loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 19-06-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, xin thầy giúp con giải đáp thắc mắc.
Khi có sân, con ghi nhận thì sân lắng xuống, rồi một lúc nào đó con quán chiếu về cái sân đó, như vậy có đúng pháp hành hay là con đã quay về quá khứ mà không quán chiếu ở giây phút hiện tại?
Xin thầy giải đáp giúp con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-06-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con hiểu câu trả lời của Thầy như sau: Bản ngã là "mật hạnh" như "người thầy" đến dạy học cho con, con học được thì "người thầy" đó sẽ đi phải không ạ? "Nên không vội kết luận nó là gì hay xử lý nó làm sao", và "con cứ thấy thôi là được!".
Con nghe Pháp thầy giảng con ngộ ra nhiều lắm. Như hôm trước đang đau buồn mà không hiểu sao con nghe đúng bài pháp thầy nhắc lại lời Đức Phật "cơn đau này không phải là ta", là tâm con tự sáng ra ngay tại chỗ và lắng hẳn xuống như một phép mầu, hoàn toàn không thông qua tư duy, suy nghĩ. Tối qua con thấy được cơn giận "từ đầu tới cuối", nó cũng ra đi ngay trước mắt con như một phép mầu. Thì ra xưa kia con thường đè nén nó, dùng suy nghĩ để đàn áp nó, thuyết phục nó không khởi dậy rồi con toàn thua cuộc, nay vừa buông nó ra thì nó biến mất, con chẳng thắng chẳng thua. Con thấy lòng vô cùng hoan hỷ!
Con xin tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Con chào thầy!
Con nghe pháp thoại thầy cũng mới có 5 tháng, nhưng nghe liên tục cả ngày đêm nên cũng gần hết rồi thầy ạ.
Thưa thầy, hiện tại, trong đêm tối cô đơn, con đang cảm thấy trống vắng chơi vơi, điên loạn. Cảm xúc này xuất hiện rõ nét và thường trực trong con hơn 5 năm nay. Có những đêm con tưởng chừng như không thể sống tiếp được thầy ạ!
Con năm nay 24 tuổi. Con là một cô gái bề ngoài tự tin, năng động, thông minh, có lý tưởng, hòa đồng, nhiệt tình, ấm áp, điềm tĩnh nhưng bên trong con lại như muốn nổi loạn. Con hay thường trực cảm giác trống trải, chán chường, không biết bám víu vào đâu. Cảm giác ấy hay giày vò con mỗi đêm.
Thầy ạ, mỗi cuộc tình đi qua là khi con đổi thay về đời sống nội tâm con. Lần thứ nhất là con tìm hiểu đến đạo Phật. lần thứ hai con tìm đến thiền chánh niệm và lần thứ ba con tìm đến Thầy. Con là một cô gái nhạy cảm, hay có cảm giác tự ti về bề ngoài, không có chàng trai nào để ý đến cả. Con không thấy có ai thực sự thiết tha mình cả. Họ dường như chỉ lợi dụng con, chán con sớm, con buồn lắm thầy ạ. Con yêu họ thiết tha, chân thành bao nhiêu, thì họ hững hờ và lăng nhăng với người con gái khác. Con tập mạnh mẽ để dứt khoát nhưng nhiều khi con đuối lắm Thầy ạ. Con lụy tình và sẵn sàng bỏ qua tất cả những lỗi lầm ấy của họ, bởi con vẫn yêu họ rất nhiều. Và họ cũng không muốn bắt đầu lại.
Thực ra khi tình yêu đang nồng nàn, cảm giác trống trải, chơi vơi ấy vẫn len lỏi trong con thầy ạ!
Con không biết đặt câu hỏi nào cho Thầy cả. Con muốn được chia sẻ tâm sự với Thầy. Và được lắng nghe Thầy những lời thầy dành cho con. Trong phút bối rối, con để cảm xúc làm chủ ngòi bút nên lời văn chưa được mạch lạc, con mong thầy hiểu ạ. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Nhờ duyên lành nên con được nghe những bài giảng pháp của Thầy, khi nghe con cảm thấy xúc động trong lòng, thấy mình hiểu ra được nhiều điều mới, con có cảm nhận nó có cái gì gần gũi với con nhưng con không thâm nhập được hết những ý hay Thầy giảng, không hiểu hết những lời Thầy giảng. Con không biết con đang ở trạng thái gì, con mong thầy từ bi chỉ dạy giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Sư ông cho con hỏi, mong sư ông đáp thư con! Con bị tâm thần phân liệt và con đang uống thuốc. Con uống thuốc thấy đỡ. Nhưng đầu óc con còn non nớt quá, không suy nghĩ được chuyện cuộc sống. Năm nay con 20 tuổi. Ví dụ con đi làm người ta nói dung tục, bậy bạ và xúc phạm con bị phiền toái. Nhưng con đi tâm lý người ta nói cho con hiểu con đi làm kiếm tiền nuôi mẹ nên con đừng để ý tới lời họ nói. Người ta nói là việc của người ta còn mục đích của con là mục đích của con. Con không biết con bị mắt cái nghiệp gì mà đầu óc con ngu si, không suy nghĩ được gì. Mong sư ông cho con hướng giải quyết. Để con biết cách ứng xử với cuộc đời như thế nào

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Con chào thầy. Con có thắc mắc xin thầy từ bi chỉ dạy ạ.
