loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy.
Trước tiên con xin thành kính đảnh lễ Thầy và tiếp theo con xin phép hỏi Thầy một câu thôi: "Có phải con đã thấy ra lẽ thật?"

Năm 2014 Mẹ con bịnh rất nặng và con đã cầu nguyện như sau: Mỗi ngày con trì niệm 21 biến Chú Đại Bi và 108 biến Chú Dược Sư và 12 giờ trưa con đốt ba nén nhang ra đứng giữa trời cầu nguyện cho Mẹ con vượt qua cơn bịnh nầy. Sau hơn nữa năm, con chợt nhận thấy "tâm mình đang niệm chú rồi lại nghĩ chuyện khác, vậy cái gì nhận biết điều nầy?"

Một năm sau, Mẹ con khỏe lại sau ca mổ ruột nhưng con lại bị stress nặng đưa đến trầm cảm, Bác sĩ khuyên con hoặc uống thuốc trầm cảm hoặc ngồi Thiền và tâp Yoga. Khi đó con quyết định tập Yoga online nhưng không dám ngồi Thiền vì "sợ tẩu hỏa nhập ma" khi không có thầy hướng dẫn.

Hai năm sau, con hết trầm cảm và khi đó do chị ruột của con có đi tham dự khóa Thiền mười ngày ở trung tâm Thiền cùa Ngài Goenka và chị có cho con trang web dạy Thiền của Ngài ấy, con tập theo khoảng 4 tháng, mỗi ngày con tọa thiền 1 tiếng. Con có đọc thêm sách dạy Thiền của Ngài Silananda do Sư Khánh Hỷ soạn dịch và có nghe thêm Pháp của Thầy Phước Tịnh. Con tập theo pháp "Niệm Thân Hành" của Thầy Phước Tịnh.

Con bắt đầu chuyển qua tu tập theo Phật Giáo Nguyên Thủy vào đầu năm 2018 sau khi con có dịp trình pháp với Sư Khánh Hỷ và Sư dạy con khi Thiền chú tâm vào hơi thở đừng tìm kiếm cảm thọ của thân. Ba tháng sau con có thấy ánh sáng phát ra từ đầu bên trái, chỉ vài ngày rồi mất và sau đó nhận thấy hơi thở vào ra từ mũi trái, di chuyển dần xuống đan điền và rồi từ dưới đan điền di chuyển dần lên ra mũi phải và luôn có khoảng dừng giữa hơi thở vào và hơi thở ra. Vài tháng sau, trong một lần ngồi Thiền con thấy rõ ràng mọi sự diễn ra ở thân tâm con: thân đang đau hay đang thoải mái và tâm đang chú tâm vào hơi thở hay đang nghĩ nhớ chuyện khác và có cái tâm khác nhận biết tất cả mọi sự đang diễn ra. Thốt nhiên nước mắt chảy ra ở khóe mắt phải và con rất vui mừng. Trong tâm con nghĩ "chắc đây là Chơn tâm Phật tánh mà Thầy Phước Tịnh từng nói hay là Bản Lai Diện Mục gì đó", khi đó con không biết đến danh từ "Tánh Biết" mà Thầy hay nói đến.

Sau đó, con cứ hàng ngày làm việc và niệm thân hành và ngồi Thiền một tiếng mỗi ngày, dần dần con luôn thấy rõ thân tâm con và thấy tâm bất thiện còn nhiều: tham, sân, ganh tỵ,... khi tiếp xúc với mọi người mọi vật chung quanh.

Đến tháng 12 năm 2018, vì để biết vì sao anh rể con đang ngồi Thiền ngày 3 tiếng lại bỏ Thiền sau khi nghe Pháp thoại của Thầy, con bắt đầu tìm trên mạng và con chỉ nghe vài bài thôi nhưng con đã lĩnh hội được rất nhiều và con biết anh rể của con đã ngộ nhận, hiểu lầm ý của Thầy.

Con nghĩ, ý của Thầy là đừng chỉ ngồi Thiền một vài tiếng trong ngày mà phải Thiền suốt cả ngày, trong mọi lúc mọi nơi giống như Thầy Phước Tịnh khuyên luôn niệm thân hành... Và con đã lần lượt nghe hết tất cả các bài Pháp của Thầy kể cả các bài đọc "Thư Thầy Trò".

Đến tháng Tư năm 2019, trong lúc con ngồi Thiền chợt nhận thấy sự tĩnh lặng kì lạ mà con chưa từng trải qua và chỉ kéo dài mười hay mười lăm phút gì đó. Vài tiếng sau trong lúc đang đi con chợt nhận thấy tất cả hoạt động của thân là do tâm ra lệnh, con bèn thử kểm tra lại bằng cách: "chân con đang dở lên, con ra lệnh không bước tiếp nữa, thế là chân con cứ dở lên như thế, không hạ xuống được" và con đã thử đi, thử lại nhiều lần với những mệnh lệnh khác nhau. Tiếp theo là con thấy ra "à, không có tôi, ta gì cả, chỉ có thân và tâm mà thôi". Bỗng dưng con lại nhớ đến câu đố của anh rể con "ai đang hát và ai đang nghe hát" và "tôi là ai". Lúc trước con nghĩ anh ấy đố tầm xàm thì ca sĩ hay mình đang hát và khán thính giả đang nghe. Nhưng bây giờ thì con đã biết câu trả lời "miệng đang hát và tai đang nghe và không có tôi ta nào cả".

Khi đó con đã hiểu ra lời dạy của Đức Phật "TÂM LÀM CHỦ, TÂM DẪN ĐẦU, TÂM TẠO TÁC". Chỉ có tâm đang luôn sai sử thân hoạt động ngày đêm và nếu mình không trọn vẹn tỉnh thức với tâm để thấy ra nên hay không nên nói gì làm gì nghĩ gì thì sẽ dễ dàng tạo nghiệp bất thiện.

Cứ thế con cứ ngày ngày làm việc luôn thận trọng chú tâm quan sát như Thầy đã dạy, tạp niệm bớt rất nhiều và khi có phóng tâm con biết ngay và chú tâm lại. Đến nay khi tâm sân hay tham vừa khởi là con thấy ngay và con quan sát tâm đó không lâu là tâm đó biến mất, cũng có lúc tâm sân hay tham đó quay lại nhưng không mạnh như lúc ban đầu, sau đó con nhớ lại phản ứng của con trong những tình huống đó để chiêm nghiệm hay có khi cười nhạo mình.

Kính bạch Thầy, một tháng trước trong khi ngồi Thiền con chợt nhận ra, mọi pháp hãy sinh ra là diệt ngay và theo cách thức riêng của pháp đó, và bất cứ một pháp nào trong tiến trình sinh diệt của nó đều có sự đau khổ trong đó cả và luôn đi đến không và không một pháp nào khác hay mình có thể can thiệp hay bắt pháp đó vận hành khác đi theo ý mình. Và làm như thế là tự mình làm mình đau khổ, tự mình hủy diệt đi những cái đang tốt đẹp. Và con thấy ra "Tu không có gì khó cả, chỉ tập Thấy, Nghe, Xúc chạm các pháp như nó đang là: NHƯ THỊ trong mọi lúc mọi nơi, KHÔNG CAN THIỆP, KHÔNG THÊM BỚT Ý CỦA MÌNH VÀO.

Con luôn ghi nhớ lời Phật dạy:
Khi xúc chạm việc đời
TÂM KHÔNG ĐỘNG KHÔNG SẦU
TỰ TẠI VÀ VÔ NHIỄM
LÀ PHÁP LÀNH CAO THƯỢNG

Con cũng luôn nhớ lời Thầy dạy
- "Thấy vọng tưởng hay tạp niệm như chuồn chuồn bay, đừng bận tâm, hãy luôn thận trọng chú tâm, quan sát việc mình đang làm"
- "TÂM KHÔNG làm muôn việc
Công đức trả về KHÔNG
Sống nhờ ơn không tạng,
Chết từ thuở lọt lòng"
- "Sống tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha"

Con nghĩ có lẽ nhờ tu tập theo lời dạy của Đức Phật và của Thầy, nên con đã thấy ra như vậy.
Con luôn tri ân Đức Phật đã dạy bảo cho chúng sanh biết có con đường để thoát khổ và tri ân Thầy đã phát quang con đường nầy (sau gần 2600 năm đã có quá nhiều rừng rậm không dễ dàng tìm thấy lối vào), để Phật tử chúng con có thể vào được con đường thoát khổ nầy.
Con rất mong lời khai thị của Thầy.
Một lần nữa con xin thành kính đảnh lễ Thầy với lòng tri ân sâu sắc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Dạ. Thưa thầy sự nhầm lẫn của con có "nghiêm trọng" cho sự giác ngộ không ạ? Kiểu như lệch hướng xa không ạ? Còn nên làm gì để điều chỉnh hay vẫn biết mình như hàng ngày, pháp tự điều chỉnh ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2019

Câu hỏi:

Con xin ở lại chùa Bửu Long trong 7 ngày để tập trung học để thi vì 6/1 này con có một kỳ thi quan trọng, nhà con hơi ồn nên con không tập trung được. Kính mong các sư hoan hỷ tạo điều kiện cho con ạ. Con xin cám ơn ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy con đã hiểu sai lời dạy của Thầy nay con mới nhận ra nhưng không biết có đúng không, bên trong con đang là tập khí lười biếng giải đãi buông lung, mà tập khí là do sự huân tập từ thói quen. Vậy mà con lại suy nghĩ mà mong đợi sẽ có một tâm sở siêng năng TỰ ĐỘNG XUẤT HIỆN mỗi khi con lười biếng giải đãi. Đáng nhẽ khi lười biếng con sẽ lắng nghe cảm nhận nó, khi nó buông lung thì đưa tâm trở về thực tại không để bị dẫn dắt, và việc gì đang cần làm thì làm một cách thận trọng. Thông qua đó để loại dần những tập khí lười biếng giãi đãi và thay thế vào đó là tâm sở siêng năng.
Con thấy ra điều này có sai gì không thưa Thầy. Mong Thầy chỉnh sửa giúp con. Con xin cám ơn Thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ!
Thưa thầy con đang đi lắp lại vỏ sọ cho mẹ con khoảng 5 tháng trước bị tai nạn ạ.
Ngồi trên xe (ĐăkLăk đi Sài Gòn) con thấy thế này: khi con trở về, nhìn mọi thứ rõ ràng, trong sáng nhưng có một cái "ta" dồn về trong đầu, nó có lời nói, phân tích... nó gây ra nặng đầu.
Nhưng khi tác ý mặc kệ, không quan tâm bất cứ chuyện gì thì nó dần tan ra, tâm rộng khắp, thân tâm nhẹ nhàng đó là tánh biết.
Khi cần chủ động làm gì trong tục đế hoặc vô tình xúc chạm việc đời thì từ đâu tâm dồn về trong đầu làm thành cái ta, nó đọc chữ, phân tích, nói năng, nó có cảm giác là riêng, là cái gì đó của mình, cảm giác thân thuộc, không giống họ... Nhưng vẫn có cái biết nó!
Từ chỗ cái ta đó, mình tác ý buông hết mọi chuyện thì nó tan dần nhưng vẫn có lời nói ở đâu đó, bỏ luôn lời nói, bỏ tiếp... Thì về cái rỗng lặng rỗng rang trùm khắp (cảm giác xa hết tầm mắt, tai...)
Nhưng nếu cứ rỗng rang, thì bụng đói, phải đi nấu ăn, lại phải dùng kĩ thuật vậy phải có cái "ta" đó mới nấu được cơm, vậy chân đế (đói) không thể bỏ tục đế (kĩ thuật).
Đôi lúc không có cái ta, mình có thể nhún nhường, cảm thấy không hơn bất kì ai
Xin thầy cho con nhận xét ạ!
Hiện giờ con đang ở Sài Gòn. Con có được gặp thầy ở chùa không ạ?
Con cảm ơn thầy, kính chúc thầy sức khoẻ ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Con quen một số bạn đồng tu, họ là những hành giả bên Bắc tông, tình bạn quan hệ rất tốt, nhưng mỗi khi trao đổi về Phật pháp thì lại bế tắc, bản thân con luôn dĩ hòa vi quý. Con nói Tứ thánh đế, họ bảo Vô khổ tập diệt đạo, con nói Trí tuệ họ bảo Vô Trí diệc vô đắc, con nói Tứ niệm xứ, họ bảo Trong không Ngoài cũng không, con nói Tham sân si, họ bảo tất cả đều là huyễn, con nói cứu cánh Niết-bàn họ bảo Vô hữu Phật vô hữu Niết-bàn. Vậy thì sao lại có sự khác nhau trong một cứu cánh chung? Kính sư khai thị.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, vì sao một vị ni sư, chỗ vị ấy ở có một từ trường rất nhẹ nhàng thoải mái, trong trẻo, dù biết con có tâm tu hành nhưng không hợp duyên xuất gia, vị ấy vẫn nói con lập gia đình vì ai cũng phải vậy. Một vị khác là cư sĩ, luôn tỏ ra vui vẻ thong dong, điềm tĩnh, và đi tới đâu cũng mang năng lượng tốt tới đó. Vị này cũng nói y như vậy.

Một vị khác biết con có ý tu hành thì rất mừng, khuyên con xuất gia, nhưng vị này con không cảm nhận được từ trường tốt như hai vị kia, nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Con thắc mắc là vì sao lại khuyên con phải lập gia đình vì ai cũng phải vậy? Mà con thì thấy thân bất tịnh quá, con không có khả năng tìm bầu bạn như thế. Như vậy họ với trình độ đó vì sao họ lại khuyên như vậy? Và lời khuyên có ý nghĩa gì, có đúng hay không? Hiện tại nó như một "ma chú" đối với con vì những người con tín phục đã nói như thế.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông lời đầu tiên con xin gởi tới Người lời chúc sức khỏe với lòng thành kính. Thưa Sư ông, thời gian trước con có ngồi thiền nhưng vì quá cố gắng tập trung nên con bị căng thẳng và bị ứ nghẹn nơi cổ. Nhờ duyên lành con biết được Pháp của Sư ông. Bây giờ con đã ngưng ngồi thiền một thời gian chỉ nghe pháp thoại và nhìn lại tâm mình thôi mặc dù thiếu sự tỉnh giác. Thưa Sư ông mặc dù con đã ngưng ngồi thiền nhưng hiện tượng ứ nghẹn ở cổ nó vẫn xảy ra liên tục. Con xin Sư ông từ bi chỉ dạy. Con thành kính đảnh lễ Người.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con nay 56 tuổi, con tập cách tập trung vào hơi thở thường xuyên hàng ngày trong hầu như mọi hoạt động như lái xe, đi đứng,... và đến nay cũng gần như đã quen. Thường thì con chỉ nhận biết hơi thở ra vào mà không suy nghĩ gì cả, tuy nhiên con lại cảm thấy như lơ mơ (mặc dù vẫn đang lái xe ...). Không biết như vậy là chánh niệm hay là hôn trầm, nếu là hôn trầm xin Thầy từ bi chỉ cách vượt qua, con rất cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con hỏi, khi ngồi thiền con hay bị xuất hồn, có khi đi thăm người thân, có khi đi lên trời nghe pháp... có khi con đi đến 3 ngày mới trở về. Con biết đây chẳng phải của Phật giáo. Vậy nếu muốn tu đúng theo Phật giáo, tránh xuất hồn thì con phải làm sao?

Xem Câu Trả Lời »