loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1804 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 27-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Trước khi hội kiến với Thầy và Sư Thúc tại Úc, con xin trình pháp cùng Thầy qua các câu thơ mà con đã thấy ra khi nghe pháp thoại về "chấp ngã và chấp pháp" dù rằng trước đây con chưa biết làm thơ: <p>
"Tưởng rằng có sở đắc <p>
Nào hay càng cột thắt <p>
Và còn muốn giữ bắt <p>
Thì làm sao dịu tắt" <p>

Sáng nghe Thầy giảng đạo <p>
Xưa nay hiểu tào lao <p>
Có một chút cống cao <p>
Tưởng rằng đã được Đạo. <p>
Nào ngờ còn lao xao <p>
Đứng ngoài cửa hàng rào <p>

Nhờ một lời nguyện khấn <p>
Thầy truyền cho Tâm ấn <p>
Nay rất là tinh tấn <p>
Luôn nhìn vào Tâm Thân <p>
Kính chúc Thầy được sức khỏe khương an để con còn tu học với Thầy trong 7 ngày như con hằng ước nguyện.
Con, HH.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-09-2015

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy.<p>
Thưa thầy pháp thầy dạy thì con hiểu nhưng với phần chú tâm, thận trọng, quan sát thì con không thực hành được vì khi hiểu theo ý con thì khi thực hành lý trí bản ngã liền xen vào. Nên con đã quên đi sự chú tâm, thận trọng, quan sát mà ứng dụng phần thầy hay nhấn mạnh phía sau là phải “tự nhiên” vì con thấy nơi con đã có sẵn sự chú tâm, thận trọng, quan sát rồi, vấn đề là chỉ ứng ra tự nhiên là được. <p>
Còn khi ngồi thiền cũng vậy, con vẫn vận dụng nguyên lý buông xả tự nhiên thì con vào được nhưng khi vào được thì bản ngã liền xen vào, con liền nhớ lời thầy dạy: không thêm, không bớt tánh biết vốn sẵn có nơi mỗi người không cần giữ trạng thái hay nắm bắt gì cả. Tu tập một thời gian con nhận thấy con đã đi đúng hướng như lời thầy dạy: có việc thì ứng ra làm, thường thì trở về với chính mình vì phần nhiều những lo lắng, suy tính, bất an, sân hận… đều là ảo. Con thấy việc cần làm trong đời sống thì nhiều, nhưng thực ra nó rất ít chứ không nhiều nếu hiểu và ứng dụng được nguyên lý thầy đã dạy. <p>
Cuộc sống khi con hiểu lời thầy dạy là những bài học mà pháp mang đến thì con thấy nó quá hay. Khi con gặp những chuyện khó khăn trong công việc tâm con liền bất an, lo lắng nhưng may mà con đã vào được pháp của thầy nên con thấy ra là phải bó tay thôi, lo lắng, bất an là phản ứng vô ích của bản ngã. Trong công việc con có tranh chấp với đồng nghiệp, tâm sân của con khởi lên không phải chỉ ở lúc làm việc chung mà khi con về nhà thì tâm con vẫn cứ khởi lên ở cường độ rất cao, một thời gian dài con quan sát tâm sân nhưng không sao hết được. Con cải thiện môi trường làm việc cũng vô ích, sau đó con có buổi tranh luận thẳng thắn với đồng nghiệp của con, trong lúc tranh luận con hiểu ra được bản chất thực của vấn đề là do con nhận thức sai. Cái sai không phải ở chỗ đồng nghiệp con đúng hay sai mà cái sai là ở chỗ con đã gán hành vi, thái độ của đồng nghiệp con theo một chuẩn mực thiện, ác, đúng, sai. Sau phát hiện này tâm con không còn sân với đồng nghiệp con nữa, thỉnh thoảng tâm sân có khởi lên thì con thấy trước khi tâm sân khởi lên có một khoảng thời gian tích tắc con cho là đồng nghiệp con ngã mạn, ích kỹ, chủ quan… thì con liền thấy ra nguyên nhân thực sự là gì. <p>
Thưa thầy con thấy ra được nếu con sống theo sự chỉ dạy của thầy là tuỳ duyên thuận pháp thì trật tự tự nhiên thành, ngược lại nếu có ý tạo tác thì sự hỗn loạn bắt đầu từ đó. Thưa thầy sự kỳ diệu của tu tập không phải là học hết các lời Phật dạy hay thầy dạy mà là học để thấy ra, sau đó căn cứ vào lời thầy dạy để biết mình tu đến đâu rồi và không đi lạc hướng, phải không ạ? <p>
Con kính chúc thầy mạnh khoẻ. Con chào thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-09-2015

Câu hỏi:

Thầy kính, <p>

Từ hôm con dọn qua ngôi nhà mới này, trong lòng con có một cảm giác xa lạ với chồng con lắm Thầy. Tuy vợ chồng con vẫn đối xử với nhau bình thường, nhưng con cảm giác con chỉ là con, anh chỉ là anh. Anh không phải là người chồng giống khi xưa của con. Không phải chỉ với chồng con, mà hình như anh chị em hay mẹ hoặc con của con, con cũng có cảm giác như thế. Con vẫn sống và làm việc bình thường không suy nghĩ gì thì tương giao bình thường. Còn nếu nghĩ đến thì có cảm giác chạnh lòng vì bản thân con và tất cả người thân của con đều có thay đổi thái độ. Đôi khi tâm hồn con cảm thấy trống trải vô cùng. Con chỉ cảm nhận trọn vẹn cảm giác đó như thế mà thôi. Nó đến và đi như thế đó. Con xin chia sẻ với Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-09-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy, con kính xin phép thầy cho con hỏi vài điều: <p>
- Thấy pháp và thấy chân lý là một phải không thầy - chỉ khác nhau tên gọi? <p>
- Có phải thấy pháp là thấy ra khổ, vô thường, vô ngã của thân tâm? <p>
- Muốn thấy pháp đòi hỏi sự quan sát trọn vẹn tỉnh thức với cái đang là? <p>
- Sống với cái đang là tức là sống với thực tánh pháp? Và chính tánh biết nhận ra thực tánh pháp ấy? <p>

Con cảm ơn thầy, mong thầy chỉ giúp cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-09-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy đêm nay trong khi ngồi thiền con nhìn thấy tâm mình thật sự quá ngộ nghĩnh, nó luôn luôn lăng xăng giống như 1 chú khỉ vậy. Lúc trước con luôn luôn muốn dẹp bỏ tâm này để được tâm định nhưng giờ đây con mới hiểu càng muốn loại trừ thì càng lăng xăng nhiều hơn. Thay vì loại trừ thì giờ đây mình cứ xem nó đi vì các pháp phát sanh lên đều có nguyên nhân của nó cả. Quả thật đêm nay con đã thấy ra khi tư tưởng khởi sanh lên thì ngay lập tức tâm liền lăng xăng tạo tác theo tư tưởng ấy, nhưng lạ thay càng quan sát nó thì tâm trở nên định lúc nào không biết. Khi nhận biết thì tâm đã định rồi và mọi thứ lăng xăng không còn nữa, chỉ còn trạng thái định như vậy thôi. Giống như lời Thầy dạy, các pháp sanh lên như thế nào thì cứ thấy như vậy rồi pháp tự điều chỉnh cho đúng mà không cần mình điều chỉnh. Con xin trình pháp với Thầy, có chỗ nào sai mong Thầy chỉ giúp con để con thực hành tốt hơn trên đường tu tập của con. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-09-2015

Câu hỏi:

Thầy kính mến, <p>
Hôm nay trên xe đưa rước đến nơi làm, con đã nghe bài Pháp "10 ba-la-mật" của Thầy, con đã khóc vì xúc động. Một lần nữa, con cám ơn vì cuộc đời quá nhiều đau khổ, đúng như Thầy dạy có đau khổ thì mình mới giác ngộ được, thấy được bản ngã của mình. <p>
Trước đây, những bạn bè thân thiết ai cũng ngậm ngùi cho hoàn cảnh của con, họ khóc vì thương con, họ nói sao con có thể chịu đựng được, nếu như là họ thì họ đã bỏ đi đâu đó rồi. Nhưng lạ thay là con chẳng thấy gì cả, con nghĩ là mình đã quen với những cảnh thế này, là mình đã bị chai sạn cảm xúc rồi, chẳng quá vui hay quá buồn trước bất kỳ điều gì. Đúng là người trong cuộc mới hiểu, thì ra sức chịu đựng của mình lớn hơn nhiều so với mình nghĩ, bất kỳ hoàn cảnh nào cũng vậy, rồi nó sẽ qua. <p>
Lúc đó, con chưa có duyên biết về Phật Pháp, con vẫn hay nghĩ, những ai có con đường bằng phẳng thật may mắn, thôi thì số phận mình, mình phải chấp nhận và vươn lên. Nhưng Thầy ơi, Pháp đã vận hành thật hay, đến và đi, từng cái khổ một, con trưởng thành rất nhiều, Thầy ạ, những người con từng gặp dù tốt hay xấu họ đều dạy con một vài điều. Con nhìn những người xung quanh, có những người khổ hơn con mà họ sẵn sàng giúp người khác, có những người trong hoàn cảnh khốn khó hơn con mà họ vẫn tươi cười... À, thì ra do mình quá tập trung vào cái khổ của mình mà thôi. <p>

Và Thầy ơi, sau khi biết về Phật pháp con đã vỡ òa, con sống tỉnh thức, thận trọng trong hành động và lời nói hơn, điềm tĩnh hơn, không bè nhóm, tụ tập, con chuyển qua ăn chay (vì thương và không muốn sát mạng chúng sanh), và dù là con vẫn bình thường, hòa đồng, không nói về Đạo pháp vì con hiểu rằng, mọi người sẽ cho con mê tín (bản thân con trước đây cũng vậy, duyên chưa đến thì vẫn không có nhu cầu tìm hiểu về Đạo). Thế nhưng những thay đổi của con cũng làm cho một vài người khó chịu, họ cười cợt, phê phán... Cũng bị tổn thương ngay lúc đó nhưng qua nhanh vì con cảm thông cho họ và hiểu họ, trước đây con cũng như vậy (mọi tỵ hiềm, ganh ghét, đố kỵ đều xuất phát từ lòng sợ hãi cả, và con thấy thương họ thay vì sân giận như trước đây). <p>

Con đã từng nghĩ, giá như mình đã biết về Phật Pháp trước khi kết hôn, nhưng rồi hiểu rằng Pháp đã vận hành đúng, con đã học được bài học của hôn nhân, bài học để sống dung hòa với một người dù khác nhau về nhiều mặt, sống bằng cách hiểu họ, hiểu chính mình. Rồi học được bài học làm mẹ, sự hy sinh, yêu thương... <p>

Từng bài học một, và cuộc đời thật kỳ diệu! Chỉ đơn giản là bây giờ con đã sống yêu thương hơn, bớt đi "cái tôi" của mình hơn và con hiểu sâu sắc lời Thầy dạy, chỉ có hai điều thôi là học được gì từ cuộc đời và từ sự cảm tạ, biết ơn cuộc đời, ta làm được gì cho cuộc đời thôi ạ. Trong một quyển sách "Từ giận dữ đến bình an", có một ý thề này, khi cơn giận xuất hiện, hay trong một hoàn cảnh đặc biệt, hãy tách mình ra, xuống hàng ghế khán giả và quan sát xem ta đang diễn thế nào trong màn kịch trên sân khấu. Thật ra cuộc đời cũng giống như một sân khấu lớn mà mỗi người đóng một vai trên đó. <p>

Con thành kính tri ơn Thầy, mong một ngày có duyên lành con được gặp Thầy. <p>
Con, Trâm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-09-2015

Câu hỏi:

