loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Nếu con học khí công để bảo vệ sức khỏe, không phải đạt được điều này, điều nọ. Và con cũng xem khí công là việc phụ, còn chính yếu là luôn biết mình trong mọi hoạt động của thân, tâm, cảnh thì con học khí công có được không? Con chân thành cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Kính Sư Ông!
Con đang ở Gò Vấp, con muốn thỉnh một số sách như: Sống trong thực tại, Thực tại hiện tiền... và Kinh tụng dành cho cư sĩ. Vậy con có thể đến nơi nào hoặc phải làm sao?
Xin cám ơn Sư Ông!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy con xin trình pháp mấy tuần nay con thấy ra ạ. Tham, sân, si, bất an,... khi chúng khởi lên mà thái độ nhìn chúng hoàn toàn không có tham sân si hay khó chịu gì cả thì những trạng thái ấy không hề ảnh hưởng tới mình. Vì tất cả đó chỉ là pháp đang vận hành. Trừ khi mình mất chánh niệm thì chúng mới làm ảnh hưởng. Sống thuận pháp thật là khỏe Thầy ạ, tuy con chưa được nhuần nhuyễn lắm. Đôi lúc cũng còn bản ngã đối kháng, nhờ có chánh niệm nên con thấy được sự đối kháng ấy nên buông ra. Lại thuận pháp rồi đối kháng tiếp tục, rồi buông ra... Những lúc khi thuận pháp con thấy thật dể chịu. Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Trước tiên con xin kính chúc chuyến đi hoằng pháp của Thầy ở Mỹ và Canada gặp nhiều thuận duyên. Nguyện cầu hồng ân Tam bảo gia hộ cho Thầy có thật nhiều sức khỏe để phật tử tụi con ở trong và ngoài nước luôn có nơi nương tựa hướng về.
Mấy bữa nay con có nghe thêm pháp thoại của Sư Giới Đức, nhờ có Sư giảng giải thêm về nguyên lý tu tập của Thầy mà cái sự học và hành của con càng thêm được củng cố vững chắc. Trước nay đối với con Thầy là người thông tuệ nhất, bây giờ có thêm Sư Giới Đức nữa. Sư rất hài hước, thẳng thắn, trí tuệ hơn người và luôn dành cho Thầy sự kính ngưỡng hết mực.
Con xin đảnh lễ tri ân Thầy. Nhờ có Thầy dày công vun đắp và đào tạo mà phật giáo Việt Nam hôm nay có được nhiều thế hệ chư tăng ni vô cùng đạo đức và tài năng. Dù có nhiều chuyện không hay xảy ra trong Phật giáo trong thời gian gần đây nhưng lòng tin của phật tử chúng con vào Tam bảo vẫn không hề xoay chuyển, đó chính là nhờ vào tinh thần tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha mà Thầy đã truyền dạy cho tụi con.
Kính Thầy,
Con

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, con có cái đồng hồ cũ, là của một người thân không dùng nữa để lại. Trông bên ngoài nó khá đẹp, nhưng chỉ khi dùng mới biết nó có 4 nút thì hỏng mất 3. Lần đó con đeo nó lên tay, kết hợp với cái áo sơ-mi, được vợ khen là trông "sang hẳn". Con đi làm cả ngày, mọi người cũng cư xử tử tế với con hơn (bình thường con ăn mặc rất tuềnh toàng, nhàu nhĩ, chẳng trang sức gì). Thái độ phục vụ của những người bán hàng mà con tiếp xúc cũng dễ thương hơn chút xíu.

Không biết là con đang bịp người ta hay là họ tự bịp họ, nhưng con thì chẳng thấy mình "sang trọng" hơn tí nào, mà chỉ thấy buồn cười: đó chỉ là cái đồng hồ nát. Nhiều lần tương tự như thế, khi thì với bộ quần áo mới, khi thì với chiếc điện thoại mới, con càng thấm hơn cái thực tế là đầu óc vô minh của phần lớn chúng ta dễ tự lừa gạt mình vì vẻ ngoài như thế nào. Thực tế này không làm con chán ghét đời, mà lại thấy thú vị, hài hước, thấy cuộc đời lắm lúc vừa dở hơi vừa dễ thương.

Mỗi khi con ăn mặc cũ kỹ, xộc xệch hoặc tỏ ra mỏi mệt, cách cư xử mà con nhận được từ những người xung quanh nhìn chung là tệ hẳn. Điều đó có chút ít khiến con bực bội, khó chịu - đây gần như trở thành một phản xạ theo thói quen trong tâm con, và con ý thức được điều đó. Con cứ để nó tồn tại tự nhiên mà không can thiệp - điều ấy giúp con vô tư hơn rất nhiều. Mặc dù vậy, tâm sân vẫn làm con tiêu tốn khá nhiều năng lượng. Song song với đó, một bộ quần áo tươm tất, một sức vóc khỏe khoắn tươi tỉnh hoặc thậm chí chỉ là trò "lừa đảo" (như chiếc đồng hồ nát trên kia)... cũng có thể giúp con bớt được khá nhiều sự phiền hà khi tiếp xúc với người đời.

Con biết, về mặt hành vi, có gì đó hơi khôn lanh và "lừa đảo" ở đây. Nhưng với con đó chỉ là một trò đùa thú vị, và là một cách giúp mình sống khỏe hơn, thoải mái hơn. Và con cũng không thấy mình sang trọng hơn khi chưng diện một chút nào. Lớp vỏ bên ngoài chỉ là rỗng tuếch, phục vụ thị hiếu thế gian mà thôi. Đôi khi được người ta đối xử tốt chỉ vì giao diện, con cười một mình thấy thế giới thật hài hước làm sao.

Con làm như vậy đúng hay sai ạ, xin thầy cho con được biết.
Con cảm ơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-04-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, con cảm ơn thầy đã chỉ rõ cho con về cái tâm ganh tị mà ngày hôm qua con đã hỏi. Đúng là ở bản tánh tự chiếu con thấy bản chất của nó là 1 hiện tượng tâm lý từ bên ngoài đưa vào, nó là 1 loại phiền vi tế, bởi công phu chưa tới nên con không nhận ra. Nhờ thầy khai thị mà giờ đây con mới rõ. Vậy thầy cho con hỏi là nếu vậy thì con đâu có thấy khổ hay lạc gì đúng không ạ?

Câu hỏi thứ hai thầy cho con hỏi là trong KINH LĂNG NGHIÊM Đức Phật dạy là nếu ở vọng tâm làm nhơn tu hành thì không bao giờ giải thoát được... Nếu muốn được giải thoát khổ đau thì phải ở chỗ chơn tâm mà làm nhơn tu hành. Có nghĩa là người muốn soi chiếu phiền não thì phải ở chỗ bản tánh mà soi (chánh kiến). Còn chưa nhận ra bản tánh thì tất cả đều là vọng tưởng, là cái ta, cái tự ngã của ta. Vậy người nhận ra được bản tánh thì lúc đó mới bắt đầu tu đúng không, xin thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy muôn vàn tôn quý của chúng con!
Con xin một dạ chí thành cầu nguyện vô lượng ân đức của Ba Ngôi Phật-Pháp-Tăng Tam Bảo hằng gia hộ cho Thầy tôn quý của chúng con luôn được khoẻ khoắn an nhiên và sự giáo hoá chúng sanh được dễ dàng lợi ích ạ_()_
Kính,
Đệ tử của Thầy,
Pakativijjā Nguyên Minh

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2019

Câu hỏi:

Thầy ơi, bao giờ Thầy có thông tin liên lạc khi thầy đến Mỹ, Thầy cập nhật cho con biết với Thầy nhé.
Con rất trông chờ được thấy Thầy.
Con
Chúc Trân

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy, sau một thời gian tu học, tự nhiên bây giờ con thấy mình như không học gì cả. Cứ không lo, không nghĩ, không muốn, không cầu. Cái gì đến thì mình cứ xử lý rồi trả về cái không làm gì cả, như thau nước đã xối đất cát trên đá trôi đi hết vậy. Thực ra, con phát hiện ra mình còn nhiều cái sai sót, nhưng nguyên nhân gốc rễ là mình chưa trọn vẹn với hiện tại. Bài học sẽ đến hoài cho đến khi nào mình thực sự hoàn toàn đang có mặt ở đây và bây giờ. Cốt lõi vẫn là trọn vẹn với hiện tại mà thôi.
Con cám ơn thầy và nguyện thầy luôn khỏe mạnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-04-2019

Câu hỏi:

Dạ kính thưa thầy cho con hỏi: trong khi thiền tập con đã nhận ra là mình đang có cái tâm ganh tị với 1 đối tượng, con dùng chánh niệm để soi thẳng vào nó thì từ từ nó hết nhưng khi đối tượng đó quay lại thì tâm ganh tị đó cũng quay trở lại nữa. Con nghĩ rằng tâm ganh tị này thật sự không phải hết mà nó trốn đâu đó thôi. Thường thì những tâm khác ví dụ như cơn giận đi khi soi chiếu như vậy thì nó hết một cách tuyệt đối, 2 là khi có trở lại thì nó cũng mờ dần hơn trước và tới lần thứ ba thì nó cũng biến hết luôn. Còn cái tâm ganh tị này nó cũng mờ nhưng mà nó giống như là bị che mờ để chánh niệm chiếu soi không được chứ không phải là mờ dần rồi mất, dường như con có cảm giác mỗi lúc nó mạnh thêm, xin thầy chỉ dạy giúp con. Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »