loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy ạ.
Thưa thầy con muốn hỏi thầy chuyện của con. Con đã mệt mỏi với cuộc sống này lắm rồi, con không còn gì để nuối tiếc với cuộc sống hiện tại, con cũng không muốn lập gia đình. Giờ con chỉ muốn tịnh tâm để xuất gia, con không còn vướng bận với cái cuộc sống này nữa.
Xin thầy chỉ giúp con. Con đường mà con muốn lựa chọn, giờ con phải làm gì để được xuất gia, có chùa nào nhận nữ tu không ạ? Xin thầy hãy giúp con, chỉ lối cho con với ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy,
Kính đảnh lễ Thầy ạ.
Con thật sự cảm thấy như mình đang bế tắc, con không biết phải làm sao, mong thầy từ bi chỉ bảo cho con.
Trước đây con có ý nguyện đi xuất gia, ý nguyện đó trong con chưa bao giờ lay chuyển, và con tin chẳng có ai lay chuyển được ý nguyện đó trong con vì con dường như hiểu rõ cuộc sống hôn nhân gia đình, tiền tài danh lợi, và còn một năm nữa là con quyết định đi xuất gia.
Bây giờ con đang có người yêu, hai đứa yêu nhau cũng đã lâu, việc con quyết định đi xuất gia bạn trai con đồng ý và ủng hộ con, vì qua cách sống của con bạn con tin là con đang đi con đường đúng đắn, bạn con cũng chuẩn bị tư tưởng một năm nữa con sẽ đi.
Nhưng dạo gần đây cái ta ảo tưởng của con liên tục khởi lên những ý nghĩ muốn ở lại, lập gia đình cùng bạn con, con không thể kiểm soát và hòa mình vào những suy nghĩ trên, bất chấp mọi khó khăn mà khi kết hôn con phải đối mặc và tự nhủ với mình rằng đó là nhân duyên của hai đứa, rồi qua đó học bài học của mình.
Con biết rằng lúc này mình không hề trong lành, sáng suốt khi đưa ra quyết định ở lại.
Con thật sự rất mong thầy cho con lời khuyên vào lúc này.
Con cảm ơn Thầy rất nhiều.
Kính chúc Thầy pháp thể khinh an ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Con kính chào thầy, thầy cho con hỏi.
Nếu con chỉ thực hành thiền tứ niệm xứ mà không tu tập thiền định sắc giới và vô sắc giới thì con không bị trói buộc bởi 2 ái kiết sử là sắc ái và vô sắc ái phải không thầy? Vì theo con thì sắc ái và vô sắc ái kiết sử là do hành giả chứng đắc các tầng thiền tái sanh vào 2 cảnh giới này.
Con thành kính đảnh lễ thầy, xin thầy chỉ dạy cho chúng con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Thầy hoan hỷ giải thích dùm con bài kệ thị tịch của Sơ tổ Trúc Lâm:
Nhất thiết pháp bất sanh
Nhất thiết pháp bất diệt
Nhược năng như thị giải
Chư Phật thường hiện tiền.
Hà khứ lai chi liễu dã.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy.
Thưa Thầy, con thường cả ngày bị vọng tưởng bủa vây và còn có những tiếng nói tự nói trong tâm lúc là tự vấn hay tự suy diễn, tự dạy dỗ... một mớ hỗn độn. Con cũng quay lại nhưng chỉ vài giây là cùng, con thấy con mệt vì vọng tưởng quá nhiều, tự trong tâm nó nói đủ điều, việc này thế này việc kia thế kia, vấn đề này vầy vấn đề kia nọ, pháp tu như vầy như kia...
Thầy ơi, con phải làm sao trong trường hợp này? Mong Thầy chỉ con cách điều chỉnh.
Con kính tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Trong một bài nói chuyện của thầy, con được nghe thầy nhắc đến 4 Nguyên tắc trong Triết lý sống của người Ấn Độ. Con rất muốn ghi lại 4 câu nói này làm tư liệu nhắc nhở con trong việc tu học. Xin thầy nhắc lại dùm con. Con xin tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2020

Câu hỏi:

Thưa thầy, con muốn hỏi 1 sự việc về thái độ của con đối với người thân ạ.
Con có duyên được học hỏi từ những lời dạy của các vị thầy PGNT và thầy là người khai sáng cho con nhiều nhất, con luôn sống để soi sáng chính mình như lời thầy dạy. Trong đời sống tục đế, con sống rất giản dị, tri túc và con luôn quán sát chính mình trong mọi sự, dần dần con thấy mình xả ly được nhiều thứ mà trước đây mình dính mắc. Chính vì con sống như vậy nên mâu thuẫn với người thân của con rất nhiều, vì họ vẫn chìm đắm và nắm bắt tài tình danh lợi, họ luôn thúc giục con phải đi giao lưu quan hệ để tìm chồng, phải ăn mặc đẹp, và họ cực kỳ bức xúc khi con rất giản dị không mua sắm nhiều như họ.

Con quán sát tâm của mình có sự chống cự, không hài lòng, nhưng rồi nó cũng sinh diệt. Con hiểu rằng mình không bao giờ thay đổi được ai hết và họ đang có nhận thức hành vi phù hợp với căn cơ của họ, họ sẽ học bài học của họ, con chỉ cần học bài học của chính mình thôi.

