loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-12-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy và vấn an sức khỏe của Thầy, cho con xin được sám hối lỗi của con. Con xin lỗi vì đã làm phiền Thầy
Hôm đó con đã rất sân vì người chị vợ đã không thấy ra cách dạy con của mình đang đi sai hướng. Con không hề ghét bé gái vì con biết bé bị bệnh, con sân vì mẹ của bé làm cho bé bệnh ngày nặng hơn mà không thấy ra.
Con phải sống chung với chị vợ, chị vợ con có 1 bé gái năm nay đã 6 tuổi, bé bị bệnh tự kĩ, bé không biết được hành vi của mình là đúng or sai như con nít bình thường, phải kèm bé nhiều lắm lắm may ra mới biết đúng sai là như thế nào, nhưng mẹ của bé lại dạy con theo phương pháp của Mỹ là để bé phát triển tự nhiên theo bản năng của mình của 1 người bình thường. Muốn làm gì thì làm.
vi dụ: khi ăn thi cho bé nằm ngã ngớn, đồ ăn thì rớt đầy dưới đất, sau đó ngồi lụm đồ ăn đã rớt dưới đất để ăn mà không dạy con ăn phải ngồi ăn ra sao (vì đề phát triển tự nhiên). Hoặc là nhắc nhở qua loa cho có.
Khi nói về vấn đề dùng bồn rữa mặt mà ngồi trong đó rữa chân như vậy thì chị vẫn cho là bình thường, đôi khi còn tè trên đó, sau khi bồn rữa mặt bị nứt thì mới thôi không cho ngồi nữa..
E của con là giáo viên dạy cho những bé này, thì nói cách chị dạy có vấn đề rồi, mười người vào nhà đều thấy là có gì đó sai sai và đều góp ý với chị, nhưng chị vẫn tin hướng đi của chị là đúng. Từ ngày e bé ra đời đến nay đã 1 tuổi, ngày nào e bé cũng giật mình thức vì bé gái này. Con biết đây là bài học của riêng con cần phải học ra và cũng là bài học của chị ấy.
Hôm đó nguyên nhà con bị Flu cảm, cho nên mọi người đều bệnh đã 5,6 ngày đều rất mệt mỏi và stress vì đêm nào e bé cũng khóc tới sáng vì không thở được và sốt, đêm đó nguyên đêm con phải thức lo cho e bé, con tháy khi bệnh làm tâm lý mình kém cộng thêm không ngủ đủ giấc, liên tục máy đêm, cho nên cơ thể muốn được yên tĩnh để nghỉ ngơi, đứa bé này lúc nào cũng muốn làm cho e bé thức, nói nhỏ nhẹ nhắc nhở thì bé càng làm ngược lại và bỏ chạy vào phòng trốn như cố tình chọc tức. Lần thứ 1 con nhắc nhở, càng làm ồn hơn và lần thứ 2 bé vẫn tiếp tục làm ồn và to hơn, e bé giật mình máy lần và phải cho e bé ngủ lại, con thấy tâm mệt mõi muốn được yên tĩnh nhưng bé này vẫn làm ồn, muốn
được yên tỉnh, muốn theo ý mình (bản ngã) nhưng không được (bất toại nguyện, khổ), sống chung với người không thích (khổ)
tâm sân nổi lên, lần thứ 3 e bé thức dạy và khóc. Lúc này con thấy do tinh thần mệt mỏi và stress trong nhiều ngày cứ bị bé tra tấn như vậy, con thấy tâm sân lên, mặt đỏ, thở gắp, tim đập nhanh, khát nước, ăn nói mất kiểm soát. Khi tâm bị dính mắc vào đối tượng lúc đó con thấy có thời gian, thấy khổ đế và tập đế, con thấy được nguyên nhân làm cho mình phiền não và khổ.
Trong khi những thời gian, tinh thần ổn định và tâm trong sáng thì khi bé gái này làm e bé giật mình và khóc, thì con thấy đây là thời giới duyên khởi mình không thể nào bắt nó xảy ra theo ý mình được, lúc đó e bé khóc thì con dỗ e bé, cho bé ngũ lại tâm tập trung vào hiện tại nơi e bé con thấy được tâm lúc này yên tịnh, không có phiền não khổ đau (đạo đế, diệt đế), lúc đó con không thấy thời gian. Con thấy được con đường dẫn đến giải thoát khổ.
Thưa Thầy có phải con cứ tiếp tục thấy ra cái gì làm còn phiền não, cái gì dẫn đến chấm dất phiền não, phải không Thầy? Vì đây là bài học của con cần phải học ra và sau này sẽ còn nhiều bài học khác, và mình cứ tiếp tục thấy ra Khổ, Tập, Diệt, Đạo của pháp đó phải không Thấy. Con xin cám ơn thời gian quý báu của Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-12-2019