Kính bạch thầy. Chào thầy ra về chúng con hoan hỉ vô cùng, trong nhóm có một chị thắc mắc khi nghe thầy giảng về đang là, chiều nay được trực tiếp hỏi thầy chị rất hài lòng hoan hỉ. <p>
Còn về phần con, do mấy ngày nay trong đầu khó chịu cộng thêm đi đường xa vì vậy mà cảm giác khó chịu càng nhiều hơn, khi nghe thầy giảng được khoảng 30' con tưởng chừng phải ra ngoài để nằm nhưng con tự nhắc nhở mình không ra rồi trọn vẹn với đang là đầu khó chịu chỉ thấy khó chịu không xen cái ta khó chịu vào và lắng nghe thầy giảng, thời gian kéo dài gần một giờ sau con mới thấy dần dần dễ chịu cho tới khi thầy giảng xong. Đảnh lễ thầy để chào về, khi được thầy hỏi thăm về thân bệnh trong trí con chợt lóe sáng, dạ thưa thầy lúc đó con có cảm nhận thật an lành nhẹ nhàng, con sung sướng nghẹn ngào xúc động, con cảm ơn thầy rất nhiều ạ. <p>
Chúng con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Con là con gà con vẫn đang gõ vỏ để ra ngoài ánh sáng đây ạ. Hôm nay con xin được trình pháp. <p>
Con đi lại chủ yếu bằng bus. Trạm gần nhà cũng gần bến xe miền Đông nên "chả có gì vui khi chờ bus. Chỗ đó luôn ồn ào và nhiều chuyện tức cười", tâm con luôn nói vậy (mà con cho "nó" nói đúng). Sáng nọ, khi đang chờ bus, một anh xe ôm tới hỏi con đi đâu để anh chở. Thường là con không thích các anh xe ôm vì "nếu đi thì người ta đã hỏi, ai chẳng biết anh là xe ôm". Nhưng bữa đó, ý nghĩ "Ồ, anh này cũng đang mưu sinh như mình thôi" đến với con và con không thấy khó chịu mà thích thú quan sát xem anh ta có mời được ai đi xe mình không. Dù dáng vẻ lam lũ của anh thật đối nghịch với khung cảnh văn phòng nơi con làm việc nhưng con thấy anh ta với con chả khác gì trong cuộc mưu sinh đầy mệt nhọc, triền miên bao năm qua. Tự nhiên con thấy một niềm vui trong lòng, hướng sang những người khác đang chờ xe, con thấy cả một cuộc sống đang sống động trước mặt mình. Lên xe, con vẫn thấy niềm vui này. Con tự hỏi "Không hiểu cái này là cái gì?" và, thưa Thầy, con đã "thấy" thế nào là sự quan sát tự nhiên. Trước đây, nhìn ai con cũng "tặng"cho người ta một bộ mặt mà chắc gì họ như vậy, bác tóc bạc kia chắc mắc bệnh "hiểm nghèo" vì bác thường xuống bệnh viện ung bướu và thế là con thấy bác "khắc khổ, lo âu", bữa đó con không thấy như vậy chỉ là một người đàn bà lớn tuổi, ốm ốm; "rồi mấy người nhà quê thật tức cười, cứ ngồi ăn bánh mì để lỡ xe mình qua rồi nhốn nháo" bữa đó con thật cũng bình thường thôi, đói thì phải ăn, lỡ xe này thì ta nhắc chừng giùm họ chuyến tới... Con vỡ lẽ thì ra "tư kiến, thành kiến, định kiến" gớm thật, chúng ăn cắp niềm vui sống của con bao lâu nay. Và khi chúng "tự rơi rụng"(con dùng từ này vì con thấy tự nó rớt chứ con không dụng ý) thì niềm vui, sự cảm thông vốn có bên trong tự hiển lộ, nào có cần cố gắng gì đâu. Lòng con tràn ngập sự biết ơn Tam bảo. Nếu con không biết con đường này thật cuộc đời con còn nhiều khổ đau (mà do con tự nghĩ ra thôi). <p>
Con xin cám ơn Thầy đã cho con câu thần chú "Chỉ quan sát thôi không phân tích, suy luận, đánh giá như trong khoa học đâu". Thật không dễ, rất không dễ để có được sự quan sát thuần túy này nhưng vỏ trứng vẫn đang nứt vì gà con vẫn kiên trì gõ, thưa Thầy. <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Cầu mong Hồng ân Tam bảo luôn hộ trì cho tất cả chúng sanh được an vui và giải thoát.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-09-2015

Câu hỏi:

Thầy kính! <p>
Lâu rồi con không viết thư gửi Thầy, hôm nay nhân việc đọc câu hỏi của một bạn đạo gửi ngày 5/9/15: "Chánh kiến trong Bát Chánh Đạo thực sự được hiểu như thế nào?"... Con thấy bạn ấy cũng giống mình trước đây, đầu óc ngập tràn câu hỏi. Con muốn nói với bạn ấy vài điều mình trải nghiệm mong thầy chỉ dạy thêm. Trong đầu óc có rất nhiều câu hỏi, chính những câu hỏi ấy xuất phát từ lý trí của bản ngã, là ảo tưởng, thôi thúc tìm kiếm câu trả lời để thỏa mãn... Nếu đầu óc dừng lại thì sao nhỉ? Nếu đầu óc trống rỗng, vô trí thì sao nhỉ? Sự sống như một dòng chảy, cái thực là tại đây bây giờ lặng lẽ... toàn thể tĩnh lặng "như nó đang là"! <p>
Về phần tu tập của con, còn xin trình bày mong thầy chỉ dạy. Trong đời sống con vẫn thường trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại. Con ngày còn thấy ra nhiều điều mới mẻ mà trước đây con hiểu sai, nhận thức sai. Con dần hiểu ra những bài thơ thiền, câu chuyện thiền, những bài kinh... Tất cả đều nói lên một điều! <p>
Con thích thơ, nhưng làm thơ rất dở! Con thấy Thầy và sư thúc Minh Đức Triều Tâm Ảnh làm thơ rất hay, con rất cảm phục! Con cảm ơn Thầy, con chúc Thầy luôn khỏe mạnh!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-09-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! <p>
Quê con ở Tây Ninh, nhà theo đạo Cao Đài nhưng không nhập môn và ăn chay vì nghĩ rằng Tôn Giáo chỉ là chỗ dựa tinh thần. Con vẫn rất tôn trọng các Chánh Giáo, dạy điều hay lẽ phải, dạy đạo làm người nhưng vẫn nghĩ là cuộc sống của mình, bản thân mình phải tự nỗ lực vươn lên và vượt qua số phận.<p>

Con xin chia sẻ với Thầy, những bài học con đã học được từ cuộc sống, và nhận thức bản thân thay đổi thế nào khi hiểu về tâm linh, biết đến Phật pháp, và đặc biệt sau khi đã nghe rất nhiều bài giảng và đọc sách của Thầy. <p>

1/ Sinh ra trong gia đình nghèo <p>
11 tuổi: ba mẹ bị nợ nên bế em đi trốn nợ và con ở lại với ông bà nội để tiếp tục đi học. Cứ lây lất, tiền học phí là cô chú đã góp nhặt cho, rồi quần áo cũ, sách cũ của người ta cho, con cũng lên cấp 3.<p>
18 tuổi: đậu đại học <p>
20 tuổi: bằng tự lực vươn lên, con đạt được học bổng đi du học Nhật (gia đình vẫn rất khó khăn) <p>
21 tuổi: con về nước rồi mở 1 quán ăn Nhật nhưng sau hơn 1 năm thất bại (do quá nhỏ tuổi, thiếu kinh nghiệm, bị lừa). Và đó là lần đầu tiên con không còn nhận ra cuộc sống màu hồng nữa, người ta lợi dụng, lừa lọc nhau thế nào. Thế là từ 21 tuổi, con hoài nghi về niềm tin những gì tốt đẹp trong cuộc sống, hoài nghi về giá trị con người. Con đã rất cảnh giác trong việc nhìn người. <p>

Có lẽ những khốn khó thuở bé, sự cô lập của bạn bè, những người xung quanh vì hoàn cảnh của mình đã hun đút một động lực mạnh mẽ vươn lên trong con thế nào, nghị lực, vượt qua sự mặc cảm hoàn cảnh gia đình. Bài học về sự nỗ lực và những thành quả xứng đáng cho những nỗ lực ấy, bài học về sự quý trọng thức ăn, sách vở, điều kiện được đến trường… những đồng tiền làm ra từ mồ hôi, nước mắt của ông con, bài học về sự bớt để tâm và bị tổn thương bởi những lời dèm pha của những người xung quanh. <p>

2/ Rồi kết hôn, sinh con. Lúc mang thai bé bị một dị tật tim nhẹ, có thể do di truyền, nhưng cũng rất khó nuôi và hay bệnh, có lúc bế tắt vì sợ hãi. Con đã ước gì mình bị bệnh thay cho nó, sau mình sinh ra nó không được khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Giai đoạn đi đi, về về bệnh viện lúc đó con như bị khủng hoảng. Nhưng rồi con học được bài học rằng mọi thứ cũng qua bằng cách này hay cách khác, Thầy ạ! Quan trọng không phải là cuộc sống ném vào mình cái gì mà là thái độ của mình ra sao, nhìn mọi thứ đơn giản thì cũng tự nhiên nó cũng đơn giản hơn, Thầy nhỉ? <p>