Thưa thầy, con cảm thấy con có thể chấp nhận được cho họ, bao dung không oán trách, nhưng con cảm thấy trong đời sống nếu cứ ở chung với họ thì không nên, chẳng hạn như con muốn sống giản dị tiết kiệm từ ăn mặc ở, còn họ thì cho như vậy là sai. Khi con ở cùng họ, con sẽ không thể nào sống trọn vẹn với lý tưởng là tri túc của mình được, vì sẽ phải góp tiền chung. Nếu con dọn ra riêng, vậy có chứng tỏ sự nhẫn nại, bao dung của con đối với họ chưa đủ lớn không? Như thế nào là con đã học được bài học Pháp dành cho ạ? (Dù nếu con ra riêng hay ở chung thì con cũng thông cảm, không hề thù ghét gì họ cả, chỉ là hệ giá trị khác nhau sống chung khó hài hòa ạ). Con không biết là như vậy có phải mình vẫn đang chọn lựa lấy bỏ không ạ?
Con cám ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2020

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông,
Con xin hỏi, việc làm có chủ ý là nghiệp, không có chủ ý thì không phải nghiệp, phải không ạ? Ví như mình làm một việc mà mình có tâm ý muốn làm là nghiệp của mình. Nhưng ví như có việc mình không có chủ tâm mà bị người ta lợi dụng dẫn dắt vào để hãm hại mình thì có phải là nghiệp không ạ?
Có những chuyện xảy ra mặc dầu con không có chủ ý, con bị người khác hãm hại nhưng con cứ nghĩ là do mình mà ra cứ nỗi dằn vặt trong tâm. Mặc dầu con biết "tất cả mọi chuyện xảy ra ở thế gian này đều có nguyên nhân, không có một điều gì xảy ra ở thế gian này mà không có một hay nhiều nguyên nhân".
Nhưng hậu quả mà sự kiện đó để lại quá nặng nề cho con nên con nhiều lúc dường như con nghĩ thoáng ra thì con đã buông xuống gánh nặng nhưng lắm khi con vẫn vác gánh nặng đó trên vai.
Con nghĩ đó có thể không phải là một nghiệp mới của mình mà đó là quả mà mình nhận lãnh từ nhân trong quá khứ.
Kính xin sư ông cho con lời khuyên ạ.
Con xin thành kính đảnh lễ sư ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con thành kính đảnh lễ Thầy và tri ân ơn đức của Thầy.
Gần đây mẹ của con bị đau ở chân nhiều. Có đi khám và dùng thuốc tây y mà cũng không hết. Mẹ con suốt ngày đau đớn và lo lắng cho căn bệnh của mình. Con cũng không biết làm sao để giúp mẹ con. Hôm nay tự nhiên trong tâm con nãy lên ý nghĩ con nên ăn chay để hồi hướng phước lành đến mẹ con cho mẹ con đỡ bệnh. Con cũng không biết phải làm gì thêm nữa.
Con xin Thầy cho con lời khuyên. Cũng xin Thầy chúc lành đến mẹ con.
Con cám ơn Thầy!
Chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-07-2020

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con trai con đã đi du học 6 năm, mỗi năm về Việt Nam một lần. Năm nay cháu 21 tuổi. Con và chồng ly dị năm cháu 11 tuổi. Cháu rời VN đi du học năm 15 tuổi. Cháu là đứa con duy nhất của con.
Trong 6 năm cháu du học thì có tới 4 năm đầu truyền thông mẹ con không tốt. Cháu không bao giờ chủ động liên lạc với con, và khi cháu về VN chơi dịp hè thì cũng rất miễn cưỡng giao lưu với mẹ. Đã có lần con bức xúc quá khóc và nói với cháu mẹ đã làm gì để con đối xử với mẹ như thế thì cháu chỉ lạnh lùng nói "Con rất happy, chỉ có mẹ không happy thôi".
Hè năm ngoái cháu về VN thì cháu lại trở nên vui vẻ, chịu nói chuyện với mẹ và ông bà ngoại chứ không lạnh lùng, khinh khỉnh như các lần trước.
Năm nay cháu vẫn truyền thông rất OK với ông bà ngoại. Nhưng với con thì con cảm nhận cháu vẫn có khoảng cách. Cụ thể là cháu hay phản ứng và bắt bẻ những điều con nói, khiến con cảm thấy cháu coi thường mẹ. (Trước đây nhà chồng cũ của con cũng coi thường con dù thực ra vợ mới của chồng con kém con nhiều điểm. Con không thích kể lể và phô trương, cũng không thích ăn diện và theo đuổi chức vụ, con chỉ thích sống thầm lặng và làm những việc âm thầm tốt cho người khác, trong cuộc sống và cả trong công việc).
Nhưng có lẽ vì con ít chia sẻ nên cháu có ý khinh thường mẹ. Nó đâu biết mẹ nó không phải dạng vừa.
Khi thấy cháu có biểu hiện như vậy, con cũng không cáu gắt mà cũng chẳng muốn giải thích. Con chỉ thấy rất buồn. Và con nghĩ thôi kệ, cứ để nó trải đời thêm rồi nó sẽ hiểu ra thôi. Chứ nếu tâm nó không có nhiều tôn trọng với mẹ thì chẳng thể nào giải thích phân bua hay chứng tỏ được.
Con có thói quen không phân bua với những người không hiểu mình. Nếu họ đủ tầm để hiểu, họ đã hiểu.
Nhưng trong thâm tâm thì con đau và buồn rất nhiều. Mình thì dành bao tình cảm cho con, con thì không hiểu mà còn khinh thường mẹ.
Xin Thầy chỉ giáo cho con con nghĩ và làm như vậy có đúng chưa ạ?
Làm thế nào để con có thể ung dung tự tại và không bị chính con cái ruột thịt mình làm tổn thương mình ạ?
Con cám ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »