loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy. Con từng tìm hiểu về Thiền tông và có thực hành ngồi thiền quan sát hơi thở. Con còn đi làm và chịu nhiều chi phối ở cuộc sống nên con ngồi thiền không được liên tục. Một hôm con có ra tiệm internet đọc báo và bị cuốn vào các trang báo và mấy trò chơi trên internet, con say mê ngồi chơi cả ngày, lúc ra về thấy người mệt, đầu óc do chú ý quá nhiều vào trò chơi nên thấy tâm trí nó cũng mệt. Tối đó con có ngồi thiền mà lạ lùng thay con ngồi rất dễ dàng, cái an lành xuất hiện, rồi con thấy thân con nó có nổ lộp độp ngoài da, tiếp theo thân con nó đung đưa hơi nhẹ qua lại và nó trống rỗng như bên trong chứa nước vậy, không thấy có hơi thở ra vào mặc dù con vẫn biết con đang thở. Do mới gặp lần đầu nên con hơi bất ngờ, con quan sát nó được một hồi, rồi tâm con khởi lên suy nghĩ hít thở vào, có một chút khởi tâm v.v... rồi cảm thọ này nó hết, rồi con xả thiền, mấy ngày sau khi được cái trạng thái đó tâm con thấy có hoan hỉ, và cơ khớp người con như dẻo ra vậy. Kính xin thầy chỉ bảo giúp con đó là trạng thái gì và nó có lợi hay hại cho quá trình tu tập của con. Con xin cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Con xin cảm ơn Thầy! Thầy đã khai thị giúp con thấy rõ hơn về đạo Phật. Lâu nay con nhầm lẫn chưa thấy rõ tuệ tri, thức tri và đã gộp chung tuệ tri, thức tri làm một gọi là trí. Con xin kính chúc Thầy sức khoẻ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Dạ thầy!
Người ta nói cha mẹ - con cái là duyên nợ sinh tử đúng không ạ?
Dạo này con khổ tâm không biết phải làm sao. Con sinh trong gia đình nhiều anh em cùng mẹ khác cha nhưng may thay mẹ con giờ cuối cùng chỉ sống một mình dù đã hơn 60.
Con nguyện muốn sang nước ngoài học nhưng nhìn lại mẹ con cô đơn, nỗi sợ xa cách ám ảnh nên con bứt rứt mãi .
Trong đầu có hai ý nguyện: liệu quyết tâm phục dưỡng mẹ trong giai đoạn kiếp này hay mạnh mẽ đau khổ một thời gian dài nhưng may mắn thì hái được trái ngọt ạ?
Con không biết làm sao, dù hạn chỉ còn 5 tháng nữa, con chỉ biết mỉm cười và bước tiếp mặc kết quả thế nào?
Nhưng cái bản ngã nó hay thôi thúc phải cho ra kết quả thành thử sinh phiền nào ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Con cung kính đảnh lễ Sư.
Kính thưa Sư, xin Sư xác nhận lại cái hiểu của con về “Tánh Biết” như sau:
- Tâm (tướng biết or 121 tâm) = “Tánh Biết” + [các tâm sở].
- Tâm (tướng biết or 121 tâm) do đủ duyên mà sanh lên, cũng do duyên mà diệt, nhưng “Tánh Biết” của Tâm thì không do duyên sanh và cũng không thể bị diệt mất, bởi vì nếu không có "Tánh Biết", bản tánh nhận biết cảnh thì không thể có Tâm (121 Tâm).
- Khi nhóm [các tâm sở] đã hoàn toàn thanh tịnh, không còn tham, sân, si, không còn vô minh, ái dục thì cái Tâm lúc đó là Tri Kiến Thanh Tịnh (trong Thất Thanh Tịnh Đạo), và cái thấy biết của Tâm lúc này cũng chính là cái thấy biết của “Tánh Biết”!
Con kính tri ân Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Con thấy như vầy kính xin lời khai thị của Thầy ạ.
Thấy biết các pháp diễn ra ngay tại bây giờ với tâm định tĩnh sáng suốt thì đúng là tuệ tri rồi, con thấy rõ ràng là như vậy. Nhưng còn trường hợp cái biết đối với cảnh không diễn ra trước mặt thì đâu là tuệ tri đâu là tưởng tri. Con xin ví dụ: Con và bạn con đang uống cafe. Hàn huyên tâm sự rồi dẫn tới nói về Đà lạt nói một hồi phóng tâm lên đi đà lạt chơi vì nghĩ nó đẹp. Bắt đầu mới lên kế hoạch đi đà lạt (ngày mai đi lúc mấy giờ, đi bằng phương tiện gì, lên tới đà lạt rồi ngủ nghỉ ở đâu...). Thưa thầy đối với sự việc trên thì có 2 quá trình. Thứ nhất là quá trình phóng tâm suy nghĩ hiện tại Đà lạt đẹp, lên đó nghỉ mấy ngày thì tuyệt..., đây là cái tưởng con đã thấy rõ. Thứ 2 là quá trình vạch ra kế hoạch để đi lên Đà lạt đi lúc mấy giờ, đi bằng phương tiện gì... thì con thấy đây là cái tác dụng của thức tri dựa trên tưởng tri chứ không phải tuệ tri. Không biết con thấy như vậy có đúng không. Hay là cái quá trình vạch ra kế hoạch lên đà lạt (đi lúc mấy giờ, đi bằng phương tiện gì...) cũng chỉ là tưởng luôn. Kính xin lời khai thị của Thầy. Con xin cảm ơn!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Kính Sư con có sự suy nghĩ như sau về sự khác biệt giữa tâm vô nhân và tâm tịnh hảo. Tâm vô nhân là khi mình ngồi thiền với tâm khắng khít hay biết thì không có tâm tham, sân, si sanh lên; còn tâm thiện là những ý muốn những hành động thiện mà mình có thể thực hiện. Con không hiểu như thế có đúng hay không ? Kính xin sư vui lòng chỉ dạy.
Con NL

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Con thành kính đảnh lễ và tri ân Thầy!
Thầy vô tình không biết là đã cứu được sinh mạng của vợ chồng con thời gian qua!
Con đã nhiều lần muốn giết chồng mình rồi tự vẫn!
Qua hàng trăm bài Pháp thoại của Thầy trên Youtube của trang Quán Nguyên con mới phát hiện ra bệnh trầm cảm của con là hậu quả của hơn bảy năm con ngồi thiền theo Yoga (niệm chú trước khi thiền định).
Do năm 2012 con bị ung thư tuyến giáp. Sau phẫu thuật và uống phóng xạ điều trị con mới tìm tới lớp tập Yoga. Ngoài việc tập, cô giáo Thái Lan còn dạy thiền định. Nghe ai cũng nói thiền tốt lắm sẽ mau hết bệnh con liền nghe theo vì con gái con khi đó mới 9 tuổi, con thương con gái còn nhỏ dại nên rất siêng năng ngồi thiền ngày hai lần sáng tối, mỗi lần một hai tiếng, có khi con thiền cả đêm khi mất ngủ.
Rồi những âu lo, căng thẳng hay rắc rối trong cuộc sống xảy đến con đều trú trong thiền, còn mừng rỡ rằng thiền là tấm khiên che chắn, bảo vệ con.
Nhưng tham sân si trong con ngày càng lớn đến nỗi mỗi lần con nỗi sân là con muốn giết chồng, con muốn tự vẫn!
Nhờ duyên lành mà Pháp thoại của Thầy đã đến với con! Thầy nói đến đâu, nước mắt con rơi đến đó! Con thấy mình sai từ nhận thức tới hành vi, con thấy mình lún sâu trong ảo tửơng, trong vô minh! Con toàn sống trong quá khứ mà không nhìn ra giây phút hiện tại. Con luôn muốn mọi thứ phải là sẽ là theo bản ngã của mình mà không thấy Pháp diễn ra như Pháp đang là!
Theo sự dẫn dắt của Thầy, con trải nghiệm bản thân và vượt qua từng chướng ngại của cuộc sống một cách dễ dàng chứ không khó khăn như trước đây vì thói quen hay can thiệp, giải quyết của bản ngã.
Có điều, mỗi lần tâm rỗng lặng trong sáng khi nhận biết giây phút hiện tại thì nước mắt con liền tuôn tràn, một cảm xúc khó tả trào dâng trong con, vừa hạnh phúc, vừa đau khổ tột cùng của hầu hết cảnh đời những người phụ nữ trên thế gian này! Sự xúc động này lặp đi lặp lại mãi trong con là có ý nghĩa gì, mong Thầy từ bi hoan hỉ giải thích khi con còn chưa sáng tỏ.
Con chân thành cảm ơn và kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con thường xuyên nghe Pháp thoại của Thầy trên Youtube gần một năm nay. Có phải những bài đăng chính thức của Thầy mang tên Quán Nguyên không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Con và ông xã ở xa về. Chúng con xin ở Tổ Đình ngày 9/10 - 15/10 dl dược không ạ.
Con kính chúc Thầy khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-10-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, con cũng muốn không tìm cầu gì nữa, cứ nhìn chính mình thôi nhưng vấn đề của con như vầy: ban đầu con chỉ nghe và hành theo thầy thì rất nhẹ nhàng rỗng lặng trong đầu nhưng không hiểu sao trong tim con như có vết thương đau âm ỉ, con biết mình phải vượt qua những trở ngại đó nữa. Và sự dẫn dắt tìm tòi tu học bắt đầu, kết quả cái đau đó cũng tan biến. Rồi cái đầu bắt đầu lộn xộn: cái tâm khởi từ tiếp xúc ngoại cảnh, từ tàng thức, từ những cái điều khiển rồi cả cái lóe lên của tánh biết. Từ những rối loạn đến khi rõ ràng là cả một con đường "vật vã". Cuối cùng, con cũng quay trở lại cái đã học ngay từ đầu ở thầy là "hãy trọn vẹn với thực tại", con biết đây chính là nơi khởi sinh tình yêu thương, trí tuệ và cả đạo quả.
Con thấy có vấn đề càng căng càng tốt, mình mới mổ xẻ ra tới cùng được, còn hơn chọn sống êm đềm với vấn đề đang ngủ yên với năm dài tháng rộng có khi còn kéo dài nhiều kiếp, nhưng tất cả chỉ là tự nhiên chứ mình muốn cũng không được. Con cũng không biết mình còn được dẫn dắt tìm tòi học hỏi nữa hay không, tùy Pháp đến thôi thầy ạ.
Con cám ơn thầy đã đọc.

Xem Câu Trả Lời »