loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 04-04-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Mấy ngày nay ở nhà, con suy tư, chiêm nghiệm nhiều về Đạo và Đời thì con thấy: Trước đây do duyên nghiệp con bị đau viêm đại tràng khủng khiếp. Lúc đó con mới biết được pháp thiền Tứ niệm xứ mà Thầy chỉ bày và con đã trải nghiệm cơn đau. Con biết lúc đó phải đoạn giảm tối đa bản ngã tham, sân, si thì mới có thể đương đầu nổi với cơn đau và con đã vượt qua mà không sử dụng thuốc giảm đau. Sau này con đọc một câu trả lời của Thầy cho một Đạo hữu thì Thầy nói "Thiền trong cơn đau là thiền cao rồi còn gì". Con biết điều này nhưng dù sao trong thời điểm con thiền trong cơn đau thì chỉ cảm nhận sự đau nhức, khó chịu như tột độ thôi nhưng dù sao trong thâm tâm con vẫn còn sự nương tựa, bám víu là chắc chắn cơn đau sẽ qua và mình không chết thì con mới dám trải nghiệm như vậy. Nhưng cốt lõi rốt ráo mà trong bài kinh Phật Thầy đã giảng là "không nương tựa thì không dao động...". Giờ đây con đã khỏe mạnh, đã có lưc chánh niệm, đã biết sống đạo nhưng dục ái và sân chỉ cần lơi lỏng là lại nổi lên. Tất nhiên con biết cách dễ dàng soi sáng với nó được. Tức là khi hoàn cảnh dễ dàng là sự nương tựa lại nổi lên mạnh hơn. Con chợt nghĩ khi con ở trong hoàn cảnh kham khổ nhưng tự do và dành trọn thời gian để trải nghiệm, tỉnh thức trong sự sinh tồn và luôn sẵn sàng trong tư thế đón nhận cái chết đến bất cứ lúc nào một cách tỉnh thức nhất, tự nhiên nhất thì con mới thực sự có cơ hội tốt để không nương tựa bất kỳ điều gì một cách rốt ráo nhất. Trong sâu thẳm con nghĩ đó là sự chuẩn bị cho cái chết xứng đáng nhất. Sống chết là quy luật tự nhiên con ngày càng muốn thấy nó một cách thật nhất. Khi chia sẻ ra đây con cũng ngại vì đa phần thường quan tâm nhiều đến sự sống mà ít hoặc ngại nói đến sự chết. Giờ đây con thấy sống dễ dàng, trong mấy năm nữa con phải nuôi con cho trưởng thành nhưng tâm con luôn thôi thúc được sống và trải nghiệm đến tận cùng, rốt ráo như con đã trình bày trên. Hiện tại con cũng biết là cần thực tế đoạn giảm dần những điều gì, những mối quan hệ không cần thiết để đến khi đủ duyên sẽ thực hiện tâm nguyện của mình. Con trình bày rất thực tâm, con mong Thầy cho con lời khuyên ạ. Con xin tri ân Thầy ạ.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, vừa rồi con vào youtube thấy video bài giảng của thầy do anh Quán Nguyên đăng cách đây 4 năm có tiêu đề: Lựa chọn là sự vận hành của duyên nghiệp. Trước đây con đã nghe bài giảng này của thầy 2 lần nhưng không thật sự hiểu vì chỉ hiểu bằng lý trí. Vừa rồi khi con đọc câu đó tâm con lập tức liên hệ với trải nghiệm của mình thời gian qua và con đã thật sự hiểu. Con xin trình với thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, xin Thầy cho con hỏi:
Có phải Thái cực trong Kinh dịch, chính là cái Lão tử gọi là Đạo, là cái Phật gọi Niết Bàn, cũng là cái mà Thầy gọi là Tâm Vũ Trụ không Thầy?
Nếu mà phải thì con chỉ muốn nói với bạn đồng tu là cứ quan sát thân thọ tâm pháp, đến một lúc tham sân si nó rơi rụng thì sẽ thấy cái cần thấy thôi ạ. Chúng ta đang sống, luôn luôn sống trong Niết bàn, nhưng do tham sân si khởi liên tục nên không thấy nó thôi. Cứ "lì đòn" quan sát để thấy tham sân si tự sinh tự diệt là được ạ.

Con xin cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2020

Câu hỏi:

Con chào Sư ông! Hôm nay con có câu hỏi muốn hỏi Sư ông đó là: Bữa trước khi đi học cấp 3, con và cô giáo con có xảy ra mâu thuẫn và cô giáo lỡ nói ra một lời mang tính xúc phạm con, theo con là khá nặng nề, và vì câu nói đó mà con cảm thấy hận cô giáo ghê gớm, tới bây giờ đã ba bốn năm rồi mà sao khi nhắc lại chuyện đó hoặc nhắc tới cô là con cảm thấy còn sân hận cô, bữa trước khi đi học tính con rất cố chấp và cô cũng khá cố chấp, nhưng nếu bỏ qua chuyện này thì cô cũng quan tâm con rất nhiều khi đi học và con cũng rất biết ơn cô, nhưng sao tới bây giờ con vẫn còn bị những cảm xúc sân hận đó chi phối. Con cảm phiền Sư ông có thể liên hệ và giải thích rõ ràng giúp con về việc tại sao mình lại sân hận trước lời xúc phạm của người khác như vậy, bản chất của nó là như thế nào và làm sao để tự con có thể hiểu và hóa giải được nỗi sân hận bên trong lòng mình ạ! Vì theo con nghĩ chỉ khi cô giáo chịu xin lỗi con thì con mới không sân hận cô nữa nhưng mà bây giờ con muốn mình quay về tự hiểu và hóa giải sân hận của mình ạ! Con cảm ơn Sư ông rất nhiều!!!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2020

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp về cái ta.
Giữa thực và ảo nếu dùng lý trí để phân biệt thì nhiều lắm cũng chỉ để nói chuyện, tán gẫu với nhau về đạo cho vui. Chứ không thể nào đi vào đời sống được. Một thái độ nhận thức và hành vi mặc dù xuất phát từ cái ta ảo tưởng nhưng nó vẫn đưa đến một kết quả cụ thể. Ví dụ như một người không tu tập gì cả, nội tâm sâu dày tham sân si nhưng người đó vẫn sống bình thường vẫn đi chợ, vẫn mua đúng được thực phẩm mình cần. Có lẽ vì không nhận ra điều rất bình thường này mà nhiều người cứ lấy cái ta làm nhân cho sự tu tập nên càng tu càng xa lìa đời sống thực. Hoạt động của con người là sự tương giao giữa thân tâm và cảnh. Khi không có ngã thì hoạt động này vẫn vậy. Cái ta xuất hiện dưới nhiều hình tướng khác nhau tùy theo cảnh ngộ. Lúc thì là cha, lúc thì là chồng, lúc thì là ông chủ, lúc thì là chính mình … Khi cái ta biến mất thì tâm thanh tịnh trong sáng. Như vậy tâm thanh tịnh trong sáng lúc nào cũng xuất hiện. Chỉ khi cái ta khởi lên xuất hiện trên sân khấu tâm thì thái độ của tướng biết bây giờ mới đồng hóa với ta thành ta mà thôi. Và nó cứ trùng trùng duyên khởi thì sự rỗng lặng trong sáng của tánh biết cũng tạm thời biến mất luôn. Tu đâu phải trở thành cái gì, mà chỉ đơn giản là trả pháp lại cho pháp. Trả tâm lại cho tâm thì tâm hoạt động tự nhiên như khả năng vốn có của nó.
Con nhận ra điều này là nhờ làm việc với thầy. Con thấy con với thầy cũng như nhau thôi. Tâm thầy rỗng lặng trong sáng, từ bi. Không có ai gìn giữ sự rỗng lặng và không có ai phát ra tâm từ. Mà là sự tương giao tự nhiên vô vi vô ngã. Nên con cũng buông luôn cái ta làm trò mà trả pháp lại cho pháp tự vận hành. Nhờ sự giáo dục nghiêm khắc của thầy con có thể trở về với thái độ sống bình thường này con thấy như vậy đã đầy đủ rồi. Lâu lâu bỗng dưng con cũng thấy thực tánh pháp. Nên mới nhận ra trọn vẹn trong sáng với thực tại đang là chính là niết bàn. Trong nghe chỉ có nghe là một sự kỳ diệu lạ lùng mà lý trí ý thức không thể nào tưởng tượng hay hiểu cho được. Bình thường thì mình đang nghe một cái gì đó, cái đó mình biết hoặc không biết. Còn trong nghe chỉ có nghe thì chỉ có cái nghe đang hiện hữu thôi, không có cái gì khác chen lẫn vào cả.
Con xin cám ơn thầy đã đọc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-04-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thấy khi mình sắp rơi vào giấc ngủ thì trên màn hình tâm trí xuất hiện nhiều hình ảnh rất hỗn loạn, hình ảnh này nối tiếp hình ảnh kia. Khi đó, con chỉ nhận biết thôi mà không có ý niệm gì hết. Con thực hành như vậy có thể xem là luyện tập đối diện giây phút cận tử. Nếu giây phút đó đến, con nên dùng thái độ đó không ạ? Hành như vậy có thể xem là thiền về cái chết không, thưa thầy. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2020

Câu hỏi:

Tôi xin đặt câu hỏi: Tánh biết của Phật tánh và biết của thức uẩn khác nhau như thế nào?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2020

Câu hỏi:

Con xin được đảnh lễ Thầy.
Thưa Thầy, hiện tại con và chồng con đang gặp mâu thuẫn khi nuôi dạy con cái. Chồng con rất hay đánh con cái, mà con thì nghĩ như vậy là không tốt, con cái cần nuôi dạy đúng cách, mình nói nhẹ nhàng mà nghiêm khắc thì sẽ tốt hơn dùng bạo lực. Con suy nghĩ như vậy có đúng không ạ? Xin Thầy cho con và chồng con lời khuyên.
Con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2020

Câu hỏi:

Con xin chào thầy ạ!

Trước con hay chủ tâm quay về quan sát thân, tâm thì con thấy được nhiều. Nhưng bên cạnh đó con thấy đầu con cứ nặng trĩu như con đã bắt nó làm việc quá mức.
Từ đó con buông ra không chủ tâm quan sát thì con không còn cảm thấy nặng đầu nữa, hoàn toàn thoải mái. Tuy nhiên, thi thoảng con vẫn thấy những suy nghĩ của mình, thấy thọ tâm, thọ thân. Nhưng thường thì chỉ thấy khi nó đã đến. Và như bị lập trình của tâm con không chủ tâm quan sát hay gạt bỏ nên nó đi lúc nào con cũng không hay.
Tuy bây giờ con đã thấy giảm được rất nhiều vướng mắc trong cuộc sống này. Nhưng con thấy mình vẫn chưa quan sát được trọn vẹn tiến trình của tâm, thấy pháp sinh diệt như thầy dạy. Có rất nhiều thứ xen vào và con lại hướng ra bên ngoài. Vậy có phải là con đang từ sáng đi vào tối không.
Con có phải chủ tâm thận trọng, chú tâm, quan sát khi mà con thấy nếu con cố làm thì đó cũng là ý đồ của bản ngã không.
Con xin thầy hoan hỉ cho con lời khuyên!
Con xin cảm ơn và chúc thầy nhiều sức khoẻ ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-04-2020

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư ông.
Dạ thưa sư ông, con muốn được trình pháp ạ. Con thấy kì này việc tu tập của con đang bị sơ suất rất nhiều và có chút phiền não và có vài phiền não con chưa tự gỡ được. Con chỉ mong được sư ông cho con những lời giáo huấn để con được tỉnh lại trong cơn mê u tối ấy.
Con cảm ơn sư ông rất nhiều ạ.
Sư ông gửi gmail riêng cho con với ạ.

Xem Câu Trả Lời »