3/ Con bé vừa đỡ bệnh thì ba mẹ con vỡ nợ tiếp, trả nợ cho ba mẹ vừa ổn ổn thì đến ông chồng - người mà đồng hành cùng mình vượt bao khó khăn, lại tư dưng lừa dối, nghỉ làm, vay một số tiền lớn mua hàng đa cấp và kinh doanh đa cấp… dù khuyên cách nào cũng không được. Chồng con sẵn sàng ly dị để theo đuổi giấc mơ triệu phú. Gia đình lục đục, ba mẹ con khuyên ly dị, bên ngoại bên nội xích mích lớn, dù trước giờ rất hòa thuận. Dường như thấy cuộc sống chưa bao giờ mình được bình an, hạnh phúc. Con như bị trầm cảm. Nhưng ngay trong khoảng thời gian này, con lại chiêm nghiệm được rất nhiều điều. Rất nhiều người khuyên con phải thế này, thế nọ… Càng nghe họ nói, càng rối vì mỗi người một kiểu. Con đến một quán nước, đọc quyển sách “Phút nhìn lại mình” - Spercer Johson và con đã thật bình tâm lại, tĩnh lặng lại, và rồi con đã có câu trả lời, mình nên làm gì tiếp theo. Con đã học được bài học là câu trả lời chính xác nhất có sẵn trong mình, và sẽ hiện ra khi nội tâm mình định tĩnh nhất, đừng vội vàng quyết định hay làm điều gì khi mình đang trong trạng thái không sáng suốt vì sẽ dẫn đến sai lầm.<p>

Và con đã quen với biến cố cuộc đời, con nhận ra chân lý rằng, chẳng có cái gì là tuyệt đối, tất cả rồi thay đổi cả. Tình yêu, niềm tin... Ngay cả bản thân con cũng vậy, cũng thay đổi về nhận thức, tính cách... hằng ngày Thầy ạ. Con hay dành những phút cho riêng mình, đọc sách "Quẳng gánh lo đi và vui sống", "Từ giận dữ đến bình an" - Mike Geogre, "Phút nhìn lại mình" - Spercer Johson, "Vượt qua giới hạn" - Nick Vujicic… Hầu như những quyển sách này rất hay, nội dung cũng đề cập đến thiền định... Nhưng vẫn thiếu thiếu cái gì đó, nên mỗi khi tâm loạn và con phải đọc sách để tự trấn tâm mình lại... lúc đó con hoàn toàn không biết đến Phật pháp, biết đến thầy.<p>

Là một người độc lập và vững vàng vượt qua mọi khó khăn, nhưng đồng thời cũng lại là một người cầu toàn, tham vọng, và những sợ hãi sâu kín nhất về quãng thời gian khó khăn vẫn tiềm ẩn. Và con đã sống với quan niệm: cuộc sống vốn không công bằng, mình không hại ai cũng không để ai hại mình. Con đã sống tạo vỏ bọc, và những mối quan hệ cũng tự tạo ra do ảo tưởng… Dù như nhìn có vẻ rất an toàn, rất vui nhưng thực sự nỗi bất an vẫn còn ở đâu đó… Con lại không bằng lòng với thực tại, mong muốn cống hiến nhiều hơn, làm nhiều việc có ích hơn, giấc mơ, hoài bão… nhưng tất cả cũng chỉ làm cho con thất vọng hơn và quên đi trọn vẹn với giây phút thực tại. <p>

Và thật kỳ diệu khi con biết đến tâm linh, biết đến Phật Pháp, do duyên lành nên con chuyển qua ăn chay dễ dàng, con tự tìm hiểu nhiều về thế giới tâm linh, nghe nhiều bài Pháp thoại, và đặc biệt hơn khi được nghe Thầy giảng, những chiêm nghiệm trong cuộc sống về vô thường, nhân quả, về Phật tánh, tánh biết, bản ngã, sự sợ hãi, trốn chạy, những nghịch cảnh... của chính mình. Con đã hiểu tường tận hơn thân tâm mình. Con lại nhận ra rằng cuộc sống thật đẹp và công bằng theo sự vận hành riêng của Pháp, những va vấp, khó khăn trong cuộc sống tất cả đều để lại những bài học thật quý giá. Con đã tự giải thoát cho mình khỏi những mong muốn: muốn ly dị để sống một cuộc sống tự tại, không bị ràng buộc. Muốn xuất gia để chuyên tâm tu hành, mau đắc đạo. Đó chỉ là những ham muốn ích kỷ của bản ngã. Thầy ơi, con sẽ sống trọn vẹn trong từng giây phút, để tâm mình sáng suốt, định tĩnh, trong lành, quan sát mọi sự sinh diệt của Pháp để học những bài học mình cần học. <p>

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy và chúc Thầy thật nhiều sức khỏe để hoàn thành sứ mệnh cao cả.

Xem Câu Trả Lời »