loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

Bạch Thầy! con chưa bao giờ trọn vẹn được với sân, sau 1 lần sân, con chỉ thấy như sân đốt hết những gì ở thời gian trước đó, công dã tràng, lại quay lại từ đầu..con thấy con sai sai...xin Thầy chỉ dậy giúp con ạ. con cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

kính bạch sư ông!
Con có nghe pháp của sư ông nhưng vẫn còn gặp nhiều vướng mắc, mong sư ông chỉ dẫn giúp con. Trong pháp sư ông giảng con có nhớ đại ý rằng trong thấy chỉ thấy trong nghe chỉ nghe trong biết chỉ biết. Thế nhưng để tự chính bản thân biểu hiện pháp thật sự rất khó khăn và ranh giới biểu hiện mọi sự như nó là với sự buông xuôi của một cá nhân trong môi trường sống quá mong manh. Con có lúc rơi vào sự cào bằng mọi sự khi chấp vào ý "để nó tự" lúc ấy con không làm gì và cũng không biết nên làm gì và như thế nào mới phải pháp. Môi trường hiện đại là sự chất chồng của rất nhiều cái nhân tạo, quan điểm, thế lực mà nó có tính chất muốn chi phối từng cá nhân theo nó. Ví như lúc trước hái lượm, sống nhờ tự nhiên mùa nào thức nấy con người nhờ lực tự nhiên tôn trọng tự nhiên. Nhưng giờ người ta không còn sống trong môi trường như vậy nữa, thậm chí nó được tạo tác phức tạp hơn. Thì cái pháp dù được nói ra từ gốc cũng khó mà đến được nhiều người. Vậy thuận pháp thật sự phải là như thế nào trong môi trường ấy để những người mới tập tễnh "đi" như con có thể được sinh tồn cân bằng ?
Con cám ơn sư ông !

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

- Kính bạch Sư

- Con có hiểu về tính không của mọi việc, con cũng có thực tập chánh niệm, tỉnh thức, chú tâm... nhưng nhiều lúc vẫn có những suy nghĩ rất xấu ác đột nhiên diễn ra.

- Vậy điều gì làm cho con khởi lên những điều xấu ác đó và con phải làm gì để nó không khởi lên nữa ạ

- Con xin cảm ơn Sư

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, khi tâm sáng suốt thực sự thì một người giác ngộ thấy ra được năng lượng tính dục cũng chỉ là ảo thôi có phải không ạ? Vì có những lúc con trọn vẹn được với loại năng lượng này và nó lắng đi nên con không biết có phải như câu hỏi con hỏi hay không, vì con người sinh ra thì phải cưới vợ lấy chồng, làm sao có thể mất hẳn giống như các tâm tham sân si, ganh tỵ, ích kỷ, v.v...? Con xin cám ơn Thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

Kính chào Thầy!
Vào khoảng cuối tháng 12/2019 (dương lịch) và đầu tháng 01/2020, Thầy có khoá giảng hướng dẫn Thiền ở chùa Bửu Long không ạ?
Con xin cảm ơn
Nguyễn Ánh Nguyệt

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-11-2019

Câu hỏi:

Con thưa sư ông. Con nghe pháp của sư ông có nghe nói cứ để pháp tự vận hành, không thêm bớt lấy bỏ, chỉ quan sát nó như nó đang là để thấy ra thực tánh của pháp. Nhưng mới đây con nghĩ hình như mình hiểu sai ý sư ông nên con đang hành sai.

Con vốn là người tham sân đầy dẫy, lại có nhiều thói quen xấu đã trở thành tập quán thì như con nghiện vậy, đến cơn là lại phát tác không cách nào kìm chế. Con học Phật pháp cũng mong dẹp bỏ thói hư tật xấu đã ăn vào máu đó. Nhưng càng kìm chế thì nó chỉ được lúc mình phát tâm mạnh, nhưng rồi cũng lại đâu vào đấy. Con nghe sư ông giảng muốn xuất ly khỏi một pháp phải thấy được pháp đó sinh, thấy được vị ngọt, thấy được sự đau khổ và thấy đc pháp đó diệt thì mới hoàn toàn xuất ly. Nhưng hình như cái bản ngã ưa làm điều tham lam sân giận của con nó vốn không muốn bị dẹp bỏ nên nó khiến con nghĩ rằng hãy cứ để tham sân như nó đang là. Đừng dẹp bỏ. Vì nếu cố dẹp cũng chỉ là một bản ngã dẹp bỏ một bản ngã thôi. Thế nên con cứ kệ bảo rằng để xem tham nó như nào. Sân nó như nào. Nó sinh diệt ra sao. Nhưng mà lúc tham lúc sân thì con lại ko đủ tỉnh táo mà trọn vẹn với nó. Mà đa phần là con chìm đắm trong nó. Con chỉ thấy được lúc bản ngã xúi dục con lúc tạo tác điều xấu, và có ý cứ làm rồi quan sát nó lúc đó diễn biến như nào, (con nghĩ giai đoạn này liệu có phải là cái sự ma mãnh của bản ngã muốn tạo tác nên nó mới muốn con nghĩ thế để quyết định làm xấu) và khi làm thì con vẫn biết sai, nhưng vì tham vì sân và vì muốn thế nên con cứ làm, lúc xong rồi con cũng cảm thấy ray rứt và ko biết mình có hiểu sai ý sư ông ko. Vì con làm xong cũng không biết thực tánh pháp gì cả, cũng biết nó sinh, cũng biết là mình đang thỏa mãn cái ham muốn tham sân đó, cũng biết là nó sai, cũng thấy cảm giác lúc nó diệt, nhưng hình như nó vẫn chỉ trên ngôn ngữ và kiến thức, hoặc nó chưa đủ mạnh để con xuất ly được. Con thấy việc sân thì con có giảm hơn thật rõ ràng. Nhưng cái sự tham lam thì do nó vẫn còn nhiều vị ngọt và con chưa nhìn thấy sự nguy hại nhiều nên con khó xả ly cái tham hơn phải không sư ông?
Xin sư ông cho con lời dạy thấu đáo để con hiểu đúng là hành đúng ạ. Con cảm ơn sư ông nhiều. Và chúc sư ông mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Sư,
Khi ngồi thiền thân con bị dao động, đung đưa 1 chút là do nguyên nhân gì ạ?
Xin cảm ơn Sư

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy!
Con cảm ơn Thầy đã hồi đáp và chỉ dạy cho con, con nguyện sẽ cố gắng tu tập.
Con xin bái lạy Thầy, con xin nguyện những điều tốt đẹp nhất đến với Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2019

Câu hỏi:

Thưa thầy con bi bệnh hoang tưởng thấy và hoang tưởng nghe. Con đi ra đường thấy rất sợ người đi đường và người lạ. Con nhìn mặt họ là con sợ, kiểu chi con cũng suy nghĩ suy diễn đủ thứ họ để ý con họ ghét con họ không thích con họ nghĩ con chi đó. Cái tai con thì nghe mấy âm thanh xe đi đường, tiếng họ ho hoặc tiếng họ cười nói thì thấy khó chịu sợ sệt và lo lắng. Cái tâm con luôn sợ sệt, lo lắng và ác cảm với người khác. Lúc nào nó cũng kiếm cho được một người có ý này ý kia với con để nghĩ về. Thật ra con biết con bị hoang tưởng, tâm con luôn sợ sệt, dễ giận, con thấy họ nhìn con con sợ, rồi con suy diễn đủ thứ có phải lỗi do con ko, có phải họ có ác ý với con ko...

Con biết nghĩ như vậy là ý lỗi con tự khổ mình và có tội với họ vì họ không như vây. Khi mà hoang tưởng tâm con sân lên. Con nhìn măt họ con nghĩ họ nghĩ chi con đó nên con sân lên. Con biết con sân là sai. Và con đang hoang tưỏng. Nhưng ngay lúc đó con vẫn sân. Con cứ bị ám ảnh về cử chỉ khuôn mặt họ, con cứ bị hiểu sai như vậy, nhưng con kiềm chế được lời nói hành vi của mình, con giận con ko nói chi ai hết, con cũng không làm chi họ.

Con có đi dự buổi thiền. Sư cô bày con thiền niệm ân đức phật Arahan. Con về làm theo được một tuần. Con ngồi thiền với đi kinh hành. Sư cô kêu con niệm Arahan liên tục. Con cũng niệm, mà cái tâm cứ lo sợ, nó bắt con nghĩ đâu đâu suốt cả ngày. Lúc ngủ tâm con cũng bất an và con đổ mồ hôi lạnh nhiều, lúc con sợ con phải nhờ mẹ giải tỏa tâm lí cho con, còn không con thấy bất an và khó chịu đựng đc.

Giờ con 24 tuoi, con chỉ ở nhà làm việc nhà chứ chưa đi làm, con cũng sợ ra đường lắm, con hay bị hoảng loạn khi đi đâu về. Sách phật con đọc nhiều rồi mà không si-nhê, con thấy lo lắng vì tâm cứ khổ khổ hòai. Con bị 5 năm rồi, uống thuốc Tây con đi nhiều bác sĩ mà chữa ko hết, vẫn sợ họ. Giờ ý sư cô là nói con đi đứng nằm ngồi chi cũng chánh niệm tinh giác, nhưng mà con thấy khó như hái Sao trên trời. Con căng thẳng lắm, ngồi thiền con gồng lên chỗ tim thấy rất đau mà con thả lỏng không được, với thấy mình làm sai sai, ko phải chánh niệm, tỉnh giác. Ở nhà ai đi qua đi lại bên con, con cũng thấy sợ và lo, con không tập trung vào ăn hay ngủ được cho ngon, hay làm một chuyện gì.
Ở nhà con đọc kinh Phật giáo nguyên thuỷ, có sám hối mỗi sáng. Mong thầy giup con. Con muốn khỏi bệnh để giúp mẹ con, mẹ con khổ vì con rất nhiều, mong duyên lành đến với con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-11-2019

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, có phải việc của mình là chỉ cần THẤY đối tượng dính mắc khởi lên trong tâm, còn thấy đến khi nào mà khi đối tượng khởi lên cái THẤY không còn bị dao động, bất an, khổ đau vì đối tượng tức là mình ĐÃ HOÀN TOÀN GIẢI THOÁT khỏi đối tượng và việc này là việc của PHÁP chứ không phải mình muốn là được? Nếu như đối tượng khởi lên mà vẫn còn bất an đau khổ thì vẫn phải tiếp tục THẤY. Đúng không thưa Thầy? Con xin cám ơn!

Xem Câu Trả Lời »