loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 21-06-2013

Câu hỏi:

Con xin kính Thầy luôn đầy sức khỏe! Thưa Thầy trong bài Đóa Hoa Vô Thường của Trịnh Công Sơn có câu:<p>
Tìm trong vô thường, có đôi giòng kinh/Sấm bay rền vang, bỗng tôi thấy em/Dưới chân cội nguồn, tôi mời em về/Đêm gội mưa trăng, em ngồi bốn bề, thơm ngát hương trầm.<p>

Xin thầy hoan hỷ cho con biết thêm ý nghĩa của đoạn nhạc trên của vị nhạc sĩ tài năng này vì có gì đó mà con chưa thực sự hiểu hết. Con cám ơn thầy.



Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con hiểu thế này có đúng không ạ (hiểu câu trả lời của Thầy): <p>
Khi ngồi thiền có niệm khởi lên tâm biết niệm đó, và niệm đó là đối tượng để mình biết rõ, quan sát rõ. Và không xen ý đồ bản ngã là không muốn giữ lại hay né tránh, không phân biệt tốt xấu đúng sai phải trái ý niệm đó. <p>
Khi ngồi thiền tâm tự biết hơi thở thì hơi thở là đối tượng để mình biết rõ, quan sát rõ.
(có đối tượng nào khởi lên thì mình biết rõ quan sát rõ đối tượng đó, hướng tâm biết rõ đối tượng đó. Không cố gắng hướng tâm vào một đối tượng đã định nào).<p>
Xin Thầy chỉ dạy con. Con thành kính tri ân đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2013

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con phải làm sao khi con quá nhiều vọng tưởng?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2013

Câu hỏi:

Kính thưa thầy cho con hỏi, trong đầu con nó cứ khởi lên nhiều chuyện con không hề suy nghĩ, nó làm cho con nhức đầu, khi nhức đầu con không biết trạng thái này, là sao mong thầy chỉ dạy cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-06-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy cho con hỏi! <p>
Lúc ngồi xuống con thư giãn toàn thân, rồi ngồi tự nhiên không cố ý làm gì, không hướng tâm vào đâu cả, tâm khởi niệm gì thì mặc. Lúc đó tâm khởi niệm gì thì tự biết, lúc biết rõ các tâm niệm, lúc tỉnh giác yếu không biết rõ lắm nhưng biết vậy sau đó liền biết rõ các tâm niệm. Có lúc tâm tự lắng xuống, các tâm niệm ít dần cho đến lúc chỉ còn lại sáng suốt không khởi niệm gì. Nhưng cũng có lúc hết niệm này đến niệm khác cứ khởi lên, và nó khởi lên những niệm đáng sợ như thấy mình đánh người này người khác, hay khởi lên niệm mắng chửi người khác, hay niệm bất kính với Tam Bảo với bậc thầy mình, niệm tà dâm... Nếu con để những niệm đó tự khởi thì nó sẽ đến rồi đi, còn nếu con không muốn khởi những niệm đó nữa thì nó cứ xuất hiện trong đầu con, lần sau ngồi chơi không làm gì thì nó lại khởi. Xin Thầy cho con hỏi con tu như vậy có sai không, và khi những tâm niệm bất thiện đó cứ khởi lên như bất kính với Tam Bảo thì con có bị chịu quả báo không ạ?<p>
Cũng có lúc con ngồi thư giãn không hướng tâm vào đâu cả thì nó quay về biết hơi thở, một lúc có niệm nó lại biết niệm, hết niệm nó lại biết hơi thở, vậy có đúng không ạ? <p>
Con xin cảm ơn Thầy !

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2013

Câu hỏi:

"Việc đến thì tâm ứng hiện, việc đi thì tâm rỗng rang". Đúng là câu này. Và khi con suy nghĩ, con nhận ra mình suy nghĩ, cảm xúc như thế nào. Có những khi hoàn cảnh dao động tâm đến nỗi con cảm tưởng không còn chỗ cho sự tĩnh lặng, nhưng con biết chỉ cần có mặt với nó, dù đau khổ đến mức nào. Làm người không tránh khỏi khổ đau, nhưng làm sao mình đối diện với nó mới quan trọng. Điều này trên thực hành không dễ, nhưng mỗi ngày một ít thực tập, con thấy tự tại hơn trong cuộc sống với những khổ đau có thể xảy ra ở phía trước.<p>

Và thầy biết không, khi con nhận ra mình đang suy nghĩ điều gì đó và có mặt với nó, thì tự nhiên tâm lại trong sáng trở ra, như một cụm mây vừa trôi qua, bầu trời lại trong xanh vậy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2013

Câu hỏi:

Xin sư cho cháu hỏi: <p>
Cháu thấy thân, thọ, tâm, pháp là một đối tượng cột tâm. Nếu trong thiền định ta cột tâm vào đề mục do tưởng sanh, thì ở đây ta cột tâm vào đối tượng thật trong hiện tại. Và khi cột tâm vào thân, thọ, tâm, pháp (gọi cách khác thận trọng, chú tâm, quan sát), lúc đó, tham, nóng nảy, si mê, phiền não không có. Nhưng liệu đó có phải là phương tiện? Cái gốc là mình buông xả cái "KHÔNG VÔ NGÃ" của mình là chính? <p>
Bởi vì thực tế chiêm nghiệm và trải nghiệm, theo thiển kiến của cháu: khả năng thận trọng, chú tâm, quan sát ở mức số 6, mà đối tượng khả năng cuốn hút ở mức số 4, 5 thì mình không theo nhưng nó ở mức 7, 8 thi minh bị nó cuốn theo. Mà mức độ cuốn hút của đối tượng thì vô chừng vô hạn. Cháu xin ý sư. <p>
Mong ngày 28/6 gặp được sư!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2013

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,<p>
Con mắc cỡ là vì cái tôi nó đã lén xen vào. Con cám ơn Thầy đã chỉ rõ cho con. <p>
Con nghe và đọc các câu trả lời của Thầy, con thấy Thầy hay ghê đi! Đôi khi có nhiều điều, chúng con lúng túng không thể diễn tả được, Thầy nói dùm tụi con, và cho dù câu hỏi của chúng con thoạt nghe rất là vớ vẩn, Thầy cũng giảng thành một bài Pháp để giúp chúng con trở lại đúng hướng và tiếp tục từ chỗ chúng con đang đứng. <p>
Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2013

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
Kính bạch Thầy, con kính lời thăm Thầy luôn được sức khỏe.<p>
Con đọc câu trả lời của Thầy, con mắc cỡ lắm, con cám ơn Thầy, con đã nhận ra được tánh quá thẳng của con và cái tật hay làm tài lanh, con cũng nhận ra được bản tánh thiếu thận trọng và không có kiên nhẫn. <p>
Con hiện đang học quyển “Sống Trong Thực Tại.” Trong khi đọc, con càng kính quý Thầy nhiều hơn, con cũng cảm nhận được lòng Thầy thật nhiều. Thầy viết sách hay thiệt! Từ ngày có đầy đủ phước duyên để được học Đạo với Thầy, con cảm thấy như con đang được sống trong thời Đức Phật còn tại thế. <p>
Hiện giờ con thấy bên trong con luôn có cảm giác thật là trọn vẹn, và đầy đủ. Con thật sự cảm thấy, con không cần và muốn có thêm bất cứ điều gì nữa cả.<p>
Có đôi lúc, con muốn viết thư cho Thầy để cám ơn Thầy và diễn tả niềm hạnh phúc đang có trong lòng con, nhưng con lại không viết, vì con biết Thầy đã cảm nhận được điều đó và cũng vì lúc đó ngôn ngữ chẳng những không còn diễn đạt được điều đó mà còn làm mất đi tính chất uyên nguyên của nó nữa.<p>
Thầy ơi! Con kính chúc Thầy luôn được Pháp thể khinh an. <p>
Trong niềm hoan hỉ có được Thầy quý, bạn lành. <p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2013

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. <p>
Kính bạch Thầy, con xin thành kính dâng lên Thầy lòng biết ân chân thành của chúng con, về những lợi lạc mà bản thân con và thân bằng quyến thuộc đã hưởng được sau khi xem đoạn video clip buổi thuyết giảng vào ngày May 27, 2013 – 02, tại chùa Hương Đạo Fort Worth, Texas – USA dưới đây, mà trong đó cách thức Thầy hướng dẫn Thiền đơn giản và dễ hiểu đến mức không thể nghĩ bàn: <p>
https://www.youtube.com/watch?NR=1&feature=endscreen&v=rUjxUMG0rQE <p>
Sau khi thực hành như lời Thầy dạy, trong khi sinh hoạt hằng ngày, một số chúng con đã có thể tự tháo gỡ được những gút mắc của mình tự cột trói bấy lâu nay (vì đã hiểu và thực hành sai lời Phật dạy) một cách dễ dàng, cho dù có một số trong chúng con chưa bao giờ đi chùa và cũng chưa từng biết hành thiền là gì.<p>
Kính bạch Thầy, <p>
Con đọc mục Hỏi Đáp của Thầy, con thấy rất nhiều bạn luôn muốn cha mẹ mình biết Đạo, đó cũng là tâm trạng của con. Con xin phép Thầy cho con được kể tỉ mỉ một chút, con muốn được chia sẻ cùng với các bạn có cùng lòng mong muốn như con. <p>
Con nhận thấy những vị có tuổi thường sống với quá khứ và do ảnh hưởng gánh nặng đã mang trong cuộc đời nên phiền não rất nhiều.
Như trường hợp mẹ con, chỉ cần nghe ai nói một câu gì thì mẹ con sẽ kể lại một câu chuyện đau buồn trong quá khứ dài đến 10 phút, mà câu chuyện đó mẹ con đã kể rất nhiều lần. <p>
Trước đây con thường khuyên mẹ con nghe Pháp, nhưng mẹ con chỉ xem video ngày đêm thôi, con giận lắm! <p>
Sau khi nghe Thầy giảng, con suy nghĩ lại biết là mẹ con cảm thấy cô đơn. <p>
Bây giờ, con xem mẹ con như là bạn, mỗi lần mẹ con kể, con ngồi im lặng để nghe và quán sát cảm giác thân tâm của con, đến khi mẹ con dứt lời, con hỏi mẹ con: Bây giờ mẹ cảm thấy trong lòng như thế nào? Mẹ con trả lời: Mẹ thấy bực bội, khó chịu lắm! Mẹ ơi! Như vậy cảm giác khó chịu, bực bội mới là thiệt, còn chuyện mẹ kể không phải thiệt.
Khi trời nóng, con hỏi mẹ con nghe trong mình như thế nào và muốn con giúp mẹ chuyện gì? Mẹ con nói nóng và kêu con mở cửa ra, con mở cửa ra và hỏi mẹ con có nghe mát mẻ, dễ chịu hơn hay không? <p>
Trong khi con lau mặt cho mẹ, con hỏi mẹ con cảm thấy trên mặt như thế nào khi khăn chạm vào mặt? Đến giờ cơm thì con hỏi mẹ con có biết đói bụng hay không? Dùng cơm có ngon miệng hay không? Mẹ con than bệnh, thì con nói là con cũng bệnh như mẹ con. Thấy mẹ con buồn thì con lại ôm mẹ và hỏi mẹ con tại sao buồn, rồi con đọc các bài Kệ cho mẹ con nghe. <p>
Sau vài ngày, con chăm sóc cho mẹ con như vậy, thì mẹ con hoan hỉ hẳn ra và bớt bệnh quên rất nhiều cũng không còn thường than thở về tuổi già và kể chuyện đau buồn trong quá khứ nữa.<p>
Con thành kính lắng nghe lời dạy của Thầy.
Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »