loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 196 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'Thiền Minh Sát - Vipassanā'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-05-2014

Câu hỏi:

Kính thưa sư con có những thắc mắc sau xin được sự hướng dẫn của sư: <p>
- Trong bát chánh đạo thì chánh kiến là quan trọng nhất, nhưng con chưa hiểu chánh kiến thực sự là gì? <p>
- Pháp luôn thay đổi rất nhiều hình dạng trạng thái từ xa xưa đến giờ. Nhưng ai tạo ra pháp? Trong đạo Phật con thấy vẫn còn bỏ ngỏ câu hỏi này. <p>
- Ai cũng có Phật Tánh hay Tánh Biết. Như vậy thì Phật tánh mỗi người có giống nhau không? Hai người cùng nhận được Phật tánh và sống với Phật tánh, nếu không trao đổi bằng lời, văn tự thì có biết nhau không? <p>
- Đức Phật đã tu tập rất nhiều pháp. Nhưng những pháp này không đưa đến mục đích giải thoát khổ đau sinh tử luân hồi. Cuối cùng thì đức Phật Thích Ca đã tu tập như thế nào để đạt đến mục đích này? Và thời gian từ lúc thực hành đến khi đạt đạo khoảng bao lâu? <p>
- Lúc gần thành đạo nhiều ma nữ hiện lên để cám dỗ đức Phật Thích Ca nhưng không làm gì đức Phật. Kính xin sư cho biết đức Phật vượt qua ái dục bằng cách nào, vì đây là thử thách rất khó khăn nhiều người không thể vượt qua được? <p>
- Trong kinh Lăng Nghiêm đức Phật chỉ cho ngài A nan chính tánh biết mới là bản tâm của ông Anan. Nhưng kính thưa sư nếu não bị hư hoại, hoặc thân này mất đi thì tánh biết có còn tồn tại không? <p>
- Tất cả mọi sự việc, thân, tâm, cảnh đều có bản chất là không. Như vậy mọi sự vật đều không vướng mắc nhau, mọi sự đều vô sự ngay từ đầu, mọi thành đạt đều không thể. Kính thưa sư có phải như vậy không? <p>
- Nhưng đây là pháp học còn pháp hành thực sự như thế nào? <p>
Với lòng thật tâm kính xin sư hướng dẫn. Ngoài sự ích lợi cho con, lời hướng dẫn của sư con nghĩ cũng đem đến rất nhiều ích lợi cho rất nhiều người khác. Con xin được cảm ơn sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-03-2014

Câu hỏi:

Thưa thầy, <p>
Con đang đọc quyển Thực tại hiện tiền của thầy. Theo cách hiểu còn non cạn của con, thầy có dạy về cách nhìn mọi thứ như nó đang là. Ví dụ như khi con nhìn một bông hoa thì không để tiến trình ngũ uẩn làm cho cái thấy này rối ren chồng chất thêm bằng các kinh nghiệm, kiến thức trước đó, tức là nhìn trực tiếp không qua so sánh với bông hoa trong tiềm thức của con. Được như thế thì bông hoa luôn là một thực thể sống động, tươi mới vì không bị khuôn khổ trong kinh nghiệm. Vậy cái-bông-hoa-đang-là có phải là thực tánh chưa ạ? Vì con nghĩ do con chịu nghiệp quả sắc là thân người nên mới có nhận thức và đối tượng nhận thức tương ưng, nên nhìn bông hoa, mà thực tướng chỉ là hào quang hay năng lực hội tụ, vọng hóa theo nghiệp mà thành hình tướng hoa. Nếu con là bướm chắc cái nhìn và cảm nhận về bông hoa đã khác. Như vậy cái-thực-thể-bông-hoa-đang-là dù không đeo theo vọng tình, vọng tưởng của sự yêu ghét trong diễn trình tâm lý cũng mới là "mặt trăng thứ 2 do đè mí mắt mà thấy" như trong kinh Lăng Nghiêm dạy chứ chưa phải là "thực tướng vô tướng". <p>
Riêng con có một sự cảm nhận "thực tướng vô tướng" của các pháp là khi nhìn sâu vào hiện tướng của các pháp, chúng đều được đột khởi lên từ trong lặng lẽ mà con không biết dùng danh từ gì để gọi - con tạm gọi là chân không. Như khi tự hỏi lửa từ đâu đến, con cũng cảm nhận là lửa có sẵn ở ngay đây, chỉ tùy duyên mà phát hiện trong chân không thôi. Hoặc như khi con niệm Phật hay nghe một âm thanh, có lúc con không chú tâm vào chính âm thanh đó, mà chỉ nghe sự yên lặng nơi âm thanh khởi lên rồi rơi xuống chìm vào đó. Con nghĩ sự lặng lẽ chân không ấy mới chính là nơi làm phát hiện các pháp và là chỗ trở về của vạn vật và các pháp. Vậy sự quán chiếu đó của con có phải là một cách thiền không? Và nó khác với thiền minh sát như thế nào ạ? <p>
Con xin thầy từ bi khai sáng thêm cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-03-2014

Câu hỏi:

Con cảm ơn Thầy. <p>
Kính thưa Thầy chỉ cho con, con có nghe Pháp trong bài Ốc Đảo Tự Thân có dạy rằng khi tâm phát sinh điều ác thì cắt không duy trì còn khi tâm phát sinh điều thiện thì duy trì. Nhưng con có nghe Thầy giảng về một bài Pháp thoại nào đó, nếu khi tâm phát sinh ý nghĩ xấu mà liền sợ và lo niệm để diệt thì không thấy được tận gốc của tâm và không diệt được tận gốc rễ của Tham Sân Si, chỉ thận trọng chú tâm quan sát trạng thái để thấy rõ sân thì mới diệt được. Khi cái ngã ý thức xen vào thì tâm sẽ nhảy sang suy nghĩ khác và nếu chánh niệm còn yếu thì sẽ bị dẫn dắt đi thật xa rồi mới quay về với chính mình được. <p>
Còn khi tâm phát sinh ý tốt mà ta muốn duy trì thì theo con hiểu nếu ta níu kéo cố duy trì thì cũng là ý thức của bản ngã xen vào nên đó cũng là tục đế phải không Thầy? Con không biết có nghe và và hiểu sai trong bài Ốc Đảo Tự Thân không. Con xin Thầy chỉ dạy cho con. Thành kính tri ân Thầy chúc Thầy và Quý Sư được nhiều sức khoẻ.<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-11-2013

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, con đang tu pháp môn tịnh độ, con chỉ niệm Phật ở nhà. Mấy ngày truớc con đọc được quyển Thư Thầy Trò, con có thấy pháp môn thiền nên con mong thầy chỉ con những bài pháp về thiền đuợc không ạ? <p>
Kính chào thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-09-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,<p>
1. Con xin kính chúc thầy luôn được khỏe mạnh, an vui. Thưa thầy, nhiều người bạn trẻ của con ở bên này (Mỹ) không hiểu hết tiếng Việt. Họ chỉ hiểu kha khá những gì thầy giảng nên khi ứng dụng tu tập cũng hơi lúng túng. Họ nhờ con thưa với thầy, nếu có thể, xin thầy giúp chuyển những lời giảng cốt yếu của thầy sang tiếng Anh. (If possible, please translate the core of your teachings into English). Họ không muốn những lời giảng của thầy được dịch sang tiếng Anh một cách chủ quan của ai đó mà không có thầy duyệt lại để xem từ ngữ dùng có đúng với ý thầy không. Họ là những bạn trẻ rất thích phong thái ung dung tự tại của thầy, và đặc biệt là rất thích thú tu tập theo pháp hành mà thầy chỉ dạy. Nếu như trang web này có được những lời dạy cốt yếu của thầy được dịch sang tiếng Anh thì điều đó thật tuyệt vời. Con xin mạn phép thưa lại với thầy những điều các bạn ấy muốn thưa với thầy, xin thầy từ bi hứa khả. Chúng con thành kính tri ơn thầy. <p>
2. Đây là câu hỏi của một bạn nhờ con hỏi thầy. <p>
"Con thường nghe nói người tu tập pháp hành nào cũng phải có định. Từ khi nghe pháp của thầy, con làm gì cũng chú tâm vào việc đó, không nghĩ đến việc tiếp theo, con chỉ trọn vẹn với một việc đó thôi, xong rồi con mới qua việc khác. Con cũng ứng dụng y như thế với các suy nghĩ và cảm xúc của mình. Con thấy tâm rất yên và vắng lặng, trạng thái tâm như vậy có thể gọi là định không, thưa thầy. Định, theo lời dạy của thầy là gì và nó có khác với cái định của những người tu thiền khi không còn vọng tưởng không thầy? Con muốn hiểu về định trong pháp hành của thầy, xin thầy dạy thêm cho con thông suốt. Thành kính đảnh lễ và xin cảm ơn thầy."

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-08-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con trình pháp: <p>

Sau một thời gian dài quan sát, con chợt nhận ra những suy nghĩ về Pháp học cũng là vọng. Bỏ luôn vọng này thì có phải là chỗ Phật dạy: "Chánh Pháp còn phải bỏ huống chi phi pháp" đúng không Thầy? Nhiều lúc không có việc gì suy nghĩ, nhưng tâm luôn luôn khởi vọng, hết chuyện này đến chuyện khác, cũng chỉ là những chuyện hàng ngày mình gặp thôi. Ban đầu con còn bị nó lừa, bây giờ cũng còn, nhưng bắt đầu nhận ra được rồi Thầy ạ. Điều này làm con liên tưởng đến từ Lậu Hoặc - tâm liên tục tiết ra tư tưởng, suy nghĩ, cảm xúc... và nếu mình chấp đó là thật, nó liền quay trở lại ràng buộc mình, bắt mình hành động và suy nghĩ theo nó, hình thành nên các Kiết Sử, kéo dẫn chúng sinh trong cõi luân hồi. <p>

Vậy nhìn tổng quát thì tất cả chúng sinh đều đang bị điều kiện hóa và bị chi phối như những con rối bởi các Lậu Hoặc và Kiết Sử này, và tất cả những điều này chính là điều được gọi là Nghiệp, đúng không Thầy? <p>

Thấy và nghĩ đến đó làm con thấy rất xúc động và có vẻ như những điều Đức Phật giảng dù rất khó hiểu, khó tin, nhưng đều là sự thật. <p>

Con đọc đi đọc lại vài lần về "16 tuệ minh sát", nhưng con không thể xác định được mình đang ở giai đoạn nào. Thưa Thầy, mình cứ sống bình thường rồi khi nào "đến" sẽ biết vậy có được không? <p>

Con xin trình pháp với Thầy như vậy. Nếu cái thấy và suy nghĩ của con còn chỗ nào sai, xin Thầy chỉ giúp cho con để con tiến tu. Con xin cám ơn Thầy và kính chúc Thầy an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-07-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con rất cám ơn câu trả lời của Thầy. Đúng là trong con có đủ cả hai điều Thầy phân tích. Con cũng nhận ra mình còn thiếu tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác. Con sẽ thường nhắc nhở mình hơn Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-06-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con có người bạn đang học thiền với Thầy Tâm Đức tại Thiền Viện Vạn Hạnh ở Gò Vấp, bạn ấy nói ở đó dạy thiền Vipassana, dạy Tứ niệm xứ. Con có lên mạng coi thì Thiền Viện Vạn Hạnh thuộc phái Bắc tông, mà phái Bắc tông thì thường niệm Kinh Di Đà và có Thiền Tông, còn Nam tông mới dạy Vipassana, thiền quán, tứ niệm xứ. Mong thầy chỉ dạy cho con được rõ, con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-03-2013

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy!<p>
Thưa thầy, con hành thiền Vipassana khoảng gần nữa năm rồi. Khoảng trước đây một tháng con thấy tâm mình như một hồ nước, bề mặt phẳng lặng không gợn sóng, nhưng ở dưới như có sóng ngầm vậy. Con thấy những phiền não của con chỉ tạm thời lắng xuống chờ cơ hội nổi dậy. Rồi thời gian gần đây, con thấy con rất dễ nóng giận, lại muốn nói nhiều. Những lúc như vậy con nhận biết cơn giận, đôi lúc con chưa kịp nhận biết thì cơn giận bùng phát ra mất rồi. Có phải con cần nâng chánh niệm không thầy? Nếu nâng chánh niệm thì con không biết phải làm sao cho tự nhiên chứ không phải là ngã?
Con chúc thầy sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-03-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Cách đây 30 năm con có nghe Cố Hòa Thượng Thích Huyền Vi nói Thiền còn có nghĩa là "tỉnh lự", tức là "suy nghĩ trong sự yên tỉnh. Con thấy cũng có lý là vì thỉnh thoảng con cũng thường nghe quí Thầy nói trong lúc ngồi thiền thì khám phá ra cái này cái kia, v.v.. Theo như thiền Vipassana thì không có sự suy nghĩ trong đó, mà chỉ có sự theo dõi cái tâm đi đâu, làm gì, hoặc theo dõi hơi thở, v.v...<p>
Con cũng có nghe nói thiền "chỉ" và thiền "quán", như vậy Vipassana có phải là thiền "chỉ" hay không? Còn Đức Phật ngày xưa ngồi thiền định 49 ngày dưới cội bồ đề thì Ngài có suy nghĩ và thấy một cách sáng tỏ của vạn vật, rồi mới đại ngộ, và có phải Ngài áp dụng thiền "quán" hay không? Con kính xin Thầy giải thích thêm cho con hiểu rõ hơn. Kính chúc Thầy thân tâm mãi an lạc. <p>

Xem Câu Trả Lời »