loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 17-12-2018

Câu hỏi:

Con chào Thầy,

Thầy cho con hỏi là tại sao có những lúc chị/em con nói chuyện với con những câu rất bình thường nhưng con lại rất khó chịu, bực bội. Những lúc đó con cảm nhận được sự bực bội nên con im lặng, nhưng con biết như vậy là không nên. Con không hiểu nguyên nhân gì gây ra sự bực bội đó vì những câu nói của họ rất bình thường nhiều khi đó còn là những câu nói biểu lộ sự quan tâm/lo lắng cho con. Và làm sao để con không có như vậy nữa vì chị em tụi con rất yêu thương nhau?

Con cám ơn Thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2018

Câu hỏi:

Con chào Thầy,
Con đang sống chung với người chị. Theo đánh giá chủ quan thì con thuộc người gọn gàng và chị con thì ngược lại. Do đó, mỗi lần đi làm về thấy nhà cửa bề bộn thì trước đây con rất bực bội và thường cãi nhau với bà chị vì thấy chị ngồi chơi game mà không dọn dẹp. Sau 1 thời gian con nghe pháp thoại của Thầy, thì mỗi lần bực bội con thấy rõ cái bực bội đó và con tự đặt câu hỏi: Con muốn nhà cửa gọn gàng hay con muốn bà chị con phải dọn dẹp?
(1). Nếu muốn gọn gàng thì tự con đi dọn dẹp, vì tiêu chuẩn gọn gàng của 2 người khác nhau, nên không thể áp đặt tiêu chuẩn của con lên bà chị con được. Hoặc bà chị con đi làm về mệt nên không dọn dẹp… nếu con khỏe thì con đi dọn, không khỏe từ cứ để đó (vì bà chị con cũng không bắt con phải dọn), như vậy không khí trong nhà cũng không căng thẳng.
(2) Nếu con muốn bà chị con phải dọn dẹp là con sai vì con không thể ép người khác làm việc con muốn được.
Với suy nghĩ như vậy thì sự bực bội của con đã giảm đi rất nhiều, nhưng nó vẫn còn và mỗi lần nó khởi lên là con lại đặt câu hỏi như vậy, có lúc con hết bực ngay nhưng có lúc không hết, nhưng con nhận biết được nên con không có những lời nói, hành động gây mất hòa khí trong gia đình.
Con muốn hỏi Thầy lại tại sao con nhận rõ được vấn đề như vậy mà cái sân của con nó vẫn sinh? Con cám ơn Thầy nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2018

Câu hỏi:

Tôi muốn học thiền. Xin vui lòng cho tôi biết địa chỉ chùa của HT Viên Minh. Cám ơn nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2018

Câu hỏi:

Con xin kính thầy,
- Con vẫn đang thực tập theo sự hướng dẫn của Thầy là chỉ cần để tánh biết tự thấy và để pháp tự vận hành .
- Và thầy xin cho con hỏi là mỗi khi con thấy trong suy nghĩ của con khởi lên một tạp niệm và tâm lăng xăng phóng dật. Lúc đó con phát hiện ra và chỉ mỉm cười với chính mình thì những tạp niệm và lăng xăng đó mất dần luôn. Thầy cho con hỏi đó có phải là mình đang có chánh niệm và để tánh biết tự thấy và giải quyết mọi việc không thầy ? Con xin đa tạ thầy

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-12-2018

Câu hỏi:

Con xin Đảnh Lễ Thầy!
Có những lúc cố ý hay vô ý mỗi ngày con thấy con đều có gây ra những lỗi lầm nhỏ với mọi người như lời không ái ngữ và cả những con vật nhỏ như con kiến nhiều khi con giẫm nó mà con không thấy... Con cũng hay nghĩ về những chuyện đã qua thấy bản thân cần sám hối lỗi lầm từ lời nói và hành động với người thân với mọi người xung quanh. Vậy con xin Thầy từ bi chỉ dạy dùm con nếu con muốn thực hiện sám hối những lỗi lầm của quá khứ và mỗi ngày thì phải làm như thế nào ạ. Con có cần đọc kinh sám hối hay không ạ? Nếu có kinh sám hối mong Thầy hãy chỉ dạy dùm con là kinh nào ạ? Hay chỉ cần con sống chánh niệm biết rõ mình hiện tại và làm việc tốt lành hồi hướng cho người con đã gây lỗi lầm là được ạ?
Con xin chúc Thầy luôn an lạc và khỏe mạnh!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-12-2018

Câu hỏi:

Namo Buddhāya

Kính bạch Sư Ông,

Lời đầu cho con xin phép gởi lời hỏi thăm sức khỏe đến Sư Ông. Mong Sư Ông luôn khỏe mạnh. Dù biết là không thể nương tựa mãi vào ai nhưng con luôn mong Sư Ông sống thật lâu để chúng con có nương tựa vào Sư Ông. Con luôn thầm theo dõi và tri ân sự từ bi trí tuệ của Sư Ông đối với những người bệnh khổ, gặp những điều trắc trở trong cuộc sống hằng ngày, cũng như hành trình sống tùy duyên thuận pháp.

Sư Ông ơi! Con luôn chần chừ không biết có nên viết tâm sự gởi đến Sư Ông hay không? Vì những lời chia sẻ của Sư Ông trong những pháp thoại và mục hỏi đáp này cũng vài phần có thể trả lời thay những thắc mắc của con. Về lý thì con có thể thấu rõ phần nào, nhưng về sự thì nhiều khi xúc chạm sự đời con không thể tùy duyên thuận pháp như Sư Ông nói được.

Khoảng hai tháng trước con có viết một bài tâm sự thật dài về hoàn cảnh của con định gửi đến Sư Ông nhưng suy nghĩ lại thì những điều con trải qua đều dạy cho con những bài học. Và bài viết quá dài nên con xóa đi, không gởi đến Sư Ông nữa.

Sáng nay, tình cờ Sư Cô Suguṇa hỏi con có biết về mục hỏi đáp này không? Nếu không thì Cô giới thiệu cho, hay lắm! Con mới trả lời với Cô là con biết rồi và cũng từng trình thắc mắc về vấn đề tu học của con đến Sư Ông.  Thì giờ đây con mới quyết định viết tóm lại tâm sự của con gởi đến Sư Ông, làm phiền Sư Ông một lần nữa. Lần trước mỗi lần hỏi con luôn ẩn danh và sử mail khác nhau nhưng lần này con không làm vậy nữa. Con viết với tâm tư danh tính thật từ con, nói ra xong dù nhận được lời chia sẻ như thế nào từ Sư Ông thì cũng có thể giúp con nhẹ lòng hơn.

Bản thân con từ nhỏ tính tình rất ít nói, mọi người ai cũng nói con sao mà hiền quá. Con toàn ở nhà rất ít khi đi chơi. Ở trong nhà ít khi nói chuyện, khi đi học thì cũng ít giao lưu nên bạn bè rất ít và cho khi đến lớp 12 con chỉ có một người bạn chơi thân (đến bây giờ thì con không còn liên lạc với người bạn nào hay quen một ai nữa, ngoài vài vị trên mạng đã giúp đỡ con). Con thì học không có giỏi với lại khi nhỏ con được học tiểu học ở khu vực đất trong chùa nên ngày nào con cũng thấy các vị Sư nên kể từ đó cho đến lớn con rất thích hình tướng của một vị Sư khất thực và con suy nghĩ rằng đến đủ tuổi con sẽ xuất gia. Lúc đó dù được gia đình khuyên răn nhưng con có suy nghĩ nông cạn rằng, khi xuất gia thì mình không cần bằng cấp gì hết và con nghĩ rằng con sẽ không ra đời lập gia đình sinh sống như người khác nên con cũng không có quan tâm chuyện trình độ học vấn. Với lúc đó con cũng không biết gì về Buddha Sāsana con chỉ biết các Sư học chữ nghĩa, tụng kinh và đi khất thực. Nên khi học con chỉ học cho qua lớp thôi! Đến bây giờ tiếp xúc mạng xã hội thì con mới thấy nhiều vị xuất gia trình độ học vấn và sự hiểu biết quá cao! Và ra ngoài cũng cần phải có kỹ năng bằng cấp bên trong người mới hữu dụng.

Năm lớp 12 con nghĩ học, con có đi làm một thời gian nhưng do con bị bệnh nên phải về nhà và vào một ngôi chùa Tịnh độ sống... (hội quán thuộc TĐCSPHVN) với ý nguyện là học y sĩ và sống trong chùa làm thuốc xem mạch cho bệnh nhân suốt đời. Nhưng ở trong chùa này thời gian khoảng một năm thì Bà dì con ở xa gọi điện cho nhà con kêu phải bắt con sang tu bên Nam tông Khmer để theo truyền thống dân tộc (tu trả hiếu). Lúc này con cũng chống chọi quyết liệt không đồng ý nhưng sau khi nhiều việc đáng buồn xảy ra thì con cũng miễn cưỡng đồng ý xuất gia ba tháng (với điều kiện sau ba tháng con sẽ quay trở lại chùa Tịnh độ).

Sau khi xuất gia bên Nam tông khoảng một tháng con bắt đầu tự tìm hiểu giáo lý, nghe pháp thoại của nhiều vị và con nhận ra kinh điển Tịnh độ tông, cũng như pháp môn niệm Phật vãng sanh mà con đang hành trì chỉ là phương tiện của các vị đời sau dựng lên dành cho những người căn cơ đức tin, không đúng với giáo lý nguyên thủy, không đưa đến giác ngộ giải thoát mà chỉ là pháp tu để định tâm nhằm đè nén phiền não tạm thời, tạo phước hữu lậu tái sanh trong cõi nhân thiên!

Khi đó vì tính con hay chia sẻ những điều con biết đến những người con thương và kính nên con đã nói vấn đề kinh ngụy tạo, sai lầm trong đới nghiệp vãng sanh đến các vị ở chùa Tịnh độ mà con sống lúc trước nhưng có thể do đức tin của họ quá lớn đối với tôn chỉ mà họ theo nên không ai chấp nhận, và thậm chí họ đã từ bỏ không cho con quay trở lại giáo hội TĐCSPHVN như lời hứa trước khi con xuất gia.

Thời gian trôi qua hơn năm tháng xuất gia ở chùa Nam tông vì từ đầu con không có ý định xuất gia ở đây với lại tình cảm con dành cho các vị ở chùa Tịnh độ rất lớn (dù họ không dụng con nữa) nên con đã hoàn tục, với thể trạng là con đang bệnh và tâm lý rất buồn và lúc này con có ý nghỉ tự sát khi không được quay trở lại nơi mà con nguyện ở lại trọn đời, không được ở gần những người mà con hết lòng kính thương, làm việc con yêu thích. Và lúc này do con ảnh hưởng lớn tư tưởng của Thầy TTL nên cũng một phần vì chuyện chay mặn nên góp phần khiến con hoàn tục.

Sau khi về nhà thì do sức khỏe không tốt nên con ở nhà một thời gian cho khỏe lại. Thời gian này con có liên lạc rất nhiều lần với các vị ở chùa Tịnh độ nhưng họ không phản hồi, đồng thời thấy gia đình mình khó khăn quá nên con mới xin Ba Mẹ cho con đi làm.

