loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 23-04-2019

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy! Cho con được chia sẻ với bạn KV mà Thầy trả lời ngày 22/4, vì hoàn cảnh của bạn khá giống con.
Bạn KV
Mình hiểu tâm trạng của bạn hiện giờ đang rất rối bời, cũng như khổ đau và mệt mỏi. Trước đây tình trạng của mình có thể nói là giống 90% những gì bạn chia sẻ với Thầy chỉ là gần đây mình nhận ra vấn đề thật sự của mình và có hướng giải quyết, nói gần đây vậy thôi chứ mới vài ngày. Trong giai đoạn bị trầm cảm nặng nề mình cũng rất khổ sở và cũng loay hoay tìm cách giải quyết, cũng như tham vọng rất nhiều thứ. Nhưng mà hễ làm cái gì thì cũng không tới nơi tới chốn, làm gì cũng không được, và nếu còn hoàn thành một việc gì thì mình cũng rất mệt mỏi và kiệt quệ trong khi làm việc đó cũng như sau khi xong. Và đặc biệt mình cũng như bạn rất tự ti và mặc cảm không chỉ vậy mà còn lo lắng, sợ hãi và đầy bất an. Cho đến khi gặp được lời pháp của Thầy chỉ mới khoảng gần nửa năm thôi, vừa nghe vừa trải nghiệm theo lời dạy của Thầy, nhưng những tập khí thói quen lăng xăng của cái ta vẫn khởi lên để đi tìm cái này, làm cái nọ. Nhưng rồi đâu lại vào đấy vẫn thất bại và mệt mỏi. Chỉ có khác là lần này do nhờ lời dạy của Thầy mình biết quay lại để thấy ra chính mình. Mà thật ra không quay lại không được vì khi đó như người chết đuối vớ được cọc, nhờ trải nghiệm trong đó mình vô tình thấy ra được pháp và càng lúc càng nhận ra rằng khi nào vẫn còn cái ta ảo tưởng lăng xăng thì không bao giờ thoát ra được vì hễ khởi lên ý nghĩ thoát ra những trạng thái khổ đau đang đối mặt thì nó lại càng trầm trọng thêm. Nhờ vậy mình hiểu ra không bao giờ có thể dùng ý chí của bản ngã để thay đổi được. Bạn KV bạn có thể thấy có những người họ có ý chí mạnh và dùng ý chí đó thay đổi mọi thứ. Nhưng đó là những người mà mình gọi họ là đầu óc tinh thần trong trạng thái “tạm ổn định” nên họ có thể đàn áp được những tiêu cực xuất hiện. Nhưng nhờ trải nghiệm qua kể cả việc thiền định vào một điểm nào đó, nó chỉ làm mình căng thẳng thêm. Nên đối với bản thân của mình, mình hiểu những người rơi vào trầm cảm nặng như mình không bao giờ có thể dùng ý chí cái ta để đàn áp tiêu cực cả. Nên việc mình quay lại “tu hành” cũng do hoàn cảnh thôi.
Như trên mình có chia sẻ rằng vô tình mình thấy ra được pháp. Đó là khi trầm cảm quá nặng mình buông xuôi luôn thì ra đó là sự BUÔNG XẢ THÂN TÂM mà Thầy nói tới. Không biết nói sao nhưng rồi mình dần dần thay đổi mà gần như không cần phải gắng sức đàn áp tâm trí hay gì cả. Nhưng có vài điều mình muốn nói để bạn chuẩn bị sẵn để đối diện đó là:
1/ Nếu bạn có thể buông xả ra được thì việc đầu tiên có thể tâm bạn đã mệt mỏi lâu ngày nó sẽ được nghỉ ngơi bạn sẽ buồn ngủ, nên lúc đó thấy buồn ngủ thì đi ngủ thôi. Hoặc nếu không buồn ngủ thì tâm sẽ được nghỉ ngơi nhưng vấn đề là những sợ hãi, bất an, lo lắng, những chuyện khổ đau mà bạn dồn nén lâu nay sẽ khởi lên rất mạnh. Đó là chuyện bình thường vì bấy lâu nay nó đã dồn nén nay được lấy ra thôi. Ban đầu mình cũng đã rất nhiều lần trốn tránh những điều khởi lên đó, nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc như mình nói, mình không còn lựa chọn nào khác nên đã tự động viên mình và đối mặt với những trạng thái đó. Không biết nói sao nhưng khi qua được giai đoạn này mỗi khi tiêu cực đến chỉ quay về trọn vẹn với nó hoặc khi nó trồi lên bất ngờ. Nhờ đó trầm cảm ở mình đã dần dần giảm đi.
• Ở giai đoạn đầu này bạn nên kết hợp với uống thuốc điều trị trầm cảm.
• Ở dòng này mình muốn chia sẻ về việc buông xả cảm giác thân tâm nếu như bạn chưa thấy ra. Hãy nhớ lại lúc còn nhỏ khi chơi đùa, đùa giỡn chạy nhảy, chơi trong sự sảng khoái mà không cảm thấy mệt, tới lúc không chơi nữa thì cơ thể rất mệt và lúc này đứa bé ngồi buông xuống buông xuôi thật lỏng ra hết toàn bộ do đã quá mệt không còn sức để chơi nữa (nếu phần này Thầy thấy con chia sẻ sai mong thầy chỉnh sửa hoặc xoá đi ạ).
2/ Thật ra mặc dù thấy ra được nhưng cái ta ảo tưởng vẫn lăng xăng và nó rất mạnh, mình vẫn chạy theo nó mặc dù hiểu mình đang sai, rồi sau đó mỗi lần như vậy mình chỉ có cách là chấp nhận mình đã sai. Nhưng không còn trách bản thân mình nữa. Rồi đến lúc, chỉ là gần đây nhờ trải qua vô số lần dùng ý chỉ của cái ta trầm cảm theo đuổi những mục tiêu nhưng đều thất bại. Mình thấy ra được rằng tất cả những ý đồ lăng xăng đó đều do cái ta. Nên mình đã hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng mình đang trầm cảm và ngay giai đoạn này đầu óc tinh thần mình không ổn định nên dù cho làm gì cũng thất bại cả. Và việc của mình là không làm gì nữa, không kế hoạch gì nữa, chỉ thư giãn buông xả và nghe pháp, cũng như làm những công việc hằng ngày ở nhà, khi nào tỉnh thức được thì tỉnh thức, có vọng động gì thì thấy biết, hoặc bị cuốn đi một hồi thì sực tỉnh lại quay về.
• Có thể bạn sẽ cảm thấy khó khăn cũng như không muốn từ bỏ những kế hoạch công việc, giai đoạn này mình cũng trải qua, như đã nói nó vẫn lăng xăng và bị cuốn đi làm cái này cái kia. Nhưng nhờ trải qua việc lăng xăng mà vẫn thất bại nên mình hiểu ra rằng nếu như lúc này không quay về để thật sự “chữa lành tâm hồn” mình thì sẽ không còn cơ hội vì càng lớn tuổi các tế bào thần kinh còn đủ sức tỉnh táo nữa. Một người bình thường không thấy pháp họ sống với cái ta cho tới già nhất là những người có cái ta cao, thì gần như trí nhớ sụt giảm rất nhiều và dễ nổi cáu. Vì sao? vì tế bào thần kinh họ đã lão hoá đi, họ không còn đủ sức của ý chí để đàn áp tiêu cực nữa. Và mình tin vào việc luân hồi , ở kiếp người này những gì trải qua đã làm cho mình nhận ra rằng làm người rất khổ và đầy sức bất toàn, hiểu ra được nếu không thấy ra được pháp để giác ngộ bằng cách đối diện thì có thể sẽ tái sinh một kiếp khác và mang theo những khổ đau này. Nhờ hiểu vậy nên mình chấp nhận buông ra mọi kế hoạch, công việc để giải quyết nội tâm ổn định lại.
Đó là những gì mình đang làm và thực sự có tiến triển đối với căn bệnh của mình . Một phần cũng nhờ gia đình mình hiểu nên thông cảm và giúp đỡ mình. Và đặc biệt là những lời pháp của thầy.
Mình không đưa ra lời khuyên gì, chỉ là chia sẻ câu chuyện của mình vì những gì bạn chia sẻ với Thầy rất giống mình.Đó là hướng giải quyết vấn đề của mình, hy vọng sẽ phần nào giúp bạn.
Đ
Con cám ơn Thầy đã chia sẻ tới bạn giúp con!




Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-04-2019

Câu hỏi:

Thầy muôn vàn tôn kính của chúng con!
Những ngày này, khi Thầy đang mang Sự Thật đến với chúng sinh bên trời tây, thì con đang mỗi ngày lắng nghe “Tuyển tập thư Thầy” trên youtube do Quán Nguyên đăng tải.
Lâu lắm rồi con không trình pháp, hôm nay cũng vậy, con không trình pháp, cũng không hỏi Thầy điều gì cả. Con chỉ muốn muốn bày tỏ cảm xúc vô vàn trong tâm con khi lắng nghe lời Thầy dạy trong những bức thư. Con đã từng nghe Thầy giảng về Bồ Tát Quán Thế Âm, con hiểu nhưng chưa thật sự Thấy. Nhưng những ngày này, con đã Thấy. Con đã thấy rất rõ, và rất THẬT một Bồ Tát Quán Thế Âm nghìn mắt nghìn tay với vô lượng tình thương dành cho mỗi chúng sinh. Con cảm thấy tình thương ấy quá lớn, với mỗi học trò thật tâm tu đạo thì dù có lớn đến bao nhiêu, cũng đều chỉ là một cô bé, cậu bé học trò nhỏ được Thầy dành cho rất nhiều tình thương và sự quan tâm. Và sự quan tâm ấy không phài là cầu chúc, là mong cho học trò đạt được an ổn và tốt lành, may mắn. Cũng không dạy học trò cố gắng đạo đức một cách giáo điều, cứng nhắc. Ngay cả khi vì hoàn cảnh mà phải bỏ đạo, Thầy vẫn chỉ ra cho họ THẤY RA SỰ THẬT, Thấy thế nào mới thật sự là Phật tử. Thật tâm thương và quan tâm là để học trò trưởng thành và giác ngộ. Ôi tấm lòng của Thầy!
Con xin được ghi lại đây một trích đoạn lời Thầy:
“Nếu có một sự giải thoát nào từ chối sự hiện hữu của vô thường, khổ, vô ngã thì đó là một sự giải thoát tạo nên càng thêm nhiều mâu thuẫn và khổ đau, là một sự giải thoát giả tạo do chính bản ngã dựng lên mà thôi.”
Con nguyện xin các vị Chư thiên gia hộ cho Thầy luôn luôn khỏe mạnh, bình an vì sự giác ngộ của tất cả chúng sinh.
Con xin quỳ lạy đảnh lễ Thầy!
Con - đứa học trò nhỏ của Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-04-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, lâu nay con vẫn thực hành theo pháp Thầy hướng dẫn và học hỏi thêm mỗi ngày qua mục hỏi đáp.Con thấy thật lợi lạc và bình an. Gần đây con nhận thấy tâm con thật kỳ quặc mà con không lý giải được là gì: mỗi tháng con đều hoan hỉ dành ra một khoản tiền để cúng dường hoặc giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Tuy nhiên có những ngày con bị đau đầu kinh khủng phải nghỉ làm thì con rất tiếc vì mất đi một ngày lương dù số tiền đó là 500 ngàn nhỏ hơn rất nhiều so với số tiền con làm thiện nguyện. Những lúc như vậy tâm con cứ giằng co giữa đi làm hay nghỉ, thấy ra sự tiếc tiền của mình rồi bản ngã lại ngụy biện đâu phải tham vì tiền từ thiện và tiền lương là 2 chuyện khác nhau mà. Cứ như vậy làm cho cơn đau đầu của con càng mãnh liệt hơn.
Kính mong Thầy phá nghi cho con, đó có phải là tâm tham vi tế trong con không ạ.
Con cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe và có chuyến Hoằng Pháp thật viên mãn.
Con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-04-2019

Câu hỏi:

Thưa Thầy, dạo gần đây con có nhiều thời gian rảnh rỗi nên con hay ngồi để quan sát thân tâm. Con nhận thấy là cái quan sát của con nó chập chờn lúc có lúc không, và nó chỉ nhảy từ đối tượng này qua đối tượng khác, chứ không thể bao phủ nhận biết được tất cả mọi thứ đang diễn ra.
Con nghe pháp thoại của Thầy thì con hiểu là cái thấy của con đang ở tầng ý thức thôi, chứ đằng sau ý thức vẫn còn 1 cái tánh biết nhận biết toàn bộ và không bao giờ ngừng nghỉ. Nhưng dù biết là vậy thì con cũng không thể chuyển cái quan sát ở ý thức qua tánh biết được.
Con cũng không ép buộc bản thân phải nhìn được bằng cái tánh biết, bây giờ con cứ thực hành quan sát "thận trọng, chú tâm, quan sát" khi hữu sự, và "trở về, trọn vẹn, tỉnh thức" khi vô sự cho dù cái quan sát đó vẫn là của ý thức thôi. Cho đến một ngày khi đủ duyên thì tự cái thấy của con sẽ về lại với tánh biết. Như vậy là được phải không Thầy?
Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2019

Câu hỏi:

Thưa Sư!
Tại sao con luôn không trở về được với chính mình mặc dù Thấy được, nghe hiểu Pháp?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2019

Câu hỏi:

Dạ, con chào Thầy! Nay con xin được chia sẻ với Thầy 2 điều mà con thấy được
1/ Lúc trước trong những bài giảng của Thầy, Thầy có chia sẻ rằng chân lí chỉ có một, chỉ là người này mượn ngôn ngữ này, người kia mượn ngôn ngữ kia để chỉ ra nên những người thấy ra pháp khi nói ra thì đều hiểu nhau. Khi nghe Thầy chia sẻ điều này con nghe vậy thôi chứ thật sự không hiểu. Đến lúc có những khoảnh khắc con thấy ra pháp mặc dù không nhiều, nhưng quả thật khi thấy ra được, trước đây con cũng có đọc sách của ngài Ajahn Chah nhưng không hiểu được nay khi đọc lại mặc dù chưa hiểu hết nhưng có những chỗ khi con thấy ra được pháp thì tự động khi đọc tới đó con liền hiểu được ngài nói gì. Giờ thì con đã hiểu được lời chia sẻ của Thầy.
2/ Con không nhớ rõ nhưng đại ý có những lần Thầy chia sẻ pháp tới một cách tự nhiên, tới đúng thời điểm thì sẽ xuất hiện. Khoảng nhiều tháng trước con có hỏi Thầy về việc tùy duyên thuận pháp, Thầy chỉ nói rằng con vẫn chưa hiểu được tuỳ duyên thuận pháp là như thế nào. Từ đó tới đây con tạm gác câu hỏi đó qua một bên, cho tới đây con đang phân vân một việc về việc tuỳ duyên thuận pháp thì lại gặp được câu trả lời của Thầy mới đây cho một bạn Phật tử trên web này. Việc này cũng giống như lần đầu con gặp pháp Thầy chỉ dạy, lúc đó trầm cảm lâu năm tưởng như không còn cách nào thoát ra được, chạy ngược chạy xuôi từ coi bói, cầu nguyện,... từ trường thiền này đến trường thiền kia nhưng vẫn đâu vào đó thì khi tới ngã cụt này thì khi con về nhà vào internet chỉ nghe một vài bài pháp của Thầy thì đã hiểu ra mình tìm đúng hướng. Con không biết gọi đây là gì nhưng quả thật kì lạ một cách vi diệu, khi mình đi tìm thì không có nhưng nó lại đến một cách đơn giản đến vậy mà lại gỡ ra bao nhiêu gút mắc cho mình.
Con cám ơn Thầy đã nghe con chia sẻ. Con xin chân thành cám ơn Ân Đức của Thầy !

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2019

Câu hỏi:

Kinh xin Hoà Thượng giải cho con biết phân biệt khác nhau của 'ngủ ấm và ngủ uẩn' con kinh tri ơn Thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2019

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy,

Thưa Thầy, con hiểu rằng, cốt yếu ta chỉ cần quay về với thân, thọ, tâm, pháp đang diễn ra tại đây, lúc này. Khi con không có việc gì quan trọng, thư thái, thì con thấy dễ dàng buông và quay trở lại với thực tại hiện tiền. Nhưng khi con có việc cần tập trung, hoặc khi con bị một cái tâm náo động mạnh mẽ nào đó kéo đi. Con khó mà quay trở lại với cái đang là, cũng như khó nhận ra được cái tâm lúc đó. Con chỉ có thể nhận ra khi đã xong việc thôi ạ.

Con nghĩ, có lẽ cái sự buông bỏ của con chưa đủ mạnh mẽ bằng những vọng tưởng. Con muốn hỏi, có phải là khi nào con buông được thì cứ buông, không buông được thì rồi sau đó sẽ lại nhớ, lại học được để rồi buông. Cho đến khi nào sự buông bỏ trở nên mạnh mẽ hơn, thì tự khắc khi đó con sẽ dễ dàng nhận ra khi vọng tưởng nổi lên mà quay lại với thực tại hiện tiền. Có phải không ạ ?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2019

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,

Con kính đảnh lễ Thầy, thưa Thầy, con thật sự đang có rất nhiều tự ti và mặc cảm về bản thân. Con thấy con làm gì cũng dẫn đến sự đổ vỡ, thất bại và xui xẻo cả... mọi thứ đến với con luôn khó khăn chồng chất khó khăn và hiếm khi con có được sự may mắn trong đó. Con cứ cố gắng hết lần này đến lần khác nhưng không hiểu sao con luôn không được suôn sẻ trong mọi thứ. Nhiều lúc con cũng nghĩ rằng đó là do nghiệp mình, số của mình như vậy và lấy lý do này để tự an ủi bản thân. Thế nhưng thất bại liên tiếp thất bại, trả giá cho sự thất bại cũng có... Không phải con không biết cố gắng, hoàn thiện chính mình nhưng không hiểu sao hầu như chuyện gì đụng vào tay con con đều phải nhận lấy một hậu quả nào đó giống như là ông trời đã an bài sẵn bài học để con trải nghiệm vậy...
Đôi khi con cảm thấy sợ hãi và thật sự không muốn làm bất cứ điều gì nữa. Nếu như con cứ để yên, phó thác cho số phận và không tác động bất cứ điều gì...con thấy cũng không thật sự đúng. Nhưng hễ con khơi dậy một ý niệm cố gắng vượt qua là y như rằng mọi thử thách lại dồn dập đổ về phía con. Nó nhiều đến mức khiến con bị đuối sức và muốn gục ngã. Vì vốn dĩ đây không phải là lần một lần hai thưa Thầy. Con sợ cứ tiếp tục như vậy con sẽ bị rơi vào trạng thái trầm cảm...điều mà con đã từng bị trước đây.
Con từng nghe Thầy dạy về "sống tuỳ duyên thuận pháp" nhưng có lẽ trí con ngu muội nên vẫn không hiểu ra được ạ. Con xin phép Thầy giải thích giúp con rõ hơn trong những lúc khó khăn mà mình lại có quá nhiều suy nghĩ tiêu cực thì con phải sống thế nào mới "tuỳ duyên thuận pháp" được ạ...và làm thế nào để cho dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn không bị mất niềm tin vào chính mình, luôn cảm thấy an nhiên với hiện tại của cuộc sống.

Con xin lỗi Thầy vì trong lúc Thầy đang bận với lịch trình bên Mỹ con lại làm phiền Thầy với một câu hỏi mang tính chất tiêu cực như vậy. Con chúc Thầy an vui và sức khoẻ trong chuyến đi lần này. Con cảm ơn Thầy.

Con kính đảnh lễ Thầy,
Con K V

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-04-2019

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy!
Thưa thầy, sắp tới con có vào TP.HCM ít ngày. Con ở ngoài Bắc ạ. Con vẫn mong một ngày có dịp được vào chùa Bửu Long ở vài ngày và được Thầy hướng dẫn thiền giữa đời sống qua những sinh hoạt hàng ngày ở chùa. Con hiện giờ hàng ngày con nghiện nhất là rửa bát, quét nhà Thầy ạ.
Con nhớ có lần nghe bài giảng của Thầy trên mạng, Thầy bảo nếu Thầy mở lớp dạy thiền, Thầy sẽ mua thật nhiều chổi để phát cho mỗi người đến học một cái để quét sân chùa thực tập thiền. Con nghe con ghiền lắm Thầy ạ nên con mong một ngày được vào chùa Bửu Long được Thầy trao cho một cái chổi.Tiếc là lần này con vào Thầy đang đi giảng ở nước ngoài rồi.
Nên con không biết, ít hôm nữa con vào chùa Bửu Long, con có thể xin ở lại chùa vài ngày để tu học được không ạ? Và con có thể liên hệ thế nào để xin ở lại chùa vài ngày được ạ?
Con cảm ơn Thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »