Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.




  Họ tên (*) :
  Email (*) :
  Điện thoại :
  Nội Dung Cần Hỏi(*) :
  
Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp
Ngày gửi: 13-05-2013
Câu hỏi:
Dạ thưa, chúng con Phật tử Úc Châu xin Thầy giữ gìn sức khỏe trong thời gian làm Phật sự ạ.

Trăng xưa rụng trắng đường sương,

Phơi vàng nguyệt lộ cố hương thuở nào.

Thiền Sư ngự đỉnh tiêu dao,

Hoàng Y lộng gió một màu như nhiên.

Người đi mở cửa uyên-nguyên,

Hay về hạnh ngộ thế duyên bạt ngàn.

Người đi phụng hiến nhân gian,

Hay hoàn trả lại cung đàn vô thanh.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Cảm ơn con, thầy vẫn khoẻ và may mắn là không hề bị jet lag như nhiều người khác. Thầy đã giảng ờ Irving và Austin Texas, hiện đang ở Minnesota khoảng một tuần rồi trở về Fort Worth một tuần nữa, đến 31/5 đi Houston giảng khoảng một tuần, 8/6 đến Sacramento CA. Trong thời gian giảng ờ đây thầy sẽ đi San Francisco và giảng thêm ở San Jose, 14/6 thầy đi giảng ở Seattle Washington. 23/6 trở về Texas để 26/6 trở về Việt Nam.
Ngày gửi: 13-05-2013
Câu hỏi:
Thưa Thầy, theo như Thầy hướng dẫn, giờ ngồi thiền con buông xả, thư giãn về thân tâm. Con không chú ý đến một đối tượng cố định nào, chỉ lắng nghe lúc thì hơi thở, lúc tiếng chim hót, lúc là sự xúc chạm của làn gió vào cơ thể... Con ngồi như vậy gần 1 giờ. Sau khi mở mắt xả thiền, con cảm thấy thân tâm mình như có thêm sức mạnh và được tiếp thêm sinh lực, trong con cảm thấy nhẹ nhàng như có dòng nước mát làm mình tươi mới. Thưa Thầy, đó là lần đầu tiên con có cảm giác đó. Sau này, con không còn gặp lại cảm giác đó nữa. Con không biết mình tu có đúng không, xin Thầy chỉ dạy thêm cho con.
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Tốt lắm, đúng rồi con. Nhưng khi đó thì vô ngã, còn khi con muốn lặp lại thì lại hữu ngã rồi. Buông xả là buông xả còn cố ý buông xả thì làm sao buông xả được. Tự nhiên, vô tâm và giản dị thì nó sẽ tự đến ngay con.
Ngày gửi: 13-05-2013
Câu hỏi:
Thưa thầy,

Ngoài công việc xã hội ra, bố con là một người chơi đàn guitar và có những trăn trở về nó. Có một thời gian bố con thất nghiệp và ở nhà tu luyện, tự học và nghiên cứu các kỹ thuật chơi đàn. Trong thời gian đó bố con vô tình đã khám phá được những kỹ thuật của guitar mà sách vở không dạy và điều đó thì hiếm người có được nó. Trong thâm tâm của bố con, đến một lúc nào đó bố con muốn chia sẻ điều này với mọi người. Nhưng trước hết là bố con muốn chia sẻ với con trai của mình, và bây giờ khi đứng trước lời đề nghị dạy lại cho những người khác thì bố con gặp nhiều băn khoăn suy nghĩ. Bố con nghĩ nếu truyền tay thì chỉ trong vòng một thời gian ngắn là họ có thể có được những thứ mà bố con dày công nghiên cứu. Bố con suy nghĩ và cảm thấy điều đó có đôi lúc thấy không công bằng do mình tu luyện mà có giờ chia sẻ lại, vậy có quá dễ dàng cho mọi người không.

Con hiểu được tâm ý của bố con sau này cũng chẳng muốn giữ lại gì cho mình nhưng trong quá trình này thì bố con lại trở nên băn khoăn rất nhiều. Con hỏi bố là "bố có muốn hỏi thầy không?" thì bố con đồng ý và nhờ con gõ lại những điều này để xin thầy một lời khuyên cho những suy nghĩ trăn trở đó ạ.

Con cảm ơn thầy đã đọc câu hỏi và mong thầy luôn được mạnh khỏe trong chuyến hoằng pháp tại Mỹ. Con cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Trăn trở của bố con rất trí tuệ. Người ta thường trao kinh nghiệm kỹ thuật cho người khác và vô tình đánh mất sự sáng tạo của họ. Người ta học kỹ thuật để kiếm tiền theo kiểu mì ăn liền, chứ không ai chịu mày mò sáng tạo vô điều kiện, đó là cái bệnh đáng tiếc của phần đông. Nhạc Jazz là một điển hình của sự sáng tạo âm nhạc qua kèn đồng, mà trước đó các nhạc công tài ba theo công thức bài bản không thể nào có được. Sự giác ngộ của đạo cũng vậy thôi con. Đó là lý do vì sao thầy chỉ nói lên nguyên lý sống đạo chứ không đặt ra một khuôn mẫu kỹ thuật, phương pháp hay công thức thiền nào cho bất cứ ai, bởi vì thầy không muốn tước mất sự nhiệt tình mày mò sáng tạo độc đáo của mỗi người. Nếu bố con qua sáng tạo của mình giúp cho người khác biết sáng tạo thì được, bởi vì người biết sáng tạo sẽ là điển hình giúp người khác có niềm tin nơi sự sáng tạo của chính mình. Vậy nếu có giúp thì nên giúp mọi người thể hiện chính mình chứ không là khuôn đúc từ mẫu mực của kẻ khác.
Ngày gửi: 13-05-2013
Câu hỏi:
Thưa thầy! Thời gian gần đây con cứ nghe hoài pháp thoại của thầy giảng. Con nghe suốt ngày, chỉ khi ngủ thì mới thôi. Con nghe hoài mà vẫn thấy nó luôn mới mẻ. Nhiều lúc con nghe rồi tự cười một mình vì có nhiều câu hỏi rất ngây ngô, ngộ nghĩnh mà thầy cũng trả lời rất hay mà dí dỏm.

Thưa thầy, con thấy thầy giống như có thần thông vậy, con mới hỏi có một câu mà thầy đã hiểu thấu vào tâm của con rồi. Nhờ thầy đã cho con một liều thuốc đủ mạnh (hợp với căn cơ của con) nên giờ con đã có được cảm giác thoát ra khỏi sự ràng buột của sự dính mắc. Con sẽ còn nhiều điều ngây ngô nên con rất mong được thầy chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Sàdhu lành thay! Thực ra thầy khai thị là phần duyên thôi, còn nhân nhận ra sự thật là tánh giác nơi con. Và thực ra cả thầy và con đều chẳng ai có công lao gì cả, phải không nào?
Ngày gửi: 13-05-2013
Câu hỏi:
Thầy kính,

Con đã nghe qua các bài pháp của thầy và con có một thắc mắc xin thầy giải đáp. Theo những bài thầy giảng thì quá trình điều chỉnh hành vi và nhận thức phải thực hiện thông qua sự trực nhận tất cả những gì đang diễn ra trong hiện tại một cách hoàn toàn tự nhiên. Vậy nếu như có những lúc con chiêm nghiệm lại những việc đã xảy ra để rút ra bài học hoặc bỏ thời gian để suy ngẫm tìm ra bài học từ những điều đã quan sát được (có thể ngay lúc quan sát, có thể là sau đó) thì có còn là thiền không ạ? (những lúc ấy con vẫn sáng suốt chứ không đắm chìm). Bởi vì con cảm thấy chỉ quan sát thôi mà thiếu một chút suy ngẫm tìm ra bài học thì nhận thức của mình sẽ không sâu sắc bằng việc đúc kết trải nghiệm. Không biết con nghĩ vậy có đúng không?

Chân thành tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Nếu trong quá khứ con đã trọn vẹn trong sáng và thông suốt từng giây phút thì con sẽ chẳng bao giờ cần suy ngẫm lại. Cũng vậy nếu con trọn vẹn trong sáng với thực tại ngay đây và bây giờ thì con không cần tính toán tương lai, bởi hiện tại hoàn mãn thì tương lai cũng hoàn mãn. Nếu chiêm nghiệm có nghĩa là soi sáng sự kiện đang trải nghiệm thì được, còn nếu có nghĩa là suy ngẫm thì coi chừng xen khái niệm, tư tưởng, thời gian và bản ngã vào che lấp sự thật hơn là thấy rõ sự thật. Trong khi "thấy" con khởi lên ý niệm muốn "biết" thì lý trí xen vào che lấp trí tuệ sáng suốt vốn có của tánh biết tự nhiên. Nhưng con đừng lo, trong sự vận hành tự nhiên của tánh biết khi trực nhận pháp luôn kèm theo tuệ hồi quán (paccavekkhana-nàna) tự thấy rõ tiến trình đã qua mà không cần cái ta suy xét. Chính vì thế mà Đức Phật dạy trong kệ Pháp Cú 72 là: Quả thật điều nguy hại Người ngu sinh sở tri Hủy phần sáng của mình Tự chẻ đầu chính nó. Và kinh Lăng Nghiêm cũng nói: "Tri kiến lập tri tức vô minh bổn" nghĩa là thể nghiệm mà tìm kết luận là gốc của vô minh.
Ngày gửi: 12-05-2013
Câu hỏi:
Thầy ơi!

Hà Nội nhớ nơi Thầy đã đến,

Đã cho con những pháp vị ngọt ngào,

Pháp thế gian thì muôn đời vẫn vậy,

Có ngọt ngào nhưng có cả nồng cay.

Nhớ buổi chiều ở sân bay náo nhiệt, Thầy đưa tay tạm biệt chúng con, như nhắc nhở chúng con hãy giữ tròn năm giới, lúc đó đôi mắt con cay xè. Sự cảm nhận đó lại luôn vận hành mỗi lúc con ngồi thiền, con quan sát thấy nó như đang là, là đề mục quan sát. Con làm như vậy là đúng hay sai, mong thầy chỉ bảo cho con.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Đúng hay sai con vẫn cần thấy rõ,
Pháp duyên sinh như chính nó đang là.
Đối tượng nào mà không do duyên khởi,
Tâm hồn nhiên thấy pháp vẫn hồn nhiên.
Ngày gửi: 12-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, con có một thắc mắc xin được nêu lên với Thầy. Nếu người thân của mình đang gặp đau khổ (có thể là do duyên nghiệp của họ), mình sẽ phải làm gì? Cầu nguyện, tìm cách giúp đỡ người thân, hay là cứ để cho mọi việc xảy ra dù cho có đi đến kết quả xấu nhất. Xin nhận được sự chỉ dạy của Thầy.

Xin cám ơn Thầy và mong Thầy được dồi dào sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Người xưa nói: "Tận nhân lực tri Thiên mệnh", vậy thì con cứ tận tình giúp đỡ người thân để tập sống không vị kỷ hay vô ngã vị tha, tuy nhiên được hay không lại còn tuỳ vào duyên nghiệp của họ nữa. Và cũng cần nhớ rằng lắm khi giúp đỡ lại hại người ta hoặc làm cho tình hình càng xấu hơn mà thôi.
Ngày gửi: 12-05-2013
Câu hỏi:
Thưa Thầy trong cuộc sống hàng ngày rất nhiều điều làm cho con mệt mỏi, nhiều lúc con muốn buông bỏ hết để đi đến với Đạo là con tới cửa Chùa, nhưng con luôn rất buồn và đắn đo không biết có nên làm vậy vì con nghĩ tới gia đình con. Ngày trước con rất nóng tính nhưng khi biết tới Phật Pháp con có phần hiền hơn chế ngự được cơn giận nhưng rất ít thưa Thầy. Có những lúc con biết con sai con nghĩ được trong tâm mình là mình nên dừng lại không nên như vậy nhưng chỉ nghĩ được mà hành động của con lại không như tâm suy nghĩ. Khi đã làm rồi thì con lại hối hận và sám hối nhưng sau con lại tiếp tục. Con cũng không biết tại sao lại như vậy nữa thưa Thầy cho dù con rất cố gắng rồi ạ
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Cứ sống và chiêm nghiệm bản thân mình trong đời sống từng giây phút thì dần dần con sẽ thấy ra manh mối. Giống như một đống chỉ rối muốn mở nó ra không phải dễ, nôn nóng hay chán nản đều không thể giải quyết được, chỉ trầm tĩnh sáng suốt mà thấy ra manh mối rồi từ từ gỡ ra thì mới gỡ được trong thời gian nhanh nhất. Cố loại trừ sai lầm mà không thấu rõ nó thì chỉ làm cho nó rắc rối hơn. Nhờ nhận thức được cái sai mà thấy ra cái đúng, nên con đừng sợ sai lầm, chỉ sợ không thực sự biết rõ sai lầm mà thôi. Cứ bình tâm mà thấy rõ cái sai chứ không kiểm duyệt hay đối kháng với nó thì nó sẽ tự chấm dứt.
Ngày gửi: 12-05-2013
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, con thường xuyên vào đọc mục hỏi đáp để rút ra bài học thận trọng, chú tâm, quan sát các pháp trên thân thọ tâm pháp của mình như thế nào nhưng cũng chưa đạt kết quả gì. Nay con lại đang học bài học đau khổ do vợ chồng con tạo ra nên rơi vào tình trạng tuyệt vọng cùng cực mà không có lối thoát (gây ra nợ mà người thân phải gánh chịu). Hiện tại con cũng cố gắng quán cái khổ của con và đồng thời con cũng thấy con thật nhẫn tâm khi con cũng tạo ra cái khổ cho bao nhiêu người liên lụy mà không biết hướng giải quyết như thế nào. Con kính xin Thầy từ bi cho con lời khuyên con phải sống tiếp với thái độ như thế nào để học hết bài học của con và chuộc lỗi với mọi người (vì hiện tại con cũng chưa trả được nợ). Con xin tri ân Thầy và cầu chúc Thầy luôn khỏe mạnh để khai mở cho chúng con. Con cảm ơn Thầy.
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Duyên nghiệp vay trả ở đời chính là khổ đau và ràng buộc, nhưng có trải qua khổ đau ràng buộc đó mới thấy ra thế nào là tạo nghiệp: gieo nhân gặt quả. Học bài học chuyển hoá thái độ nhận thức và hành vi là việc ưu tiên, còn việc thay đổi được hậu quả hay không là tuỳ vào sự chuyển hoá thái độ của con. Phải thật sự trầm tĩnh sáng suốt thì mới khai thông được vấn đề.
Ngày gửi: 12-05-2013
Câu hỏi:
Thầy ơi, con đang học thuộc và ngẫm nghĩ hai bài kệ Thầy cho, bất chợt con rất vui vì con nhận được hai bài kệ pháp của Thầy, trong khi chư tổ ngày trước mỗi vị chỉ nhận được mỗi một bài kệ truyền pháp.
Xem Câu Trả Lời »
Trả lời:
Không cần giữ tâm vắng lặng vì tâm vốn vắng lặng. Khi con thận trọng, chú tâm, quan sát thực tại thân-tâm-cảnh một cách tự nhiên thì chính là con đang sử dụng tâm vắng lặng ấy vào những sinh hoạt đời sống. Ngồi giữ tâm vắng lặng thì chỉ là định thôi, còn sử dụng tâm rỗng lặng trong sáng để thấy pháp là trong định có tuệ, trong tuệ có định. Định tuệ đi đôi với nhau mới thấy được pháp tánh, cho nên thầy nói với con là nếu tách hai yếu tố ra riêng để tu thì định sinh trì trệ, tuệ sinh hoài nghi, khó thấy được thực tánh pháp (sabhàva) như nó đang là (yathàbhùtà) của thực tại chân đế (paramattha sacca) mà Thiền Tông gọi là pháp tánh chân như.