loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-10-2019

Câu hỏi:

Bạch thầy,
Con có một sự chiêm nghiệm về Pháp, con mong có được sự soi sáng của thầy.
Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương, đức Phật có nhắc đến vị đạo nhân Vô Tu Vô Chứng. Bạch thầy, đó có phải là người nhận ra sự vận hành hoàn hảo của Pháp nên không cần phải làm gì nữa không? Nó chỉ khác với người khi chưa nhận ra sự vận hành của Pháp là Minh hay Vô Minh. Con suy ngẫm về Tham Sân Si. Bản chất của Tham Sân Si là Vô Ngã. Nó cũng chỉ là những yếu tố tự nhiên trong chuỗi vận hành của Pháp. Bạch thầy, có phải sự khác biệt giữa chưa chứng đạo và người đã chứng đạo là sự tạo tác giữa Tâm và đối tượng không? Nếu như mình bỏ danh xưng của ba tâm đó, thì con cảm nhận như nó chỉ đơn giản là những trạng thái năng lượng khác nhau. Khi Minh thì nó đúng, khi Vô Minh thì nó sai. Nhưng Minh hay Vô Minh nó cũng không thuộc quyền kiểm soát của Bản Ngã. Khi Tâm từ bỏ hết cấu nhiễm, như trời trong xanh không gợn mây thì tự nhiên ánh Trăng (Minh) sẽ chiếu tỏ mọi ngóc ngách. Hành xử của mình sẽ luôn đúng ở trong tất cả các Pháp mà nó không cần phải theo bất cứ một lý thuyết, quan niệm hay danh xưng nào.
Con suy ngẫm về những hành xử của các vị thiền sư đã đắc đạo thời xưa. Những vị đó đều có những hành động rất bất ngờ. Có lúc họ lại làm ngược lại những điều mà theo quy chuẩn của thế tục, có lúc lại thuận theo. Nhưng tất cả những hành động đó đều hợp lý. Bạch thầy, đó có phải Giới của Tự Tánh mà thầy thường nhắc tới không?

Con xin tri ân sự chỉ bảo của thầy,

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-10-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con rất vui và hạnh phúc khi nghe pháp của thầy. Một thời gian con thấy an lạc lắm ạ. Nhưng hôm nay con cảm giác như mình đang bị kẹt vào thứ làm cho con an lạc. Nghe pháp của thầy hình như trở thành sở thích và niềm vui trong ngày của con. Nó cũng giúp con bớt đi sự sân si và thái độ xấu với những điều không tốt. Con lạc quan và hạnh phúc trong những lời thầy dậy. Nhưng con nhận thấy mình không còn thích đọc sách khác, hay nghe pháp của người khác, cả ngày con chỉ muốn bật pháp của thầy nghe thầy giảng, nếu có làm việc khác thì con thấy tâm con muốn làm nhanh cho xong để tìm một góc yên tĩnh nghe pháp của thầy. Thầy cho con hỏi như vậy có phải con cũng đang bị kẹt không ạ? Con nghĩ việc này cũng tốt nên con vẫn muốn nghe. Nhưng con muốn hỏi thầy con nên có thái độ học tập và nghe pháp như thế nào. Con có cần điều chỉnh việc làm của con không ạ.
Con cảm ơn thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe ạ.
Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-10-2019

Câu hỏi:

Thầy kính mến,
Đối với những lời Thầy dạy, con không còn một chút nghi ngờ nào, cứ vậy mà dần gạn lọc thân tâm thôi. (Con vui mừng không nói nên lời, chỉ biết lặng lẽ mỉm cười - Con vô cùng biết ơn Thầy!)
Có một điều thật lạ mà con cũng cảm thấy bất ngờ, xin được chia sẻ cùng Thầy và đạo hữu: Từ nhỏ đến lớn con được dạy là giết hại con vật khác là tội lỗi, nào là bị xuống địa ngục bị cắt lưỡi, xẻ thịt,... nào là bị con vật oán thù đòi mạng,... nhưng con cố gắng ăn chay quá chừng mà sao cơn thèm nó vẫn lôi kéo, ăn được ít bữa thì ăn mặn lại, có khi gồng lắm ăn được ba năm thì cơn thèm trở lại và khi con ăn mặn lại thì con không ăn chay ngày nào luôn, con sợ ám ảnh món đậu hũ và mùi dầu chiên xào trong các món chay.
Nhưng từ khi con nghe những bài pháp của Thầy về chủ đề ăn uống, Thầy không hề bắt buộc, không hề hù dọa mà tự nhiên con cảm thấy việc ăn chay là một sự trở về với bản chất tự nhiên của thân tâm mình ("Tâm bi là không nỡ hại - lời Thầy"), không cần cố gắng, không cần bắt buộc, không cần sợ hãi, không cần phước đức,... tự nhiên ăn bữa cơm đạm bạc ngon lành và người cũng khỏe ra, ít bệnh. Con càng vui mừng hơn khi nghe Thầy nói về nguyên lý giác ngộ cũng như nguyên lý âm dương trong ăn uống, Thầy cũng nói Thầy ăn cháo gạo lứt hơn 3 năm qua nên con nghĩ là Thầy cũng đã biết rõ về sự cân bằng trong ăn uống. Con thấy rất nhiều người ăn chay gặp nhiều khó khăn về sức khỏe, kính mong Thầy vì Lòng Từ với chúng sinh mà có một bài pháp đặc biệt hướng dẫn sâu về cách ăn uống cân bằng cho chúng con ăn chay được khỏe mạnh và chúng sinh bị giết để ăn cũng bớt đi. Tận đáy lòng con vô cùng biết ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-10-2019

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,
Con năm nay 20 tuổi, hiện vẫn còn đang trên con đường học hành. Thật may mắn cho con vì có cơ duyên được sớm biết tới phương pháp thiền Vipassana và có cơ may được gặp thầy.
Hằng ngày con vẫn quay về tự tánh, sáng suốt định tĩnh trong lành, thận trong chú tâm quan sát và ứng dụng trong sự học của con.
Nhưng khó khăn là cơn hôn trầm thụy miên càng lúc càng nặng và làm con không thể đối diện và vì thế đã nuông chiều cơ thể mình.
Kính mong thầy ban pháp từ giúp con có thể đối diện với hôn trầm thụy miên này.
Con kính chúc thầy nhiều sức khỏe. Sadhu!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-10-2019

Câu hỏi:

Thầy kính mến
Con xin chia sẻ cùng Thầy quá trình phát hiện được bản ngã và tâm của mình. Tối hôm qua có 1 người Phật tử rủ con đi ngồi thiền. Ngay khi nghe xong anh ấy rủ, tâm con lập tức khởi lên ý nghĩ sẽ không đi vì công việc quá bận. Tuy nhiên bản ngã đã xen vào ngay lập tức trong tích tắc điều khiển quá trình phản ứng. Và kết luận cuối cùng con đưa ra ngay lúc đó là: Chờ em 10 phút xin nghỉ làm có được không và em trả lời lại anh! Con chợt phát hiện ra đó chính là bản ngã đã xen vào để làm vui lòng đối phương, đỡ khiến họ hụt hẫng vì mình từ chối ngay, mà chọn cách câu giờ lịch sự. Lần đầu tiên con quan sát tách biệt được rạch ròi tâm và bản ngã rõ ràng đến như thế, thật kì diệu Thầy ạ. Nhờ có Thầy chỉ bảo nên con đã tiến bộ nhiều trong quá trình quan sát tâm. Con thấy rằng bản ngã đã đánh lừa ta rất nhiều trong cuộc sống, đôi khi chỉ vì làm hài lòng cái bản ngã chung của thiên hạ, nên nó luôn chọn phương án có lợi cho số đông. Nhìn thì có vẻ bản ngã khôn khéo, nhưng thực ra chính sự khôn khéo đó nó cứ làm che mờ dần cái tâm trong sáng của mình. Dần dần mình sống không thật với mình, cứ phải giả tạo chạy theo cái bản ngã. Pháp quả thực là kì diệu. Sadhu! Con kính đảnh lễ Thầy! Con: Tâm Chân Tuệ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2019

Câu hỏi:

Dạ con chào Thầy ạ. Dạ Thầy cho con hỏi có thể ứng dụng Lời Phật dạy vào trong kinh doanh như thế nào cho đúng tốt ạ. Thầy có thể giải thích cho con hiểu thêm về Tứ Nhiếp Pháp và Tứ Vương Pháp không? Con xin cảm ơn Thầy ạ

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2019

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Sư Ông. Con có đọc một cuốn sách có nội dung như vầy
"Trong phép tu thiền định, từ: Tầm, sát, hỷ, lạc, tịnh, định, là từ con đường của nhân loại bước tới Niết Bàn.
Định là NIẾT BÀN. Tịnh là TỊNH ĐỘ. Lạc là CỰC LẠC hay cõi trời VÔ SẮC GIỚI. Hỷ là cõi trời SẮC GIỚI. Tầm sát là cõi trời DỤC GIỚI.
Đó là những nấc thang tấn hóa của nhân loại. Nghĩa là:
1.- BẬC SƠ THIỀN phải tu năm phép này: Lấy TẦM SÁT làm gốc vốn, để đến hỷ, lạc, tịnh, định. Có tầm sát là tầm tõi quán xét, dục muốn sự thiện, mới dứt qua khỏi ác nhơn tội lỗi, mà đến lần được, hỷ, lạc, tịnh, định, nên kêu gọi là Dục giới thiên, cái cảnh dục của lớp trên nhơn loại.
2.- BẬC NHỊ THIỀN còn tu bốn phép này: Lấy HỶ làm chỗ ở, để đến với lạc, tịnh, định. HỶ là sự mầng, mầng sống trong sự thiện lành tốt đẹp, đúng theo lẽ có có, nên kêu gọi là Sắc giới thiên, lớp trên cao hơn cảnh dục muốn. Trình độ của nguời đã qua khỏi sự tầm sát.
3.- BẬC TAM THIỀN còn tu ba phép này: Lấy LẠC làm chỗ ở, để đến với tịnh, định. Lạc là sự vui, vui sống trong cảnh không không tất cả, cũng không còn có thiện nữa, nên kêu gọi là Vô sắc giới thiên. Vô sắc giới thiên là tên gọi nơi người cư sĩ, chớ nếu xuất gia, thì kêu là Cực Lạc. Lớp trên cao hơn cảnh sắc có có. Trình độ của người đã qua khỏi sự hỷ.
4.- BẬC TỨ THIỀN còn tu hai phép này: Lấy TỊNH làm chỗ ở, để đến với định. Tịnh là sạch, là sống trong sạch, trong sự giải thoát xuất gia, nên gọi là Tịnh độ, Tịnh độ là lục độ thanh tịnh, lớp cao trên hơn cảnh Vô sắc và Cực Lạc. Trình độ của người đã qua khỏi sự lạc.
5.- BẬC NGŨ THIỀN hay ĐẠI ĐỊNH là còn một phép này: Lấy ĐỊNH làm chỗ ở, không còn đi đâu nữa cả. ĐỊNH là yên lặng, sự sống yên lặng hoàn toàn nên gọi là Niết Bàn, Niết Bàn là đứng ngừng hưu trí, ngưng việc rốt ráo, không còn chỗ đến, đến đây là kết quả mục đích. Lớp trên cao hơn Tịnh độ, cao trên hơn hết. Trình độ của người đã qua khỏi sự tịnh sạch.
ĐÓ LÀ PHÉP TU TRÊN NHƠN LOẠI:
Sơ định là: Tầm sát, hỷ, lạc, tịnh, định.
Nhị định là: Hỷ, lạc, tịnh, định
Tam định là: Lạc, Tịnh, Định
Tứ định là: Tịnh, định
Ngũ định là: Định
1.- SƠ ĐỊNH, là cảnh trời Dục giới thiên, cảnh của người cư sĩ giữ 5 giới chay kỳ, ở tại nhà.
2.- NHỊ ĐỊNH, là cảnh trời Sắc giới thiên, cảnh của người cư sĩ giữ 8 giới, trường chay, ở am chùa.
3.- TAM ĐỊNH, là cảnh trời Vô sắc giới thiên, cảnh của người cư sĩ, giữ 10 giới, ngọ chay, không tiền, ở cốc, hang, động, hoặc là xứ Cực Lạc của người tu tập xuất gia khất sĩ ở trong Giáo hội.
4.- TỨ ĐỊNH, là cảnh Tịnh độ Tây phương của bậc tu xuất gia khất sĩ thanh tịnh, giữ 250 giới giải thoát.
5.- NGŨ ĐỊNH, là cảnh Niết bàn, của những bậc đắc thiền định hay đại định.
Đó nghĩa là từ cảnh trời Dục giới, đến Sắc giới, đến Vô sắc hay Cực Lạc sẽ đến Tịnh độ, và đến Niết Bàn, tức là danh từ tên gọi của pháp thiền định, chỗ ở của tâm, chớ không phải ở đâu hết. Như thế tức là sự chỉ rõ ra rồi, từ đây chắc không còn ai hiểu lầm nữa.
Thế thì chỉ có sự thật lo tu là đúng hơn hết."
Con muốn hỏi Sư Ông trạng thái ngũ định có phải là niết bàn không ạ. Vì con biết Đức Phật đã bỏ thiền định chuyển sang tu thiền tụê mới đắc đạo. Mong Sư Ông giãi nghi cho con. Con xin tri ân!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2019

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!
Thưa thầy, con là một thanh niên 29 tuổi nhưng lại thường xuyên mất ngủ khoảng 5 năm gần đây và hiện tại có dấu hiệu trầm cảm nặng. Khi con nghe được những bài pháp thoại của thầy tâm con rất hoan hỉ và cởi bỏ được nhiều khúc mắc bấy lâu, tuy nhiên con vẫn còn rất khó ngủ và có điều này chưa rõ con muốn được thầy chỉ rõ thêm: con có học về khí công Phật Quang để chữa bệnh và nguyên lý của khí công là có sử dụng ý để cưỡng chế hơi thở của mình, ví dụ có bài tập cố gắng cho thời gian giữ hơi thở lại gấp 3 lần thời gian hít vào và thời gian thở ra gấp 5 lần thời gian hít vào. Mà khi con nghe thầy giảng thầy thường nói cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, chỉ thận trọng chú tâm quan sát. Vậy khí công có trái với pháp và con có nên tập khí công tiếp không thưa thầy. Kính mong thầy từ bi dạy bảo. Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2019

Câu hỏi:

Con xin kính Đảnh Lễ Thầy.!
Con gửi tặng Thầy bài thơ con mới làm xong. Mong Thầy luôn hoan hỷ và lúc nào cũng được an vui.
Giữa dòng sinh tử vẫn an nhiên
Tuỳ duyên thuận pháp với muộn phiền
Thiền là chỉ thấy hồn nhiên và trong sáng
Một thoáng qua cũng hơn cả trăm năm
Một đời mộng mị tối tăm
Tìm đâu những cõi xa xăm bây giờ
Tình cờ ta gặp lại ta
Hoá ra Phật tánh trong ta lâu rồi
Quay về nương tựa ta thôi
Hết rồi những tháng nổi trôi đoạn trường
Nơi đây là chốn vô thường
Thương yêu hờn giận chuyện thường thế gian
Một lần thấy hết tâm can
Xoá tan những kiếp lang thang kiếm tìm.
Con Thinh!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-10-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy con muốn hỏi nếu mình sinh ra trong một gia đình ít trí tuệ, không tu dưỡng và thiếu Phước, dù bản thân con cố lan tỏa, sống tích cực hơn, hướng đạo cho người thân nhưng chưa thành thì có nên rời bỏ gia đình, tình thân ấy để mặc họ tự bơi giữa bể khổ không, Con thấy tinh thần và năng lượng mình đi xuống khi mỗi ngày ở gần gia đình người thân mình, nhưng nếu rời đi thì có phải con là người bất hiếu và bất nghĩa không.
Con kính chúc thầy nhiều sức khỏe, an vui.

Xem Câu Trả Lời »