Sau khi đi làm vài nơi, trong khoảng thời gian đó con cũng có tìm hiểu giáo lý Phật giáo nguyên thủy chút ít, trong con rất yêu thích hình tướng vị Sư Nam tông và thấy mình hay bệnh không biết chết giờ nào nên nghĩ rằng xuất gia hành thiền được ngày nào hay ngày đó, chết lúc nào thì chết có gì đâu mà sợ nên lần này con tự nguyện xin Ba Mẹ xuất gia bên Nam tông. Nhưng con không phải xuất gia theo truyền thống dân tộc (ở chùa Khmer lần trước) mà là xuất gia theo truyền thống Phật giáo nguyên thủy. Con từng gởi lời đến Sư Ông và Sư kêu con đến chùa gặp Sư Ông nói chuyện nhưng do con thấy chùa lớn quá nên con sợ không dám đến. Lúc đó có một Cô ngỏ lời muốn làm người hộ độ cho con nếu con xuất gia và dẫn con đến một ngôi chùa nhỏ ở Vũng Tàu, con có xin nghỉ việc một ngày và đến, thấy ngôi chùa cũng rất yên tĩnh, sư trụ trì có tu thiền ở Miến và Sư nói ở đây không quan trọng chuyện tụng kinh mà chỉ quan trọng việc thiền nên con thích lắm.

Con xin nghỉ việc về nhà xin Ba Mẹ lên Vũng Tàu vào chùa làm công quả cho quen để xin làm giới tử học giáo lý sau này xuất gia không bỡ ngỡ. Nhưng Ba Mẹ nói con hay bệnh, xuất gia ở xa như vậy thì lỡ có bệnh thì có ai đâu mà chăm sóc, với những lý do liên quan đến truyền thống dân tộc. Thế là một lần nữa con không thể làm theo ý con nên một lần nữa con xuất gia ở ngôi chùa gần nhà khi trước. Xuất gia ở đây, không được dạy hành thiền, không có người đồng ý chí. Muốn học giáo lý thì phải học chữ Khmer, Pāḷi Khmer, bản thân con thì không biết chữ Khmer, nói thì chỉ nói được vài từ thông dụng. Nên con cũng theo học lớp Pāḷi Khmer nhưng xuất gia học chỉ được khoảng một tháng con lại bị bệnh phải nhập viện ở huyện và được khỏe lại. Rồi khoảng nữa tháng con lại bệnh tiếp thế là phải chuyển lên bệnh viện tỉnh và xin chuyển tuyến lên bệnh viện truyền máu huyết học Tp.HCM. Khám bệnh ở đây thì chi phí rất nặng đối với gia đình con nên cũng phải vay mượn cho con khám bệnh. Bác sĩ cũng nói con nên hoàn tục đi chứ bệnh con xuất gia ăn uống dư chất này, thiếu chất kia thì bệnh hoài là đúng rồi. Mỗi lần lên khám bác sĩ cứ nhắc hoài khuyên con nên hoàn tục đi, gia đình thấy con cũng không có quyết tâm muốn tu ở chùa này, thấy con bệnh như vậy nên cũng khuyên con hoàn tục. Con cũng suy nghĩ nhiều lắm. Nghĩ rằng mình không có duyên xuất gia, không tài trí thông minh, sức khỏe cũng không đủ để sống đúng giới luật, không có một vị thầy hay bạn đồng tu nào khuyên răn chỉ dạy con tu tập đúng pháp hành theo như lời Đức Phật, nên cuối cùng con cũng hoàn tục với ý nghĩ trở lại làm một người tại gia thực hành theo lời Đức Phật được bao nhiêu hay biết bấy nhiêu.

Con hoàn tục đến nay cũng gần 6 tháng rồi, trong sáu tháng này, con uống thuốc nam và không có thường xuyên đổ bệnh như ở trong chùa.

Gia đình cũng nói con ở nhà uống thuốc cho khỏe đi rồi làm gì làm. Ba Mẹ con cũng gần 60 tuổi rồi, anh con cũng sắp lập gia đình rồi, chỉ còn con và đứa em. Con thấy vậy cũng có tìm kiếm việc làm mong có thể giúp đỡ gia đình nhưng vì con bị thiếu máu tán huyết, lá lách to nên xuất khỏe yếu lắm, thường xuyên mệt mỏi chóng mặt nên xin việc rất khó. Có nơi họ thấy bề ngoài con xanh xao không ưa nhìn nên họ không nhận, có nơi họ nhận nhưng công việc đó liên quan đến nghề nghiệp Đức Phật không cho người tại gia làm nên con không nhận. Còn những nơi thì họ nhận vào làm cũng hợp với con nhưng họ không cho phép con sắc thuốc nam uống nên con cũng không nhận vì con không uống thuốc là con không có sức nên dễ đổ bệnh lắm.

Sức khoẻ yếu, cộng thêm tâm lý cũng rất bất thường, thường xuyên lo lắng, rất sợ ra ngoài xã hội. Con có kiểm tra trầm cảm theo bảng Burns thì kết quả luôn ở mức 60 đến 75 điểm. Lúc trước khi hoàn tục lần thứ nhất và bây giờ con thỉnh thoảng trong ngày có ý nghỉ tự sát và con đã có lên mạng tìm kiếm cách tự sát nhưng do con nghĩ đến Ba Mẹ và hằng ngày chia sẻ lời Phật lời chư Sư dạy lên trang blog và fanpage con quản lý, thường xuyên trả lời những câu hỏi của người khác thế tại sao mình lại tệ như thế này nên con có nhận thức rằng con không thể tự sát, con không thể trốn tránh quả của nghiệp do chính mình gây, con phải sống tiếp và đối diện nhận diện hiểu rõ chúng.

Con rất muốn đi làm giúp Ba Mẹ nhưng tâm tư thể trạng con như vậy nên con không biết phải làm gì nữa, không bằng cấp, không trình độ, sức khỏe yếu, tâm lý lại sợ ngoài xã hội. Nhiều khi con thấy con không có ăn chơi rượu bia tính xấu như người khác nhưng tại sao lại bệnh như thế, nhưng nghĩ lại thì quả hiện tại không riêng do nhân hiện tại mà còn là do nhân quá khứ. Lúc ban ngày con nghe lời Sư Ông, con không đồng nhất mình với tâm tư thể xác thì con cảm thấy bình an lắm. Nhưng khi về đêm hoặc mỗi lúc con nghĩ đến hoàn cảnh gia đình và nghĩ về chính bản thân con thì con rất buồn và lo lắng Sư Ông ơi! Con không biết phải làm sao nữa. Nên con mới quyết định viết tâm sự gởi đến Sư Ông để cho lòng con nhẹ đi phần nào. Chứ con không biết phải hỏi gì Sư Ông nữa, con không thể tâm sự với ai cả.

Cụ Bà hàng xóm trước nhà, năm tháng trước khi bệnh con hoàn tục Bà còn hỏi thăm sức khỏe con nhưng nay vừa qua đời, tiếng lễ tang khóc than thế mà làm con suy nghĩ nhiều quá! Không phải sợ chết mà là nghĩ rằng con và mọi người sẽ chết nhưng vẫn chưa làm được gì cho bản thân và đền đáp công ơn... Nghĩ rằng dù bên ngoài hiền lành nhưng thật sự vẫn vô minh & tham ái thì sự sống cứ mãi khổ như vậy mà thôi!

Con rất ít nói nhưng đầu óc con lại suy nghĩ rất nhiều... Hy vọng viết xong, con có thể an tâm một thời gian!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-12-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con bị một vấn đề khó nói mấy chục năm nay, từ lúc dậy thì đến nay, là việc tự thỏa mãn dục tính của mình. Điều lạ là về mặt cảm xúc, con biết rõ con hầu như là người đồng tính. Nhưng khi tự thỏa mãn, thì con lại hay tưởng tượng về người khác phái nhiều hơn.
Sau này biết Phật pháp, con có đỡ xem truyện, phim ảnh xấu, nhưng do thói quen và tập khí còn bị ám ảnh nên con vẫn còn làm việc đó. Do con cũng có hướng tu tập nên ngoài chuyện đó ra, con không tìm kiếm hay bị dính vào cái gì xấu ngoài xã hội.
Nay con thực sự muốn đối diện và vượt qua chuyện này rốt ráo (con đã đọc, nghe và áp dụng được nhiều bài giảng của Thầy vào đời sống khá lâu, nay chỉ còn vấn đề này là thử thách với con nhất). Con xin hỏi là vì con không biết hậu quả (nghiệp tương lai) cho sự buông lung thất niệm, tự thỏa mãn mình trong thời gian quá dài như vậy là gì, nên con thấy sợ và cũng muốn sám hối hay làm việc thiện lành gì đó để giảm hậu quả nghiệp sau này. Vậy xin Thầy từ bi cho con biết con nên làm gì ngoài việc chánh niệm tỉnh giác kỹ càng ạ.
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-12-2018

Câu hỏi:

Chào thầy. Con có cái bệnh là muốn biết một thông tin gì đó mà mình đã từng nghe, thấy, đọc... ở trong quá khứ và cố gắng lạm dụng bộ nhớ để nhớ nhưng nhớ ra cũng chỉ vậy thôi, còn không nhớ ra thì căng thẳng. Con nghĩ chính cái muốn biết của bản ngã để thực hiện một ý đồ gì khác ví dụ như để bác bỏ thông tin người này nói là sai lầm... nên làm mình mệt mỏi vì nhớ ra hay không là còn tùy thuộc vào nhiều nhân duyên khác nữa... mong thầy gợi ý giúp con mặc dù con đã từng hỏi thầy câu này rồi nhưng con vẫn thực sự chưa thấy là do nhân duyên gì mà như vậy nữa.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-12-2018

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy.
Thưa Thầy! Con đã lâu không đặt câu hỏi với Thầy nữa và hôm nay cũng vậy Thầy ạ, sau nhiều lần đặt câu hỏi, và nghe pháp thoại thường xuyên con đã thấy tâm hồn con vững vàng hơn nhiều khi mỗi ngày, mỗi giây phút pháp đến để dạy cho con. Khi pháp đến con cứ trở lại tâm mình rồi lắng nghe bên ngoài, cảm nhận mọi chuyện, có khi con giải quyết có khi không mà chi mỉm cười. Đúng như Thầy thường dạy không bám giữ thứ gì, không xem nó là ta hay của ta, thì không có đau khổ. Con đã thực hành được và hạnh phúc vô cùng, con không có lời nào tả được.
Cuối cùng con thấy thật ra mình chẳng cần tu gì cả, con cũng đâu biết kinh kệ gì hay ngồi Thiền gì hết. Con thấy mình chỉ cần sống luôn sáng suốt biết mình và lắng nghe mọi pháp đến đi, từ đó mình thấy việc gì đúng thì làm, sai thì thôi, và rút ra bài học từ đó.
Con chỉ có những lời kể cách con sống mỗi ngày gửi đến Thầy, nếu có gì chưa đúng tốt con mong Thầy dạy dỗ cho con.
Con chúc Thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-12-2018

Câu hỏi:

Thầy ơi, con có làm bài thơ con cóc, muốn viết ra để nhắc nhở bản thân, Thầy có thể giúp con xem có gì sai sai không ạ. Con xin cảm ơn Thầy ạ.

Dòng vạn vật di chuyển
Ta là một tượng thôi
Người cũng là tượng đó
Sao tưởng đó ta, người?

Tượng khi trầm khi bổng
Cũng là việc pháp thôi
Người nghĩ tượng là mình
Sao ta lại trách người?

Dạ con xin hết, Thầy đừng cười con nhé.

Xem Câu Trả Lời »