Câu hỏi:

Con chào Thầy,
Thưa thầy, nhiều người thường nói "Khi đứng trước những lựa chọn hay ngã rẽ cuộc đời mà mình mơ hồ không quyết định được, thì hãy lắng nghe những lời trái tim mình mách bảo để có câu trả lời". Con đã thử làm điều này khi trong tình thế lựa chọn. Nhưng con tự hỏi liệu những lời đó có phải từ bản ngã mình không, vì khi con tự dò xét chính mình thì con thấy cảm xúc con là mạnh mẽ nhất, nếu con thích con sẽ chọn, không thích thì tránh xa. Rồi sau khi cảm xúc đó hết thì con thấy mơ hồ, mất động lực để đi đến cùng với quyết định của mình. Vậy có phải con đang lắng nghe nhầm hay không có sự tồn tại của lời trái tim nào hết không ạ? Rồi khi ra quyết định con nên làm gì hay là chỉ nhắm mắt chọn bừa?
Con xin cám ơn Thầy ạ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Những suy nghĩ trong con đôi khi vẫn hơi rối bời, chưa đơn giản được và con biết mình đang như vậy. Con vẫn coi đó như tiến trình tìm hiểu chính bản thân mình, biết mình phải qua sự phức tạp cùng cực rồi mới đơn giản được. Con nghĩ như vậy có đúng không ạ?
Con xin cảm ơn Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2019

Câu hỏi:

Dạ con xin hỏi thứ 4 sắp tới ngày 01/01 Thầy có ở chùa không ạ?
Dạ con xin cảm ơn Thầy ạ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2019

Câu hỏi:

Bạch sư phụ!
Con kính thầy giảng cho con điểm đồng và dị giữa 3 cụm từ CHÂN KHÔNG, HƯ KHÔNG, VÀ KHÔNG ĐẠI ạ?
VÀ HƯ KHÔNG có phải là pháp vô vi không ạ?
Và nếu HƯ KHÔNG là pháp vô vi thì tại sao ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con nhận thấy khi mới bắt đầu học hỏi giáo pháp được ít nhiều, đa phần người ta hay tăng trưởng tâm sân, tâm ngã mạn; giảm thiểu lòng từ, thiếu thái độ tự nhiên vô tâm... Có phải chỉ khi đã thấu hiểu đạo đầy đủ và trọn vẹn mới có được tâm từ thực sự?
Xin Thầy từ bi dạy cho chúng con cách tránh được hậu quả xấu này khi mới bắt đầu học hỏi giáo pháp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2019

Câu hỏi:

Kính Sư!
Như một cục đất tùy theo người sử dụng nó, có thể biến nó thành gạch có để biến nó thành đồ sứ, có thể biến nó thành hình dạng theo ý muốn của người đó, nhưng bản chất của đất cũng không thay đổi, nó vẫn là nó.
Trong cuộc sống hiện thời con đang chế tác những gì đến bên con, con cảm thấy tự do tưởng tượng tự do ý chí và tự do cảm nhận, nhưng không quên nhìn rõ về bản chất của đời sống...
Kính Sư chỉ dạy cho con. Con sống như thế có bị coi là sống trong ảo tưởng bị chính ý niệm của con trói buột không ạ?
Thật con cảm thấy rất nhẹ nhàng và tự do khi sống như thế.
Kính Sử dạy bảo con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2019

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy!
Con nhận ra con chỉ nhận thức và quyết định mọi việc chỉ bằng lí trí và bản ngã Thầy ạ!
Bây giờ con đã tìm được công việc có thể nói là tốt, mọi việc tạm ổn.
Nhưng trong công việc của con hiện tại luôn phải có một sự va chạm với đồng nghiệp rất lớn mà bản thân con muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Ban đầu con đã mường tượng được chuyện mâu thuẫn sẽ xảy ra. Nhưng càng ngày con càng cảm thấy bản thân bức bối, con bị stress khi phải đối diện với những người mà giữa họ và mình có khúc mắc. Con chọn cách chạy trốn họ. Con đang nghĩ đến việc lại nghỉ việc ở đây để không phải đối diện nữa
Như lời Thầy đã dạy cho một bạn điều đó nhắc nhở con là bản thân con đã không tự nhìn soi sáng vào tâm mình mà còn ảnh hưởng bởi bên ngoài.
Nhưng con vẫn chưa làm được như lời Thầy dạy thì con phải làm thế nào?
Mọi chuyện đối với con chỉ có lý trí và bản ngã.
Con mong Thầy cho con lời khuyên.
Con xin tạ ơn Thầy.
Con chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, sáng thứ 6 ngày 03/01 (09/12) Thầy có ở Chùa không ạ?
Con cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Bao năm qua với Tâm hân hoan đón chào trải nghiệm mới, thấy biết mới, trên thực tại nơi tự thân, con buông ngôn từ ngữ nghĩa học hiểu, thay vào đó Con mở trang kinh vô tự nơi Cuộc Sống với sự dẫn dắt của Thầy, con luôn thấy mình rất may mắn đã thoát ra khỏi sự tu mù, buông kinh điển nhưng không phải xa rời lời Phật lời Thầy. Hôm nay duyên cớ mà con trình với Thầy là về cách đây ít tháng có một vị Sư trẻ tặng con cuốn sách "Hợp tuyển những lời Phật dạy từ kinh tạng Pali" do ngài Bhikkhu Bodhi biên soạn cuốn sách khổ lớn trên 600 trang con đã đọc xong, đọc như nuốt từng chữ từng câu, đọc đến đâu con tỏ rõ và hoan hỷ đến đó như sự phản chiếu soi sáng, từ xưa đến nay con chưa từng có những phản chiếu soi sáng hoan hỉ khi đọc kinh sách như vậy tuy có những điều con phải xếp lại và nghiệm tiếp. Nếu cuốn sách này đến với con từ mấy năm về trước thì con cũng chỉ thêm thắt chữ nghĩa và rồi vẽ rắn thêm chân Bản Ngã to ra. Lành thay! đúng như Thầy nói "Pháp không phụ ơn người muốn nghiệm bài học của Pháp, Thuận pháp pháp hộ trì" khi thấy biết chân chính, dẫn đến hành động, nói năng, suy nghĩ chân chính. Hoan hỉ thay! Duyên Lành suốt thời gian gần 8 năm trôi qua con buông ngôn từ ngữ nghĩa rỗng tuếch và thay vào đó con ứng dụng lời Thầy đưa Tứ Diệu Đế lời Phật dạy vào cuộc sống đời thường, đâu là khổ, đâu là nguyên nhân gây khổ, đâu là sự diệt khổ và đâu là con đường đưa đến sự Tận Diệt của khổ, để rồi biến thực tại Cam Go thành an vui Niết bàn.
Bây giờ lại một lần nữa duyên cuốn sách đã phản chiếu trong con phơi bày một sự thật về chân lý sinh, già, bệnh, chết, ngay thân ngũ uẩn này, nơi hiện tại đây. Thấy biết với con lúc này không còn nằm nơi sự học hiểu nữa. Đúng là sự học hiểu và thể nhập pháp khác nhau xa Thầy nhỉ. Thời gian qua Thầy dạy con tuy không thấy phật phật trời trời thánh thánh, không có quá nhiều ngôn từ ngữ nghĩa kinh điển nhưng Thầy đã thiện xảo uyển chuyển trong trí tuệ, Thầy đã giúp con thấm nhuần lời Phật dạy bằng cách con phải tự bước bằng đôi chân của chính mình ngay nơi thực tại của chính con và đúng như vậy. Ngày trước khi chưa gặp Thầy con đã thuộc Tứ Diệu Đế cái thấy biết không đầy đủ, thực hành cũng vậy, lát gừng lát tỏi đôi khi chân dưới đất mà đầu trên mây, ngã mạn cống cao mà mình không hay, gặp Thầy rồi cái ngã xẹp dần khi mỗi lần dọn rác trong tâm. Thầy ơi điều này con hoan hỉ lắm, thi đậu bài học này lại tới thi bài khác trên pháp đến đi, để thấm nhuần Lời Thầy không phải một sớm một chiều phải có bề dày chiêm nghiệm nơi tự thân trong cọ xát nơi mọi hoàn cảnh môi trường trong mọi oai nghi cũng như nơi cảm xúc, cảm giác, cảm thọ, pháp hành mà Thầy chuyển trao vô cùng Thậm Thâm Vi Diệu!
Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »