì con vẫn nên đặt cho mình thời khóa thêm như lạy sám hối, trì trú, hay niệm Phật để có được chánh niệm hơn đúng không ạ? Con bạch Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2018

Câu hỏi:

Con bạch Thầy
Từ hôm con nghe được bài giảng về hạnh phúc đích thực của Thầy và con nghe đọc về tập sách thực tại hiện tiền của Thầy viết, con cảm thấy trong lòng luôn có một niềm vui thầm lặng dù con không định nghĩa được đó là vì sao, con luôn giữ chánh niệm trong hiện tại thực tập buông bỏ mọi sự mong cầu, và thầy cũng dạy việc tu hành là phải để tự nhiên chứ không phải hết sức cố gắng gì cả nhưng Sư Bà con dạy người tu phải nỗ lực hết mình để vun bồi bốn món phước, đức, trí, tuệ... Nếu không như vậy thời giờ qua mau khi mất thân người rồi sẽ không đủ phước để kiếp sau còn gặp được Tam Bảo mà tu tiếp và có khi phải làm thân trâu ngựa để trả nợ thí chủ, vậy con xin Thầy chỉ dạy cho con làm sao để thật sự có được phước đức trí tuệ và không bị mang nợ thí chủ ạ, con rất cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con xin viết bài thơ:

Tâm lặng lẽ sáng trong -
Tấm gương không tì vết
Vẫn hằng soi thật tỏ
Bất thiện lẫn vô minh

Càng nhìn lại tâm mình
Càng minh càng thấy nhọ
Thấy rõ ra hình tướng
Khuôn mặt ảo chẳng xinh

Chán, buông bất thình lình
Âu chỉ là cái bóng
Buông hoài rồi còn lại
Duy chỉ một chữ "Không"

Tấm gương ấy vẫn trong
Vẫn hằng soi thật tỏ
Trong gương ta thấy rõ
Sông núi vẫn điệp trùng.

Dạ thưa Thầy, con cảm hứng viết bài thơ không vần điệu này khi mà thấy cái tâm càng sáng thì càng rõ ra cái bản ngã nhọ nhem, để rồi con cứ buông dần từng chút một, như tước đi từng lớp vỏ... Nhưng càng tước đi càng thấy nơi mình chẳng còn lại gì, "không" và trống rỗng. Nhưng rồi, cái gương tâm kia vẫn cứ trong như thế, để khi soi vào đó con thấy vạn pháp vẫn điệp trùng.
Thực lòng, khi cái gánh nhẹ bớt, đâu đó có một cảm giác hụt hẫng thưa Thầy - một sự hụt hẫng lặng thinh, không tham ưu. Con chợt nghĩ đến con lạc đà trong một câu trả lời của Thầy khi nó rũ bỏ tất cả để hòa chung vào cát bụi giữa sa mạc.
Thầy ơi, khi vô minh ta đồng hóa mình với ảo ảnh của bản ngã, khi nhận ra ảo ảnh, ta tách mình khỏi nó, nhưng khi không còn nó thì không còn "ta", ta khi ấy lại là một với vạn pháp chân thật phải không Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2018

Câu hỏi:

Bạch Thầy,
Con thường ngủ mơ. Có khi cả đêm suốt giấc ngủ. Mơ toàn thứ tiêu cực Thầy ạ. Có khi thì cãi nhau, có khi thì bị gặp thất bại, có cả lúc khóc lóc... Khi tỉnh dậy thì rất mệt mỏi và còn nguyên những cảm xúc tiêu cực đó.
Bạch Thầy, xin Thầy khai thị cho con ạ!
Con thành tâm đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy, có người hỏi như vầy:
Nếu mọi thứ như là, vậy làm sao nói hành vi nào đó là thiện hay bất thiện?
Cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con là người hỏi về tâm bất sinh mà không phân biệt hôm qua và thầy khai thị nó giống tâm si hay tâm vô ký. May quá con hỏi thầy ngay vì con đang kẹt đúng chỗ này thầy ạ.

Con đọc lời thầy giải thích cho đạo hữu qua mục hỏi đáp về tâm si hay tâm vô ký con hiểu ngay và con xin trình pháp thế này mong thầy khai thị.

Đúng là khi tâm bất sinh hay tâm không, hay tâm tịch tịnh mà nó lại có hai loại. Một là thiên về định. Yếu nhất là tâm si. Con cảm nhận khi tâm si khởi lên với con tâm si khó nhận biết hơn tâm tham và tâm sân nhiều vì nó đâu có gì mới. Tâm si là khi con thấy cơ thể vật lý, sinh lý nó yếu, buồn buồn chán chán ai làm gì cũng kệ. Hay khi chìm đắm trong một ảo tưởng, một nỗi buồn, niềm vui nào đó mà tự mình không thoát ra được cho tới khi giật mình tỉnh ra. Tâm vô ký con cảm nhận nó khỏe hơn tâm si, là tâm cũng không khởi nhị phân thiện ác gì cả, mà nó thiên về định, thiên về thư giãn buông xả, là ai làm gì cứ làm, tôi cứ thư giãn buông xả là được. Vẫn thấy biết nhưng không khởi tâm vì có thể là chọn xả vì thiên về định.

Thứ 2 là tâm bất sinh, tâm không hay tâm tịch tịnh mà nó thiên về trí tuệ thì nó vẫn có phân biệt. Cái tâm này nó nhạy bén vô cùng, nó nhận biết được mọi thứ trong ngoài nhanh hơn cả lý trí. Con ví dụ trước giờ con có hiểu lời thầy dạy thấy ngũ uẩn là gì đâu. Mà giờ con hiểu đơn giản như con nhìn một người, vì một điều gì đó con sợ hãi con quay mặt đi sau đó một giây, vì con dựa vào kinh nghiệm, trải nghiệm quá khứ nên đưa ra một lời phán xét, khi đó quá trình ngũ uẩn đã trải qua rồi. Hay thích ai nhìn lâu hơn 1 chút thì nó cũng vậy cả.
Thấy tập để, khổ đế là gì. Đơn giản là thấy cái tâm dính mắc vào tham, sân, si. Hay dính mắc vào hiện tại, quá khứ, tương lai, Hay dính mắc vào ngoại cảnh. Hay dính mắc vào thân, thọ, tâm, pháp. Mà liệt kê thực ra chỉ là để cho giai đoạn đầu dùng lý trí để nhắc nhở trở về hiện tại. Chứ về sau con thấy tâm dính mắc là tự cái tâm nó biết phải làm gì.
Thấy diệt đế, đạo đế cũng đơn giản là thấy được cái tâm nó rỗng lặng, thấy tâm không, thấy tâm tịch tịnh là vẫn biết rõ trong ngoài có chuyện gì tâm cũng không sinh. Và khi đó tâm tự biết ứng xử lý thế nào. Nó khác với tâm si hay tâm vô ký là không biết làm gì tiếp.

Con cũng trải qua nhiều được mất hơn thua thành bại vui khổ. Có những lúc con chạm tới đáy con đã muốn nói với Thầy là giác ngộ mà khổ thế này thì con cũng không cần giác ngộ. Mà khi vượt qua được thì con lại ngộ được ra nhiều điều mới và con cảm nhận nó thực sự là một món quà vô giá đối với cuộc đời con.

Đạo chọn con thầy ơi chứ con không chọn được đạo. Đó là điều con ngộ ra ngay bây giờ.

Con tự nhiên cảm thấy buồn cười vì những lời này chắc con chỉ có thể nói với Thầy, chứ con cũng không thể nói với ai. Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con có nghe bài giảng đầu tiên khoá 18 mà con chưa hiểu sự khác nhau giữa sự thật viết thường và sự thật viết hoa. Vì theo trải nghiệm của riêng con thì khi nhìn như thị thì tâm bất sinh, là khi đó không cần phân biệt bất cứ gì cả kể tập đế hay đạo đế. Kính mong Thầy khai thị.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2018

Câu hỏi:

Con kính chào Sư.
Gia đình con có chuyện khó, rất mong được Sư chỉ dạy giúp.
Người anh ruột của con đang phút lâm chung được bác sĩ trả về từ BV.
Giờ con phải làm gì thưa Sư khi người anh này muốn gặp mặt con lần cuối. Kính nhờ Sư chỉ giúp cho con ạ, con Kính đươc Tri Ân Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Thảng hoặc có những khi con rỗng lặng quan sát thế giới. Nhưng cũng nhiều lúc con vẫn phải nhắc nhở bản thân rằng: "Cảm nhận/suy nghĩ A,B,C đã tới kìa, nhìn thấy không?" Khi tự nhắc nhở thì quá trình quan sát có chút căng thẳng.

Song 3 ngày gần đây, trong quá trình tự quan sát, con lờ mờ nhận thấy trong mình có một 'cái gì đó' luôn nhận biết ngay lập tức mọi thứ đang diễn ra. Bất kể lúc đó con tập trung hay mất tập trung. Bất kể con có nhận thấy 'nó' hay không thì 'nó' vẫn tồn tại. Chiều hôm qua trên đường đi làm về con bỗng thấy 'nó' khá rõ nét.

Sáng nay đọc lại mục Hỏi Đáp, con thấy một câu hỏi của một vị nào đó hỏi về "tánh biết luôn soi sáng". Con không rõ có phải chính là 'nó' không. Lúc này con thấy rất lạ.
Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-07-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Sáng hôm nay con thức dậy, cũng như mọi hôm lúc thức dậy thì hơi mệt, con ngồi dậy cảm nhận thân tâm tự nhiên để cho thân tâm được an ổn 1 vài phút. Con đứng dậy mở cửa bước ra hiên nhà tầng 1 nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, ngắm xe cộ, ngắm dòng người qua lại, cảm nhận những cơn gió mát lạnh từng cơn thổi qua, nghe những âm thanh hổn tạp như là tiếng mọi người nói chuyện ở tầng trệt, tiếng xe chạy, tiếng còi xe...
Sau một hồi đứng ngắm mỏi chân, con bắt đầu ngồi xuống để mắt nhìn tự nhiên, nghe âm thanh tự nhiên, con thấy các tạp niệm xen vào, sinh rồi diệt, hết tạp niệm này thì đến tạp niệm khác. Con nhớ lời thầy dạy là cứ để tự nhiên như nó là. Sau đó con chú tâm vào chính mình (chú tâm nhẹ vào toàn thân) mắt vẫn mở thấy cảnh vật, tai vẫn nghe âm thanh. Con cứ để yên như vậy, con thấy thân có những chỗ căng cứng khó chịu rồi lại hết, rồi đến chỗ khác khó chịu rồi chuyển qua chỗ khác, các cơ bắp thay nhau giãn nở, co giãn tự nhiên. Cứ như vậy được một lúc con thấy thân con trong trong suốt trống rỗng, thành một khối cứng, rất cứng, con thử động đậy thân thì vẫn động đậy bình thường (trong lúc động đậy thì thân vẫn cứng và nặng), con cảm nhận như con có một sức mạnh rất lớn. Lúc này các suy tư phân tích vẫn khởi lên trong đầu con con vẫn biết rõ, mắt con vẫn mở toang nhìn cảnh vật, tai con vẫn nghe âm thanh. Con cảm nhận không có hỷ lạc gì nhiều, chỉ là thấy mình có năng lượng dồi dào, toàn thân thành một khối cứng, tâm tỉnh sáng. Lúc đó con thấy mình rất tỉnh táo hoàn toàn không phải ảo giác. Trạng thái đó kéo dài được một lúc sau đó con chủ động xả.
Con xin hỏi thầy trạng thái đó là như thế nào, có hợp đạo giác ngộ không? Con có đang đi đúng đường không ạ? Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »