loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-01-2018

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy. Khi con ngồi thiền thì con theo dõi hơi thở vào ra. Nhưng chỉ vài phút là con chẳng thấy hơi thở đó ở đâu để mà theo dõi nữa, nếu con muốn tìm lại thì con lại phải gắng thở sâu nhưng cũng chỉ một lúc sau tình trang lại như cũ. Con đành cứ ngồi không như vậy và quan sát, nhưng con nghĩ có lẽ không có gì để theo dõi thì hay bị phóng tâm. Bạn con khuyên con lúc ấy nên chú ý vào một điểm nào đó của cơ thể. Con thực hành như thế có gì sai? Con xin thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-01-2018

Câu hỏi:

Con xin chia sẻ đến đạo hữu vẫn còn lo âu và nghĩ mình đã buông bỏ danh lợi và muốn người khác buông bỏ theo mình.
Bản thân con vốn chưa tới đâu nhưng con thấy lúc trước con cũng có suy nghĩ đó. Con thấy quý bạn còn suy nghĩ nhiều trong đầu và bạn hãy 'nhìn' những suy nghĩ đó và nhìn vào Pháp đang vận hành.
Mình đang sống ở đời thì phải lo chuyện cơm áo gạo tiền là bình thường, tính thì tính mà thấy vẫn thấy (Thấy mình và thấy Pháp). Thấy càng nhiều càng tốt.
Lo âu, sợ sệt, tham lam,... theo mình không phải tu để không còn những điều đó nữa mà là có thấy ra mình đang như vậy hay không, nếu thấy thì sẽ tự chuyển hóa.
(Mình tin là mình có nghiệp sâu dày nên nỗi sợ riêng của mình vẫn còn nhưng mình đang ngày ngày thấy nó mà vẫn không lo, vẫn bình thường. Còn những gì đã chuyển hóa được thì đã chuyển hóa rồi. Đó là chuyện của Pháp nên không còn gì để lo âu).
Không biết con nói có đúng không. Kính thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-01-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con có được 6 tuần. Con xin được dự các buổi trà đạo tại chùa Bửu Long khi con có thể đi được. Kính Thầy sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-01-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Trước hết con xin thành kính tri ân Thầy. Nhờ có những bài giảng của Thầy mà con nghĩ rằng mình đã hiểu ra mình nên sống như thế nào cho trọn một kiếp được làm người.

Có người bạn tu nói với con rằng pháp mà Thầy giảng không dễ mà hiểu và thực hiện cho đúng, chỉ dành cho người có căn cơ cao. Nhưng con lại thấy không phải vậy, chỉ cần không quá sắc sảo, không quá y cứ vào ngôn ngữ thì đều có thể hiểu được. Thực tế con là một người không biết thế nào mới được gọi là tu vì con hầu như chưa thực sự đọc và hiểu cho thấu một bài Kinh, chưa hề biết đến thiền là gì. Con cũng không có một người Thầy ngay từ đầu để hướng dẫn việc tu tập, con chỉ biết tự tìm hiểu qua việc nghe băng giảng của các Thầy.

Con xin được dài dòng kể về quá trình con biết đến, học hỏi và thực hành Phật pháp. Con biết đến Phật pháp qua một lần tình cờ nghe qua radio, rồi con bắt đầu suy nghĩ về Đức Phật. Rằng khi Ngài sinh ra, Ngài có tất cả những gì mà gần như toàn bộ những con người bình thường trên thế giới này mong có được, nhưng Ngài dám bỏ đi tất cả để tìm một điều gì đó rốt ráo hơn. Khi Ngài tìm ra thì Ngài dành cả cuộc đời mình để nói cho mọi người về điều đó, không để đổi lại bất cứ điều gì cho riêng mình. Vậy thì cái điều mà Ngài nói đó phải là một điều Ngài chắc biết nó là vô cùng quý giá, và chắc chắn Ngài hoàn toàn thấu rõ về nó, hay có thể nói một cách bình dân là Ngài đã thực sự nhìn thấy, chạm… vào nó chứ không thể là sản phẩm của tư duy, suy luận… Và việc Ngài mang điều đó để nói cho mọi người chắc chắn phải xuất phát từ một tình yêu thương vô bờ bến mà con tự ví giống như tình yêu của một người mẹ đối với đứa con mình vì người mẹ nói và làm điều gì cho con mình thì chắc chắn người mẹ tin hay nghĩ rằng điều đó là tốt cho con mình.

Đó chính là lý do khiến con có niềm tin với Phật pháp. Và rồi con bắt đầu tìm hiểu Phật pháp, nhưng với hoàn cảnh là con vẫn đi làm đồng thời chăm sóc 3 đứa con còn nhỏ nên con chỉ có thể học bằng cách nghe các Thầy giảng qua băng đĩa, internet, và con nghe mọi lúc, mọi nơi có thể trong khi vẫn làm mọi công việc như nấu cơm, dọn dẹp, lái xe… cho dù không phải lúc nào con cũng nghe hết, hiểu ngay những điều các Thầy giảng. Càng ngày con càng thấy Phật pháp thật kỳ diệu, nó cho con lời giải đáp với mọi chuyện xảy đến với mình, với mọi người, với thế giới… và giúp con hóa giải rất nhiều những bức xúc trong nội tâm mình mà trước đây con không biết cách giải tỏa, chỉ biết nén vào trong để mọi chuyện đỡ phức tạp, đỡ ảnh hưởng đến mọi người xung quanh như bố mẹ, người thân, con cái, công sở… (và có lẽ đó cũng là cái duyên khiến con mắc bệnh ung thư). Càng ngày niềm tin với Phật pháp càng vững chắc và có thể nói đến giờ này chẳng có gì lay chuyển niềm tin ấy.

Rồi cũng như một sự tự nhiên, con cũng tìm hiểu thế nào là tu, phương pháp nào là nên theo, và con biết đến pháp môn niệm Phật, với nhận thức rất đơn giản lúc đó con tin rằng mình phải niệm Phật mọi lúc, mọi nơi, phải có thời khóa thực hiện hàng ngày không được biếng nhác và con cũng cố gắng làm theo. Nhưng khi con làm điều đó đều với một cảm giác như là sợ hãi rằng nếu mình cứ thiếu tập trung thì cũng chẳng đạt đến kết quả gì, ví dụ như trước khi đi ngủ dù khá muộn (thường gần 11h đêm) nhưng con vẫn cố gắng ngày nào cũng lên bàn thờ Phật để niệm được năm ba chuỗi gì đó nhưng quả thực lúc đó trong lòng cứ chộn rộn, hơi bức bối vì nghĩ đến bé nhỏ (khoảng 3 tuổi) đang chỉ mong được nằm ôm mẹ.

Thế rồi, như bây giờ con hiểu, pháp đã vận hành để con được biết đến các bài giảng của Thầy và con bắt đầu nghe. Lúc đầu cũng chưa hiểu gì đâu ạ. Nhưng con cứ như bị hút vào đó khiến con cứ muốn nghe mãi, ngày nào con cũng nghe, từ sáng sớm đến tối (vào những lúc con làm việc nhà). Con thích cách giảng của Thầy nhất là cách cười của Thầy, con không diễn tả được nhưng nó mang lại cảm giác hoan hỉ, thoải mái lắm, và con cũng hay bật cười theo mỗi khi Thầy cười. Rồi con thấy nếu theo cách của Thầy thì thật dễ quá, phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh, khả năng… của con quá, không nhất thiết phải hiểu kinh kệ, không nhất thiết phải ngồi thiền…, (con cũng vì thế hóa giải được mặc cảm đối với việc mình chẳng thông thạo kinh điển, chẳng có chút kinh nghiệm nào với thiền trong khi nhiều người bạn tu mà con quen biết đều là những người thực hành thiền rất cao sâu, hiểu kinh rất nhiều…) mà điều quan trọng chỉ là luôn nhận biết lại tâm mình đang như thế nào, và không cần mong chờ đến lúc mình trở thành gì cả, không cần tìm cách giải quyết để tâm mình đạt đến trạng thái lý tưởng là không còn tham sân si (mà những người tu đều cho là như thế). Con tự nghĩ, chỉ cần “đối xử” với "nó" như một người bạn tình cờ gặp nhau trên đường là mỉm cười và nói “rất vui vì thấy bạn”.

Cho đến lúc này, qua những bài giảng của Thầy, con tự rút ra bài học như thế này: Xét cho đến cùng tu tập là để mình có một thái độ hoàn toàn bình thản đón nhận tất cả mọi điều xảy đến trong cuộc đời mình (dù là vui hay buồn), ở đây không có nghĩa là mình không có cảm xúc vui hay buồn mà mình nhận thức rằng mình đang vui hay buồn và không có ý niệm mong rằng vui kéo dài thêm và buồn mau qua đi. Và cách thực hành (cũng chính là cách sống) để đạt được kết quả đó trong khi mình vẫn còn là một phàm phu đó là mình nghĩ được thế nào thì cứ hành động trên sự suy nghĩ đó mà thôi, và cho dù kết quả gì có đến thì vui vẻ chấp nhận chứ đừng nuối tiếc, day dứt, ân hận hay oán hận ai đó hay điều gì đó trong quá khứ, cũng như đừng có tự hào, tự mãn… cho rằng mình hay, mình giỏi. Ngoài ra, vì là phàm phu thì chắc chắc còn đầy đủ các cảm xúc buồn, vui, giận, tức, mong, ước… nhưng cũng không cần tự trách mình vẫn còn như thế, và cũng không cần nghĩ rằng phải làm sao cho mình không còn như thế nữa, mà chỉ cần hàng ngày trên từng công việc, sự việc diễn ra quanh mình thì nhận ra được rằng cái gì đang diễn ra trong mình mà thôi.
Con kính bạch Thầy cái nhận thức của con về việc tu tập như vậy, kính mong Thầy chỉ dạy thêm cho con. Con thành kính cảm ơn Thầy và xin Thầy xá tội vì con đã viết quá dài làm mất nhiều thời gian của Thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-01-2018

Câu hỏi:

Thầy ơi, con có 1 vấn đề chưa sáng tỏ. Đó là quan điểm với việc hành thiền.
Thầy dạy phát huy tánh biết trong cuộc sống hằng ngày của mỗi người, buông bỏ bản ngã, thấy ra sự thật không qua thời gian; còn hành thiền thì theo tham cầu, mong sở đắc, tạo ra thời gian.
Một khuynh hướng khác, cũng là trở ngại của con là xung lực bất thiện trong vô thức trỗi dậy mạnh mẽ làm mình tạo nghiệp xấu. Cách tu tập là tập Định (để vào vô thức) vừa đủ để Minh Sát, thấy được bản chất của những chướng ngại vi tế trong vô thức. Nhờ vậy tâm thức trong sạch hơn.
Con cũng đọc được Đức Phật ngồi thiền thấy ra những "kẻ thù" lẩn trốn, những chướng ngại vi tế trong tâm thức Ngài, sau đó Ngài thành Đạo. Ngài cũng dạy các học trò, miệng chỉ nói Pháp hoặc ngồi giữ sự im lặng của bậc thánh.
Hoặc theo thiền sư Shwe Oo Min, hành thiền để mình hiểu biết hơn về bản thân, quan trọng là mình hành thiền với tâm nào, có tham sân si hay không.
Con học Pháp thấy có điều khác vậy, con còn chưa thông và có thể nhầm lẫn, con kính mong thầy cảm thông định hướng cho con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-01-2018

Câu hỏi:

Con Thành Kính Đảnh Lễ Thầy.
Kính Bạch Thầy.
Con mỗi ngày điều niệm Phật. Từ lúc con ngủ dậy thì đã thấy tiếng niệm Phật bên mình, có lúc câu niệm tự khởi, có lúc con tự mình niệm thầm 1 tiếng thì những câu niệm Phật ấy cũng tuần tự theo tự nhiên nối tiếp nhau theo từng dòng suy nghĩ của con, chỉ khi con làm việc gì đó mà cần suy nghĩ thì câu niệm Phật mới dừng. Xong khi con làm xong việc, câu niệm Phật ấy lại tiếp nối đến khi con tự mình dừng lại. Vậy có phải con đang chứa tạp Niệm?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-01-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy ạ,
Con đã nghe và tìm hiểu. Nhưng con vẫn chưa thông chuyện này ạ.
Con thấy hầu hết lời dạy là dạy mình buông bỏ danh lợi cho 'bản thân mình', thì con đã thấy mình hoàn toàn buông bỏ được 'cho mình' ạ. Nhưng con vẫn nghĩ nếu có lợi danh thì sẽ chu cấp và chăm sóc được tốt hơn cho những người con thương yêu, như Má con và em Út con. (Bản thân con thì con đã 'ngộ' là hạnh phúc không liên quan tới danh lợi.) Sức khoẻ cả Má và em Út đều yếu ớt hơn trung bình mọi người, và chưa 'ngộ'. Cái này thì con 'không muốn' buông bỏ, vì không muốn là người vô trách nhiệm. Con hiểu là tập tinh tấn chánh niệm tỉnh giác thì sẽ làm mình 'quên đi' cái lo âu đó phải không Thưa Thầy? Nhưng như vậy cũng là vô trách nhiệm ạ? Con thì vẫn chưa tin về nghiệp và luân hồi để chấp nhận được là Má và em đang chịu nghiệp, và là con không cần phải tham danh lợi để lo tốt hơn cho Má và em thưa Thầy?
Rồi có tiền thì đau bệnh nặng tốn kém sẽ tốt hơn là không có tiền ạ thưa Thầy. Con không cần danh lợi, nhưng con chưa thấy cách nào ngoài danh lợi để đối phó với đau bệnh nặng và tai nạn ạ?
Có phải giải pháp duy nhất là làm cho Má và em con 'ngộ' (khó làm lắm) ạ? Hay con nên đặt Má và em ngang hàng với mọi chúng sanh thưa Thầy?
Con mong Thầy nhiều sức khoẻ ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-01-2018

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con có bài thơ, con kính mong thầy xem giùm con.
Biết sống tùy duyên.
Cỏ dù cao thấp,
Ông nhẹ nhàng nhổ.
Đất tâm tươi mới,
Ông ngồi thản nhiên.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-01-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Thầy cho con xin hỏi, khi nào Thầy có chuyến hoằng pháp tại Pháp? Và ở thành phố nào, con rất cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh để tiếp tục thắp lên ngọn đèn trí tuệ trong mỗi chúng con. Con kính chào Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-01-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Chồng con có việc về VN đã hơn 2 tuần, con ở nhà một mình rất yên tĩnh. Sau giờ đi làm, con thư giãn, nghe pháp thoại rồi đi ngủ bình an.
Con sống ở một tỉnh nhỏ, tuần trước, trên đường lái xe từ công ty về nhà. Lúc dừng đèn đỏ, con hướng mắt nhìn xa về phía trước, tự dưng con thấy đồi núi, cây cối, bầu trời, những dãy nhà phía trước mặt... dường như hòa chung làm một. Đây là lần đầu tiên con nhìn thấy, con có một cảm giác hơi sợ, tim đập hồi hộp. Vài chục giây sau, đèn bật xanh, con chuyển sang tầm nhìn gần, đủ để thận trọng chú tâm quan sát lái xe. Con không biết đây là hiện tượng gì, nhưng con nhớ lời thầy dạy, chỉ thấy thôi chứ không nên kết luận là gì.
Chồng con đi Hà nội để làm mồ mã ông bà cha mẹ. Sẳn dịp anh ấy đi Hạ Long chơi cùng các cô cậu em chồng. Kế đến lại đi Phú Quốc...con luôn thật lòng chúc mọi người đi chơi vui vẽ mặc dù con chưa bao giờ viếng thăm những thắng cảnh đó.
Thầy cho con xin hỏi, nếu mình thấy người thân đi chơi vui vẽ thì mình phải hoan hỷ nhưng sao con thấy mình không vui cũng không buồn. Tâm con cũng bình thường, nó chẳng bận lòng đến điều đó.
Như vậy có phải con vô cảm không thầy? Xin thầy từ bi chỉ dạy cho con biết. Con thành kính tri ân.

Xem Câu Trả Lời »