Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.




  Họ tên (*) :
  Email (*) :
  Điện thoại :
  Nội Dung Cần Hỏi(*) :
  
Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp
Ngày gửi: 11-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, có những tham ái con nhìn thấy rất rõ ràng nhưng con cứ chìm đắm vào đó mà không tìm được lý do để thoát ra. Con hiểu là chỉ cần tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác là được mà không cần phải có lý do, nhưng đối diện với tham khó hơn với sân nhiều thầy ạ, phải chăng con chưa nhìn thấy được sự nguy hại của nó nên chưa thể thoát ly hả Thầy?

Đây là những dục vọng không xảy ra thường xuyên với con mà 2,3 tháng mới xảy ra một lần, và lần nào con cũng thất bại trong việc tỉnh giác, nhưng mỗi lần như vậy con lại rút ra được nhiều trải nghiệm hơn, có phải bình thường con đã vô tình tích lũy nó để đến lúc nào đó nó bùng phát phải không Thầy?

Có những giới con không thấy được sự nguy hại của nó thì làm sao mà giữ được hả Thầy?

Con xin tri ân thầy, cầu chúc Thầy luôn được khỏe mạnh, và mong được Thầy khai mở!

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Vấn đề là ở chỗ con không đủ bình thản để thấy hiện trạng và nhân duyên của tham ái như nó là. Con nói con nhìn thấy nó rõ ràng nhưng thực ra con vẫn nhìn nó theo một quan niệm hay kiến thức nào đó. Thực tế là con không thực sự muốn thấu hiểu nó mà chỉ muốn loại trừ nó nhưng không có cách nào, chứ không phải là không tìm được lý do thoát ra, chính vì thế mà con thấy mình vẫn đắm chìm trong đó. Mong thoát ra cũng là trói buộc chẳng khác gì chìm đắm. Mong thoát ra là "bước tới", bị chìm đắm là "dừng lại". Không bước tới, không dừng lại mới thoát khỏi dòng sông ái dục như Đức Phật đã làm. Chỉ thấy mà không xen quan niệm và ý đồ của bản ngã vào mới gọi là thấy rõ. Nếu con đã thấy rõ tức không còn cái Ta thấy thì lúc đó cái gì tham ái, cái gì thoát khỏi tham ái?
Ngày gửi: 11-05-2013
Câu hỏi:
Thưa thầy, vì sao có những trường hợp hành giả bị tâm thần điên loạn sau một thời gian thiền?
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
- Căn cơ yếu kém mà muốn với lên cao, như cây còn non mà muốn ra hoa kết trái.
- Trong đời sống hàng ngày cứ để tâm phan duyên tán loạn theo cảnh mà ngồi lại thì muốn định ngay, không tẩu hỏa nhập ma mới lạ.
- Chưa thông lý mà ham chứng sự, chỉ như người tìm nhà mà không địa chỉ, càng cố đi càng xa không kiệt sức sao được.
- Ham làm thiền sư hơn là thật sự thiền, nếu không điên thì cũng cuồng. Cuồng con tệ hơn điên nữa đó.
- Chấp vào pháp môn phương tiện mà tưởng là đã tới cùng đích. Giống như người mới cầm cái chén không mà đã tưởng là ăn cơm rồi vậy.
- Đi lạc đường mà ai chỉ cho vẫn cứ cố mà đi...
- Tưởng mà đinh ninh là tuệ, tập trung tư tưởng mà cho là định, chấp vào hình thức mà nghĩ là giới... không tâm thần thì cũng mộng mơ thôi...
Nhiều lắm con ơi, nói sao cho hết!
Ngày gửi: 11-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, hai hôm qua ở Austin, Texas, con được gặp lại Thầy, được nghe Thầy giảng. Thật là sung sướng và hạnh phúc. Con nghĩ con may mắn là bước đầu học hỏi đạo Phật, 30 năm về trước ở chùa Kỳ Viên, được Thầy giảng dạy. 30 năm trời con vẫn nhớ lời Thầy giảng "sáng suốt định tĩnh trong lành" và "tri kiến Phật là nhìn vạn pháp như thật". Con cầu mong Thầy nhiều sức khỏe để giảng dạy cho chúng con.

Kính, Liêm.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Thầy cũng rất hoan hỷ gặp lại con và gia đình ở Austin. Không ngờ hồi đó con còn nhỏ mà còn nhớ những lời thầy giảng. Đúng là "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" con nhỉ! Chúc con và gia đình sống an vui trong chánh pháp.
Ngày gửi: 10-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, lúc trước con có đọc sách và ứng dụng tu theo bằng cách không cho tâm khởi lên niệm nào, con ứng dụng vậy khoảng một tháng thì thấy người đờ đẫn, ngu ngơ dần nên dừng lại.

Có một lần con đọc một quyển sách thiền tông thì chợt hiểu ra được tâm vắng lặng không một niệm khởi nhưng nhận biết được mọi vật xung quanh chính là chân tâm, lúc đó con trở về được tâm này và vui vô cùng suốt cả buổi chiều, lúc đó tâm con tự nhiên sáng rỡ và vắng lặng lắm.

Nhưng sau đó thì con không biết cách ứng dụng cái tâm này trong đời sống như thế nào, vì hễ khởi suy nghĩ thì chạy theo suy nghĩ chứ không trụ trong trạng thái vắng lặng được. Do đó, chỉ có lúc ngồi thiền hay lúc rảnh rỗi, lúc không cần suy nghĩ gì, con mới trở về được tâm này.

Một thời gian lâu sau đó, hễ con ngồi xếp bằng khoảng 10 phút là con có cảm giác cơ thể tự cao lớn lên vô tận, không gian cũng rộng dần ra, cảm giác lâng lâng nhẹ nhàng rất dễ chịu, nhắm mắt hay mở mắt gì cũng bị như vậy. Con cố phớt lờ đi không để tâm vào cảm giác đó, nhưng cả nửa tháng mà vẫn không hết, con sợ bị điên nên từ đó không dám ngồi thiền nữa thì cảm giác đó mới mất. Nhiều năm sau, cho đến gần đây, con có lại cảm giác gần giống như trước, chỉ mới xuất hiện một lần, nhưng nó thô kệch không được dễ chịu như trước.

Qua sự trình bày của con, kính mong Thầy chỉ dạy thẳng thắn để con biết tháo bỏ những gút mắc, và nếu cảm giác đó xuất hiện nữa, con phải làm thế nào? Con lại làm phiền Thầy vì đã khiến Thầy phải đọc những câu hỏi thật dài. Con kính cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Nếu chỉ định mà không tuệ hay chỉ tịch mà không chiếu thì rơi vào trì trệ. Nếu tuệ mà thiếu định thì rơi vào phân vân nghi hoặc. Con đọc hai bài kệ này mà tu thì khỏi rơi vào trì trệ và phân vân như con đã nói:
- Khi vô sự thì:
Học Đạo quý vô tâm
Làm, nghĩ, nói không lầm
Sáng, trong và lặng lẽ
Giản dị mới uyên thâm.
- Khi hữu sự thì:
Nói, làm thường thận trọng
Luôn trọn vẹn chú tâm
Lắng nghe quan sát rõ
Đến đi pháp lặng thầm.
Ngày gửi: 10-05-2013
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, con có một vấn đề thắc mắc như sau, kính mong được Thầy giải đáp dùm.

Câu chuyện kể về Thiền Sư Vô Căn khi nhập định sâu thì không hay biết hay có cảm giác về thân .Lần nọ, Thiền sư nhập định ba ngày, các đệ tử Ngài nghĩ Ngài đã viên tịch nên làm lễ Trà tỳ. Khi xuất thiền, Ngài lang thang đi tìm thân xác cũ... và sự việc diễn tiến như trong giai thoại đã kể.

Câu hỏi của con là, khi Ngài nhập định, thần thức Ngài ở trong thân hay ngoài thân, đễ có thể nói lên thân của ta đâu rồị.

Con mong ước được nghe lời giải thích của Thầy để phá nghi cho con. Xin chân thành cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Khi nhập định mà chỉ còn thân sắc ngồi đó thôi, không biết gì nữa là đạt được tứ thiền thuộc loại hữu sắc vô tưởng. Thiền Nguyên Thuỷ và Thiền Đông Độ đều không khuyến khích loại thiền này, do đó câu chuyện trên có ý nêu lên khuyết điểm của loại thiền này thôi. Những câu chuyện trong các ngữ lục Thiền Tông phần lớn là hư cấu nhằm mục đích nói lên một đạo lý nào đó để thị chúng chứ không phải là sự kiện có thực. Trong câu chuyện này có nhầm lẫn vài chi tiết rất quan trọng: Một là "khi xuất thiền ngài lang thang đi tìm xác cũ". Nếu vị này đã đắc được thiền hữu sắc vô tưởng thì khi chết đương nhiên sinh vào cõi sắc giới vô tưởng thiên rồi thì làm sao có cái thần thức lang thang đi tìm xác mình được? Cái gọi là "thần thức" đó bên Nam Tông có tên là Peta, bên Bắc Tông có tên là thân trung ấm, là một cảnh giới thấp hơn cõi người, thì làm sao một vị đã đắc được tứ thiền vô tưởng, một loại định tuy không được bậc trí ưa chuộng nhưng là bậc định rất cao, không thể đọa vào cõi Peta hay Trung ấm được. Hai là khi một vị đắc được định này thường nguyện giữ xác để khi xuất thiền sử dụng lại, nguyện lực của một vị Tứ thiền rất mạnh nên không ai có thể thiêu cháy hay hủy hoại xác ngài được. Điển hình là câu chuyện khi ngài Xá-lợi-phất nhập định một con quỷ Dạ-xoa đánh trên đầu Ngài một thiết bảng mà có thể đánh vỡ một núi đá nhưng không động được thân của Ngài. Còn chuyện "thần thức" vị ấy ở đâu thì rất rõ: trong tứ thiền hữu sắc vô tưởng, chỉ là tâm thức tạm thời ngưng hoạt động thôi chứ có mất đi đâu mà lúc đó ở trong hay ở ngoài. Ví như một người bị chụp thuốc mê tuy không biết gì cả nhưng tâm thức vẫn ở dưới dạng bhavanga hay alaya chứ không đi đâu cả.
Ngày gửi: 10-05-2013
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, con có một vấn đề thắc mắc như sau kính mong chư Thầy giải đáp giùm.

Các Thầy Bắc Tông thường hay lấy họ "Thích" để làm họ đặt trước Pháp Danh (điều này theo như con được biết thì các Thầy lấy họ của Đức Phật Thích Ca để tỏ sự tôn kính, và cũng như con hiểu thì các Thầy Nam Tông không có tục lệ này). Tuy nhiên một số trường hợp như cố Đại lão Hòa Thượng Kim Cương Tử lại lấy họ là "Kim" chứ không phải là "Thích" như các quý Thầy. Nhờ nhân duyên con cũng đã được nghe chính Đại lão Hòa thượng Kim Cương Tử giải thích điều này, song vì khi đó còn quá nhỏ nên con không nhớ được điểu này (chỉ nhớ mang máng là do Tông phái gì đó nên Ngài không dùng họ Thích). Vậy con kính mong các Thầy giải thích cho con hiểu, con cám ơn các Thầy.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Điều này thì thầy không rành lắm, vì khi học đạo thầy chỉ chú tâm học để tu nên một khi đã được ý thì quên lời và không quan tâm đến những hình thức hay tập tục mang tính truyền thống mà người sau đặt ra cho Tông phái mình. Nếu thầy không lầm thì chỉ Phật giáo Bắc Tông Việt Nam mới có thêm họ Thích hay họ Kim gì đó, mà chẳng qua là để phân biệt với tên của các Tôn giáo hay Tông phái khác thôi chứ không có ý nghĩa gì đặc biệt cả. Khi Đức Phật trở về độ dòng họ Thích-ca (Sakya) thì Rahula đến xin được thừa tự dòng họ, Phật dạy rằng Như Lai nay đã là dòng họ Chư Phật chứ không còn dòng Sakya nữa nên nếu con muốn thừa tự Pháp thì hãy xuất gia theo Như Lai. Như vậy quý Thầy Bắc Tông Việt Nam lấy thêm họ Thích ngoài việc để phân biệt với tên các Tôn giáo hay Tông phái khác thì không hề có mục đích nhận thừa tự dòng họ Sakya đâu. Do đó chúng ta không nên quan tâm đến những chuyện "ngoài lề" như vậy, "học đạo quý vô tâm" thì tốt hơn.
Ngày gửi: 09-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, con tác ý cúng dường đến chư Tăng không phân biệt Bắc tông, Khất sĩ, Nam tông. Như vậy con có thể thành tựu được phước cúng dường đến Tăng không thưa Thầy? Con cám ơn Thầy.
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Con đã có tâm không phân biệt Tông phái mà chỉ nghĩ tới Tăng thôi như vậy là quý rồi, sao lại còn khởi tâm phân biệt được phước cúng dường Tăng hay không nữa? Cúng dường Tăng thực ra là ám chỉ cúng dường Chư Thánh Tăng Bốn Đôi, Tám Chúng, mà đã là cúng dường Thánh Tăng thì đâu cần phân biệt Tăng ở đâu. Do đó chư tôn Thiền Đức dạy rằng dù khi cúng dường đến phàm Tăng thì cũng nên có tác ý cúng dường đến Thánh Tăng thì mới có phước cúng dường Tăng, cũng đúng con nhỉ? Phàm Tăng tuy chưa hoàn hảo, sai thì họ chịu nhưng cúng dường vẫn có phước. Phật dạy rằng sau thời mạt pháp cũng vẫn còn những bậc xuất gia, nhưng họ không đủ tam y nhất bát chân truyền mà chỉ đeo tượng trưng một mảnh y vàng nhỏ bằng hai ngón tay, nhưng nếu ai biết mà cúng dường thì phước báu cũng vô lượng đó con.
Ngày gửi: 09-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa thầy! Con nghe Pháp thoại của thầy con xúc động ghê gớm. Sao thầy bận nhiều việc mà vẫn trả lời các câu hỏi trên trang web một cách đều đặn? Con chúc thầy sức khỏe để mà làm lợi ích cho chúng sanh!
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Cảm ơn con nhiều lắm. Chính nhờ có những người như con đã nhận ra được lẽ thật qua những điều thầy nói đã khích lệ thầy nên thầy càng phải hết lòng phục vụ vì lợi ích, vì an lạc cho đời như Đức Phật đã dạy. Thầy sống nhờ bá tánh thì phải phục vụ bá tánh thôi chứ đâu có gì lạ đâu. Pháp thầy hướng dẫn là Tuỳ duyên thuận pháp vô ngã vị tha và Phục vụ để hoàn toàn - Hoàn toàn để phục vụ mà con.
Ngày gửi: 09-05-2013
Câu hỏi:
Thưa thầy, xưa nay cảnh vật, con người luôn thay đổi liên tục, nhưng ta lai đem cái bản ngã nhìn mọi vật nên không theo kịp sự thay đổi, dần dần tạo thành thói quen và thành kiến. Để theo kịp sự thay đổi chỉ có chánh niệm, tỉnh thức, khi đó sẽ thấy sự vật đúng mà không cần bản ngã xen vào, những lúc như thế con thấy không dính mắc gì, mà không dính mắc thì không tạo nghiệp, tâm sẽ không bị ràng buộc, không tạo mầm mống phiền não trong tiềm thức. Con muốn hỏi thầy xem con thấy đúng không a, con tu tập mà chưa tìm được một vị thầy, với con còn trẻ nữa, con rất thích nghe thầy thuyết pháp, tiếc là thầy ở xa, con chưa có duyên để gặp thầy mong thầy nhiều sức khoẻ ạ!
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Con tuy xa thầy mà lại gần, vì con đã thấy đúng và sống đúng như những gì thầy nói. Chỉ vì nhiều người không thấy ra điều này mà cứ mãi đem cái ngã để tu, để hành, để biết, để đắc... để rồi cứ loay hoay trong sinh tử mà tưởng đã "nắm" được lý tưởng của mình, ngờ đâu còn "nắm" là còn phiền muộn khổ đau. Chúc mừng con.
Ngày gửi: 09-05-2013
Câu hỏi:
Con chào Sư. Hôm qua, một người bạn của con có trao đổi với con về một câu hỏi, nội dung câu hỏi như sau: "Con ứng dụng những điều đã học (học đạo) vào trong cuộc sống như thế nào?". Con thưa Sư, câu hỏi này là do vị Thầy của bạn con đặt cho bạn ấy. Câu trả lời của bạn con là: "Dạ thưa, con làm gì thì biết cái nấy, và qua đó khám phá hành trình của bản ngã nơi chính bản thân mình. Cái gì khởi lên thì chỉ thấy thôi". Vị Thầy của bạn con nói rằng câu trả lời ấy "chung chung quá", cần phải có chuyển biến gì đặc biệt hơn. Bản thân con, con đồng ý với câu trả lời của bạn con.

Theo cái hiểu của con, thực ra một người học đạo thì không phải trả lời câu hỏi: "tu như thế nào?", mà phải trả lời câu hỏi: "ai tu, mà tu để làm gì", hay: "kẻ tu và cái thực thể sẽ phải bị đem ra để tu, sự tách biệt ấy là thực hay chỉ là một ảo tưởng". Con có trao đổi với bạn con về những điều con hiểu. Hai đứa cũng đồng ý với nhau. Có phải tụi con đang đi ngược lại với cách sống thông thường của mọi người, nhưng lại trở về ngày càng gần hơn với cuộc sống thực, với thiên nhiên, cỏ cây, hoa lá, với sự sống bất tận, và yên bình muôn đời vẫn như "nó đang là" không ạ? Như vậy, Sư ơi, vậy là tụi con chỉ còn thiếu cái duy nhất là sự dũng cảm và chú tâm hoàn toàn vào cuộc sống thực ấy thôi.

Con xin sư từ bi chỉ dạy cho tụi con một con đường sáng. Con thành kính tri ân Sư.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Cả hai con đều trả lời câu hỏi rất xuất sắc. Đạo lý sống thực thì "chung chung" vậy thôi, nhưng một khi cái chung chung ấy trọn vẹn trong từng sát-na sự sống thì đâu cần "chuyển biến" làm gì. Chuyển biến là việc của pháp, nên thấy tức chuyển biến cực kỳ mầu nhiệm, còn một khi khởi lên ý đồ muốn chuyển biến tức rơi vào bản ngã, thời gian, nhân quả, trói buộc và khổ đau. Đó chính là rơi vào sinh tử. Và đó là lý do vì sao Đức Phật không bước tới (chuyển biến đến tương lai), không đừng lại (dính mắc trong hiện tại) mà thoát khỏi dòng thác sinh tử trầm luân.