Con đang thực hành thận trọng, chú tâm, quan sát bản thân mình. Gần đây con thấy mình có lúc ở trạng thái tâm mê mờ mông lung, không chú tâm vào hiện tại, cũng không hẳn rõ ràng bị vọng tưởng kéo đi. Con không rõ đây là trạng thái gì ạ? Và liệu con thực hành đã đúng chưa thầy, để con kịp thời điều chỉnh lại ạ? Xin thầy chỉ dạy cho con.
Kính chúc thầy nhiều sức khỏe ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Con xin phép chia sẻ với Thầy điều con thấy ra ngày hôm nay. Thầy xem giúp con có sai điều gì không ạ?
Bản ngã như đứa trẻ. Nó thích gây chú ý với ta, kéo ta chạy tới chạy lui chỗ này chỗ khác, không chịu ngồi yên. Nếu trông trẻ mà chạy theo trẻ, thì sẽ bị nó kéo đi mãi không trở về được, bởi "đứa trẻ" này chẳng bao giờ hết trò để chơi. Nếu đứng yên một chỗ mà quan sát nó, xem nó đi đâu, làm gì, nhưng từ chối lời rủ rê của nó, kiên định đứng tại chỗ, không cố kéo nó về, chỉ mình ta về thôi, chỉ cần buông tay nó ra thôi, thì nó sẽ sớm chán trò chơi của nó mà ngoan ngoãn ngủ yên. Nếu vô minh, như người mẹ yêu đứa con ruột của mình, ta đau nỗi đau của bản ngã, vui niềm vui của bản ngã, như vậy chẳng phải là đau ảo và vui ảo sao. Nhưng nếu thấy ra nó vốn chẳng phải mình, ta chỉ biết nó khóc mà không thấy đau, biết nó cười mà không thấy vui. Nó đói, ta cho nó ăn mà không bị quằn quại bởi cơn đói. Nó bệnh, ta cho nó thuốc mà không bị thống khổ bởi căn bệnh. Ta chăm sóc nó, hiểu nó, không rời mắt khỏi nó, có mối quan hệ tốt với nó, nhưng không bao giờ là nó. Ta không cổ vũ nó, không chiều chuộng nó, không áp đặt nó, không ngăn cấm nó, không đè nén nó, không đánh giá nhận xét nó, ta thấy nó như nó đang là. Nó làm gì tốt xấu cũng là việc của nó, ta quan sát nó và mỉm cười như khi nhìn một đứa trẻ ngây ngô đang chơi trò con nít. Ta cho nó sự tự do, khi ấy ta tự do.

Con đã quan sát cơn đói mà không thấy khổ vì đói, và có những lúc bật cười khi thấy cái tâm ích kỷ hay ngã mạn khởi lên. Con chỉ thấy biết và ghi nhận "oh, ghen tị à", thậm chí không có từ "ghen tị" ở đây, chỉ thấy là như thế chứ không gọi tên nó là gì. Con không thấy khổ những khi ấy. Tuy nhiên, con thường không thấy khi những cảm xúc tiêu cực biến mất, nó thường biến mất lúc nào không hay biết. Có phải con chỉ biết lúc nó thành, trụ mà không biết lúc nó diệt? Con mong Thầy chỉ giúp cho con?
Con xin cảm ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy,
Con đã theo học và hành với những gì Thầy dạy bảo được hơn 3 năm nay, và con nghĩ rằng con đã phần nào thấy ra vấn đề và không bị những vấn đề của tục đế ràng buộc nhiều nữa, vì con cho là con đã thấu suốt được những việc đó. Nhưng đêm qua con đã mơ về bà ngoại của con, người đã mất được gần năm nay, khi bà mất con không buồn nhiều, con hiểu rằng đó là việc tất yếu. Ấy vậy mà trong giấc mơ đêm qua, con thấy ngoại và con đã ôm bà thật chặt, và bà mỉm cười với con. Và giờ đây cảm xúc của con thật tệ, con đã buồn và nhớ bà nhiều, con đã khóc, và nhận ra con không thấu suốt gì nhiều, chắc là con tưởng nhiều hơn. Con vẫn đang quán chiếu tạm là vô thường là điều hiển nhiên để chấp nhận, nhưng cổ họng con vẫn nghẹn đắng khi nghĩ đến bà.
