Trung Tâm Hộ Tông - Tổ Đình Bửu Long
loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 12-08-2018

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy ạ!
Con rất vui sướng khi được Thầy hồi đáp. Và cũng thấy xấu hổ vì thiếu thận trọng (tại lúc ấy con vui quá đà) nên con đã ghi địa chỉ email bị sai. Thầy cho con xin lỗi ạ, email của con là: dohien84@gmail.com, Thầy có thể forward lại email trả lời được không ạ?
Con rất xin lỗi vì làm mất thời gian của Thầy.
Con cám ơn Thầy nhiều ạ.
Ngày nào con cũng ứng dụng lời Thầy. Lời Thầy dạy giản dị, mà càng đọc càng uyên thâm, uyên bác, chiêm nghiệm lại thấy đúng, mà cũng thật mới lạ với con, tuyệt như cảm giác trời đất sau cơn mưa rào mùa hạ ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-08-2018

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy ạ!
Con may mắn biết đến lời dạy của Thầy vài năm nay. Lời Thầy dạy "cứ thấy, vô tác, vô cầu", cuộc đời này "khổ, không, vô ngã" giúp con nhiều trong hoạt động sống. Con vô cùng kính trọng và tri ân Thầy.
Sáng nay, con được chút vui vì con vừa thấy việc cố gắng dùng ý chí chống đối để chặn việc say xe thì vẫn bị say xe, lại còn bị đau đầu mấy ngày. Mà chỉ bình tĩnh cảm nhận cảm giác khó chịu, không cố gồng mình thì tuy có say xe nhưng không đau đầu như mọi khi nữa, đầu óc khá nhẹ nhàng.
Con còn nhiều bụi trong mắt, có gì không phải mong Thầy xá tội.
Con vô cùng biết ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-08-2018

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy ạ!
Thưa Thầy, con là Nguyễn Văn Hương-Pháp danh Tánh Bổn Nguyên, năm nay 54 tuổi, con hiện đang sinh sống tại huyện Cư M'gar, tỉnh Đăk Lak (con đã một lần trực tiếp đảnh lễ Thầy và nghe Thầy giảng Pháp tại chùa Phổ Quang huyện Cư Mgar).
Thưa Thầy con có duyên lành được nghe Thầy giảng pháp qua Trungtamhotong.org từ đầu năm 2017 đến nay đã một năm rưỡi, nhờ ân đức của Thầy mà con đã buông xả được những quan niệm, những tà kiến sai lầm và những trói buộc dính mắc trong tham ái đã từng cố hữu trong con từ bao đời bao kiếp đến nay.
Kính thưa Thầy! Cuộc đời con trải qua quá nhiều thăng trầm kể từ khi thiết lập mối quan hệ vợ chồng. Con đã từng có vợ, có con rồi ly dị đến ba lần. Hôn nhân thứ nhất được 3 con (02 gái 01 trai) và cuộc hôn nhân thứ 3 được một con trai năm nay đã 6 tuổi. Con đã từng sinh sống bằng nghề buôn bán và làm nông. Nghề cuối cùng là làm việc nhà nước và hiện nay con đã xin nghỉ việc vì quá phiền não, công việc mà con làm chỉ là góp phần vào việc huỷ hoại môi sinh của muôn loài sống trên Địa cầu này.
Thưa Thầy! Từ năm 2004 đến nay không một giây phút nào con không nghỉ đến việc xuất gia nhưng có lẽ con chưa đủ duyên lành nên chưa thể được. Hiện tại con đã làm nhà riêng cho mẹ con của người vợ thứ 3 và cũng đã ly hôn với nhau vào giữa năm 2017, cô ấy chịu trách nhiệm nuôi con theo phán quyết của toà và cũng là nguyện vọng của cô ấy, còn hai đứa con gái với người vợ đầu cũng đã có chồng hơn 7 năm nay rồi. Hiện tại con đang sống với đứa con trai năm nay 31 tuổi chưa có vợ, con đã gọi điện cho cô vợ đầu đang đi làm trong Sài Gòn quay về nhà cùng đứa con trai làm ăn và tạo điều kiện cho nó là tròn trách nhiệm đạo hiếu với mẹ. Cô ta sẽ về nhà vào cuối năm nay sau khi sắp xếp xong công việc.
Hiện tại ở ngoài đời con không muốn gì nữa, mọi ham muốn trần gian đều là những trói buộc làm cho con phiền não. Con muốn được xuất gia để có nhiều cơ hội thanh lọc tâm mình nhưng con lại lo không biết con có đủ phước duyên hay không? Con định trong tháng 7 này xin Thầy cho con về chùa Bửu Long để làm công quả một thời gian, nếu con đủ phước duyên xin Thầy cho con được xuất gia để được nương tựa dưới sự chỉ đạy của Thầy mà Giác ngộ giải thoát. Xin Thầy cho con một lời chỉ dạy!
Con xin cảm tạ ơn Thầy đã bỏ thời gian đọc thư của con ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thiền Sư!
Con có duyên được nghe pháp thoại của thầy và con thấy rất lợi ích và hiểu đúng chánh pháp của Đức Như Lai mặc dầu con chưa một lần được diện kiến thầy trong cuộc sống đời thường. Con ở Huế ạ, thầy cho con hỏi là ở chùa thường thì khi quy y các sư phụ đặt pháp danh cho các Phật tử thì sẽ dựa trên nguyên tắc nào ạ? Câu hỏi hơi ngây ngô nhưng là điều con không rõ xin thầy cho con hiểu thêm, con xin cản ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

Dạ, thưa Thầy con cũng xin được phép nói về những trải nghiệm của con khi gặp những người âm. Con cũng có duyên gặp trực tiếp bằng mắt khi tỉnh táo 2 lần và đa số là trong mơ. Đa số trong những giấc mơ họ hiện ra nhìn và cười với con, chỉ có một giấc mơ mà đã làm cho con hoảng sợ vì trong mơ, chị đó cứ rượt theo con đuổi để hỏi mà tại sao chị ta chết, vừa lúc con hoảng sợ quá tỉnh dậy (khi con đang ngủ trưa) thì phía dưới đường hẻm nơi con gặp chị ta trong mơ có tiếng trống kèn của đám ma đi ngang qua. Rồi có một hôm con đi chùa gần nhà trọ, khi đang nhắm mắt niệm hồi hướng cuối buổi tụng thì một anh bỗng hiện ra cười với con. Khi đã kết thúc con xuống tầng dưới lạy bàn tổ (vì con hay đi trễ nên toàn lên tầng trên trước) và xá những bàn các vị mới mất thì phát hiện ra khuôn mặt anh hồi nãy đây mà, thì ra ảnh là công an vừa mới mất (vì còn đang để ảnh to phía ngoài). Nhưng con cũng lấy làm lạ là dù gặp hay thấy gì thì họ cũng chẳng hại gì con, chỉ có lúc gặp chị đuổi theo thì làm con sợ thôi. Nhưng bây giờ, mỗi khi hồi tưởng lại những người âm đã đến để cho con thấy đó (già, trẻ, gái, trai) và đặc biệt là chị đã dí đuổi con đã cho con sự cảm nhận sâu sắc ranh giới giữa sự sống và cái chết; sự hoảng hốt, tức giận, đau khổ khi nhận ra mình đã chết mà còn bao nhiêu dự định, kế hoạch chưa làm (vì chị đó chỉ ngoài 30 thôi). Con cũng đã có những chiêm nghiệm thú vị khi chính mình được gặp họ. Lúc đầu, con cũng rất sợ nhưng con tập trung những việc mà con phải có trách nhiệm. Một thời gian sau thì nhận ra cuộc sống của bản thân cũng bình thường, vì những việc này không thể chia sẻ cũng như nhân duyên của mỗi người vậy. Vì vậy, con thường dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, đặc biệt cuối tuần con thường ở nhà nghe pháp sống theo chính niềm vui trong mình. Rồi nhân duyên đưa đẩy, bạn con rủ con đi khóa tu mùa hè chùa Hoằng Pháp năm 2016, con tham gia khóa tu 7 ngày, vì được trực tiếp cảm nhận từ trường thanh tịnh nơi ấy nên khi về con tìm hiểu xem pháp môn Niệm Phật là gì. Dù là ngủ ở chùa mà con cũng có một đêm được thấy một em gái nữa, trong mơ khi ấy con vừa sợ vừa thương khuyên nhủ em thôi thì đã ở nơi đây rồi hãy tu tập theo các Thầy, niệm Phật Di Đà đi nhé.
Khi con thường Niệm Phật, nghe các bài giảng pháp thì ít được thấy nữa và bây giờ thì hiếm khi con được thấy lại những người âm, mà giờ có thấy thì con cũng khuyên họ rằng: đừng bỏ thêm củi khô (thân) vào sự khao khát sự sống nữa, hãy niệm Phật cầu tịnh độ.
Bây giờ, con cũng rất cảm ơn những nhân duyên đã cho con được thấy như vậy vì qua đó con đã thấy ra được những bài học cho chính mình. Những tìm cầu, hy vọng, dự định, rồi đạt được hay không đạt được cũng như bong bóng nước vậy thoáng hiện ra rồi biến mất trong hư không cũng như xác thân này vậy.
Dù vậy, chúng ta cũng sẽ sống trọn vẹn một ngày, một giờ, một phút, một giây cho sự hiện hữu ấy và thấy được những sự thật cần thấy.
Con kính chúc Thầy và mọi người sức khỏe, vui vẻ, bình an trong tâm hồn.
Con xin được cảm ơn tất cả!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Con không có gì để trình pháp với Thầy, con cứ thường nghe pháp thoại, thường lặng lẽ nhận biết thân tâm, và qua thời gian con cảm nhận khi càng hiểu ra lời Thầy, con càng cảm nghe quý kính công ơn Thầy.
Con không có lời lẽ nào để nói hết tâm con, lần gần đây nhất, con được có đủ nhân duyên đến đảnh lễ Thầy, trực tiếp nghe lời Thầy dạy, con thấy rõ tâm con được mở dần và như chạm đến điều gì rất đặc biệt.
Con nhớ khi đảnh lễ Thầy để ra về, khi quỳ xuống dưới chân Thầy, con không thấy có người đang quỳ xuống, con chỉ cảm nghe một niềm xúc động nhẹ nhàng mà sâu lắng, con có thể cảm nghe năng lượng từ hoà của Thầy toả khắp xung quanh.
Đã hơn 2 tuần về lại nhà, mỗi khi nhớ đến giây phút đảnh lễ Thầy, con vẫn nghe rất hạnh phúc.
Con luôn cảm ơn cuộc đời đã ban cho con nhân duyên được gặp Thầy trong hiện đời.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy,
Hiện tại con đang trong khoá tu mùa hạ ở một thiền viện, và con đang hành thiền theo lời Thầy dạy qua những bài pháp thoại trên Youtube. Trong những ngày con đang tu tập, thì được tin báo đến là người con thương yêu đã lừa dối và phản bội con từ rất lâu. Con nghĩ nhờ việc hành thiền, nên con đã đối diện với sự thật rất nhẹ nhàng và cảm nhận tâm không quá đau đớn.
Những ngày sau đó, khi Thiền, con quán chiếu về tâm Từ để có thể tha thứ cho họ, cũng như hoá giải sự sân hận của con. Nhưng con vẫn còn vướng mắc, là khi mình tha thứ, thì mình có nên tiếp tục liên hệ với họ, hay mình tha thứ để tâm nhẹ nhàng hơn nhưng nên cắt đứt với người xấu như thế?
Có một lần con đang thiền và quán chiếu về sự tha thứ cho người đó, thì bất chợt con cảm thấy rất xúc động và muốn khóc, sau đó con nghe trong tâm mình vọng lên câu: "đã tha thứ!" và con cảm thấy rất nhẹ nhàng. Con không hiểu vì sao như thế.
Kính mong thầy giải đáp giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

A Di Đà Phật con bạch Thầy,
Con kính xin Thầy chỉ giúp con cách thoát ra nỗi khổ tâm mà con đang phải chịu, con thành kính tri ân Thầy.

Dạ con bạch Thầy con là một người bán thế xuất gia, vì bạn con bị nghiện ma tuý nên con đã xin phép bố mẹ chồng cho con được đưa cháu về nhà ngoại rồi tự làm nuôi con. Nhưng lại sợ bố mẹ con bị mất mặt với họ hàng nên con đã bế cháu vô chùa cho một sư cô và mong muốn sau này cháu được làm người xuất gia khỏi phải chịu khổ như con. Nhưng khi bé được 2 năm thì sư cô đã cho con đi xuất gia sư cô cũng thương hai mẹ con con nhưng lại rất nóng tính thương xuyên to tiếng thậm chí có thể đánh con mỗi khi con sơ suất điều gì, rồi sau đó sư cô cho con đi học trung cấp Phật học hết 5 năm sau con mới về lại. Nhưng tính cách của sư cô vẫn như xưa nên con cảm thấy rất đau khổ có lúc hai mẹ con con nhìn nhau qua màn nước mắt mà con không dám nói gì.

Ngày tháng trôi qua con cảm giác như ở địa ngục và phải cố gắng hết sức để không khởi tâm oán hận với người đã có ơn với mình. Con không muốn tiếp tục chịu đựng nổi uất ức đó nữa nên con đã nói ra nỗi khổ tâm của mình và mong thầy trò có thể hiểu nhau và không gây oan trái với nhau nữa. Nhưng thầy con đã đuổi con ra khỏi chùa và lấy hết Y áo, chứng minh nhân dân, điện thoại. Thầy con nói tất cả những gì mà mày có bây giờ là do tao cho kể cả chứng minh nhân dân tao cũng cho tiền mày đi làm nên tao đòi lại. Lúc đó con vừa sợ bị đánh vừa muốn trả lại tất cả những gì thuộc về thầy nên con đã trả hết và ra đi với hai bộ đồ cũ và một số tiền ít ỏi mà Phật tử cho con lúc con đi học về. Bây giờ con đang ở chùa của sư bà vì lúc trước con đã ở đây để đi học. Thời gian trôi qua gần một năm con luôn đau khổ và buồn tủi cho số nghiệp của mình cho đến khi gặp được pháp của Thầy con đã giải toả tất cả và nhắn tin về sám hối thầy con, mong thầy tha thứ cho con được nhẹ nhàng và cũng để thầy trò không gây oán thù với nhau nữa. Nhưng thầy con nói không bao giờ tha thứ cho con vì con đã bất hiếu với thầy tổ vào địa ngục mà ở, giấy chứng minh và hộ khẩu của mày tao cũng cắt dục đi rồi, đồ bất hiếu đừng bao giờ gặp mặt nhau nữa. Nghe thầy nhắn lại như vậy con rất buồn và con xin thầy chỉ cho con biết ở một hoàn cảnh như vậy con có nên ra đi không và tội của con có đáng bị đoạ vào địa ngục không, nếu có con phải làm sao để thoát khỏi quả báo này?

Hôm trước khi nghe bài pháp thoại bình yên chỉ có ở trong tâm nhưng lúc đó con thật sự con rất sợ cảm giác nơm nớp lo sợ vì có thể bị đánh chửi bất cứ lúc nào nếu con làm không được như ý của Thầy con. Vậy việc con nói ra nỗi khổ tâm và mong muốn giải toả không khí bức bách của thầy và trò con là đúng hay sai ạ. Con bạch Thầy nếu sai rồi thì con phải làm sao ạ, con xin Thầy mở ra cho con một lối thoát để con có thể sống an vui với chánh pháp của Đức Phật qua những bài giảng thiết thực của Thầy. Con rất biết ơn và thành tâm đảnh lễ Thầy. Nam Mô A Di Đà Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

Dạ, con xin phép Thầy được chia sẻ kinh nghiệm của con với người bạn có nói rằng bị người âm theo ạ. Trước đây con đi coi bói người ta hay nói là đầu ngõ nhà con có vong theo con, từ đó con lo sợ, không dám đi lối đó, cứ phải đi đường vòng rất vất vả, mỗi lần bắt buộc phải qua thì luôn luôn có cảm giác rờn rợn, hoang mang, buổi tối mà đi qua đó thì đêm về bất an không ngủ được. Sau này nghe Thầy giảng nhiều nên con đi làm phước rồi hồi hướng cho vong linh đó, con quyết tâm sẽ đi qua đó hàng ngày chứ không trốn tránh nữa và mỗi lần qua đó con đều niệm Araham sammā sambuddho. Đến bây giờ thỉnh thoảng con vẫn hồi hướng cho họ khi có dịp, nhưng con không còn sợ hãi nữa và con cũng không cần phải niệm Phật khi đi qua đó nữa mà tâm con vẫn bình an. Nên xin bạn hãy yên lòng, chỉ cần tâm ta vững vàng, ta có nương tựa nơi Tam Bảo, có rải tâm từ đến họ, thì người âm cũng không làm hại gì ta. Con cám ơn Thầy đã chỉ dậy chúng con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-08-2018

Câu hỏi:

Cảm ơn thầy ạ, nhưng vấn đề là cuộc sống của con khá bình thường. Hiện giờ con cũng chả có oan trái gì. Thần kinh của con hoàn toàn ổn định không bị bệnh gì cả nên cũng không cần thuốc. Tinh thần con cực kỳ thư thái và khỏe khoắn. Thế mà không hiểu sao buổi tối người âm cứ hiện lên ạ. Con cũng không sợ họ nhưng rất không hiểu lý do tại sao họ cứ hiện lên? Chắc là con cứ nên để như thế không làm gì cả thì họ tự đi phải không ạ?

Xem Câu Trả Lời »