loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, con là một người thích trò chuyện và giao lưu với mọi người nên con có rất nhiều bạn. Con không hiểu tại sao mỗi khi con được bạn bè quan tâm đến quá nhiều con cảm thấy rất sợ hãi. Con cũng sợ ai đó dành tình cảm cho con quá nhiều. Có lẽ con sợ nếu con mắc nợ tình cảm hoặc nếu con đón nhận một ngày nào đó họ sẽ không còn thích con nữa. Xin thầy hãy cho con lời khuyên để con được tự nhiên sống trong tình cảm của mọi người.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Kính Thầy, con có một việc làm con cứ băn khoăn, xin Thầy chỉ dạy.
Có phải tâm băn khoăn không yên là vì mình làm sai không Thầy?

Con có một người bạn đồng nghiệp lại đồng cảnh ngộ ly thân rồi ly dị. Vì cùng cảnh ngộ nên con rất thông cảm và hết lòng giúp bạn khi có thể.
Mới đây vì bệnh dịch, cơ quan con làm việc bắt tất cả nhân viên về nhà làm việc. Bạn con trước bệnh dịch ăn ở trong văn phòng làm việc vì không đủ tiền thuê nhà và đồng thời chu cấp cho người chồng cũ. Khi bệnh dịch xảy ra, văn phòng đóng cửa, bạn con bay về Chicago sống tạm và để tiếp tục làm việc. Bây giờ chính phủ sắp mở lại văn phòng, bạn con muốn quay về Washington DC để sống trong văn phòng như trước. Bạn con hỏi con xin mướn phòng ở tạm trong nhà con trong lúc chờ chính phủ chính thức mở cửa. Mới nghe con nhận lời ngay với ý định cho bạn ở tạm không phải trả tiền thuê phòng. Nhưng nay con nhận ra một việc là con có bệnh tiểu đường dễ bị nhiễm bệnh, mà bạn con thì sẽ bay trên máy bay gần 3 giờ đồng hồ để đến nhà con. Không thể biết chuyện lây lan của bệnh có thể ra sao vì cả con và bạn đều gần 60 tuổi. Con giải thích và xin lỗi bạn khi từ chối cho tạm trú. Bạn con không nghe, cứ hết lời năn nỉ hứa hẹn sẽ rời nhà con ngay khi văn phòng mở cửa và giữ cách ly khi ở chung. Con liên lạc giúp bạn tìm chỗ ở tạm nhưng bạn con như người không nghe không hiểu cứ khăng khăng sẽ đến nhà con ở.
Con mong có cách giải quyết. Không nghĩ mình làm gì sai, nhưng sao lòng cứ không yên. Xin Thầy cho lời dạy. Con nhớ bài pháp Thầy dạy về các loại quan hệ trong cuộc đời và cố tự tìm câu trả lời về chuyện này mà lòng vẫn không yên.
Kính xin Thầy chỉ dạy. Thành kính tri ân.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy,
Khi con ngồi thiền, nhiều lần con cảm nhận một luồng hơi lạnh chạy dọc theo sống lưng, từ chân cổ đến thắt lưng, từ nách ra đến cổ tay...
Con thắc mắc không biết cách con thực hành có điều gì sai không? Hoặc luồng khí lạnh này lâu dài có ảnh hưởng gì đến sức khỏe hay không vì mặc dù bên ngoài trời có nóng hay lạnh, con cũng chỉ cảm nhận một luồng khí lạnh?
Con kính cám ơn Thầy và kính chúc Thầy khỏe mạnh, sống lâu làm chỗ nương tựa cho chúng con được tu học đúng theo chánh pháp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Xin Thầy giảng thêm về tâm vô ký và sự khác biệt giữa tâm vô ký và tánh biết rỗng lặng chánh niệm. Thành kính tri ân.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông, qua quá trình trải nghiệm chính và cuộc sống con thấy ra một điều là hễ tâm mình chứa đựng tập khí gì thì sẽ đưa mình tới những môi trường, con người có chứa những điều tương đồng như vậy. Đôi khi do chính mình bị lực đẩy của tập khí mà tự động tới môi trường đó, con người như vậy. Nhưng có lúc chính những tập khí bên trong mình phát ra từ trường nên những đối tượng hay môi trường sự việc ấy tự đến với mình. Không biết điều con nhìn ra như vậy có đúng không và nó có phải là một quy luật của pháp? Con xin cám ơn Sư Ông!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Con thưa sư, con nghe quý ngài giảng như sau:
Còn tái sinh đồng nghĩa còn vô minh và ái dục.
Như vậy, sự tái sanh kiếp chót của Đức Bồ Tát để thành Phật cũng là do vô minh và ái dục đưa vị ấy đi tái sanh đúng không thưa Sư? Con kính đảnh lễ Sư ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-05-2020

Câu hỏi:

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch Hòa Thượng
Con là Phật tử ở Biên hòa Đồng Nai. Con muốn thưa hỏi Hòa Thượng một việc như sau: Trong Kinh Tương Ưng Bộ bài Kinh Thủ Chuyển Đức Phật có chỉ dạy: "Do các thức ăn tập khởi nên sắc tập khởi. Do xúc tập khởi nên thọ tập khởi. Do xúc tập khởi nên tưởng tập khởi. Do xúc tập khởi nên các hành tập khởi. Do danh sắc tập khởi nên thức tập khởi". Con nghĩ cũng do xúc tập khởi nên thức tập khởi. Việc này không biết như thế nào?
Kính mong Hòa Thượng hoan hỷ từ bi giảng giải vì sao Đức Phật không chỉ dạy là: "Do xúc tập khởi nên thức tập khởi"?
Con xin cảm ơn Hòa Thượng.
Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Con tìm hiểu Phật pháp theo cách nghe pháp trên mạng và nghe những bài con cảm thấy cần thiết như bài về thiền, tứ niệm xứ, bát chánh đạo, niệm thân-thọ-tâm-pháp, thập nhị nhân duyên, ngũ uẩn, lý duyên khởi... nhưng con không đọc và tìm hiểu về kinh tạng. Phần lớn những bài pháp đó do thầy trình bày, một ít con đọc sách do sư Nguyên Tuệ viết. Trước kia con nghe để hiểu nhưng lại không thiền vì không hiểu tại sao phải thiền, sau khi nghe thầy giảng về thiền thì con có ngồi thiền ngày 1 lần vì con hiểu thiền trong mọi mọi tư thế trong cuộc sống và tại sao phải thiền.
Con có duyên đến với đạo Phật từ còn bé thông qua gia đình nhưng đến ngoài 50 con mới tìm hiểu theo Phật giáo nguyên thuỷ, còn trước kia gđ theo Đại thừa nhằm giữ gìn đời sống đạo đức là chính. Thưa thầy, nếu con tới với đạo như thế có đúng không và những gì con cần bổ sung trong tu tập cho có hiệu quả?
Con chân thành cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Phân vân rất nhiều, con mới dám mạnh dạn viết gửi Thầy vì con biết rất nhiều người khác đang cần sự hướng dẫn của Thầy hơn con, mà con thì cũng không biết viết cho Thầy như thế nào, nhiều khi con định viết hỏi Thầy rồi lại tự tìm câu trả lời, rồi lại phân vân và cứ như vậy. Một phần con tự thấy xấu hổ vì còn phạm giới (nghiện thuốc lá và hay uống rượu khi tiếp khách làm ăn kinh doanh), không xứng là đệ tử của Thầy.
Duyên con biết đến Phật đạo một phần do bản tính tò mò, muốn tìm hiểu cái lạ, cái mới (từ máy móc, thiết bị… cho đến mọi sự vật hiện tượng, đến các hiện tượng tâm linh); phần khác do mẹ con bị bệnh tim (rung nhĩ), lên cơn tim đau đớn (dù đã can thiệp ngoại khoa); lúc đó có một vị thầy đông y bốc thuốc và khuyên mẹ con đọc tụng Chú Đại Bi – lời Việt. Thấy mẹ con đau mà còn phải tụng đọc âm Hán Việt của bài Chú nên ngắc ngứ, khổ sở quá, nên con lên mạng tra cứu tìm hiểu nghĩa tìm cách giúp mẹ dễ dàng đọc tụng hơn... và con là người đọc tụng rất nhiều thay mẹ mong mẹ đỡ đau. Thật may mẹ con giờ không đọc tụng gì cả nhưng sự đau đớn giảm rất nhiều, thỉnh thoảng chỉ còn cảm giác mệt nhẹ và hơi khó chiu.
Cuộc sống của con rất bình thường, không nổi trội, cũng không thấy gì khổ đau hay sung sướng quá, từ bé con không tôn thờ hình tượng ai hay điều gì. Rồi cứ thế, sự tò mò của con vể Phật đạo từ lịch sử, các tư tưởng, trường phái… rồi thấy thích thú khi đọc về Danh, sắc… trong Cẩm nang nghiên cứu Thắng Pháp của Ngài Sayadaw U Silananda. Nhưng càng đọc càng thấy sao Phật đạo phức tạp quá vậy, tính con thiếu kiên trì mà lại luôn khởi sinh tư tưởng phản biện mỗi khi định quyết tâm làm gì đó… Tuy nhiên, hành trình đã qua cho con thấy được hình tượng mình tôn thờ, đó là Bậc Đạo sư có trí tuệ Vô Biên, Đức Hạnh Tròn Đầy, Vô lượng Từ Bi, Đức Phật Gotama. Quan trọng hơn nữa Đức Phật, Ngài là một con người bình thường, bằng xương bằng thịt. Con quay lại tìm hiểu những điều cơ bản nhất trong Phật đạo, và con nghĩ cách đơn giản nhất là thực hành.

Con tự học Pháp, hành Pháp và thực hành thiền qua những tài liệu con có được trên mạng internet. Một lần thiền, con bị rơi vào trạng thái không trọng lượng, hụt hẫng, nhưng sáng dậy rất khỏe và tỉnh táo. Một lần thiền khác, con thấy một mặt trời sáng lòa, mãnh liệt (nhưng rất dễ chịu, không chói mắt) từ trên đỉnh trán rồi từ từ hòa tan vào trong người với cảm giác rung động nhẹ dễ chịu, mát mẻ trong một một khóa thiền Niệm Ân Đức Phật - Araham do một vị Thiền sư - tiến sĩ ở Sri Lanka tổ chức. Con thấy ích lợi của thiền nên hướng vợ, con trai và con gái thực hành (may là vợ con rất tín tâm, ủng hộ). Con thấy những phương pháp đã thực hành có điều gì đó chưa thỏa đáng hoặc chưa phụ hợp với mình, con tiếp tục mày mò tìm hiểu Phật đạo để thực hành, tình cờ hơn một năm trước con có đọc một bài Pháp của Thầy, và cứ thế con cứ lẽo đẽo âm thầm theo Thầy ngày càng nhiều từ bấy đến giờ.

Nghe và đọc Pháp của Thầy giảng và trải nghiệm thực hành trong đời sống, con nhận thức được một điều, ngôn ngữ thật khó mà nói đúng, diễn tả đúng với sự thật, càng khó để diễn đạt những điều mà các bậc Giác ngộ đã trải nghiệm, dù đó là ngôn ngữ nào chăng nữa. Những lời gần gũi nhất mà Thầy đã cố gắng truyền đạt còn khó cho chúng con thực hành huống hồ thứ ngôn ngữ chúng con xa lạ. Bố mẹ con rất hiền hậu nhưng lại tỏ vẻ cái gì cũng biết và không muốn nghe những điều con hiểu được và nói ra trong Phật đạo; từ ngữ, lời nói sao mà khó diễn đạt được những thứ con cảm nhận được đến thế.

Khoảng 5 tháng trở lại đây con chủ yếu chỉ còn đọc và nghe Pháp của Thầy và thực hành ứng dụng trong công việc, xã hội, gia đình… Con thấy ra được vài điều trong đời sống nhưng thực sự thì con chưa trải nghiệm thực tế nào đáng kể để có thể lồng ghép được với các danh từ mà thầy đã chế định như “Rỗng lặng, trong sáng hay định tĩnh trong lành…”, nhưng con thường xuyên quan sát thân tâm trong mọi tình huống, bối cảnh (trừ những lúc thất niệm).

Do nghe và đọc Pháp qua mạng từ Thầy nhiều và đặc biệt là trong mấy ngày cách ly do dịch Covid, nên cứ hễ ngồi buông xả, nhắm mắt lại là con lại thấy mình tự tâm sự với Thầy, hỏi han các vấn đề khúc mắc trong thực hành với Thầy. Rồi trong một bài Pháp, Thầy đã dạy, hãy quên hết lời Thầy đi, thế là cả 1 tuần con chỉ xem phim (con thích phim khoa học dựa trên các luận thuyết của các nhà khoa học về không-thời gian), không nghe Pháp nữa.

Tuần trước, tình cờ trong một lần ngồi thư giãn buông xả trước khi đi ngủ (chúng con hay làm việc này trước khi ngủ), con mới lơ mơ trải nghiệm thực tế được một “thực thể”. Con xin mô tả vì con không biết đặt tên nó là gì ạ. Trạng thái lúc đó là con như mơ, như tỉnh. Mơ vì thấy thấy thân tâm lắng xuống, dịu nhẹ. Tỉnh vì vẫn thấy phóng tâm (các hình ảnh, ý nghĩ liên tục sinh diệt, thay đổi), các cảm giác ở cơ thể (tê, mỏi...), sự chuyển động của cơ thể khi thở, tình trạng hơi thở lúc ngắn lúc dài, lúc nhanh, lúc chậm… Thế rồi như có ai đó nhắc nhở “bạn đang tìm gì vậy và đang làm gì vậy…?” ở trong đầu, con nhận ra có một “thực thể” vẫn ở đó dõi theo mình. "Thực thể” này không có hình, không có tướng, không mùi, không màu… chẳng có gì cả, chẳng là ai cả; “thực thể” này rất vô cảm đúng theo nghĩa đen, nó chẳng làm gì cả, chẳng tác động gì khi thấy tình trạng thân tâm của con lúc đó (lúc đó con vẫn thấy cảm giác ở thân tê-mỏi, sự thở và chuyển động cơ thể qua sự thở… sự phóng tâm - vẫn đang diễn ra nhưng rất nhỏ… và các cảm giác xung quanh). Tuy nhiên, “Thực thể” này lại bao trùm tất cả, “nó” biết hết và chẳng làm gì cả, những sự thay đổi, lăng xăng chuyển động của thân tâm giờ đang nằm trong “nó” bé nhỏ và rất yếu ớt; tất cả lúc đó chỉ là một thứ gì đó duy nhất. Rồi các suy nghĩ trong đầu con phát sinh như sau: “Thực thể” này tồn tại mọi lúc, mọi nơi, mọi không gian, mọi thời gian... hay nói cách khác đối với “nó” không có gì gọi là không gian hay thời gian cả, chỉ có điều mình có nhận thức được “nó” hay không mà thôi và con còn cảm nhận thấy “Thực thể” này còn có thể biết nhiều hơn nữa ngoài thân tâm con. Cảm nhận của thân con lúc đó cũng hơi mát mát, nổi da gà nhẹ chứ không mãnh liệt như cảm giác “mặt trời” hòa vào mình như lần trước.
Kính mong thầy cho con lời khuyên về nhận thức và các hiện tượng con đã trải qua để con không bị sai đường ạ!
Khi nào hội đủ phước duyên, con mong được gặp Thầy!
Con thành kính tri ơn Thầy!
Con: Tô Toàn

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con có 1 vấn đề thắc mắc xin thầy chỉ bảo giúp con ạ. Đêm qua khi ngủ vai bên phải của con đau nhức chịu không nổi, nhức ở trong xương tủy, còn đầu thì cũng nhức. Con thấy khó chịu vô cùng, sau một hồi con chợt nhớ đến lời thầy dạy là phải trở về trọn vẹn với cái đang là, cảm nhận nỗi đau chứ không phải chống đối lại. Vậy là con buông lỏng người ra để cảm nhận cái đau, con buông lỏng chỉ vì mong muốn cho hết đau thôi. Sau đó con lại nhận ra mình làm như vậy cũng chưa đúng vì còn có ý đồ muốn hết đau, mình chỉ buông lỏng, cảm nhận trọn vẹn cái đau đang diễn ra chứ không được có ý muốn gì vào hết. Con chợt nhớ đến lời thầy dạy là phải tự nhiên và vô tâm. Thưa thầy con suy nghĩ và hành động như vậy đã đúng chưa ạ, xin thầy hoan hỷ giải đáp giúp con ạ. Và thầy ơi, cơn đau hôm qua thật không dễ chịu chút nào ạ. Sau khi cơn đau lắng dịu xuống trong con có cảm nhận là cơ thể này sao mỏng manh nhỏ bé thế. Con xin thầy từ bi khai thị giúp con ạ. Con kính xin đảnh lễ thầy!

Xem Câu Trả Lời »