Đôi dòng con xin được chia sẻ đến Thầy.
Con, đứa học trò học chưa tới.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy.
Thưa thầy con xin trình pháp. Con viết trình pháp này là con xin tri ân thầy về những điều thầy đã không dạy cho con, mặc dù trước đây con rất muốn biết.
Con người với hình tướng, tài sản, địa vị, quyền lực, danh vọng hay những nhà tư tưởng, những vị thiền sư tiếng tăm trí tuệ lỗi lạc, đạo đức. Nếu chỉ dựa vào biểu hiện bên ngoài thì đúng là vô cùng rắc rối, không biết đâu mà lần. Khi trở về gốc mà quan sát thì thực ra chỉ có hai hướng là: Sinh, hữu, tác, thành hoặc là: Không, vô tướng, vô tác, vô cầu.
Trong các bài giảng của thầy, thời gian ngắn gọn mà thầy đã chỉ một cái là đi đến chỗ tận cùng của đạo. Mà thầy lại không chỉ ra cách thức để đạt được. Đặc biệt là thầy không nói về những điều mà hầu như thiền sinh nào cũng khao khác đó là các tầng tuệ, thành quả các tầng tuệ và cách thức đạt được.
Đi theo hướng sinh, hữu, tác, thành thì đúng là rất hợp với mong muốn của phần đông con người. Vì con người đã quá sâu dày trong nhận thức mình là ta. Mình tạo nên cái mình muốn và mình cũng sẽ xử lý hết những cái lẫn quẩn trong tâm trí của mình để tâm trí mình được trong sạch và hưởng được thành tựu an lạc do mình cố gắng làm nên. Trước khi đến với thiền thì đa số ai cũng phải sống với đời. Mà sống với đời thì sinh, hữu, tác, thành nên nhận thức về thiền cũng vậy. Điều này rất thực tế. Nếu đi theo hướng này cho dù đi tới tận cùng (Đại ngã) thì cũng chưa có gì là đạo. Cái gì mà nỗ lực tạo thành thì không phải là đạo. Đạo là cái có sẵn. Không nhận ra đạo là do có cái che lấp, thấy ra cái che lấp thì đạo sẽ hiển hiện. Người thấy đạo thì sống hài hòa với đạo, vậy thôi. Chứ không có tạo ra cái gì cả. Tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác hay đoạn tận tham, sân, si cũng không nằm ngoài nguyên lý vận hành của pháp.
Đi theo hướng: Không, vô tướng, vô tác, vô cầu. Thực ra không phải là một sự lựa chọn. Mà là bậc giác ngộ chỉ ra cho người còn đang loay hoay trong luân hồi sinh tử chưa biết đường ra. Nhận ra sự thật lý như nó đang là (Đạo). Hoặc vị ấy nhờ trải nghiệm đời sống, quan sát lại chính mình mà tự chứng.
Nhận ra sự thật nơi chính mình thì mỗi người phải tự mình nhận ra. Tuyệt đối không thể dựa vào một công thức để đi đến Niết bàn. Chính tánh biết sẵn có nơi mỗi người là tài sản vô giá mà pháp ban tặng để thực thi điều này. Chính vì vậy mà thầy không nói ra những điều vi diệu mà thầy đã chứng ngộ. Nếu thầy nói ra và chỉ ra từng bước để thực hiện thì thầy đã lôi chúng con chìm sâu trong luân hồi sinh tử. Dù là đạt được bất cứ thành tựu gì thì cũng là chìm sâu trong luân hồi sinh tử.
Điều con nghe được từ thầy cốt lõi là bài kinh Tứ diệu đế và nguyên lý vô ngã. Điều mà thầy không dạy giúp tánh biết nơi con phát huy ra mà không bị trở ngại bởi khái niệm. Cả hai đều nhiệm mầu. Con thành kính tri ân thầy.
Con chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy!
Con đang tập quan sát suy nghĩ, nỗi lo buồn sinh trong tâm nhưng con thấy khó quá. Nhiều khi càng nhìn thẳng vào càng tăng thêm cường độ, chỉ quên nó đi bằng làm việc gì đó nhưng xong rồi nỗi lo buồn lại ám ảnh. Có thể con chưa đủ duyên không ạ? Con kinh xin Thầy lời chỉ dạy. Xin tạ ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »