loading
Hỏi Đáp Phật Pháp

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 09-06-2018

Câu hỏi:

Con kính thầy,
Con chỉ ngồi buông xả và không có một ý đồ nào cả. Và thầy cho con hỏi là khi hoạt động trong đời sống mỗi khi gặp một hoàn cảnh và con biết tâm con sẽ bị dính mắc bởi Tham, Sân, Si và lúc đó con chỉ nhẩm trong đầu là "Sáng suốt, định tĩnh, an lành" hoặc "Thận trọng, chú tâm, quan sát" và "Tinh tấn, chánh Niệm, tỉnh giác" để cho Tâm mình chỉ thấy mà không bị dính mắc và Tham, Sân, Si thì có được không Thầy? Con xin thầy chỉ giáo. Gần đây con chỉ buông xả và quan sát nơi tâm khởi nên những gì.
Con xin cảm ơn thấy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-06-2018

Câu hỏi:

Con có 1 bài thơ xin tặng Thầy.

Sinh tử là việc của Trời
Miễn tâm thanh tịnh là đời an vui
Dẫu cho khốn khó ngược xuôi
Tâm luôn nhẫn nại tuệ liền sáng soi

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-06-2018

Câu hỏi:

Con chào thầy. Dạ thưa thầy, con thấy trong tâm con có 2 cái tâm. Khi tâm con khởi lên 1 niệm gì thì đồng thời có 1 cái tâm biết được niệm đó. Vậy cái tâm biết tâm niệm đó là sao thầy? Con xin thầy khai thị giúp con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-06-2018

Câu hỏi:

Với lòng thành kính, con xin phép được đảnh lễ quý Thầy,
Con xin nhận được lời dạy của Thầy về vấn đề mà con còn chưa rõ như sau:
Khi con chú tâm vào hơi thở ra vào ở chóp mũi hoặc phần dưới mũi trên môi thì con cảm thấy tâm biết ở chỗ ấy rõ hơn là biết những chỗ khác trên thân. Con không biết là nếu thực hành như vậy nhiều hơn và chú tâm vào hơi thở thường xuyên hơn nữa thì có thể gom tâm lại chỗ chóp mũi thôi không, khi đó mình có còn nhận biết những phần khác của thân nữa không.
Vì trong một câu trả lời khác của Thầy cho một đạo hữu thì Thầy có đề cập rằng niệm hơi thở có thể đưa đến định cận hành và định an chỉ nhưng định này không phải thiền tuệ. Xin Thầy từ bi dạy con biết khi niệm hơi thở thì con nên chú tâm, dán tâm vào nơi chóp mũi để được nhất tâm hay con cứ vừa quan sát hơi thở vừa nghe xem và nhận biết các phần khác trên thân. Ví dụ con vừa quan sát hơi thở vừa để ý tư thế cảm giác của tay chân da tóc... và cả các suy nghĩ vọng niệm đang hiện ra, vận hành và mất đi trong tâm con?
Con kính tri ơn Thầy!
Nguyên Trí


Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông!
Ngay từ nhỏ ba mẹ con hay lớn tiếng cãi nhau, mỗi lần như vậy con rất sợ và trốn vào một góc nào đó để không còn nghe thấy những tiếng cãi nhau ấy. Dần dần trở thành nổi ám ảnh trong con mỗi khi con nghe ai đó lớn tiếng và rồi chuyện cũng đến khi con sống chung với một người lúc vui thì vui lắm mà lúc giận thì cũng trời ơi đất hỡi. Cho nên nỗi ám ảnh lại ùa về trong con khiến mỗi lần con gặp người ấy đều sợ làm con phải tìm cách tránh mặt, càng ít tiếp xúc càng tốt con cảm thấy vậy. Và điều quan trọng là mỗi khi thấy ai lớn tiếng thì con hổng chơi với người đó nữa dù con cố gắng để "hiểu càng sâu thương càng rộng" nhưng nó vô tác dụng. Con đâm ra ít tiếp xúc và nói chuyện với mọi người vì con thấy con người tâm tánh bất thường lúc vui, lúc giận, mới vừa nói cười với nhau đó quay mặt cái là giận nhau liền, bạn dù thân cỡ nào cũng có lúc sẽ phải giận nhau hổng ai mà thân hoài, chưa kể lúc thân cái gì cũng nói cho nhau lúc giận chuyện gì của nhau cũng mang ra nói xấu nên thôi có chuyện thì nói không có chuyện gì thì thôi. Nhưng có người bảo rằng con như vậy riết hổng ai chơi nữa hết. Sư ông hay nói "sống tùy duyên thuận pháp" mà thiệt sự là khó làm khi trong tâm con luôn có nổi bất an như vậy. Mong Sư ông cho con lời khuyên. Con xin đảnh lễ Sư ông!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con vừa đọc xong mấy trang thư thầy trò. Con thấy các bạn viết thơ hay quá nhất là bài thơ ngày 1/9/2017 về đôi dép thật xuất sắc. Con cảm hứng viết mấy câu nhờ thầy xem ạ.
Muốn viết trăm câu với vạn lời,
Cuối cùng chỉ có một mà thôi,
Ngoảnh lại chừng một còn không có,
Thôi đành cầm bút vẽ lên trời.
Con cảm ơn thầy.
CS Tín Đức Thuần

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy.
Con thường lo âu về cuộc sống đến phát bệnh, dù những lo âu đó có hợp lý hay không. Nhiều khi con cố không lo âu, nhưng sự cố gắng đó lại gây căng thẳng và lo âu vẫn cứ trồi lên vào một lúc bất ngờ nào đó.
Nghe thầy chỉ dạy đã lâu, nhưng mấy ngày vừa qua con mới nhận thấy, từ trong chính cuộc sống của mình rằng, cả hai thứ ấy - "Lo Âu" và "Cố Gắng Không Lo Âu" - thực ra chỉ là hai cực của cùng một vấn đề. Chúng không khác nhau. Thế nên chúng đều gây khổ cả.
Giờ mỗi khi thấy mình lo âu, con tự nhủ "Ừ, lo âu một chút cũng có sao đâu" rồi buông nó đi. Khi con thấy mình đang cố gắng trấn an bản thân, con cũng buông cả sự trấn an đó. Con cũng tập buông luôn cả sự buông ấy mỗi khi nó chuyển sang trạng thái 'cố gắng buông'.
Với những điều không tốt khác trong tâm thức, con cũng học cách làm như vậy. Cái xấu tồn tại trong con, không sao cả, miễn sao con không bám vào chúng, dù bám xuôi hay bám ngược.
Nghe thật phi logic, nhưng hai, ba ngày qua, nhận thức mới mẻ này làm con thấy vô tư. Trước đây con cho rằng mình là người đặc biệt, nhưng giờ con thấy con bình thường như tất cả mọi người. Cuộc sống cũng hiện ra một cách giản dị hơn trong mắt con.
Nhận thức này chưa vững chắc trong con. Con cũng không biết nó đúng hay không? Xin thầy giúp con biết. Dù thế nào thì con cũng vui, bởi dù con sai thì con vẫn có thể học hỏi. Không có gì mất đi hay thiếu hụt trong con cả.
Con cảm ơn thầy rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Con kính chào thầy ạ
Nhà con nghe là có khí không tốt. Mỗi sáng con ngủ dậy thường rất mệt mỏi. Nhức mỏi kiệt sức và bụng có hơi lạnh. Con vẫn phải ở nhà nên nhờ thầy chỉ cho con cách nào để khi ngủ, ngồi thiền, làm việc không bị khí lạnh xâm nhập. Và khi cảm thấy bị như vậy nên làm như thế nào cho tốt ạ.
Con cảm ơn thầy và con chúc thầy được bình an ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con xin trình Pháp ạ.
Con hiểu việc thực chứng lời Thầy qua một tình huống giao thông như sau.
Khi con đi qua một ngã tư đèn giao thông. Con đi đúng đường, đúng luật, bỗng có xe vượt đèn đỏ và quẹt vào con. Người đó không những không xin lỗi mà còn chửi lại con không quan sát kỹ... Nếu chưa tu, con sẵn sàng khẩu chiến, thậm chí giao chiến với họ. Nhưng con đã kịp quan sát tâm mình, khi đó cơn sân bốc lên đỉnh đầu, máu dồn lên não... rồi quan sát tình huống giao thông thực sự lúc đó... quan sát người vừa va quệt mình, tình trạng của anh ta... Con trấn tĩnh lại. Chủ động xin lỗi rồi đi tiếp.
Suy nghĩ lại tình huống trên con phân tích như sau:
Thứ nhất, đúng là lỗi mình không quan sát kỹ tình huống giao thông, không phản xạ từ xa.
Thứ hai, người này chắc đang có việc gấp hoặc là kẻ ngang ngược theo bản chất của hạng người vô tri. Cố chấp với nó thì mình cũng chỉ ngang nó.
Thứ ba, nếu khẩu chiến hoặc cố chấp với nó chỉ mất việc của mình, không may gặp kẻ giang hồ đánh không lại nó là thiệt thân thêm. Những phân tích để đưa ra quyết định chủ động xin lỗi của con chỉ thoáng qua rất nhanh. Như vậy, chỉ qua 1 sự việc trên con đã có đủ cả các tính kham nhẫn, giới, định, tuệ chưa ạ? Nếu là người chưa đủ tuệ nhưng cũng xin lỗi rồi bỏ đi nhưng trong lòng không vui... như vậy có phải là nhu nhược, hèn nhát?
Con xin đảnh lễ, chúc Thầy thân tâm an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Thưa thầy, mấy hôm trước nghe video thầy giảng trên mạng, con nhận ra một số điều về bản thân mình. Con rất vui với những "phát hiện" đó, nhưng chỉ một lát sau là con thấy mình quên dần. Lúc đó lại không có gì để con ghi chép lại cả. Lo lắng một thoáng rồi con chợt nghĩ, "quên cũng được mà không quên cũng được, có sao đâu", rồi tự mỉm cười và thấy thoải mái trở lại.
Mấy ngày nay gặp chuyện gì không vui, cứ nghĩ thế là con lại thấy thoải mái trong lòng. Thưa thầy, như vậy có đúng không ạ?

Xem Câu Trả Lời »