loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy con nghe nói vị A-la-hán chết thì vẫn còn tánh biết tức là siêu thức vẫn còn có phải không ạ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay con thấy két sắt không tiền, con liền nghĩ đến ba mẹ không tin tưởng con và nghĩ ba mẹ còn muốn tích lũy sợ không cho người khác thấy rồi còn đánh giá xấu về mẹ nữa. Rồi con nói với lòng mình sẽ cố hết sức đến cuối cùng để hoàn thành nghĩa vụ của mình dù trong lòng ấm ức. Nhưng khi ba mẹ về con mới biết là mình ảo tưởng vì tiền đó đã thanh toán cho khách rồi, con chợt sợ hãi cái đầu óc liên tưởng mà tự cho là "đoán chuyện như thần" của mình. Hay nói nặng hơn là chứng "hoang tưởng". Con chợt giật mình, đó giờ con hay suy đoán vô căn cứ như vậy rồi hành xử mà con chưa thật sự thấy kết quả thực tế bao nhiêu. Con thấy trong tình cảm nam nữ hay tình thân tình người nói chung, càng nhiều ảo tưởng càng đẩy bản thân vào vực thẳm hại mình hại người. Tuy nhiên, hôm nay con đã thấy ra thế nào là sự an nhiên vui vẻ mà học hỏi bài học từ chính sai lầm của bản thân mà trước đây toàn là bực dọc oán hận và đổ lỗi. Con mới hiểu được điều này dù đã được thầy dạy từ rất lâu rồi. Con rất hoan hỷ. Con xin tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Con có 1 thắc mắc về sự thở. Con không hiểu vì sao mỗi khi niệm sự thở, mình nên thở vào ra bằng mũi? Đôi khi con hít vào bằng mũi và thở ra bằng miệng, con không bị tức ngực hoặc cảm thấy hơi thở nhẹ nhàng hơn.
Câu hỏi này hơi ngô nghê, cơ mà vẫn bị thắc mắc này hành con. Kính mong thầy chỉ dạy cho con được hiểu rõ ạ. Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Mùa Kathina vừa qua con có đến dự lễ dâng y ở Chùa Nam Thiên Hà Nội, con thấy các Phật từ hầu hết cúng dường bằng phẩm vật và y áo và nghĩ rằng cúng dường như vậy có phước còn cúng dường bằng tiền thì tổn phước. Con thì nghĩ rằng quá nhiều phẩm vật sẽ gây lãng phí, các Quí sư không thể dùng hết, nên con cúng dường bằng tiền. Vậy thưa Thầy con làm vậy có đúng không ạ! Kính Sư

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Thua Thay, Thien la soi sang chinh minh va cuoc song, muc dich la thay ra chang co gi la minh, cua minh. Vay, tu tanh o day la "khong la gi ca". Con hieu tu tanh nhu vay co dung khong a? Xin Thay chi day.
Con cam on Thay!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Sư Ông!
Con đã đọc nhiều về lời dạy là hãy quan sát nó. Ví dụ khi đang tức giận... hãy quan sát nó, không can thiệp, không kìm nén. Nhưng con vẫn chưa hiểu được làm như thế nào. Ví dụ khi con đang nổi giận, quát nạt thì con quan sát như thế nào? Quan sát cái gì? Nếu dừng lại để biết mình đang giận, dừng lại và nghĩ "đang giận, đang giận" thì phải chăng đã kiềm chế nó rồi? Mà nếu để khi cái nạt nộ đó qua đi mới quan sát nó thì mình không thay đổi gì cả, cứ lần nào cũng tức rồi xả xong mới quan sát thì có ích gì?
Và cái tức giận đó là vô hình, con không biết quan sát là quan sát cái gì và khi miệng mình đang nạt nộ thì mình quan sát như thế nào?
Con thấy rối quá Sư Ông ạ. Xin sư Ông chỉ dạy con.
Con xin đảnh lễ Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hôm nay con không có câu hỏi nào hết. Trong không khí của những ngày sắp bước sang năm mới. Con xin trình pháp và gửi lời chúc sức khỏe đến Thầy, các Sư, các Cô tu nữ và mấy chú giới tử ở chùa Bửu Long. Nơi mà con đã có khoảng thời gian tu học. Mong Thầy và mọi người vẫn khỏe, an vui trong chánh pháp.
Con người thường hay cho rằng cứ như vậy là tốt, thế kia là không đúng ý mình. Đâu biết rằng mọi việc dù tốt dù xấu, phần nào đã được sắp đặt an bài. Việc của mình là lựa chọn thái độ như thế nào trước bài học mà cuộc đời đưa ra.
5 năm sau ngày rời chùa, là khoảng thời gian con thực hành chiêm nghiệm lại những gì đã được học. Giống như người đi học sửa xe vậy. Khi ở chùa giống như là được xem qua một mớ lý thuyết, vừa học vừa gật gù khen hay. Bước chân ra khỏi chùa là lúc chính thức sửa những chiếc xe muôn hình vạn trạng mà cuộc đời đưa đến. Sửa được có, quên bài có, sửa xong không chạy đc cũng có. Thế mới biết. Đời đâu chỉ là gói gọn trong những trang sách. Cảm ơn vì còn sót lại chút ít phước duyên đời trước mà con đã có được khoảng thời gian quí báu ở bên Thầy. Việc con rời khỏi chùa. Có lẽ cũng là một bài kiểm tra của cuộc đời Thầy nhỉ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Thầy cho con hỏi làm sao để tự dạy mình có hiếu với ông bà cha mẹ ạ? Con từ nhỏ đã sống xa gia đình nên sợi dây tình cảm gia đình không gắn kết lắm và con tự nhận thấy bản thân nhiều phần bất hiếu dù đã đọc nhiều tài liệu về công ơn cha mẹ nhưng tánh khí vẫn không suy chuyển nhiều, con vẫn không thích gần gũi cha mẹ nhiều vì mỗi lần gần là cha mẹ lại gây chuyện để cãi nhau, riết rồi con chỉ muốn né tránh, nếu không thì con sẽ cự cãi chống đối càng to chuyện. Nhưng con nghĩ là gia đình khó mà tránh cả đời được. Con không hiểu cần phải học bài học này như thế nào. Con có cần phải chấp nhận họ là như vậy và nên sống xa gia đình không hay cần phải thay đổi bản thân triệt để và đối mặt với họ thường xuyên hơn để nhìn ra chính tâm sân hận của mình ạ?
Mong thầy chỉ dạy con phải làm sao trong tình huống này ạ.
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-01-2021

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con thấy ra được vài điều mong thầy xác nhận và chỉ dạy giúp con.
1/Không biết con có thấy đúng không nhưng đây là cảm nhận thực sự của con. Bây giờ đây con mới thấy được rằng những lý tưởng phải làm cái này cái kia giúp đời, hy sinh vì cuộc đời,...cũng là bản ngã dựng lên. Con thấy ra được mình không cần có những lý tưởng đó nhưng khi có việc xảy ra mình có thể giúp được thì cứ giúp và điều này giúp con cảm thấy không cần người khác mang ơn mình.
2/ Con thấy cả những ước muốn tương lai con cũng cảm nhận được sự mông lung và mơ hồ của nó.
3/ Con thấy ra được tình yêu thật ra chỉ là những cảm xúc nhất thời của phản ứng tâm sinh vật lý. Chính bản thân con thích một ai đó rồi ngay sau đó khi cảm xúc đó mất đi con lại cảm thấy chán. Chỉ có người nào thấy ra được cơ chế của tâm là luôn thay đổi thì mới có thể sống bằng cái tình, cái nghĩa để lâu bền hơn là cảm xúc và vẻ bề ngoài.

Và cuối cùng, khi cảm nhận ra được những điều này có lẽ cái thấy của con chưa sâu nên con đang trong trạng thái mông lung không biết rốt cuộc nếu không có những điều trên vừa nêu thì con thực sự là gì? Lòng con đầy mơ hồ về mục đích cuộc đời và việc mình sinh ra. Mong thầy chỉ dạy con.
Con xin cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-01-2021

Câu hỏi:

Con chào sư ông,
Thầy ơi, con lại vướng mắc trong chuyện tình cảm nữa rồi. Con và người yêu chia tay nhưng trong lòng cả hai vẫn còn chưa buông nhau được. Bản thân con và người ấy đã đi cùng nhau một khoảng thời gian rất dài, gắn bó với nhau nhiều về mặt cảm xúc. Thật sự, khi con quay về học đạo, con dần buông bỏ đi những trói buộc về cuộc đời. Còn người ấy, vẫn tiếp tục học bài học rất đời, gia tăng ràng buộc để tìm kiếm những ảo mộng tìm cầu ở tương lai. Khoảng cách của chúng con xa dần và bắt đầu có những điều không thể hòa hợp. Con vật vã và đau khổ rất nhiều trước những chuyện đã xảy ra, và nhờ đó con thấy rõ được chính con hơn trong chính mối quan hệ ấy. Thật sự, nếu tiếp tục mối quan hệ, còn càng nhận lại đau thương vì cả hai không còn như trước để hòa hợp. Với con hiện giờ, người ta chỉ là đối tượng để con tiếp tục thỏa mãn những vấn đề của mình, và họ cũng vậy. Nhưng khi còn một mình, con nhìn thấy cả ngàn thứ xấu xa, ích kỉ, toan tính của bản thân con và cảm giác cô đơn lạc lõng mất đi điểm tựa. Cả đời con, cứ loay hoay mãi với bài học nương tựa. Con thấy rõ là mình cứ mãi tìm cầu về tình yêu đích thực, dù con biết mình còn rất mơ mộng. Mỗi ngày con nhớ người yêu cũ, càng nhớ con lại càng thấy mình tham, sân, si đến mức nào. Cứ nửa muốn nửa không muốn, nửa quay lại tiếp tục và nửa lại là muốn dừng lại. Cái cảm giác giằng xé đó con không sao chịu nổi. Con cần phải làm gì đây thầy?

Xem Câu Trả Lời »